Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 122: Khu dân cư Hạnh phúc ( 11 )



Theo năm tháng tích tụ, toàn bộ quần áo thuộc về trạch nam kia đều đã mốc meo, tỏa ra mùi bụi cũ kỹ, Đàm Quy đeo mặt nạ phòng độc nên không ngửi thấy.

Anh đeo găng tay, tháo quần áo còn treo trong tủ cùng với rèm cửa xuống, nhét toàn bộ vào trong túi. Hiệu suất làm việc của máy giặt quá chậm, anh không thể kiên nhẫn giúp đối phương giặt giũ quần áo ở đây.

Đàm Quy xa xỉ dùng một tấm phù làm sạch trung cấp. Phù làm sạch vừa chạm vào những lớp bụi bẩn dày đặc kia liền nhanh chóng bốc cháy. Đợi đến khi lá bùa cháy gần hết, không chỉ nấm mốc cùng những vết bẩn ngoan cố lập tức được tẩy sạch, ngay cả những hoa văn in trên đó cũng không còn.

Quần đỏ, quần xanh, quần đen toàn bộ đều biến thành quần trắng. Trên những chiếc áo phông rộng dài, hình vợ của trạch nam cũng bị coi là vết bẩn, bị phù làm sạch xóa sạch không còn chút nào.

Cúi đầu nhìn hình hai bàn tay trắng trên ngực áo, quỷ trạch nam khóc càng dữ dội hơn: Vợ! Vợ của anh ta không còn nữa!

Sau khi rửa sạch đầu lâu xong, ánh mắt Đàm Quy nhìn về phía trạch nam đang co trong góc: “Đồ lót cậu tự giặt bằng tay, còn mấy thứ này cũng phải rửa bằng tay.”

Phần lớn đồ thủ công của trạch nam đều được khóa trong tủ kính của anh ta. Ngoài những món đặt trên bàn vì thời gian quá lâu nên đã hơi phong hóa, những món khác đều được bảo quản rất tốt.

Đàm Quy nói: “Nếu không sợ gặp nước thì tôi có thể đùng súng phun nước áp lực cao xịt rửa giúp cậu.”

“Không cần không cần! Tôi tự giặt.” Quỷ trạch namg không còn tâm trí trốn trong góc khóc thút thít giả làm cây nấm nữa. Sau khi đống rác bị dọn đi, anh ta có thể rời khỏi căn phòng nhỏ tối tăm chật hẹp này. Tuy rằng anh ta không có bản lĩnh hung hãn như mẹ con bà Lâm, nhưng rửa sạch những món đồ thủ công quý báu của mình thì vẫn làm được.

Cửa phòng 804 cùng cửa sổ đều được mở ra. Gió từ khu vườn nhỏ thổi vào, thổi tan bầu không khí đục ngầu trong phòng. Rèm cửa vì dùng phù trung cấp nên cũng đổi màu, tấm rèm trắng ngà nhạt hiện ra ánh vàng rực rỡ dưới ánh nắng. Rèm cửa bay nhẹ nhàng trong gió, khiến cả căn phòng trở nên vô cùng tươi mát.

“Sống trong căn phòng sạch sẽ sáng sủa như vậy, sẽ hạnh phúc hơn so với trước kia rất nhiều.”

Đàm Quy dường như chỉ là thuận miệng cảm khái một câu, nhưng ánh mắt anh lại chuyển sang người trạch nam. Ánh mắt quỷ anh cũng chuyển sang người sau.

Khi con người chết đi sẽ giữ nguyên dáng vẻ lúc trước khi chết. Tuy lúc nãy từ đống rác đào ra chỉ là một cái đầu lâu méo mó không còn hình dạng, nhưng trạch nam trông vẫn học thức, gầy gò yếu ớt. Nếu không phải yếu ớt như vậy, anh ta sẽ không bị chính đống rác do mình tạo ra đè chết.

Thói quen sinh hoạt hỗn loạn và chế độ ăn uống tệ hại khiến anh ta trông đúng chuẩn hình tượng trạch nam. Mái tóc dài che kín mắt, hoàn toàn khác biệt với tác giả trạch nam có vẻ ngoài sáng sủa đẹp trai kia.

