Lều trại hơi mỏng, tuy rằng thông khí giữ ấm, nhưng không cách âm, trên người hai người còn quấn chăn dày mềm mại, nơi này lại là bên ngoài, Đàm Quy luôn là người đứng đắn, nếu là ở trong nhà, có một số việc anh vẫn nguyện ý phối hợp, nhưng trong tình huống bình thường, ở bên ngoài thì không thể, cho dù có lều trại che chắn, anh vẫn sẽ kiên quyết từ chối.
Nhưng sự sợ hãi mất đi Mặc Trầm đã lấn át những nguyên tắc này, bản thân Đàm Quy cũng cần một thứ gì đó để chứng minh rằng trước mắt không phải là ảo giác do anh quá lạnh mà sinh ra.
Đàm Quy phối hợp khiến Mặc Trầm đột nhiên cảm thấy có chút không bình thường, chẳng lẽ Đàm Quy đã làm chuyện gì có lỗi với cậu nên mới dung túng cậu như vậy, hay là hôm nay Đàm Quy uống nhầm thuốc?
Hơi thở đều là hơi thở quen thuộc, Mặc Trầm rất chắc chắn người đàn ông tuấn mỹ như thiên thần bên cạnh chính là chồng của mình, trên thực tế, nếu không phải vì cậu hoàn toàn không phòng bị với Đàm Quy, Đàm Quy căn bản không có cơ hội tiếp cận cậu trong trạng thái ngủ say của cậu.
Bởi vì khi những người khác đến gần cậu, còn chưa kịp mở quan tài băng thì đã bị giết rồi.
Mặc Trầm cắn một ngụm lên vai Đàm Quy, hàm răng sắc nhọn đâm thủng làn da của người đàn ông, mùi máu quen thuộc khiến cậu xác nhận Đàm Quy hiện tại rất bình thường, nhiều nhất chỉ là cảm xúc có chút không ổn, tuy không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này so đo những thứ đó không quan trọng, quan trọng là phải ăn cho được một ngụm mỹ vị mà cậu đã nhớ nhung từ lâu trước.
Từ lúc Mặc Trầm thức tỉnh, đến khi Đàm Quy kéo rèm ra rồi thu lều trại lại, đại khái đã trôi qua hai tiếng.
Nếu không phải Đàm Quy ổn định lại cảm xúc, kịp thời ngăn Mặc Trầm, e rằng cậu đã kéo anh làm loạn cả một đêm, người đẹp băng giá tỏa khí lạnh biến mất, thay vào đó là một thanh niên đẹp trai sống động mê người.
Mặc Trầm đỏ bừng mặt, là kiểu chín vừa tới như quả đào mật, bên ngoài trắng hồng, mọng nước, đôi môi đỏ hồng óng ánh, như hoa đào tháng tư vừa được mưa xuân tưới tắm, tràn đầy sức sống, linh động, xinh đẹp.
Đàm Quy giúp cậu chỉnh lại cổ áo đang mở rộng, cũng kéo cổ áo của mình lên cao nhất để che đi tất cả dấu vết.
“Quỷ anh cũng ở đây, hơn nữa trên lầu còn có người ngoài.” Sau khi cùng Mặc Trầm điên một trận, lý trí của Đàm Quy quay về lại, anh không quá để ý ánh mắt của người khác, nếu không cũng sẽ không chọn ở bên Mặc Trầm.
Nhưng nền giáo dục truyền thống nhiều năm vẫn ảnh hưởng khá sâu đến anh, anh không thích phóng túng trước mặt người khác, cũng không muốn để người ngoài nhìn thấy dáng vẻ này của Mặc Trầm.
Hơn nữa quỷ anh còn nhỏ, chuyện này không nên dạy hư trẻ con, anh đưa tay kéo quần áo của Mặc Trầm về đúng vị trí, vuốt phẳng chỗ nhăn, kéo khóa lên tận trên cùng, lại nghĩ đến vấn đề hô hấp của đối phương nên từ từ kéo xuống một chút: “Lúc nãy cơ thể em lạnh lắm, lạnh buốt, anh ủ lâu như vậy cũng không ấm lên, mau mặc quần áo cho tử tế.”
Quần áo trên người Mặc Trầm đều đã bị xé rách trong lều trại, không thể trực tiếp quấn chăn lên người, cho nên hiện tại nửa thân trên cậu đang mặc áo khoác của Đàm Quy, một chiếc áo rộng thùng thình, nhưng lại bị cậu mặc thành kiểu áo trễ vai, rõ ràng là áo khoác phong cách thể thao, vậy mà lại bị Mặc Trầm mặc ra vẻ không đứng đắn.
