Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 120: Khu dân cư Hạnh phúc( 9 )



Thông báo nhiệm vụ nhánh này vừa xuất hiện, chứng tỏ trạch nam không phải bỏ trốn, mà đúng là đã chết rồi.

Hiển nhiên người nhận được nhiệm vụ nhánh từ hệ thống không chỉ có mình Đàm Quy, những người chơi khác cũng lần lượt thảo luận trong nhóm.

Y tá Lý hỏi: “Trạch nam đã chết?Chuyện gì đã xảy ra ?”

Người muốn hỏi câu này nhất là tiểu thư hoa hồng, không ngờ lại bị y tá Lý hỏi trước.

Hai chị em song sinh sau khi nhìn giao diện nhiệm vụ thì lên tiếng trong nhóm: “Chúng tôi cũng không biết, ngủ một giấc dậy đã nhận được thông báo, chắc mọi người đều mở nhiệm vụ nhánh rồi chứ.”

“Đúng vậy, nhiệm vụ nhánh nói phải điều tra nguyên nhân cái chết của trạch nam.”

Cho dù hệ thống không đưa nhiệm vụ này, bọn họ cũng phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu không rất có thể người chết tiếp theo sẽ là chính mình. Sự thật hiển nhiên sẽ không tự nhiên xuất hiện trước mắt những người chơi, bọn họ phải tốn thời gian và tinh lực để điều tra. Nhưng lúc này ngoài y tá Lý và tiểu thư hoa hồng đang trực ca đêm, những người chơi khác đều không ở tòa 4.

Trong cặp song sinh, cô em còn phải đi học, học sinh cấp ba không thể tùy tiện xin nghỉ, còn cô chị làm việc ở cửa hàng tiện lợi, đến muộn vài tiếng không ảnh hưởng gì.

Tuy rằng đôi khi chỉ cần chậm vài tiếng, manh mối có thể đã biến mất, nhưng nhiệm vụ của bọn họ có thời hạn ba mươi ngày, hôm nay mới là ngày thứ ba, hệ thống còn sắp xếp công việc cho bọn họ, rõ ràng không cần quá gấp. Quan trọng là thời gian trạch nam tử vong là tối qua, hiện giờ đã sớm qua thời điểm đầu của vụ án.

Huống chi để hai người chơi kia vào phòng trước xem tình hình giúp các cô ta, chẳng phải rất tốt sao.

Cô chị trong cặp song sinh xoay một chiếc điều khiển từ xa mini trong tay. Khi Đàm Quy gặp mặt 403, mỗi lần anh đều biết ghi âm ghi hình, những người chơi như các cô ta dù có chậm chạp đến đâu cũng không thể không chuẩn bị trước một chút. Khi ở ngoài đi làm hay đi học, cô ta luôn có đạo cụ giám sát để bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm tra tình hình.

Một con muỗi cực kỳ không đáng chú ý vỗ cánh bay theo y tá Lý và tiểu thư hoa hồng đến trước cửa phòng 804. Tiểu thư hoa hồng đã thay chiếc váy bó sát trước đó, tuy rằng vẫn ăn mặc rực rỡ nóng bỏng, nhưng váy đã đổi thành quần, giày cao gót mảnh cũng đổi thành giày thể thao có buff, tránh để lúc cần vận động mạnh sẽ bất tiện.

Cửa phòng 804 đóng chặt, bọn họ gõ cửa không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Nghĩ đến việc người chơi trạch nam chết đột ngột, hai người chơi này nhìn nhau một cái, không dám mạnh tay phá cửa.

Tuy người ở 804 đã chết, nhưng tầng 8 còn vài hộ khác vẫn có người ở. Giờ này có thể trong nhà không có ai, nhưng cũng có thể có người. Bọn họ không dám tùy tiện đánh cược xem cư dân khác trong khu Hạnh Phúc có xen vào chuyện này hay không, nên cần dùng biện pháp ôn hòa hơn để vào nhà.

Y tá Lý hỏi tiểu thư hoa hồng: “Cô có đạo cụ loại giám sát không, chui vào từ khe cửa này trước xem tình hình bên trong.”

Bởi vì cả hai đều phải trực ca đêm, sau khi mất đi một đồng minh, tiểu thư hoa hồng và y tá Lý đã hình thành một đội tạm thời.

Y tá Lý đang ở trạng thái muốn ôm đùi người khác, nếu có việc cần nhờ, anh ta chắc chắn phải đưa ra lợi ích, nếu không thì dựa vào cái gì người ta cho anh ta ôm đùi.

