Đàm Quy nhìn cánh cửa phòng 804 bị anh làm hỏng ổ khóa. Cho dù anh muốn đóng lại thì cửa này vẫn có thể bị mở ra dễ dàng, nhưng anh đứng ở cửa một lúc mà cũng không có thứ gì kỳ quái lao ra, con quỷ mà hai người chơi kia nói đến cũng không xuất hiện.
Sau khi có thời gian th* d*c, y tá Lý và tiểu thư hoa hồng bắt đầu cho mình uống thuốc, dược trị thương và dược tề khôi phục tinh lực đều ừng ực rót vào miệng. Trải qua vài phó bản rồi, quỷ quái bình thường không dễ dàng dọa rớt giá trị lý trí của bọn họ, cho nên bọn họ chỉ uống thuốc trị thương.
Tiểu thư hoa hồng rất sợ chết. Ngoài dược tề trị liệu bình thường, cô ta còn tích trữ một ống dược tề trị liệu cao cấp. Lúc này tuy rất đau lòng, nhưng nhìn cánh tay bị mất của mình, cô ta cắn răng uống một ống dược tề cao cấp.
Dược tề trị liệu bình thường chỉ có tác dụng cầm máu nhanh và từ từ tăng sinh mệnh. Dược tề trị liệu trung cấp có thể xua tan những trạng thái xấu như trúng độc. Chỉ có dược tề trị liệu cao cấp mới có thể khiến tay chân bị gãy mọc lại, hơn nữa còn nhanh chóng khôi phục các trạng thái khác.
Tuy công việc của cô ta vất vả, nhưng tiền boa của khách không ít. Nếu bị mất một cánh tay, với bộ dạng xấu xí này chắc chắn không thể tiếp tục làm việc thuận lợi ở nơi hệ thống sắp xếp. Nếu có thể ở lại đủ một tháng thì cô ta có thể kiếm lại tiền của hai ống dược tề cao cấp.
Nếu có người chơi mới ở đây, chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng kinh ngạc với cảnh tượng này.
Bởi vì sau khi uống dược tề, cánh tay cụt của tiểu thư hoa hồng nhanh chóng mọc ra từng mầm thịt, sau đó rất nhanh biến thành một cánh tay hoàn chỉnh không khác gì trước đó. Chỗ nối không hề có vết thương, điểm khác biệt duy nhất là làn da của cánh tay mới mọc mềm mịn hơn, hơn nữa màu da cũng trắng hơn.
“Hạng…” Y tá Lý dần bình tĩnh lại từ trạng thái kinh hồn chưa định. Khi nhìn thấy gương mặt điềm tĩnh của Đàm Quy, trái tim anh ta cũng dần ổn định hơn. Không có gì bất ngờ thì đây chính là cao thủ hạng một. Nếu ngay cả hạng một cũng không qua được cửa này, anh ta chỉ còn cách nằm chờ chết.
“Người mở cửa phòng giúp chúng tôi là anh đúng không.” Cao thủ hạng một vì bảo vệ thông tin của mình nên đã bỏ ra giá cao mua dịch vụ bảo mật thì hiển nhiên không muốn bị người khác vạch trần thân phận thật. Vì vậy y tá Lý không ngu đến mức dùng đạo đức để ép buộc hạng một.
Lỡ như hạng một là kiểu người tàn nhẫn, tính toán chi li thì sao. Anh ta trước tiên nói lời cảm ơn, sau đó chủ động nói rõ tình hình trong phòng: “Sau khi chúng tôi vào, bên trong có một phòng bị khóa. Mở căn phòng đó ra rồi kiểm tra cả tủ đồ, tủ lạnh, vẫn không tìm thấy thi thể của tác giả trạch nam, nhưng lại tìm thấy một thi thể khác.”
Quỷ đều là do người chết biến thành, đương nhiên đều có thi cốt của chính mình, hơn nữa thường thì thi cốt cũng là điểm yếu của chúng. Lúc trước mượn ruồi để xem tình hình thì không cảm thấy gì, nhưng sau khi mở cửa phòng, tiểu thư hoa hồng và y tá Lý đều nhíu mày, còn tự đeo khẩu trang cho mình, trong phòng thật sự quá hôi thối, có một mùi hôi ghê tởm khiến người ta khó thở, hơn nữa càng tới gần căn phòng bị khóa kia thì mùi hôi càng có sức sát thương lớn.