Mặc Trầm không tức giận, ngược lại vì những động tác nhỏ của Đàm Quy mà ngọt ngào trong lòng, vừa mới ăn no xong, tâm trạng của cậu đặc biệt tốt, cậu vui vẻ hỏi: “Anh có phải đang ghen không? Có phải sợ người khác để ý em không?”
“Đúng đúng đúng!” Đàm Quy có chút bực bội trả lời, sau khi mọi chuyện đã giải quyết xong, anh bắt đầu truy đến cùng, “Sao em lại xuất hiện ở chỗ này, lần này lại đóng vai nhân vật gì?”
Không phải lần nào Mặc Trầm cũng có thể dùng thân phận của chính mình, Đàm Quy đoán rằng lần này đối phương cũng giống như lần ở thôn hoang vắng trước đóy đóng vai một NPC đặc thù trong phó bản nhiệm vụ này.
Chuyện này… Mặc Trầm chớp chớp mắt, hàng mi dài như đôi cánh bướm đen rung động, cậu mơ hồ nói: “Chuyện này không thể trách em, rm đến quá sớm, nên ngủ mất.”
Cậu không thích bệnh viện, nơi này tràn ngập những cảm xúc không tốt, không giống như quỷ anh dựa vào hấp thu cảm xúc để sống, đối với Mặc Trầm mà nói, những cảm xúc đó mang lại rất ít sự gia tăng sức mạnh cho cậu, ngược lại ảnh hưởng tiêu cực còn lớn hơn.
Bởi vì mãi không đợi được Đàm Quy, cậu liền tìm một nơi yên tĩnh để ngủ trước. Còn việc vì sao sau khi ngủ nhiệt độ lại giảm xuống, là bởi vì cậu đã tiến vào khu vực khác, nếu không muốn gây ra tranh chấp, thì phải cố gắng giảm thấp cảm giác tồn tại của bản thân.
Khi Mặc Trầm đến tầng hầm, ở đó có một con quỷ bị chết cóng, cậu g**t ch*t nó rồi dùng băng tạo ra một chỗ ngủ cho mình, giả làm con quỷ bị chết cóng đó.
Hơn nữa tầng hầm này là khu vực có oán khí nặng nhất trong phó bản, cậu phóng thích khí lạnh đủ lạnh để đóng băng những oán khí đó, như vậy khi Đàm Quy xuất hiện ở đây sẽ không gặp nguy hiểm lớn. Chỉ là người tính không bằng trời tính, cậu ngủ lâu hơn dự tính rất nhiều.
“Lần này em ngủ hơi lâu một chút, nhưng khi anh hôn em, chẳng phải em lập tức tỉnh rồi sao!” Mặc Trầm làm nũng nói, “Đôi khi anh cũng ngủ quên mà đúng không, ở đây lại không có đồng hồ báo thức, em chỉ là ngủ quên thôi.”
Làm gì có chuyện ngủ quên mà có thể phát ra khí lạnh đáng sợ như vậy, nhiệt độ cơ thể còn hạ xuống mức thấp đến thế. Đàm Quy biết Mặc Trầm vẫn còn giấu một số chuyện, nhưng đối phương đã đưa ra lý do, anh không định truy cứu thêm: “Chuyện này dừng ở đây.”
Chỉ cần Mặc Trầm không sao, không bị thương, sẽ không mãi mãi ngủ quên trước mặt anh, thì những chuyện khác đều không còn quan trọng. Giống như việc anh dùng kỹ năng chữa trị, tốn mười vạn kim rồi lại tiêu thêm mấy vạn mua những thứ linh tinh, những chuyện này anh cũng không cần phải nói với Mặc Trầm.
“Thanh Viễn, cậu lấy mấy thứ đó ra đi.”Cuối cùng Đàm Quy cũng nhớ lại nhiệm vụ phó bản của mình, anh chỉ có bảy ngày ở đây, hiện tại đã trôi qua gần hai ngày, nhiệm vụ chính mới tiến được một phần ba, anh phải tăng tốc.
Vì cảnh tượng Mặc Trầm nằm trong quan tài băng trước đó, anh không muốn ở lại bệnh viện này quá lâu, không bằng hoàn thành nhiệm vụ sớm một chút, rồi đến nơi thích hợp hơn để gặp lại.
Ở đây hẳn có không ít đạo cụ mà anh có thể sử dụng, nhưng người chơi muốn biết những thứ đó có phải đạo cụ hay không thì phải tự tay chạm vào chúng, cho dù có kỹ năng giám định từ xa thì cũng phải kiểm tra từng món.
