Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 135: Bệnh viện Nhân Ái ( 8 )



Trên thực tế cũng đúng là như vậy, mọi người đều cố gắng nâng cao tốc độ và nhanh nhẹn của bản thân, thường xuyên bỏ qua việc rèn luyện tinh thần lực. Ngay cả người chơi cấp cao như Đàm Quy, bình tĩnh lý trí, có niềm tin cực kỳ mạnh mẽ vào bản thân, cũng có thể sơ ý trúng chiêu, huống chi là những người chơi khác. Chỉ cần một lượng nhỏ dược tề là đã có thể dễ dàng hạ gục những người chơi loài người yếu ớt này.

Tất cả mười người chơi đã chết kia đều bị quỷ mộng xử lý theo cách này, khiến họ rơi vào giấc mơ, sau đó xâm nhập não bộ trong lúc ngủ, dệt nên những cảnh mơ đáng sợ, khiến đại não bị k*ch th*ch, giá trị lý trí liên tục giảm xuống. Trong tình huống không thể uống thuốc, trạng thái sụp đổ, sau đó bị nó một miếng nuốt chửng!

Còn về việc vì sao Đàm Quy lại gặp chuyện, nguyên nhân chính là lần này anh thật sự quá xui xẻo. Dược tề đó đã được đặt sẵn trong phòng từ trước khi Đàm Quy đến, trước đó quỷ mộng cũng chưa từng phát hiện. Đây là thuốc mê được nén với mật độ cực cao, chỉ cần một giọt nhỏ cũng có thể hạ gục một người trưởng thành.

Nhưng Đàm Quy-một người đã làm vỡ cả một lọ, nên cho dù anh mạnh đến đâu cũng vẫn bị hôn mê.

Quỷ mộng có một năng lực đặc biệt, đó là chỉ cần có người rơi vào giấc ngủ trong phạm vi của nó, nó sẽ lập tức phát hiện, rồi xâm nhập vào giấc mơ của đối phương.

Quỷ mộng vẫn nhớ rõ lúc đó nó vui đến mức nào khi phát hiện con mồi xui xẻo này ngủ rồi. Đối với nó mà nói, chỉ cần có người ngủ, nó nhất định phải hành động, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ miếng thịt nào treo trước miệng.

Niềm vui của nó không chỉ vì Đàm Quy tự dâng đến cửa, mà còn vì khí huyết của anh quá dồi dào. Ăn một con mồi chất lượng cao như vậy, một người có thể sánh bằng mấy chục kẻ yếu khác.

Chính vì vậy, nó thậm chí lựa chọn bỏ qua những người khác, ưu tiên nhắm vào Đàm Quy. Chỉ cần có thể nuốt chửng anh, cho dù anh đã làm lãng phí nhiều thuốc mê như vậy, quỷ mộng cũng không hề tiếc.

Nhưng khi quỷ mộng xâm nhập vào não của Đàm Quy, thử đọc ký ức của anh, nó lại đâm đầu vào một bức tường dày đặc, không thể nào kiểm soát giấc mơ của anh. Tuy vậy cũng không sao, nó có thể tự bịa ra.

Quỷ mộng đã trộn lẫn những chuyện từng xảy ra trong bệnh viện tâm thần, rồi kết hợp với ký ức của Đàm Quy, thiết kế cho anh một giấc mơ. Trong giấc mơ đó ẩn giấu rất nhiều bẫy, ví dụ như thức ăn, hay những viên thuốc nhỏ kia, chỉ cần Đàm Quy ăn một miếng, anh sẽ dần lún sâu, nếu anh không nhận ra đó là mơ, cơ thể cũng sẽ dần suy yếu.

Cảnh mơ không thể tạo ra hoàn toàn chân thật, những viên thuốc và thức ăn kia thực chất đều là một phần của tồn tại quỷ quái tạo ra giấc mơ, ăn vào sẽ từ từ ăn mòn Đàm Quy từ bên trong. Nếu cơ thể bị đói đến chết, cho dù Đàm Quy có mạnh đến đâu, cũng sẽ trở thành dưỡng chất của bệnh viện tâm thần này.

Nhưng cũng chính vì ngay từ đầu nó không thể nắm bắt được ký ức của Đàm Quy, hoàn toàn dựa vào hành vi của những người chơi khác trong ngày đó và những gì Đàm Quy đã làm để dệt nên giấc mơ, nên mới xuất hiện rất nhiều điểm mâu thuẫn với logic của Đàm Quy, khiến anh tỉnh lại trong thời gian ngắn như vậy!