Khi dùng sức mở tung cánh cửa bị khóa đó, hai người chơi suýt nữa bị mùi hôi làm cho ngất xỉu, hơn nữa lúc đó tiểu thư hoa hồng còn bị dọa, bởi vì rất nhiều ruồi, gián bay ra từ trong phòng, thậm chí còn có cả chuột lông xù.
Cô ta còn đang thắc mắc sao con ruồi đầu xanh kia lại dễ tìm đến vậy, hóa ra là vì tình trạng vệ sinh của 804 quá tệ, cho nên ruồi nhặng khắp nơi.
Nhưng tòa 4 cũng có cái lợi của tòa 4. Nếu là ở ngoài đời thực, gián, ruồi và chuột trong phòng 804 đã sớm chạy ra ngoài gây họa cho hàng xóm xung quanh. Nhưng những thứ rác rưởi hôi thối và côn trùng này lại bị nhốt trong căn phòng nhỏ, cùng với bộ thi cốt đã chết nhiều năm kia bị khóa lại trong căn phòng 804.
Bọn họ khẳng định bộ thi cốt kia không phải của người chơi trạch nam, bởi vì xương cốt bị vùi trong đống rác, hơn nữa đã biến thành bộ xương trắng toát. Dựa vào cấu trúc xương người mà xem, chiều cao cũng không khớp với tác giả trạch nam.
“Khi chúng tôi vào, con quỷ đó còn sống, trong miệng cứ luôn kêu đói bụng đói bụng, sau đó liền nhào lên người chúng tôi…” Thông thường những tin tức vất vả điều tra được, nếu đối diện không phải đồng đội thì đều phải trao đổi mới nói ra. Nhưng y tá Lý muốn ôm đùi nên chủ động tỏ thiện ý.
Tiểu thư hoa hồng hung hăng nhìn cánh cửa 804. Một người xinh đẹp như cô ta, vậy mà con ác quỷ xấu xí kia chỉ muốn ăn cô ta vào bụng, còn cắn đứt cánh tay cô ta, đau đến mức cô ta mất hẳn hai mươi điểm giá trị lý trí.
Cô ta đương nhiên thử dùng kỹ năng mê hoặc với con quỷ ở 804, đáng tiếc không có tác dụng gì. Đối phương thật sự quá đói, chỉ bị định lại hai giây rồi lại nhào lên. Hơn nữa y tá Lý này cũng là đồ vô dụng, nhìn cao to vậy mà lại không bảo vệ được cô ta.
“Tôi có kỹ năng tấn công vật lý, đối phó quỷ quái không phải loại quỷ thì còn có tác dụng, nhưng loại quỷ không có thực thể này quá khó đánh.”
Kỹ năng của anh ta không phát huy tác dụng, nên chỉ có thể dựa vào dán phù. Nhưng con quỷ 804 này rất mạnh, phù cấp thấp dán lên chưa đến một giây đã mất tác dụng, phù trung cấp cũng chỉ cầm cự hai ba giây rồi hóa thành tro. Phù trung cấp rất đắt, anh ta chỉ do dự một chút có nên dùng lá phù cao cấp giữ lại làm át chủ bài hay không, con ác quỷ kia đã đuổi theo cắn tiểu thư hoa hồng yếu hơn.
Vốn dĩ chỉ là đồng đội tạm thời, tai họa đến nơi thì thân ai nấy lo. Hơn nữa anh ta không phải hoàn toàn không làm gì. Ngay khi bọn họ tìm thấy thi thể, cửa phòng 804 liền bị khóa từ bên trong. Lúc đó anh ta đang liều mạng mở khóa, cũng coi như tìm được đường chạy cho tiểu thư hoa hồng.
Đúng lúc đó Đàm Quy mở cửa từ bên ngoài, tương đương phá vỡ cấm chế do con quỷ thiết lập, hai người bọn họ liền nhân cơ hội chạy ra.
Tiểu thư hoa hồng có chút oán hận trừng y tá Lý một cái. Khi đó anh ta không bỏ đá xuống giếng, chỉ là bỏ lại cô ta rồi chạy nhanh hơn mà thôi. Đổi lại vị trí thì cũng có thể hiểu được, nhưng cô ta đã tổn thất một lọ dược tề đắt giá như vậy, khó chịu trong lòng là điều đương nhiên.