Số lượng đồ vật này quá nhiều, dùng kỹ năng thì rất không đáng, còn không bằng trực tiếp dùng tay kiểm tra, tận dụng miễn phí chức năng giám định của hệ thống, tuy tốn thời gian hơn một chút, nhưng chắc chắn thu hoạch sẽ khiến anh hài lòng. Dù bản thân không dùng được, cũng có thể mang đi bán lấy tiền, không bán được thì còn có thể thu hồi cho hệ thống.
“Vâng, thầy Đàm.”
Quỷ anh ngoan ngoãn nghe lời, nó há miệng ra, oa một tiếng phun ra nguyên vẹn tất cả những thứ đã nuốt vào trước đó.
Không còn máy tạo băng, khí lạnh trong tầng hầm đã tan đi không ít trong khoảng thời gian này, từ mức nhiệt cực thấp biến thành nhiệt độ bình thường.
Chiếc nhiệt kế mua tạm trước đó cho thấy nhiệt độ tăng lên rất nhanh, đo được trong kho lạnh khoảng 10 độ, hơn nữa còn đang chậm rãi tăng lên, đối với Đàm Quy, người mà các thuộc tính cơ thể đều đã được tăng cường, thì nhiệt độ như vậy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng cũng không thành vấn đề.
Tay Đàm Quy được Mặc Trầm nắm lấy, cậu chớp chớp mắt, lắc nhẹ tay anh: “Em muốn đi cùng anh.”
Cậu luôn rất dính người, Đàm Quy không rút tay ra, để mặc cho cậu nắm, hai người cùng nhau trở lại kho lạnh, chiếc quan tài băng trước đó vẫn còn đó, khối băng dày tan rất chậm, trên mặt đất chỉ thấm ra một vũng nước rất nhỏ.
“Ở quê anh, quan tài là để người chết nằm, bây giờ dù em muốn tìm chỗ ngủ cũng không cần ngủ trong đó.” Đàm Quy mím môi, “Nếu không anh nhìn thấy sẽ lo lắng.”
Anh nhìn chiếc quan tài băng này vẫn còn thấy sợ, lúc đó anh đã lo Mặc Trầm chết ở đây.
“Em sai rồi.” Người nào đó nhận lỗi cực nhanh, giọng lại thành khẩn, còn dính dính mềm mại làm nũng, “Chỗ này chật quá, khắp nơi đều là đồ, em chỉ tìm được một khoảng trống như vậy, nên nghĩ tự làm cho mình một cái giường nhỏ không bị ai quấy rầy.”
Lúc đầu khi ngủ cậu chỉ muốn một cái giường nhỏ, nhưng giường nhỏ bốn phía đều lọt gió, lại dễ bị người khác quấy rầy, vậy thì dựng hai bên lên hai bức tường băng thật dày, nhưng sau khi làm vậy, nằm trên giường băng cậu lại cảm thấy phần đầu và phần chân cũng rất quan trọng, lúc đó cậu buồn ngủ, chỉ suy nghĩ vài giây liền phong kín luôn hai đầu, ba phía đều có chỗ tựa, vậy thì phải có chăn chứ, nhưng cậu lại không mang theo chăn.
Những chiếc chăn trong bệnh viện không biết đã qua bao nhiêu năm, vừa bẩn vừa hôi, bông bên trong vón cục cứng, đắp lên người một chút cũng không mềm mại, quan trọng là còn dính đầy vết máu loang lổ và mồ hôi, cùng với những thứ bẩn không biết của bao nhiêu người bệnh để lại, Mặc Trầm ưa sạch sẽ, sao có thể dùng những thứ bẩn như vậy.
Dù sao ba phía đều đã phong kín, chỉ cần có thêm một cái nắp thì không cần lo mấy thứ bẩn rơi xuống người nữa? Cậu vung tay một cái liền thêm cho mình một tấm băng phía trên, hoàn toàn không nghĩ đến việc người khác nhìn thấy chiếc giường băng có hình dạng giống hệt quan tài sẽ có cảm giác thế nào.
Tuy phản ứng của người khác đối với cậu không quan trọng chút nào, nhưng khiến Đàm Quy vô duyên vô cớ phải lo lắng thì đúng là lỗi của cậu.
“Không nói chuyện này nữa.” Đàm Quy nắm tay cậu đi xuống phía dưới, “Em có biết mấy thứ này là gì không?”
“Không biết cũng không sao, nếu không biết thì cứ giữ im lặng là được.”