Tuy tiểu thư hoa hồng không mua hay rút được loại đạo cụ này, nhưng cô ta có kỹ năng đặc biệt. Người phụ nữ xinh đẹp thướt tha đi đến bên cạnh hành lang, đẩy cánh cửa kính đang đóng kín ra. Trước đó đã nói cây xanh khu này rất tốt, hành lang của tòa nhà nhìn thẳng ra một khu vườn nhỏ, trên những cây cao vút kia có rất nhiều chim nhỏ tràn đầy sức sống, ríu rít hót từ sáng đến tối.

Cô ta tháo kính áp tròng ra, lộ ra con ngươi màu tím bên trong. Chỉ thấy giữa con ngươi trong suốt hiện ra một vòng xoáy nhỏ, vòng xoáy càng lúc càng sâu. Một con chim nhỏ đang hót trên cây bỗng nhiên đờ ra, dưới ánh nhìn của vòng xoáy đôi mắt đen tròn như hạt đậu biến thành mắt xoáy nhang muỗi. Chẳng bao lâu sau, nó vỗ cánh bay từ trên cây tới.

Một con chim đương nhiên không thể chui lọt cửa phòng 804, nhưng hôm qua khi ở dưới lầu tiểu thư hoa hồng đã quan sát tình hình tòa nhà này. Ban công phòng 804 không bị bịt kín hoàn toàn, thậm chí còn chưa lắp lưới chống trộm. Con chim nhỏ cùng chia sẻ tầm nhìn với cô ta thuận lợi bay vào ban công, sau đó dựa vào sức mình đẩy cánh cửa lưới nhẹ ra, một đường bay vào bên trong.

Cô ta nói bằng giọng không có mấy nhiệt độ: “Ban công không có thi thể của trạch nam.”

Thông qua đôi mắt tròn của con chim nhỏ, cô ta có thể nhìn thấy tình hình bên trong 804. Vì muốn lôi kéo tác giả trạch nam gia nhập, đương nhiên tiểu thư hoa hồng đã từng vào phòng 804, tất nhiên là vào ban ngày, hơn nữa còn đi cửa chính.

Tuy cô ta là người chơi theo hướng mị lực, cũng khá tự tin vào thực lực của mình, nhưng trong phó bản nhiệm vụ của trò chơi vô hạn thì nơi nào cũng đầy cạm bẫy, cẩn thận thêm một chút vẫn luôn là điều tốt.

Con chim nhỏ bay từ ban công vào phòng khách. Phòng của trạch nam không có TV, nhưng có một màn chiếu rất lớn. Trong góc đặt một máy chạy bộ, nhưng trên máy chạy bộ lại treo đầy quần áo, rõ ràng đã lâu không dùng.

Những chỗ khác cũng gần giống lần trước tiểu thư hoa hồng tới. Trên sofa lười chất đầy quần áo và tất, trên chiếc bàn trà dài là gạt tàn đầy đầu thuốc, trong thùng rác toàn là bao bì đồ ăn vặt, có khoai lát, có que cay, còn có từng đống giấy trắng vo tròn.

Những thứ này vốn đã có sẵn trong căn nhà này. Cũng giống như tiểu thư hoa hồng, trong căn phòng cô ta thuê đều là các loại thuốc lá, rượu, ngoài ra là mỹ phẩm phụ nữ và tất chân, quần áo trong tủ cũng toàn là trang phục nóng bỏng.

Khi hệ thống yêu cầu người chơi nhập vai nhân vật, đạo cụ cung cấp đều phù hợp với hoàn cảnh, không cần người chơi tự trang bị thêm, dù sao họ chỉ có chút Linh giới tệ. Nếu ngay cả điểm này cũng keo kiệt thì người chơi sẽ bị vắt kiệt sức.

Đôi khi nếu may mắn trong phó bản nhập vai, những thứ linh tinh trong nhà còn có thể có một hai món đạo cụ chất lượng tốt có thể mang ra ngoài phó bản. Ngoài đạo cụ vật tư ra, những người chơi đã trải qua vài phó bản cơ bản đều chướng mắt đạo cụ phẩm chất trắng, ít nhất cũng phải đổi cho mình một bộ trang bị xanh.

Tiểu thư hoa hồng nhíu mày, rõ ràng rất ghét bỏ trạng thái sinh hoạt bừa bộn của người chơi trạch nam. Thấy biểu cảm của cô ta, y tá Lý nhẹ nhàng chạm tay vào cô ta: “Có phát hiện gì không?”

“Chưa, có phòng đang đóng cửa.” Cô ta dùng kỹ năng mê hoặc chứ không phải kỹ năng bám thân, nên không thể tăng thêm sức mạnh của mình lên con chim. Ưu điểm của chim là thân hình linh hoạt, nhưng khuyết điểm là sức quá nhỏ, căn bản không có cách nào đẩy cửa phòng ra.

Cửa sổ lưới phòng khách vốn đã không đóng chặt, nhưng hai cửa sổ phòng ngủ của trạch nam đều lắp song sắt, hơn nữa rèm cửa kéo kín, hoàn toàn không nhìn rõ tình hình bên trong.