Thấy Đàm Quy vẫn bình tĩnh như vậy, tiểu thư hoa hồng dùng giọng mềm mại nói với anh: “Suốt quá trình anh ta cũng không giúp được gì nhiều, nếu không anh và tôi tổ đội đi, những tin tức vừa rồi coi như là trả cho việc anh mở cửa giúp chúng tôi.”
Bác sĩ Đàm nhìn mạnh hơn y tá Lý nhiều, hẳn là là một đồng đội có năng lực hơn. Còn chuyện bạn đời của anh, cô ta là phụ nữ chứ không phải đàn ông, sẽ không xen vào chuyện tình cảm giữa hai người đàn ông. Đương nhiên, chủ yếu là cô ta có thể cảm nhận được mình không mạnh bằng Đàm Quy, kỹ năng mê hoặc cũng không khống chế được anh, vậy thì chỉ có thể lựa chọn hợp tác.
Đàm Quy không do dự chút nào liền từ chối: “Không cần.”
“Tôi có thể cho anh đạo cụ, tôi cũng sẽ trả khế ước tổ đội, không cần anh bỏ đồng vàng.” Nói đến tổ đội, nếu không phải hai bên tự nguyện thì bên cầu người phải bỏ ra lợi ích. Tiểu thư hoa hồng không ngốc, cô ta gửi thông tin đạo cụ thông qua group chat cho Đàm Quy.
Đó là một đạo cụ ẩn thân màu lam, nhưng tuyệt đối có thể coi là hàng cực phẩm nhỏ, công năng gần như có thể so với đạo cụ màu tím, thậm chí còn mạnh hơn một số đạo cụ tím không mấy quan trọng.
Đừng nhìn trang bị xanh lá nhiều, càng lên cấp cao thì đạo cụ quý hiếm lại càng ít. Trong bảng vũ khí, đạo cụ màu vàng có thể xếp vào top 3, đạo cụ màu tím có thể vào top 100, còn lại phần lớn đều là đạo cụ màu lam. Loại cực phẩm màu lam như vậy nếu đem ra diễn đàn đấu giá cũng có thể bán được giá cao đến mười vạn đồng vàng.
Chỉ cần làm đồng đội với cô ta thì được tặng miễn phí, hơn nữa còn không cần cưỡng chế bảo vệ cô ta, như vậy đã có thể coi là vô cùng hào phóng. Nếu không phải cảm thấy Đàm Quy có thể là người chơi top 100, muốn nhân cơ hội kết giao thì cô ta tuyệt đối không nỡ lấy đạo cụ này ra.
Sau nhiều lần cập nhật trò chơi, cửa hàng hệ thống bán khá nhiều đạo cụ tổ đội. Có loại như của cặp song sinh, hai người trói định với nhau tiến vào phó bản, loại này chỉ có thể rơi ra trong phó bản, giá cực kỳ đắt. Còn có đạo cụ tổ đội dùng một lần, sau khi tổ đội thành công thì người chơi không thể gây thương tổn trực tiếp cho nhau, khi đánh NPC hoặc BOSS thì vật phẩm sẽ được chia đều, còn có thêm buff đội ngũ, mức buff tùy theo phẩm cấp đạo cụ tổ đội từ 5% đến 20%.
Nghe thì tổ đội có vẻ rất tốt, nhưng không phải ai cũng muốn tổ đội. Một mặt là vì đạo cụ tổ đội rất đắt lại chỉ dùng một lần, mặt khác là vì khi tổ đội sẽ chia sẻ thông tin, có thể trực tiếp nhìn thấy ID nhân vật, cấp bậc và một phần kỹ năng của đồng đội. Nếu là thành viên cùng hiệp hội thì còn đỡ, còn người chơi xa lạ thì có rất nhiều người không muốn lộ tình trạng của mình.
Chỉ cần hệ thống chưa thay đổi phương thức thông báo tử vong, người chơi trong phó bản đều dùng biệt danh thay vì ID thật. Ngoài ra, đồng đội tạm thời chỉ là không thể gây thương tổn trực tiếp cho nhau, chứ không có quy định bắt buộc phải giúp đỡ. Nếu lợi dụng bên thứ ba gây thương tổn cho đồng đội sẽ không bị trừng phạt, nên nói chung vẫn là một sản phẩm khá vô dụng.