Tầng hầm chiếm diện tích rất lớn, đại khái giống như siêu thị ở tầng hầm B1 của một trung tâm thương mại cỡ lớn, không chỉ diện tích tương đương mà cách bài trí cũng không khác biệt lắm, khắp nơi đều là những kệ cao, đặt trên kệ là từng chiếc hộp trong suốt, Đàm Quy không đưa tay chạm vào, nhìn bằng mắt thường thì giống thủy tinh nhưng lại có chút giống acrylic.

Những chiếc hộp trong suốt này đều được đánh số, bên trong chứa từng bộ phận cơ thể đỏ tươi, có của động vật, cũng có của con người, dãy kệ đầu tiên ngay cửa là từng trái tim đỏ tươi, dãy thứ hai là thận với kích thước khác nhau, đủ loại cơ quan đều có.

Không chỉ có nội tạng trong bụng, còn có các bộ phận trên cơ thể, những cái đầu trông vô cùng kinh khủng, tứ chi bị phân tách… những chiếc đuôi bị cắt rời…

Có vài thứ trông rất quen mắt, giống như đã từng thấy trong cảnh mơ kỳ quái, chồng chất sai lệch trước đó.

Còn có không ít thứ đen kịt, không nhìn ra cụ thể là sinh vật gì, ánh mắt của Đàm Quy chỉ lướt nhanh một vòng xung quanh, xác định nơi này hẳn không có bẫy gì, rồi ba bước gộp làm hai, lao nhanh đến bên cạnh Mặc Trầm.

Nhìn thấy những thứ này, Đàm Quy liền biết nơi này căn bản không phải bệnh viện đứng đắn gì. Sao bé chồng của anh lại xuất hiện ở nơi như thế này, khiến anh không khỏi lo lắng: lỡ như trong lúc anh không biết, trên người bé chồng cũng bị mất đi bộ phận quan trọng nào đó thì phải làm sao?!

Nơi Mặc Trầm nằm là một cỗ quan tài băng trong suốt dài khoảng hai mét, xung quanh đều là kệ, phía trên bày từng hàng ống nghiệm, có cái nhìn như máu, có cái là dược tề đặc biệt.

Đàm Quy không nhìn những dược tề đó, chỉ chạm ngón tay lên quan tài băng, cảm giác lạnh buốt vô cùng chân thật, chiếc nhẫn trên ngón áp út có phản ứng mãnh liệt quen thuộc, anh liếc mắt liền thấy chiếc nhẫn cưới cùng kiểu với mình trên tay Mặc Trầm.

“Thanh Viễn,cậu trông cửa giúp tôi, thông khí giúp tôi.”

Xác nhận người nằm trong quan tài băng chính là Mặc Trầm thật, Đàm Quy đẩy mở nắp quan tài, không còn ở trong cảnh mơ, các thuộc tính của anh không bị áp chế, nhưng để đẩy khối quan tài băng này vẫn tốn không ít sức.

Hơn nữa nơi găng tay chạm vào nhanh chóng kết thành bông tuyết, luồng khí lạnh bá đạo lan ra theo điểm tiếp xúc, khiến trong chớp mắt, tóc và lông mày của Đàm Quy kết thành một lớp sương trắng như tuyết.

Chịu đựng sự xâm nhập của khí lạnh, Đàm Quy dùng tốc độ nhanh nhất vớt Mặc Trầm ra, cả người anh giống như ôm một khối băng lớn nặng nề, nếu không phải áp mặt vào ngực Mặc Trầm vẫn có thể nghe thấy nhịp tim chậm rãi nhưng quen thuộc, anh còn tưởng rằng cậu đã xảy ra chuyện.

Ở phía xa, Vương Thanh Viễn nhìn qua, vô cùng lo lắng hỏi: “Thầy Đàm, vợ thầy không sao chứ?”

“Không sao.” Mặc Trầm vốn dĩ không phải người, có lẽ chỉ là rơi vào trạng thái ngủ say dưới nhiệt độ quá thấp. Trong tình huống này chỉ có thể nghĩ cách từ từ làm tan khối băng, để Mặc Trầm tỉnh lại.

Đàm Quy đưa người ra khỏi kho có nhiệt độ quá thấp trước, anh nhìn những ống nghiệm và đống cơ quan hỗn loạn kia, bảo quỷ anh thu toàn bộ mọi thứ vào Quỷ Vực của nó.