Cho dù có chậm hiểu đến đâu, quỷ trạch nam cũng biết lúc này đến lượt mình lên tiếng. Anh ta gật đầu thật mạnh: “Không sai không sai, như vậy đúng là hạnh phúc hơn.”

Khi còn sống vì không chịu vứt rác nên rác chất đầy phòng, lúc bị rác đè chết, anh ta vô cùng hối hận. Ý nghĩ khi đó của anh ta là: sớm biết sẽ như vậy, lúc trước nhất định phải giữ gìn vệ sinh cho tốt, nhất định phải kiên trì vứt rác mỗi ngày.

Đáng tiếc là sau khi chết anh ta lại biến thành Địa Phược Linh. Đừng nói là rời khỏi phòng 804, ngay cả phòng ngủ này anh ta cũng không ra được. Bây giờ Đàm Quy giải phóng anh ta khỏi đống rác, còn biến căn phòng thành dáng vẻ sạch sẽ đến mức anh ta cũng không dám tưởng tượng. Cho dù Đàm Quy đã làm mất vợ trên quần áo của anh ta, trong lòng anh ta vẫn tràn đầy cảm kích đối với Đàm Quy.

Đương nhiên, điều này cũng có liên quan đến việc Đàm Quy có thể trấn áp được nơi này. Nếu người bước vào địa bàn của anh ta quá yếu, anh ta sẽ dựa vào bản năng mà tấn công đối phương theo phản xạ, căn bản không thể chờ Đàm Quy dọn sạch căn phòng, càng không thể ngoan ngoãn tự mình quét dọn vệ sinh. Quỷ là sinh vật bắt nạt kẻ yếu trong Linh giới, không gì sánh bằng.

【Làm hàng xóm cảm thấy hạnh phúc, 11/44】

Tiến độ nhiệm vụ chính lại tăng thêm một mục, Đàm Quy nhớ ra mình còn chưa nộp nhiệm vụ nhánh: “Trong phòng cậu có người, anh ta là tác giả truyện tranh, tối qua là cậu ra tay với anh ta sao?”

Tác giả trạch nam là họa sĩ truyện tranh, công việc này cần kỹ năng chuyên môn, anh ta vẽ thật sự không ra, đành phải vừa chịu thúc giục bản thảo vừa căng da đầu vẽ tiếp. May mà thân phận do hệ thống sắp xếp cũng có chút tích lũy, cho dù không nhận được phần thưởng hoàn thành truyện tranh, anh vẫn có thể dựa vào số tiền tích lũy của mình và số đồ ăn đã tích trữ trước đó để vượt qua khoảng thời gian này.

Đừng nhìn tác giả trạch nam cao to, là một chàng trai trông rất cường tráng, nhưng trong 6 người chơi thì anh ta là người có thực lực tổng hợp yếu nhất, cho nên hệ thống mới sắp xếp cho anh ta một thân phận công việc không cần ra ngoài.

Nếu đổi lại để tác giả trạch nam đi đến nơi làm việc của tiểu thư Hoa Hồng, đừng nói ngày thứ ba, có khi ngay trong ngày đầu đã bị đám quỷ quái nuốt chửng rồi.

Trạch nam gãi gãi sau đầu mình: “Anh là nói tên đó à, không thể trách hoàn toàn là do tôi được, anh ta coi như tự dọa mình chết.”

Là một quỷ trạch nam, anh ta không thể rời khỏi phòng. Ban ngày thì ngủ ngon lành, đến ban đêm dĩ nhiên sẽ làm những hoạt động giải trí khi còn sống, tức là mở máy tính xem anime.

Âm thanh ban đêm làm kinh động tác giả trạch nam đang vắt óc suy nghĩ bản thảo trong phòng, cho nên lúc đó tác giả trạch nam thử mở cửa ra xem. Kết quả vừa mở cửa đã bị mùi rác hun đến mức giá trị lý trí tụt thảm hại, ngất xỉu.

Đợi đến khi trạch nam tỉnh lại, trong máy tính vừa lúc đang phát phim kinh dị. Âm nhạc âm trầm đáng sợ, lại cộng thêm việc đột nhiên đối mặt với gương mặt của quỷ trạch nam, khiến giá trị lý trí của tác giả trạch nam tụt xuống mức nguy hiểm.