“Cô cứ giữ lại đạo cụ đi.”
Đàm Quy không để mắt tới đạo cụ này. Ngoài đồ ăn ra, tất cả đạo cụ hiện tại của anh đều là phẩm chất màu lam trở lên, một món màu xanh lá cũng không có.
Thêm một đạo cụ cực phẩm màu lam chỉ tương đương thêm mười vạn vàn mà cái giá phải trả lại là rắc rối, còn có thể khiến bé chồng không vui. Bé chồng của anh là người thế nào chứ, đi làm một tháng, riêng tiền lì xì sẵn sàng cho tám vạn, đúng kiểu người có tiền. Trời đất có lớn cũng không lớn bằng bé chồng, đương nhiên gia đình hòa thuận vẫn là quan trọng nhất.
Tuy không có ý định tổ đội với bất kỳ người chơi nào, nhưng trao đổi thông tin đơn giản thì vẫn có thể.
Đàm Quy đã thu được không ít tin tức từ hai người kia, nhưng anh vẫn muốn tự mình vào xem. Ổ khóa cửa đã hỏng, tuy vẫn có thể đóng lại bình thường, nhưng nếu gió đủ mạnh thì cũng có thể thổi bật cánh cửa đã mất khóa này ra.
Đàm Quy không trực tiếp đi vào, trước tiên tự trang bị cho mình mũ chống bụi, khẩu trang, kính bảo hộ, mặt nạ phòng độc, găng tay cao su dùng một lần. Anh còn mang xuống bọc giày từ trên lầu, bao kín toàn thân từ trên xuống dưới.
“Thanh Viễn, cậu muốn một phần không?”
Nó lắc đầu. Cùng là quỷ, nó không sợ mấy mùi này. Tuy không cần khẩu trang, nhưng nghĩ đến cảnh tượng hai người chơi kia vừa miêu tả, nó vẫn cất bình sữa của mình đi, lỡ như gián to bay loạn rồi đậu lên làm bẩn bình sữa thì không tốt.
Chuẩn bị xong xuôi, Đàm Quy gõ cửa: “Tôi là chủ hộ 1304, trước đó còn mang bánh kem nhỏ tới, xin hỏi trong nhà có ai không?”
Lúc đầu anh gõ rất nhẹ, sau đó hơi tăng lực một chút. Cánh cửa lập tức “bang” một tiếng đổ thẳng vào bên trong.
Gương mặt Đàm Quy hơi có chút lúng túng. Anh có phần đánh giá thấp thuộc tính sức mạnh của mình, thật sự chỉ dùng thêm chút lực mà cửa đã đổ. May mà khẩu trang và mặt nạ phòng độc che kín, không ai nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
Chắc chắn là vì căn nhà này quá cũ, cửa phòng 804 đã rất mục nát nên mới yếu như vậy!
Nghĩ vậy, anh xách theo bộ dụng cụ vệ sinh mang từ nhà xuống rồi đi vào cửa lớn 804. Hai người vừa bị dọa sợ nhìn nhau, trao đổi bằng ánh mắt: “Có theo vào không?”
“Nếu anh muốn vào thì anh vào, tôi không đi, tôi đứng ngoài đợi.” Dù sao lúc nãy vào rồi, chỗ cần xem cũng đã xem qua. Bây giờ vào lại chẳng phải vẫn phải đánh nhau với con quỷ đó sao. Cô ta còn chạy không nhanh bằng y tá Lý, mà bác sĩ Đàm lại không chịu tổ đội tạm với cô ta, lỡ đến lúc đó anh đẩy cô ta vào miệng quỷ thì sao.
Một cánh tay đã tiêu tốn một ống dược tề trị liệu cao cấp, mà cô ta chỉ có đúng một ống, nên không muốn mạo hiểm thêm nữa.
Vì y tá Lý biết Đàm Quy là hạng một nên không nghĩ đối phương sẽ thua con ác quỷ trong phòng 804, nhưng do dự một chút, cuối cùng anh ta vẫn không theo vào.
Đối phương rõ ràng không cần mình giúp, miễn cưỡng xen vào rất dễ khiến người ta khó chịu, làm nhiều sai nhiều, còn không bằng không làm gì.