Căn hộ hai phòng một phòng khách, bên trong có một phòng mở cửa. Con chim nhỏ vỗ cánh bay vào: “Một phòng không có ai, phòng còn lại khóa rồi không vào được.” Cơ thể con chim chỉ là thân xác bình thường, không có bản lĩnh phá cửa. Tiểu thư hoa hồng từng vào 804, biết có một cánh cửa hình như đã bị khóa ngay từ đầu. Hôm đó trạch nam cũng không tìm được chìa khóa của cánh cửa đó.

Nếu dùng phù triện dán lên người con chim, để nó cọ lên ổ khóa cửa thì cũng không phải không làm được, nhưng làm vậy hiệu quả quá thấp.

Tiểu thư hoa hồng xoa xoa trán mình. Mê hoặc chim nhỏ sẽ tiêu hao tinh thần lực, một con chim không có linh trí đối với cô ta không phải vấn đề lớn, chỉ là dường như trong căn phòng có một luồng hơi thở khiến cô ta cảm thấy không quá thoải mái. Nhưng con chim nhỏ kia bay lên bay xuống, vòng quanh những chỗ nó có thể đến vài vòng, cô ta vẫn không phát hiện ra chi tiết gì bất thường.

Y tá Lý nhìn con muỗi bay vào từ khe cửa: “Chim to quá, muỗi có được không? Hoặc là gián cũng được.”

Cho dù cửa đóng lại thì giữa cửa vẫn luôn có khe hở, chắc chắn muỗi hoặc gián có thể chui vào, hơn nữa hai loại này đều có thể bay, không cần lo không nhìn được những chỗ cao.

Mặt tiểu thư hoa hồng tối sầm lại. Cho dù cô ta có kỹ năng mê hoặc, nhưng sẽ không tùy tiện sử dụng, làm sao có thể dùng lên mấy thứ ghê tởm như muỗi hay gián.

Y tá Lý lại tự phủ nhận đề nghị trước đó của mình: “Muỗi không được, muỗi hình như là mù, nhận người dựa vào cảm ứng nhiệt. Ruồi! Ruồi thị lực tốt, cô cảm nhận thử xem khe cửa đó lớn không, ruồi có bay vào được không?”

Dù rất muốn đấm y tá Lý một cái, nhưng đối phương cung cấp dược tề tinh lực và dược tề lý trí, tiểu thư hoa hồng điều khiển con ruồi bay vào căn phòng bị khóa kia.

Sắc mặt cô ta tái nhợt, sau khi cắt đứt liên kết mê hoặc, con ruồi đầu xanh kia bay loạn khắp nơi. Uống xong một lọ nhỏ dược tề tinh lực, tiểu thư hoa hồng lắc đầu: “Xem hết cả căn phòng rồi, thi thể của trạch nam không ở bên trong, cũng không thấy vết máu gì.”

Kỹ năng của cô ta vẫn có khuyết điểm, có thể chia sẻ tầm nhìn, nhưng không thể chia sẻ những cảm giác khác, không nghe được cũng không ngửi được.

“Có khi nào anh ta chết ở bên ngoài không? Sau đó thi thể bị người dọn vệ sinh trong khu quét dọn mất rồi.”

Trong khu này không có ban quản lý chính thức, dù sao cũng chỉ có bốn tòa nhà, không cần chuẩn bị riêng một văn phòng cho ban quản lý. Nghe nói là các chủ hộ góp tiền mời người phụ trách vệ sinh đến dọn dẹp.

Nghĩ tới điều gì đó, y tá Lý nói: “Trong phòng chưa thể coi là xem hết, như tủ lạnh hay tủ đóng kín gì đó, ruồi với muỗi không vào được.”

Muốn xem hết căn phòng từ trong ra ngoài, vẫn phải mở cửa vào xem một chuyến: “Con chim nhỏ vừa rồi vẫn còn sống chứ?”

Tiểu thư hoa hồng không cắt đứt liên kết với con chim nhỏ kia, vẫn luôn để nó ở trong phòng khách, chính là lo khi cô ta và y tá Lý tùy tiện đi vào, máu thịt của bọn họ sẽ thu hút sự chú ý của hung thủ. Trong tình huống địch ở trong tối còn mình ở ngoài sáng như vậy, thực sự quá nguy hiểm.

Lần này cô ta gật đầu: “Còn sống.” Tuy máu thịt của chim nhỏ ít, nhưng vẫn là sinh mệnh sống, xem ra trong phòng 804 vẫn tương đối an toàn.