Giá trị lý trí càng thấp thì càng dễ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán. Hơn nữa bụng đói + mùi hôi hoàn thành hiệu ứng độc khí, đến khi tác giả trạch nam tỉnh táo lại thì giá trị sinh mệnh đã rơi vào trạng thái rất nguy hiểm.

Lại thêm quỷ trạch nam tốt bụng lên tiếng hỏi thăm, kết quả lại thành một đòn đả kích chồng chất, tác giả trạch nam cứ thế xui xẻo mà chết.

Quỷ trạch nam dùng giọng điệu vô tội nói: “Đây chính là toàn bộ sự thật.”

Đàm Quy đột nhiên nói: “Buộc tóc cậu lên, nhìn vào mắt tôi mà nói, đây thật sự là toàn bộ sự thật sao?”

Lời của quỷ quái không thể dễ dàng tin hết. Cho dù sau khi dọn dẹp sạch sẽ trạch nam trước mắt trông gầy yếu âm u, đáng thương vô hại, nhưng anh ta đã chết rồi, miệng ma quỷ là thứ giỏi nói dối nhất.

Trạch nam khó khăn vén mái tóc che gần nửa khuôn mặt ra. Sau khi thi thể bị súng phun nước áp lực cao xịt rửa, mái tóc của anh ta trở nên rất nặng. Tuy không còn bết dầu nữa, nhưng trông vẫn ướt sũng.

Anh ta lộ ra một gương mặt miễn cưỡng còn xem như thanh tú. Thực ra trạch nam không xấu, chỉ là quầng thâm mắt dày cùng hình tượng uể oải đã phá hỏng khí chất của anh ta.

Anh ta nhìn vào đôi mắt của Đàm Quy, hiện ra màu hổ phách nhạt dưới ánh nắng. Khi đối diện ánh mắt ấy, anh ta gần như tự thấy hổ thẹn vì dung mạo quá mức tuấn mỹ của thanh niên.

Đó là một đôi mắt quá đỗi trong trẻo, giống như một tấm gương sáng rõ, khiến mọi âm u xấu xa của anh ta đều không có chỗ che giấu.

Trạch nam không nhịn được nữa: “Tôi cố ý dọa anh ta thì sao chứ, nơi này là nhà của tôi, anh ta không được tôi cho phép đã bước vào phòng của tôi, vậy mà còn chê tôi bừa bộn. Chính anh ta chẳng phải cũng rất bừa bộn sao! Giấy vứt khắp nơi trong phòng, còn làm rối tung đồ của tôi! Tôi đâu có ra tay giết anh ta, chỉ là để anh ta cảm nhận một chút cảm giác bị rác đè chết mà thôi.”

Trạch nam bị rác đè chết đương nhiên cũng có năng lực đặc thù của riêng mình. Anh ta có thể tạo ra một lượng lớn rác, dùng chúng đập chết những kẻ bước vào lãnh địa của mình. Không chỉ vậy, những đống rác này còn kèm theo khí độc, người hít phải chướng khí sẽ trúng độc, kẻ chạm vào rác sẽ nhanh chóng bị nấm mốc xâm nhập.

Đừng coi thường những loại nấm mốc nhỏ bé này. Những loài nấm này tiến vào cơ thể người từ đường hô hấp, có thể dễ dàng hấp thụ chất dinh dưỡng của cơ thể. Sau khi trạch nam biến thành quỷ, anh ta dựa vào cách này để tăng cường thực lực của mình.

So với bà Lâm thích lột da, hay thím Lương băm người hoặc quỷ quái thành thịt viên rồi bán, kỹ năng của trạch nam đã xem như khá vô hại. Anh ta chỉ ra tay với những kẻ bước vào lãnh địa của mình.

Tác giả trạch nam thiệt ở chỗ không phát hiện trạch nam là người ở cùng mình, tưởng rằng phòng 804 là tài sản của riêng mình. Anh ta động vào không ít đồ ở khu vực chung, những thứ thực ra thuộc về trạch nam, liên tiếp chạm vào phạm vi công kích của trạch nam. Hơn nữa thực lực bản thân cũng không đủ mạnh, cuối cùng bất hạnh trở thành chất dinh dưỡng của trạch nam.

Thực ra chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút sẽ biết, trò chơi vô hạn keo kiệt như vậy, chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn, sao có thể để trạch nam một mình ở một căn phòng.