Y tá Lý thở ra một hơi: “Trước nộp nhiệm vụ nhánh đi, tôi đoán trạch nam là bị con ác quỷ trong phòng giết.”
Anh ta biết mình có một người bạn đời nghiện cờ bạc, nên đặc biệt cảnh giác, Tiểu thư hoa hồng và bạn cùng phòng của cô ta cũng vậy, nhưng người chơi trạch nam vẫn luôn nói mình sống một mình, không phát hiện con ác quỷ trong phòng. Một người không hề phát hiện ra nguy hiểm bị ác quỷ g**t ch*t cũng là chuyện bình thường.
Tiểu thư hoa hồng nộp câu trả lời giống anh ta, nhận được điểm cơ bản của nhiệm vụ nhánh. Với loại nhiệm vụ giải đố này, trả lời càng chi tiết, càng gần với sự thật thì phần thưởng càng cao. Tiểu thư hoa hồng chú ý nhiều chi tiết hơn, nên so với y tá Lý nộp trước còn nhận thêm hai trăm đồng vàng.
Nhiệm vụ nhánh này cũng khá hào phóng, dù sao độ khó không quá cao, chỗ nguy hiểm duy nhất là con ác quỷ kia. Cho dù không có Đàm Quy, hai người bọn họ hẳn vẫn có thể chạy ra, chỉ là có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn và bị thương nặng hơn.
Cửa phòng 804 đang mở, dưới ánh mắt của hai người chơi, Đàm Quy đi một vòng quanh phòng khách. Anh không vào căn phòng trong cùng, mà lấy ra phù làm sạch, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh trong nhà!
Phù làm sạch là một trong số ít đạo cụ màu xanh lá của Đàm Quy. Loại cấp thấp anh không giữ, dùng đều là loại trung cấp. Với chút bụi nhỏ thì không đáng, nhưng dùng ở nơi bẩn như vậy thì là hợp nhất.
Một lá phù chỉ có phạm vi tác dụng nhất định, nhưng Đàm Quy không thiếu tiền nên dán rất nhiều lá. Sàn nhà bẩn thỉu lập tức sáng bóng đến mức có thể soi người. Cũng nhờ nhìn Đàm Quy dùng phù làm sạch, y tá Lý mới nhận ra gạch lát sàn 804 không phải màu đen mà là màu trắng.
Rác rưởi được gom vào thùng, những thùng giấy lộn xộn được xếp gọn lại. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, phòng bếp, phòng ăn, phòng khách và ban công đã trở nên sạch sẽ hoàn toàn.
“Dọn dẹp sạch quá rồi, nếu lúc nãy chúng ta đi sau anh ta, chẳng phải chứng cứ đều bị xóa hết sao?” Lúc đó bọn họ chỉ lo chạy trốn, đừng nói quay lại dọn dẹp, ngay cả ở lại trong phòng 804 cũng không muốn.
Căn phòng có quỷ kia vẫn đóng chặt, rõ ràng lại tự khóa từ bên trong. Khi Đàm Quy dọn dẹp phòng khách, con quỷ cũng không xuất hiện.
Ban đầu tiểu thư hoa hồng còn hơi khó chịu, mình vào trước dò tình hình, chẳng khác gì làm áo cưới cho người khác. Nhưng bây giờ nhìn lại, nếu Đàm Quy là người vào trước thì nhiệm vụ nhánh này đã chẳng còn liên quan gì đến cô ta.
Cô ta đảo mắt một vòng, quay lại nhắn riêng với những người chơi còn lại trong nhóm, định bán lại thông tin nhiệm vụ nhánh.
“Bác sĩ Đàm vào rồi!” Y tá Lý vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Đàm Quy đột nhiên căng thẳng. Tiểu thư hoa hồng đang nói chuyện làm ăn cũng ngẩng đầu lên nhìn.
Đàm Quy trang bị kín mít mở cửa phòng, giống như lúc bọn họ vào trước đó, con quỷ cũng không lao ra.
Thực ra lúc đó là do tiểu thư hoa hồng vô tình dẫm lên thi thể của con quỷ. Khi phát hiện mình dẫm phải cánh tay bộ xương thì mới kích hoạt việc quỷ truy sát. Cô ta từng suy đoán có phải vì mình dẫm lên cánh tay nó trước nên con quỷ mới cắn đứt một cánh tay của cô ta.
