Bệnh viện có rất nhiều camera, cho dù là khoa Tâm lý cũng có camera. Đây là để khi giữa bác sĩ và bệnh nhân xảy ra tranh chấp, bệnh viện có thể cung cấp bằng chứng đầy đủ để bảo vệ bác sĩ của mình.
Nhưng trong một giờ tăng ca vào buổi trưa của bác sĩ Tiểu Đàm, có một chiếc áo khoác kín mít được phủ lên che kín camera. Chiếc áo blouse trắng thuộc về bác sĩ kia bị vò đến mức xuất hiện những nếp nhăn vô cùng khoa trương.
Khoa Tâm lý vì bảo vệ quyền riêng tư của bệnh nhân nên còn đặc biệt làm thêm lớp cách âm, hiệu quả cách âm rất tốt. Ít nhất thì những bác sĩ, y tá và bệnh nhân đi lại ngoài hành lang đều không thể nghe thấy âm thanh đặc biệt phát ra từ căn phòng khám nhỏ này.
Một vị tiên sinh họ Mặc nào đó tuy rằng lúc nào cũng tuyên dương quan hệ của hai người, nhưng cậu cũng không thể chịu đựng được việc âm thanh khi đ*ng t*nh của Đàm Quy bị người khác nghe thấy.
Đợi đến khi trong phòng mưa tạnh mây tan, những ngón tay thon dài tinh tế như hành non rút ra một xấp tiền mặt màu hồng từ chiếc ví quý giá, ái muội nhét vào túi áo blouse trắng. “Bệnh nhân” vừa tiếp nhận trị liệu đặc biệt, giọng nói không còn trong trẻo dễ nghe như trước khi bước vào, mà mang theo vài phần khàn khàn: “Bác sĩ Đàm vất vả rồi, đây là tiền khám hôm nay.”
Nói là thu phí cao, nhưng thực tế tiền công theo giờ của Đàm Quy chỉ khoảng một nghìn, dù sao đây cũng là bệnh viện tư, hơn nữa phòng khám này gần như do một mình Đàm Quy chống đỡ. Nhưng xấp tiền dày này ước chừng có đến mười nghìn Linh Giới tệ.
Đàm Quy nhìn “bệnh nhân” đang ngồi trên ghế làm việc của mình, trả lại phần tiền dư: “Tăng ca tính gấp đôi, phần còn lại trả em.”
Anh là một bác sĩ đứng đắn, không thể tùy tiện thu phí bừa bãi.
Vị bệnh nhân thứ tư hôm nay hiển nhiên vô cùng hào phóng: “Phần nhiều ra là phí cho lần sau, coi như tôi trả trước. Tiêu chuẩn công việc của bác sĩ Đàm rất cao, tôi rất hài lòng, xin đừng từ chối. Sau khi được anh trị liệu, tôi cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều được thả lỏng, hôn nhân cũng càng vững chắc hơn.”
Đàm Quy không nhịn được, đưa tay nhéo nhéo gương mặt xinh đẹp của “bệnh nhân”: “Được, anh giữ giúp em, hoan nghênh lần sau lại đến.”
Lần trị liệu này hiển nhiên hoàn toàn khác với phương thức áp dụng cho mấy bệnh nhân trước. Những vật lặt vặt trên bàn đều rơi xuống đất, phòng khám gọn gàng sạch sẽ trông như vừa trải qua một trận chiến, thậm chí còn có chiếc ghế bị đổ ra sàn.
Đàm Quy nhanh chóng dọn dẹp lại mọi thứ, mở cửa sổ hướng ra vườn hoa cùng chiếc quạt điện trên đầu, khiến không khí trong phòng khám lập tức trở nên tươi mới trở lại.
Anh lại nhìn chiếc áo blouse trắng trên người. Bộ quần áo này đã không thể tiếp tục mặc nữa. Quần áo của bác sĩ trong bệnh viện bình thường đều được đưa đến phòng giặt, có nhân viên chuyên trách tiến hành khử trùng thống nhất.