Chỉ cần không phải sinh vật sống, Quỷ Vực của quỷ anh vẫn có thể làm một không gian chứa đồ cỡ lớn, Đàm Quy đưa cho nó một lọ dược tề hồi phục tinh lực cho sủng vật: “Nếu không chịu nổi thì uống dược tề, hôm nay phải vất vả cho cậu rồi.”

Bình thường quỷ anh giúp được không nhiều, hiếm khi có lúc Đàm Quy cần đến mình, quỷ anh lập tức ưỡn ngực đầy tự hào, dùng hai tay vỗ vỗ ngực: “Yên tâm đi, em có thể chịu được mấy ngày mấy đêm.” Nó cũng là nửa bước Quỷ Vương rất lợi hại đấy chứ.

Đàm Quy mua một chiếc nhiệt kế đặt lên mặt Mặc Trầm, con số trên đó nhanh chóng giảm xuống, cuối cùng hiển thị -168°, đó còn chỉ là nhiệt độ bên ngoài cơ thể, có lẽ bên trong còn lạnh hơn, bởi vì khí lạnh đang cuồn cuộn sinh ra không ngừng từ bên trong. Sau khi Đàm Quy đưa Mặc Trầm rời khỏi quan tài băng, quan tài chậm rãi xuất hiện vết nứt, thứ có thể đóng băng trung tâm hầm lạnh không phải là quan tài băng mà chính là bản thân Mặc Trầm.

Nếu Mặc Trầm là người bình thường, lúc này chắc chắn đã bị đông chết, nhưng cứ để cậu như vậy cũng không được, anh buộc phải làm tan băng cho bé chồng.

May mà số dư tài khoản của anh đủ nhiều, lúc này Đàm Quy cũng không quan tâm đến tính hiệu quả chi phí nữa, tìm theo giá tiền, mua loại dược tề chống lạnh đắt nhất trong cửa hàng hệ thống, trước tiên dùng cho mình, để khi tiếp xúc với Mặc Trầm thì không còn lạnh đến mức đó nữa. Nếu chính anh cũng bị đông cứng rồi ngất đi, thì một mình quỷ anh, tay ngắn chân ngắn như vậy, không thể trông coi được cả hai người.

Anh không quá lo về sức chiến đấu của quỷ anh, chỉ lo đối phương còn nhỏ, không đủ chu đáo tỉ mỉ.

Đàm Quy mở những miếng dán xua lạnh, nhanh chóng dán lên người Mặc Trầm, tất cả những thứ có thể tăng nhiệt độ đều được anh nhẹ nhàng và cẩn thận dán lên tay, chân, vị trí tim, đương nhiên còn có cả khuôn mặt.

Anh tiêu tốn một khoản lớn hàng chục vạn kim, chỉ để cố gắng khiến nhiệt độ cơ thể của đối phương tăng lên một cách đồng đều.

Lòng bàn tay chạm vào cơ thể như ấm hơn một chút, sờ vào không còn lạnh buốt như trước, nhưng không lâu sau, nhiệt độ của những miếng dán cao cấp này biến mất, khí lạnh lại nhanh chóng lan ra từ nơi hai người tiếp xúc.

Có lẽ bên trong cơ thể Mặc Trầm có thứ gì đó lạnh lẽo đang đóng băng cậu, có thể sẽ cần mổ bụng Mặc Trầm lấy thứ đó ra, rồi dùng đạo cụ trị liệu chữa lại.

Nhưng Đàm Quy không dám tùy tiện ra tay với Mặc Trầm, những miếng dán xua lạnh đắt như vậy còn không có hiệu quả, lỡ như dược tề trị liệu cũng không có tác dụng thì sao.

Anh còn có kỹ năng thỉnh thần, nhưng mô tả của kỹ năng này là dùng để trị liệu cho bản thân, Đàm Quy cũng không chắc có thể dùng lên Mặc Trầm hay không.

Nhưng dù cơ hội mong manh, cũng đáng để thử một lần. Từ khi tiến vào phó bản này, Đàm Quy vẫn chưa từng dùng cơ hội ước nguyện, anh lấy ra 100.000 kim: “Thần minh vĩ đại, tôi cần ngài giúp đỡ, xin hãy chữa trị cho chồng của tôi.”