Y tá Lý đột nhiên nhớ tới một chuyện. Tuy trước mắt chưa thấy thi thể trạch nam, nhưng nếu người chết ở bên ngoài thì cửa hẳn phải bị khóa từ bên ngoài, còn nếu chết trong phòng: “Cô có thể bảo nó mở cửa từ bên trong cho chúng ta không?”

Trong cửa hàng hệ thống có bán chìa khóa vạn năng có thể mở nhiều loại cửa, nhưng đó là đạo cụ dùng một lần, hơn nữa giá rất đắt, đâu tiện bằng để chim nhỏ làm.

Não của loài chim nhỏ đến đáng thương, dưới trạng thái bị mê hoặc cũng không thể trở nên thông minh hơn. May là khi chia sẻ tầm nhìn, tiểu thư hoa hồng có thể ra mệnh lệnh đơn giản. Con chim nhỏ linh hoạt dùng móng vuốt nắm tay nắm cửa, khó khăn xoay ấn xuống.

“Sức con chim này không đủ.” Tiểu thư hoa hồng đảo mắt nhìn quanh khu dân cư, mê hoặc thêm một con quạ đen to hơn vài lần. Sức của quạ đen mạnh hơn chim sẻ rất nhiều, rắc một tiếng, cửa mở ra.

***

Sáng ngày thứ ba, 11 giờ, cũng chính là hai giờ sau khi tiểu thư hoa hồng và y tá Lý vào phòng 804, Đàm Quy kết thúc công việc sớm hơn bình thường. Anh đặc biệt báo với Mặc Trầm một tiếng, mua một con cá đen còn sống, một gói cải chua cùng vài loại rau khác rồi về nhà.

Khi trở lại khu dân cư thì vừa đúng giờ cơm trưa. Từ các căn hộ bay ra mùi khói dầu, còn có cả tiếng cãi vã lặt vặt.

Nhìn thấy con cá đang quẫy trong túi, bác bảo vệ phụ trách ghi chép chủ động chào hỏi Đàm Quy: “Bác sĩ Tiểu Đàm hôm nay tan làm sớm vậy sao?”

Đàm Quy lịch sự gật đầu: “Tôi về sớm một chút nấu cơm cho bạn đời ăn, ngày nào cũng ăn bên ngoài không tốt, vẫn là đồ ăn ở nhà sạch sẽ hơn.”

Bác Lý cười tủm tỉm: “Làm vậy tốt lắm,chồng chồng trẻ các anh tình cảm thật tốt, hôm nay ăn cá à?”

Đàm Quy vừa chờ thang máy vừa đáp: “Ừm, cá hầm cải chua.”

Là một người chơi, anh chắc chắn không thể dùng người thật để luyện giải phẫu. Hơn nữa anh là họa sĩ, chuyên ngành học chẳng liên quan nửa đồng nào đến y học. Muốn luyện tập giải phẫu, ngoài việc bỏ tiền tìm hệ thống, đương nhiên chỉ có thể ra tay với gà vịt cá.

Có vài thứ đều là thông với nhau, người nấu ăn giỏi, dao công tốt, khi sử dụng vũ khí đương nhiên cũng không kém là bao.

Anh cũng không vội đi vào phòng 804, mà trước tiên ném con cá vào bể nước, gói cải chua mua về cũng ngâm vào nước, lại ngâm nở một ít đậu phụ trúc khô, lúc này mới quay đầu đi xuống lầu.

Cửa 804 đang đóng. Đàm Quy thử mở cửa, tay nắm không động đậy, hiển nhiên đã bị khóa. Anh gọi quỷ anh ra, nhưng không để quỷ anh xuyên tường vào mở cửa giúp mình, mà lấy ra chiếc chìa khóa đồng thau.

Chìa khóa đồng thau không chỉ có thể mở cửa phòng, mà còn có thể làm bung ổ khóa, tương đương với dùng một lần, làm hỏng cả ổ khóa. Nhưng Đàm Quy muốn chính là hiệu quả này.

Lỡ như người đi vào xong, cửa phòng tự động đóng lại thì quá nguy hiểm, vẫn là ra tay trước thì chiếm ưu thế.

Chìa khóa đồng thau rất hữu dụng, xoay vài vòng là cửa mở ra. Ngay khoảnh khắc cửa mở, Đàm Quy ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, đó là mùi máu người.

Hai bóng người nhanh chóng lao ra. May mà Đàm Quy tránh kịp, nếu không bọn họ đã đâm thẳng vào anh.

“Đóng cửa! Mau đóng cửa lại! Bên trong có quỷ!”

Hai người lao ra không ai khác, chính là y tá Lý và tiểu thư hoa hồng, những người đã kết đội vào điều tra nguyên nhân cái chết của tác giả trạch nam hai giờ trước. Chỉ là hiện giờ cả hai đều đầy thương tích, thậm chí tiểu thư hoa hồng còn mất một cánh tay.