Cho dù là thuốc, máu hay mực dầu, đều có thể giặt sạch. Nhưng nhìn chiếc áo blouse trắng bị chất lỏng không rõ làm bẩn này, gương mặt Đàm Quy hơi nóng lên. Anh dùng một lớp màng trong suốt chống nước bọc bộ quần áo lại, nhét vào chiếc cặp công văn lớn cẩn thận cất đi, đợi đến buổi chiều khi tan làm sẽ mang về nhà giặt.
Cũng may bệnh viện có áo blouse trắng dự phòng. Đàm Quy chỉ tháo bảng tên xuống rồi gắn sang một bộ dự phòng khác, sau đó thay bé chồng xách túi: “Chắc em còn chưa ăn cơm đúng không, chúng ta đi ăn chút gì đó, buổi tối anh lại nấu cơm cho em.”
Vì thêm một giờ lăn lộn, thời gian buổi trưa còn lại chỉ có thể tùy tiện ăn chút gì bên ngoài. May mà bên ngoài bệnh viện có khá nhiều quán ăn. Đàm Quy gọi một phần cơm xá xíu, thêm ngỗng quay và một bát canh rau theo mùa. Đợi đưa Mặc Trầm đến công ty gần đó xong, anh mới quay trở lại bệnh viện.
Vì lúc ra vào cũng không tránh người khác, khó tránh khỏi có đồng nghiệp trong bệnh viện hỏi: “Bác sĩ Đàm, người lúc nãy là ai vậy?”
Đàm Quy giơ tay trái lên, trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn cưới màu bạch kim không quá hoa lệ: “Là bạn đời tôi, em ấy cũng làm việc gần đây, nên giờ nghỉ trưa ghé qua thăm tôi.”
Thái độ của anh rất thẳng thắn, dễ khiến người khác có thiện cảm. Huống chi hai người đứng cùng nhau giống như một bức tranh đẹp, khiến người nhìn rất dễ chịu: “Tình cảm của hai người thật tốt, trai tài trai sắc, rất xứng đôi.”
Khóe môi Đàm Quy cong lên nụ cười: “Cảm ơn.”
Vì bé chồng đột nhiên đến thăm, tâm trạng của bác sĩ Đàm rất tốt. Buổi chiều đối mặt với bệnh nhân lại càng dịu dàng như gió xuân, không chỉ thuận lợi hoàn thành công việc trị liệu mà còn thu được những bệnh nhân cố định.
Nghĩ đến cho dù không có hệ thống sắp xếp, trong khoảng thời gian tới Đàm Quy cũng sẽ không thiếu bệnh nhân. Sau khi kết thúc phó bản này, danh hiệu người lao động được trời chọn của anh cùng danh hiệu đại sứ hòa bình và tình yêu, e rằng còn có thể tăng thêm cấp.
“Đến giờ rồi.” Đàm Quy nhìn đồng hồ, nói với vị khách cuối cùng đã hẹn trước hôm nay: “Hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi, tôi phải tan làm.”
“Tôi có tiền, bác sĩ Đàm. Tôi cảm thấy nói chuyện rất vui, tôi có thể trả thêm tiền, kéo dài thêm một giờ.” Buổi chiều Đàm Quy tiếp ba khách, hai người trước mỗi người nói chuyện một giờ, người cuối cùng nói chuyện hai giờ. Vì trải nghiệm rất tốt nên đối phương còn muốn kéo dài thêm thời gian.
Nhưng thời gian đi làm và thời gian tan làm của Đàm Quy không giống nhau: “Đây không phải vấn đề tiền bạc. Nếu tiền có thể giải quyết mọi thứ thì anh đã không cần đến đây tìm tôi giải quyết vấn đề tâm lý.”