Theo âm thanh hệ thống trừ phí, luồng ánh sáng trắng nhu hòa bao phủ lấy Đàm Quy, tất cả hiệu ứng tiêu cực trên người anh đều biến mất, toàn bộ chỉ số thuộc tính đều khôi phục về trạng thái tối đa, khí lạnh bị loại bỏ, cả người trở nên ấm áp, như đang đắm mình trong ánh nắng mùa đông, không chỉ vậy, hiệu quả trị liệu không chỉ dừng lại trong khoảnh khắc này, mà còn kéo dài liên tục suốt khoảng một tiếng đồng hồ sau đó.

Đàm Quy nhìn về phía Mặc Trầm, luồng ánh sáng nhu hòa kia không bao phủ lên người cậu, đây là một kỹ năng chỉ có thể dùng lên bản thân anh.

Đàm Quy không khỏi có chút thất vọng, nhưng anh cũng không từ bỏ, dựa vào việc trên người mình có hiệu quả bảo hộ trị liệu của thánh quang, anh ôm lấy Mặc Trầm, thử dùng nhiệt độ cơ thể cuồn cuộn không ngừng của mình để sưởi ấm cho đối phương.

Dùng lửa lớn rất dễ xảy ra chuyện, anh thực sự sợ, sợ cơ thể đối phương sẽ giống như khối băng tan ra, biến thành từng mảnh vụn vỡ như kem.

Đây là lần đầu tiên Đàm Quy có cảm giác sợ hãi tương đối mãnh liệt, cho dù đối mặt với uy h**p tử vong, anh cũng rất ít khi có dao động tâm lý như vậy, nhưng vào giờ khắc này, anh thực sự sợ hãi, sợ Mặc Trầm sẽ chết trong phó bản.

Trải qua nhiều phó bản như vậy, Đàm Quy biết những nhân vật trong các phó bản này không phải chỉ là một chuỗi dữ liệu, mà cũng là những tồn tại có máu có thịt, có cảm xúc, trước đây Mặc Trầm từng nói với anh, Linh giới là một thế giới không ổn định, rất nhiều nơi có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, Đàm Quy đã từng suy đoán, cho đến khi trò chơi vô hạn Linh giới xuất hiện công khai trong thế giới, ra sức tuyên truyền bản thân, anh lại càng xác nhận suy đoán này.

Hai thế giới đang không ngừng dung hợp, trò chơi vô hạn Linh giới rất có thể đang đóng vai trò như cầu nối thúc đẩy sự dung hợp hoặc duy trì sự ổn định trong đó.

Cửa hàng hệ thống có đạo cụ hồi sinh, nhưng Đàm Quy không mua nổi, hơn nữa cho dù mua nổi, Mặc Trầm cũng không phải người chơi, những thứ có tác dụng với người chơi chưa chắc có thể dùng lên Mặc Trầm, giống như kỹ năng bình hứa nguyện của anh vậy.

Anh muốn dùng phương pháp ôn hòa hơn, nhưng phương pháp ôn hòa lại không thể làm tan lớp băng trên người Mặc Trầm. Trước giờ Đàm Quy luôn rất gan dạ, bởi vì không để tâm nên không sợ gì, nhưng giờ liên quan đến Mặc Trầm, anh lại trở nên vô cùng cẩn trọng, giống như ném chuột sợ vỡ đồ, sợ vô tình làm hỏng “bình ngọc” là Mặc Trầm.

Dù vậy, trong mắt Vương Thanh Viễn đứng ở phía xa, vị “vợ thầy” này còn đáng sợ hơn nhiều, khi nó còn là cấp hồng y đã cảm thấy Mặc Trầm sâu không lường được, sau khi thực lực tăng vọt, đột phá hồng y cấp trở thành nủa bước Quỷ Vương, vẫn cảm thấy đối phương sâu không lường được.

Vợ thầy tuyệt đối là tồn tại còn mạnh hơn cả Quỷ Vương, đừng nói là dùng lửa kiểu ôn hòa, cho dù dùng thuốc nổ cũng chưa chắc làm tổn thương được cơ thể cậu, Đàm Quy hoàn toàn là “trong mắt người yêu hóa Tây Thi”, cũng chỉ có vị thầy Đàm bị tình yêu che mờ hai mắt kia mới coi vợ thầy như một người yếu ớt cần bảo vệ.

Quỷ anh vừa thông khí vừa dậm chân, nó đứng xa như vậy mà vẫn có thể cảm nhận được khí lạnh xâm nhập, lực đóng băng mọi thứ này thật sự quá đáng sợ, nhưng nhìn phía bên kia, Đàm Quy lại có thể trực tiếp ôm lấy nguồn phát ra khí lạnh! Hơn nữa trên người còn không ngừng tỏa ra hơi ấm, xem ra thầy Đàm còn lợi hại hơn nó tưởng một chút.