Đàm Quy và Vương Thanh Viễn đi vào, cửa phòng 804 tự động đóng lại! Không chỉ vậy, cánh cửa bên ngoài cũng tự động đóng, lập tức chặn tầm nhìn của hai người bọn họ!
Khác với tiểu thư hoa hồng đang căng thẳng, y tá Lý lại rất tin tưởng Đàm Quy: “Nếu cô muốn nghỉ thì cứ về trước đi, tôi ở đây trông là được rồi, tránh để người khác nhìn thấy không hay.” Cái đùi này cứ để một mình anh ta ôm là đủ.
Tiểu thư hoa hồng không thèm để ý anh ta. Đùa sao, chỉ cần con quỷ kia không lao ra thì nơi này còn an toàn hơn nhà cô ta. Căn nhà cô ta thuê trong phó bản còn có một con quỷ nữa, cực kỳ ghê tởm.
Khác với suy nghĩ của hai người kia, Đàm Quy vào phòng xong liền quay lại mở cửa, vì cửa phòng đóng lại sẽ không tiện cho anh dọn rác.
Còn về khóa cửa phòng, chiếc chìa khóa đồng thau của anh là đạo cụ màu lam, có thể mở mười lần khóa. Cho nên ngoài cánh cửa bên ngoài, khóa cửa phòng ngủ cũng bị anh chọc hỏng, thuộc loại không thể khôi phục lại được.
Đàm Quy kéo một chiếc ghế chặn trước cửa phòng, để quỷ anh ngồi trên ghế. Nếu lệ quỷ xuất hiện tấn công anh thì nó sẽ kéo thẳng vào Quỷ Vực. Anh làm việc không thích bị người khác làm phiền, quỷ cũng không được.
Nhưng điều khiến Đàm Quy thất vọng là con ác quỷ đã cắn đứt cánh tay tiểu thư Hoa Hồng lại không xuất hiện tấn công anh. Trên thực tế, cho dù không có quỷ anh, uy áp của bản thân Đàm Quy cũng đã vượt xa con quỷ trong phòng 804.
Con quỷ ở cùng phòng với tác giả trạch nam hiển nhiên là một trạch nam siêu cấp, hơn nữa còn không phải loại tác giả có thể tự kiếm tiền nuôi sống mình, mà là loại trạch nam vô dụng tầng đáy chỉ biết ăn dần của cải đến cạn kiệt.
Gã chết trong phòng 804, nhìn vị trí thi thể thì có lẽ là bị rác đè chết. Vì dù có cố bò thế nào cũng không bò ra được, nên trạch nam quỷ biến thành Địa Phược Linh của căn phòng này. Kiểu chết như vậy vốn rất yếu ớt, nếu không phải ở khu Hạnh Phúc thì trạch nam quỷ căn bản không có được sức mạnh như bây giờ.
Loại quỷ quái như vậy ở tòa 4 này cũng chỉ thuộc loại rất yếu. Ít nhất so với gia đình bà Lâm đã bị đưa vào cục chấp pháp thì yếu hơn nhiều. Nếu không Đàm Quy đã không lấy gia đình bà Lâm làm điểm đột phá, giết gà dọa khỉ thì cũng phải chọn con gà trống hung hãn một chút mới có hiệu quả.
Tiểu thư Hoa Hồng và y tá Lý hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng khi Đàm Quy đi vào, con ác quỷ kia đã co rúm run lẩy bẩy trong phòng. Nó chỉ biết chờ Đàm Quy nhanh chóng xử lý xong rác trong phòng, dọn sạch toàn bộ những thứ bẩn thỉu.
Còn những thứ như ruồi, gián, chuột thì ngay từ đầu đã bị Đàm Quy dùng thuốc diệt trùng tiêu diệt sạch. Hàng do hệ thống sản xuất, chất lượng bảo đảm.
Túi rác là Đàm Quy mang từ trên lầu xuống, dung tích cực lớn. Tất cả rác đều được dọn sạch, bộ xương dưới đống rác cũng bị anh đeo găng tay kéo vào phòng vệ sinh.
Súng phun nước áp lực cao phun ra dòng nước trong vắt, rửa sạch bộ xương bẩn thỉu đến mức không còn một hạt bụi. Quỷ trạch nam rơi nước mắt: khi còn sống hay sau khi chết, cả đời gã chưa từng được sạch sẽ như vậy.