Đàm Quy hoàn toàn không cúi đầu trước ánh hào quang của tiền bạc: “Nếu cần thì có thể hẹn lịch ngày mai.” Anh giữ mối quan hệ bác sĩ và bệnh nhân rất thuần khiết với những người khác, tuyệt đối không để bất cứ ai quấy rầy cuộc sống của mình.
Hơn nữa nếu nói đến chuyện đưa tiền, ai có thể đưa nhiều hơn bé chồng ở nhà? Chính bé chồng trẻ tuổi giàu có đã mang lại sự tự tin, khiến bác sĩ Đàm có thể trở thành một vị bác sĩ tốt kiên trì nguyên tắc.
Vị bác sĩ tốt men theo con đường đã đi buổi trưa để trở về. Anh tan làm khá đúng giờ, không giống Mặc Trầm. Vì công việc ở chi nhánh công ty mới khá bận rộn nên giữa trưa bé chồng đến thăm anh, buổi tối anh lại đi đón bé chồng tan làm, mỗi người một lần, vô cùng công bằng.
Khi đi ngang qua tiệm bánh ngọt bên đường, bước chân Đàm Quy chợt dừng lại. Anh không phải đặc biệt thích đồ ngọt, nhưng Mặc Trầm lại rất thích, đặc biệt là loại kem bơ mềm xốp như mây này. Anh chọn một chiếc bánh nhỏ được làm rất tinh xảo đẹp mắt, đó là một chiếc bánh tiramisu tròn trịa. Cách làm không hoàn toàn theo kiểu cổ điển, bên ngoài phủ một lớp sữa đặc trắng như tuyết, phía trên còn rắc một lớp mỏng chocolate hạt phỉ.
Loại bánh này mang ý nghĩa hãy mang tôi đi và hãy nhớ đến tôi. Thứ được mang đi không chỉ là “tôi”, mà còn là tình yêu và hạnh phúc ở bên tôi.
Nói đến hạnh phúc, chiếc bánh kem này quả thật rất hợp với khu dân cư Hạnh Phúc. Đàm Quy sờ sờ khoản phí trị liệu mà bé chồng đã trả trước, vô cùng hào phóng bao trọn toàn bộ đồ ngọt còn lại trong cửa hàng: “Gói cho tôi 43 phần đóng hộp riêng.”
Ngoài tiramisu ra, số còn lại anh dự định đem tặng hàng xóm. Khi dọn đến nhà mới thì nên chuẩn bị chút đồ ăn mang đi tặng hàng xóm, nhưng Đàm Quy không có thời gian tự tay làm đồ cho người khác, mà Mặc Trầm cũng sẽ không vui. Thôi thì trực tiếp dùng tiền lấy lòng, hy vọng những món đồ ngọt này có thể mang đến một chút hạnh phúc cho hàng xóm.
Vì mua quá nhiều đồ, anh nhờ nhân viên cửa hàng lái xe giao thẳng các hộp quà đến phòng bảo vệ ở cổng khu dân cư Hạnh Phúc. Ngoại trừ những người làm việc bên trong khu dân cư, dường như người ngoài rất kháng cự khu dân cư Hạnh Phúc. Khi nghe nói đơn hàng phải giao đến khu dân cư Hạnh Phúc, những nhân viên bán hàng vốn đang rất vui vẻ đều lộ vẻ khó xử, chỉ đồng ý giao đến tận cổng.
Đàm Quy không thích làm khó người khác, chỉ hẹn thời gian giao hàng. Vừa hay khi anh đi đón Mặc Trầm thì có thể nhận đơn hàng, tiện tay mang vào cùng.
Khi anh xách theo nhiều đồ như vậy bước vào khu dân cư, những người chơi khác đang ở trong khu dân cư lập tức vây lại.
Không phải bọn họ cố tình mặt dày, chủ yếu là vì đã đói cả ngày. Có vài người chơi may mắn mượn được bánh bao từ những người chơi lâu năm tốt bụng, nhưng cũng có những người chơi quá yếu, bị người chơi lâu năm bỏ mặc.