Quỷ anh uống một ngụm sữa bò quỷ khí lạnh buốt, quả nhiên, sữa bò dâu đông lạnh cũng cực kỳ ngon!

Từ lúc bọn họ mở cửa tầng hầm, đến khi Đàm Quy ôm người ra ngoài, thử giúp Mặc Trầm xua lạnh, thời gian đã trôi qua 10 phút.

Trong trạng thái được trị liệu, Đàm Quy ôm người trong lòng, tuy không ngừng bị khí lạnh xâm nhập nhưng được thần lực liên tục triệt tiêu trạng thái xấu, anh liếc nhìn xung quanh, nơi này trống rỗng, ngoài anh ra, vẫn có khả năng sẽ có người chơi khác xuống đây.

Nhưng quay lại hầm lạnh là chuyện tuyệt đối không thể, vốn dĩ nhiệt độ tầng hầm đã rất thấp, lỡ như Mặc Trầm lại bị đông lại thì mọi công sức trước đó đều uổng phí.

Anh mua một chiếc lều có thể dựng lên ngay lập tức từ cửa hàng, ôm khối lạnh buốt cùng nhau tiến vào lều tam giác, chiếc lều tam giác lập tức kết một lớp băng dày, đáy lều dính chặt xuống nền bãi đỗ xe ngầm.

Tấm thảm lông mềm mại, ly nước có thể liên tục tạo ra nước ấm, túi chườm nhiệt độ vừa phải, đủ loại đạo cụ nhỏ có thể tăng nhiệt độ đều được Đàm Quy nhét vào trong thảm, anh cũng quấn mình trong thảm, rồi cẩn thận kiểm tra Mặc Trầm từ trên xuống dưới một lần, xác nhận không có thứ gì kỳ quái dính trên người cậu.

Anh lại nhẹ nhàng bóp môi đối phương, khiến cậu mở miệng thành hình chữ O thật lớn, còn dùng đèn pin nhỏ chiếu vào bên trong, xem có phải ngậm thứ gì như hạt châu băng hay không.

Rất đáng tiếc, nguồn tạo ra lạnh giá không nằm trong khoang miệng, Đàm Quy có chút thất vọng buông tay ra, những nơi ngón tay anh chạm vào đều lạnh buốt, thấu xương.

Dù tình tiết hoàng tử đánh thức công chúa ngủ say trong truyện cổ tích không khoa học, nhưng việc Mặc Trầm biến thành một “máy làm lạnh” cũng chẳng khoa học chút nào.

Khi khoa học không còn tác dụng, thì chỉ có thể dùng ma pháp đối kháng ma pháp, Đàm Quy nghĩ, trên người anh vẫn còn sót lại thần lực chữa trị, có lẽ dùng phương pháp đặc biệt có thể phát huy tác dụng nhất định.

Đàm Quy hít sâu một hơi, thử cúi đầu hôn lên môi Mặc Trầm, đó là một nụ hôn thuần túy, không mang theo bất kỳ tạp niệm nào.

Nguồn năng lượng ấm áp trên người anh vẫn đang tiếp tục, từng điểm sáng trắng tinh khiết, nhìn thôi cũng thấy ấm áp, bay tới người Mặc Trầm, theo sự tiếp xúc giữa hai người, thần lực mang theo khả năng chữa trị ôn hòa từ từ làm tan những lớp băng giá.

Khí lạnh bắt đầu tan đi, cơ thể cứng rắn như khối băng bị đóng băng hàng nghìn năm dần dần trở nên mềm mại dưới luồng thần lực dịu dàng này.

Đàm Quy cực kỳ nhạy bén nhận ra sự thay đổi này, anh tăng thêm độ sâu của nụ hôn, thần lực dần dần suy yếu, một khi thần lực yếu đi, khí lạnh sẽ dần dần mạnh lên. Nhưng lần này Đàm Quy không còn bị khí lạnh đông cứng như lúc đầu nữa.

Bởi vì vô cùng may mắn là dưới nụ hôn của Đàm Quy, “mỹ nhân ngủ say” cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt, sau đó đảo khách thành chủ, vô cùng nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.

Mặc Trầm: Đây là lần đầu tiên chồng chủ động hôn cậu như vậy, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng không sao, cậu sẽ càng cố gắng hôn lại!