Tầng 04 của mỗi tầng trong tòa nhà này đều là căn hộ nhỏ, kiểu hai phòng ngủ hai phòng khách một nhà vệ sinh. Y tá Lý ở cùng một người vợ mê cờ bạc, tiểu thư Hoa Hồng phải ở ghép với người khác, cặp song sinh hai người một căn, còn anh ở cùng với Mặc Trầm.

Trên giấy chứng nhận bất động sản ghi tên hai người là Đàm Quy và Mặc Trầm. Căn nhà này chắc chắn không phải do hệ thống tặng, mà là bé chồng đã mua trước cho anh. Ngày đầu tiên vào nhà, Đàm Quy đã nhìn thấy có rất nhiều lỗ nhỏ trên tường, nhìn vị trí thì hẳn trước kia từng treo tranh phong cảnh hoặc ảnh chụp.

Ngày đầu tiên anh tới, rất nhiều đồ vật trong phòng đều cũ kỹ, chỉ có chiếc giường đôi trong phòng ngủ chính là mới, lớp màng bảo vệ phía trên còn chưa bóc. Ngày đầu tiên sau khi đợi Mặc Trầm xuất hiện, anh đã ngủ trên chiếc giường mới đó. Đến ngày thứ hai, Mặc Trầm vứt những đồ nội thất và thiết bị điện cũ kỹ kia hết ra ngoài, rồi cùng anh đến siêu thị mua một lượng lớn đồ dùng mới về.

Chuyện bày trí căn nhà của mình, chỉ cần là cùng Đàm Quy ở bên nhau, Mặc Trầm lúc nào cũng hứng thú bừng bừng, làm mãi không chán.

Người đã chết rồi, truy cứu chuyện cũ cũng không còn ý nghĩa. Đàm Quy dựa theo thông tin mà trạch nam cung cấp để nộp nhiệm vụ nhánh, nhận được đánh giá hoàn mỹ từ hệ thống.

Loại nhiệm vụ nhánh này, tuy rằng mỗi người chơi đều có thể nộp, nhưng trong trường hợp đánh giá giống nhau, người nộp đầu tiên sẽ nhận được phần thưởng cao hơn những người sau. Tuy vậy, những người khác đều chỉ có thể suy đoán, chỉ có quỷ trạch nam là đương sự mới có thể khôi phục chi tiết. Phần thưởng nhiệm vụ nhánh hoàn mỹ cho Đàm Quy là 2000 đồng vàng, còn thêm một đạo cụ rơi ra từ trạch nam.

【CD của trạch nam: Đạo cụ màu lam. Là một kẻ vô dụng, trạch nam vẫn có sở thích kiên trì của riêng mình, đó là ca hát, chỉ là anh ta hát cực kỳ khó nghe. Ném CD vào một mục tiêu đơn lẻ, có thể khiến đối phương rơi vào trạng thái cứng đờ, thời gian cứng đờ 10 phút, đồng thời tăng thêm hiệu ứng mất thính giác. Số lần sử dụng 5/5】

Rất nhiều đạo cụ không phải là vĩnh viễn, phần thưởng rơi ra từ nhiệm vụ nhánh lần này cũng vậy. Tuy nhiên nhìn mô tả đạo cụ, khóe miệng Đàm Quy khẽ giật, phải hát khó nghe đến mức nào mới có thể khiến người khác mất thính giác chứ.

Đạo cụ này cũng tạm được, Đàm Quy cất vào ba lô. May mà không rơi ra đạo cụ kiểu vợ của trạch nam gì đó, nếu không anh sẽ phải bán tháo với giá rẻ.

Xử lý xong phòng 804, Đàm Quy rời khỏi phòng. Anh không phải loại người đàn ông trốn trong vỏ ốc như trạch nam, chuyện sau này của đối phương thế nào không liên quan đến anh.

12 giờ 30 phút, Mặc Trầm tan làm mở cửa phòng. Mùi cá hầm dưa chua đậm đà lập tức bay ra.

Người đàn ông cao lớn anh tuấn bưng món ăn đầy đủ sắc hương vị đi ra khỏi bếp, rất tự nhiên trao cho bé chồng vừa vất vả làm việc cả buổi sáng một nụ hôn: “Hoan nghênh về nhà, rửa tay ăn cơm đi.”