Cùng với những người mới này đều có người chơi lâu năm làm nhiệm vụ chung, nhưng người chơi lâu năm không thể tiếp tế cho tất cả mọi người. Họ chỉ chọn những người chơi mới mà họ cho là có tiềm năng, nếu không cho bánh bao rồi mà đối phương lại không thể vượt ải thì số tiền mua bánh bao coi như ném xuống sông.
Bánh bao cần rất ít điểm tích lũy, nhưng những người chơi lâu năm làm nhiệm vụ cùng họ không giàu có, đương nhiên phải tính toán tiết kiệm.
Có khoảng bảy tám người chơi đã đói suốt hơn một ngày. Lúc này Đàm Quy xách theo nhiều đồ ăn như vậy bước vào, toàn là bánh kem và bánh mì tỏa ra mùi thơm nồng nàn. Hương thơm ngọt ngào ấy cho dù ở ngoài đời cũng đủ khiến người ta động lòng, huống chi là trong trò chơi vô hạn.
“Anh cũng là người chơi đúng không? Hôm qua tôi có nhìn thấy anh. Mấy thứ này là mua cho chúng tôi sao? Tôi sẽ không lấy không của anh đâu, khi trở về hiện thực tôi sẽ trả tiền cho anh, một nghìn có đủ không?”
“Một nghìn? Tôi trả một vạn, anh bán cho tôi.”
Nhìn cảnh tượng náo nhiệt này, những người chơi khác không ngăn cản. Trong những ánh mắt tò mò nhìn từ bốn phía, còn có người bật cười khẽ, không biết là đang cười nhạo những người chơi mới hay cười nhạo Đàm Quy.
“Một vạn? Một miếng bánh kem không chỉ đáng một Linh Giới tệ đâu nhỉ. Một Linh Giới tệ đổi được bao nhiêu tiền? Một vạn bây giờ hình như có thể đổi thành hai vạn rồi.”
Những người chơi mới này rõ ràng đã đọc bài viết trên diễn đàn mà vẫn dám ra giá như vậy, không phải là không có đầu óc thì cũng là mặt quá dày. Nhưng bọn họ vẫn đang quan sát, lỡ như vị cao thủ giàu có này lại quá tốt bụng thì sao. Nếu không thì mọi người không hiểu nổi vì sao Đàm Quy lại mua nhiều đồ ngọt như vậy mang về.
Cho dù là loại người ăn rất nhiều, cần tiêu hao lượng lớn thức ăn để bổ sung năng lượng, chỉ cần uống thuốc no bụng là đủ rồi. Nhiều bánh kem như vậy thì phải ăn đến bao giờ mới hết.
Đàm Quy cúi đầu nhìn đồ ăn trên chiếc xe đẩy nhỏ: “Các anh là hàng xóm ở tòa 4 sao? Những thứ này là quà gặp mặt tôi mua tặng hàng xóm, chỉ có 43 phần, không có dư.”
Lúc ở phòng bảo vệ, anh đã đưa phần dư ra cho ông bảo vệ rồi. Dù sao sống trong khu dân cư thì việc giữ quan hệ tốt với bảo vệ rất cần thiết. Chiếc xe đẩy bánh kem mà anh đang dùng là mượn trực tiếp từ ông bảo vệ. Lúc đầu đối phương còn rất nhiệt tình muốn giúp đưa, nhưng Đàm Quy đã từ chối. Dù sao đây cũng là quà tặng cho hàng xóm, nếu để ông bảo vệ đưa thay mình thì quá thiếu thành ý.
Nghe đến tòa 4, mấy người chơi kia lập tức lùi ra. Họ đã ở đây suốt một đêm, cũng đã chấp nhận sự thật mình bị kéo vào trò chơi. Chủ yếu là họ không chấp nhận nổi việc người ở đây đêm qua đã chết. Những người còn sống trong lòng đều đã có chút hiểu rõ tình hình.
Người chơi mới không dám trêu chọc những hộ gia đình ở tòa 4. Nếu họ ăn đồ của những con ác quỷ ở tòa 4, chẳng phải tối nasẽ bị mổ bụng sao?!
Chàng thanh niên đẹp trai này chắc chắn cũng là NPC, nói không chừng còn là BOSS của phó bản này, ít nhất cũng là một BOSS nhỏ!
Những người chơi này coi như cũng có chút đầu óc, Đàm Quy không so đo với họ. Anh kéo chiếc xe đẩy nhỏ cùng Mặc Trầm đi thang máy lên. Nhà họ ở tầng cao nhất, Đàm Quy đem chiếc áo blouse trắng bị bẩn cùng quần áo hôm nay ném vào máy giặt: “Mặc Mặc, em làm việc cả ngày cũng mệt rồi, ở nhà nghỉ đi, anh mang mấy chiếc bánh kem này xuống tặng.”
Lúc họ trở về đã gần bảy giờ, bên ngoài trời đã tối hẳn. Trong khu dân cư đã bật đèn đường, nhưng đáng tiếc những chiếc đèn đường cũ kỹ bị phủ đầy bụi, ánh sáng yếu ớt căn bản không đủ chiếu sáng con đường trong khu dân cư.
Tính cả hôm qua và hôm nay, đám người chơi kia đã gần hai ngày chưa ăn gì, cũng khó trách có người gan lớn tiến lại xin ăn. Dù sao đói bụng thật sự rất khó chịu.
Dù sao cũng có xe đẩy nhỏ và thang máy, đi phát từng tầng cũng không vất vả. Mặc Trầm đương nhiên không muốn: “Em đi cùng anh.”
Cậu nói: “Vừa hay để họ nhìn thấy, tránh cho không biết bạn đời của anh là ai.”
Lý do này vô cùng đầy đủ, Đàm Quy không từ chối. Tầng của họ, phòng 1301 và 1302 đều chưa có người ở. Đàm Quy đi xuống phòng 1204 trước, nhắn trong nhóm báo với cặp song sinh ở 1204 rồi gõ cửa.
“Tôi là hàng xóm phòng 1304, hôm qua mới chuyển đến, mang chút quà gặp mặt.”
Giờ này chị gái trong cặp song sinh vẫn còn làm việc ở cửa hàng tiện lợi bên ngoài, người ra mở cửa là cô em gái đang đi học. Cô ta nhìn Đàm Quy và Mặc Trầm với vẻ mặt phức tạp.
Cô ta hạ thấp giọng hỏi: “Bạn đời của anh cũng là người chơi sao?”
Một số phó bản đặc biệt có thể thêm người bằng đạo cụ đặc biệt, như vậy sẽ không chiếm suất người chơi của phó bản. Cho dù là Đàm Quy hay Mặc Trầm, cả hai đều rất đẹp. Mặc Trầm mang lại cho cô ta cảm giác giống như một công tử nhà giàu bước ra từ phim thần tượng tổng tài, hơn nữa còn là kiểu có huyết thống cực kỳ cao quý, kiểu như vương tử của quốc gia nào đó. Tóm lại khí chất đó hoàn toàn không giống người bình thường.
Cô ta thật sự không nghĩ Mặc Trầm theo hướng quỷ quái. Trong phó bản quả thật có rất nhiều loại quỷ quái, nhưng không có người chơi nào sẽ kết hôn với quỷ quái. Đúng là có người chơi đi theo con đường mị lực để khống chế quỷ quái, nhưng nhìn Mặc Trầm tự nhiên khoác tay Đàm Quy, cùng tư thế thân mật giữa hai người, cô gái ở phòng 1204 hoàn toàn không cảm thấy Đàm Quy là kiểu người chơi như vậy.
Bởi vì người chơi theo đường mị lực rất dễ nhận ra. Bên cạnh họ thường có không chỉ một NPC vây quanh, hơn nữa ánh mắt của NPC nhìn họ giống như con rối bị điều khiển hoặc đang nhìn con mồi. Cho dù biểu hiện có thâm tình đến đâu thì trong đáy mắt cũng rất lạnh lùng.
Đàm Quy không thích nói dối, nên anh lựa chọn trực tiếp né tránh đề tài này: “Chúng tôi không quấy rầy lâu nữa, hy vọng cô thích món quà này. Tôi còn phải tiếp tục đi tặng quà cho hàng xóm.”
Anh đưa một hộp quà đã gói sẵn cho cô gái phòng 1204, sau đó quay sang gõ cửa phòng 1203. Cô em gái 1204 cầm hộp bánh kem, còn đặc biệt đeo găng tay rồi cẩn thận mở ra. Sau khi nhìn qua một cái, cô ta không ăn ngay mà đặt lên chiếc tủ bên cạnh. Cửa vẫn mở, cô ta tiếp tục đứng nhìn Đàm Quy giao tiếp với những hàng xóm khác.
Tặng quà cho hàng xóm hiển nhiên là cơ hội rất tốt để dò hỏi thông tin. Tuy rằng tốn khá nhiều tiền, nhưng nhìn dáng vẻ của Đàm Quy thì chắc không thiếu tiền. Cô ta không cần bỏ tiền mà vẫn có thể đi theo phía sau để thu thập tin tức.
Cửa phòng 1203 mở ra, một bà lão bước ra. Bà ta tóc bạc đầy đầu, người thấp lùn mập mạp, tính tình hung dữ, giọng nói rất gắt: “Tìm tôi làm gì?”
Từ ngoài cửa nhìn vào có thể thấy trong nhà bà lão bày rất nhiều tượng thần, còn lập một bàn thờ màu đỏ. Lờ mờ không nhìn rõ cụ thể thờ vị thần nào. Trong phòng khói hương nghi ngút, bức tường vì đốt hương lâu ngày đã bị hun đen, khiến người ta cảm thấy một bầu không khí nặng nề áp bức.
Đàm Quy không khó chịu, đưa cho bà lão một hộp bánh kem, vẫn là câu nói quen thuộc: quà gặp mặt của hàng xóm mới.
Bà lão không muốn nhận, nhưng đột nhiên nhớ ra, hình như bà già Lâm ở phòng 403 rất khó đối phó chính là do nhà 1304 này đưa đi tối qua. Nghe nói đang bị giam ở cục chấp pháp, không biết còn bị giam bao nhiêu ngày.
Khu dân cư Hạnh Phúc của họ khá nổi tiếng ở khu vực này. Người của cục chấp pháp bình thường đều không muốn đến đây. Phòng 1304 chắc hẳn có chút quan hệ. Ai biết nếu mình không nhận thì có bị tên này đưa vào đó luôn không. Bà lão cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó, khô khan nói một câu cảm ơn rồi quay đầu đóng sầm cửa lại.
Đàm Quy không bực bội, rất bình thản gõ cửa phòng 1201. Nhà này là một gia đình ba người, một cặp vợ chồng trẻ cùng một đứa trẻ. Vừa nhìn thấy hộp bánh kem đóng gói, mắt họ liền sáng lên.
“Bánh của cửa hàng này rất ngon, chỉ là giá hơi đắt. Thật sự tặng cho chúng tôi sao?” Bụng người vợ trong cặp vợ chồng trẻ đã nhô lên rõ rệt, hiển nhiên đang mang thai đứa thứ hai.
“Đương nhiên, tôi vừa mới mua về. Cô thích là tốt rồi.”
Phòng 1202 không có người, nên Đàm Quy bấm thang máy đi xuống. Cô em gái phòng 1204 do dự một chút rồi vẫn quyết định đi theo sau Đàm Quy ra ngoài.
Phú quý phải cầu trong nguy hiểm. Nếu không mạo hiểm một chút thì làm sao có thể thu được thông tin. Đi theo con đường của Đàm Quy đã giúp cô ta tiết kiệm được rất nhiều tiền. Chị gái của cô ta vẫn còn làm việc ở cửa hàng tiện lợi, phải đối phó với những vị khách quỷ quái khó nhằn. Cơ hội bày ra trước mắt, cô ta không muốn bỏ lỡ.
Có lẽ vì tâm trạng tốt, cũng có lẽ vì mọi người đều là người chơi, Đàm Quy biết phía sau có thêm một cái “đuôi nhỏ” đi theo nhưng không để ý. Còn nhiều nhà phải tặng quà, anh chỉ đứng ngoài cửa trò chuyện với các hàng xóm. Hôm nay chủ yếu chỉ là chào hỏi một chút để mọi người biết mặt, anh không có ý định vào nhà ai làm khách.
Hơn nữa anh khá cao, khi đứng cùng Mặc Trầm và những chủ hộ khác, gần như đã che mất phần lớn tầm nhìn. Người chơi đứng phía sau anh cũng không thể nhìn thấy nhiều thông tin hơn anh.
Còn việc anh nói chuyện với các chủ hộ, đối phương có thể thu thập được bao nhiêu thông tin thì tùy vào bản lĩnh của cô ta. Chỉ cần người ở phòng 1204 ngoan ngoãn đứng phía sau, không chen lên, anh sẽ không quản.
Sau khi mặt trời lặn, phần lớn hộ gia đình ở tòa 4 đều đã có người ở nhà. Trong 43 phần bánh kem, Đàm Quy đã tặng thành công 40 phần. Điều khiến cô gái phòng 1204 nổi da gà là chuyện ở phòng 304 của bác sĩ Lý thì còn đỡ, lúc đầu anh ta đã nói trong nhà có một bạn đời nghiện cờ bạc. Nhưng tác giả trạch nam ở phòng 804 rõ ràng nói trong nhóm hôm qua rằng mình sống một mình, vậy mà người ra nhận bánh kem lại không phải anh ta, trong nhà anh ta cũng có quỷ quái khác!
Tim cô gái phòng 1204 đập thình thịch rất gấp. Cô và chị gái sống cùng nhau, vì an toàn nên dù trong nhà có hai phòng ngủ, hai người vẫn chọn ngủ chung một phòng. Đêm qua họ ngủ không hề yên ổn, bởi vì ban đêm có thể nghe thấy những âm thanh kỳ quái.
Loại chung cư cũ này cách âm không tốt, sàn nhà khá mỏng, tiếng băm đồ ăn từ trên lầu hay dưới lầu đều có thể nghe thấy. Hơn nữa vì lâu năm không sửa chữa, thỉnh thoảng còn vang lên âm thanh giống như trẻ con chơi bi.
Nếu dùng khoa học để giải thích thì nói rằng những âm thanh đó do sàn nhà giãn nở vì nhiệt. Nhưng trong trò chơi vô hạn, trên đầu người chơi luôn treo một thanh giá trị lý trí.
Bị thương sẽ biết đau, đói sẽ biết đi tìm đồ ăn. Nhưng giá trị lý trí thì khác. Tuy có thuốc khôi phục lý trí, nhưng nếu giá trị lý trí quá thấp, lại không có đồng đội đủ tin cậy ở bên cạnh để tiêm thuốc cho mình, thì bản thân người chơi sẽ không còn ý thức để tự uống thuốc nữa. Hơn nữa thuốc khôi phục lý trí còn rất đắt, ngay cả người giàu cũng không nỡ uống liên tục.
Điều đó có nghĩa là trong trò chơi vô hạn, việc giữ tâm lý ổn định vô cùng quan trọng. Từ tầng 12 đi xuống, khi tặng đến tầng 804, cô em gái trong cặp song sinh đã mất gần 10 điểm lý trí. Đặc biệt khi nhận ra trong nhà 804 cũng có quỷ, cô ta lập tức mất thêm 10 điểm lý trí.
Nếu tiếp tục như vậy thì giá trị lý trí còn tiếp tục giảm. Nhưng chị gái lại không có ở nhà, nếu một mình ở trong phòng thì cô ta cũng sẽ suy nghĩ lung tung. Cô gái mím môi, tiến lại gần thêm một chút.
Trong tay cô ta nắm chặt một ống thuốc khôi phục lý trí, quyết định nếu lại giảm thêm 5 điểm thì sẽ uống ngay, tuyệt đối không lãng phí.
Đàm Quy đương nhiên cũng chú ý đến những chi tiết mà cô gái quan sát, nhưng cả vẻ mặt lẫn tâm trạng của anh đều vô cùng ổn định, không hề khác lúc vừa xuống lầu.
Anh không biết trong nhà những người chơi khác có quỷ hay không, nhưng nhà mình chắc chắn là không. Bởi vì Mặc Trầm không phải người, mà là quỷ quái. Từ ngày đầu tiên đi thu gom rác anh đã biết điều đó. Cho dù trước kia có quỷ, cũng chắc chắn đã bị Mặc Trầm đuổi đi từ lâu. Bé chồng của anh có ý thức lãnh địa rất mạnh, tuyệt đối không thể chịu đựng những thứ lung tung xâm nhập vào căn nhà thuộc về hai người. Nhà họ sạch sẽ đến mức không chỉ không có quỷ quái, ngay cả gián cũng không thấy.
Từ tầng 8 tiếp tục tặng xuống dưới cũng không xảy ra chuyện gì. Chỉ đến khi tặng đến tầng 4, cô gái người chơi phòng 1204 do dự một chút, đứng ở cửa cầu thang quan sát, không dám tiến lại quá gần. Cô ta biết Đàm Quy có mâu thuẫn với phòng 403. Bà lão đã bị đưa đi, nhưng phòng 403 vẫn còn hai mẹ con. Một gia đình đơn thân với đứa trẻ hư, đừng nói là trong trò chơi vô hạn, cho dù ở ngoài đời cũng đủ khiến cặp song sinh phòng 1204 cảm thấy da đầu tê dại.
Vị trí cô ta đứng lúc này rất tốt, tiến có thể công, lui có thể thủ. Nếu 1304 và 403 xảy ra xung đột, cô ta có thể lập tức chạy lên cầu thang. Cho dù trong phòng 1204 có quỷ, ít nhất hiện tại đối với cô ta vẫn là nơi an toàn.
Đàm Quy không để ý đến những động tác nhỏ của cô gái người chơi. Anh đã tặng cho các hộ gia đình từ tầng 1 đến tầng 3 trước, sau đó mới tặng cho những người chơi khác ở tầng 4, cuối cùng mới gõ cửa phòng 403.
Ngửi thấy mùi bánh kem thơm ngọt, đứa trẻ hư còn chưa nói được một câu cảm ơn đã đưa tay chộp lấy bánh kem định ăn. Bàn tay nó bị người mẹ vốn luôn nuông chiều nó đánh mạnh một cái.
“Không được ăn!” Người phụ nữ từng trải gió sương này trừng mắt nhìn Đàm Quy.
Rõ ràng bà lão Lâm đã lột rất nhiều lớp da đẹp, nhưng ba người trong gia đình này vẫn dùng diện mạo ban đầu của mình. Người phụ nữ trung niên trông rất vạm vỡ, trong tay còn cầm một con dao chặt thịt.
Cô ta tự làm chút buôn bán nhỏ, thuê một quầy bán thịt viên ở chợ gần đó. Bà lão lột da, cô ta bán thịt. Thịt băm lẫn lộn thì không ai nhìn ra nguyên liệu ban đầu.
Dù không có đàn ông, gia đình ba người này xem như sống khá hòa thuận. Nhưng tất cả điều đó đã bị phá vỡ vào đêm qua bởi chủ hộ mới phòng 1304 này.