Mặc Trầm ngoan ngoãn lắc đầu: “Không biết.” Lần này cậu thật sự không biết, chủ yếu là vì nơi này hoàn toàn xa lạ.
Khác với những khu vực phồn hoa, đương nhiên loại nơi như bệnh viện tâm thần sẽ được xây ở vùng hoang vu hẻo lánh, nơi này đã bỏ hoang nhiều năm, nếu không phải vì trò chơi vô hạn, thì ngay cả cư dân bản địa của Linh giới cũng sẽ không chạy đến bệnh viện Nhân Ái.
Chính vì nơi này không có gì thú vị, Mặc Trầm mới tìm đại một chỗ ngủ, đúng rồi, cậu nhớ mình không cố ý ngủ lâu như vậy, ban đầu còn nghĩ chỉ cần Đàm Quy đến là sẽ lập tức đi tìm anh.
“Lúc em vào, hình như vô tình chạm phải cơ quan, tầng hầm này phóng ra rất nhiều khí thể, khiến em buồn ngủ.” Dù việc chờ đợi rất nhàm chán, cậu vẫn sẵn lòng chờ, chắc chắn là vì loại khí thể đặc biệt đó nên cậu mới ngủ say không tỉnh.
Có thể nói hai người họ quá ăn ý sao, đều trúng chiêu ngủ ở cùng một chỗ, nhớ lại nội dung giấc mơ trước đó của mình, Đàm Quy vội vàng hỏi: “Em có mơ không? Trong mơ có thấy nội dung gì đặc biệt không?”
Mặc Trầm cười tủm tỉm: “Có mơ, em mơ thấy anh, mơ thấy anh nói anh cực kỳ yêu em!”
Quả thật, khi Đàm Quy ôm Mặc Trầm ra khỏi quan tài băng, đuôi mắt khóe môi của cậu đều hơi cong lên, trông như đang vui vẻ, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy tâm trạng tốt theo.
Nhưng nếu nói như vậy, người bị chết cóng cũng sẽ mang theo nụ cười như thế này, lúc đó trong đầu Đàm Quy chỉ toàn lo lắng đối phương xảy ra chuyện, hoàn toàn không nghĩ tới việc thực ra Mặc Trầm chỉ đơn thuần là đang mơ một giấc mơ đẹp.
Không sai, thực ra khi Mặc Trầm đang ngủ, mộng quỷ đã từng tới, nhưng lại bị nhiệt độ thấp cưỡng ép đông cứng mà phải rút lui! Là một con mộng quỷ, nó không có năng lực giết người trong hiện thực, nhưng trong giấc mơ thì lại vô cùng mạnh mẽ.
Mà người chơi nếu muốn gây tổn thương cho nó, thì nhất định phải tiến vào giấc mơ để đối chiến, chỉ là trong tình huống bình thường, phần lớn người chơi căn bản không nhận ra mình đã rơi vào giấc mơ, đừng nói là chiến đấu với nó, không bị lạc trong mơ đã là rất tốt rồi.
Những công kích vật lý thông thường đối với nó hoàn toàn vô dụng, nhưng khí lạnh không ngừng tỏa ra từ người Mặc Trầm lại có thể đóng băng mộng quỷ, nó biết mình đã gặp phải tồn tại hoàn toàn không thể đối kháng, nên đã chạy thật xa từ sớm.
Nhưng nhiều vật tư như vậy, mộng quỷ không cam tâm rơi vào tay người khác, tầng hầm này có thứ mà nó khao khát nhất, đó là những lọ thuốc thôi miên đã bị thời gian ăn mòn, bị quỷ quái quấy nhiễu, hiệu quả cực kỳ mạnh! Có những loại thuốc này, mộng quỷ gần như vô địch, chỉ cần thêm chút thời gian, sớm muộn cũng có thể trở thành quỷ quái mạnh nhất chiếm cứ một phương.
Tiến gần quan tài băng của Mặc Trầm sẽ bị đông cứng ngay lập tức, mà những lọ thuốc mộng quỷ muốn lại nằm trên kệ ngay xung quanh Mặc Trầm, khoảng cách quá gần, mộng quỷ không đủ mạnh trong hiện thực, nhiều lắm chỉ có thể tiến đến cách Mặc Trầm hai mét, chỉ cần tiến thêm một bước, nó sẽ lập tức bị đông cứng, rồi nhanh chóng mất đi sức mạnh của mình.
Không thể để người khác hưởng lợi, mà bản thân lại chưa đủ mạnh để lấy, nhất thời không lấy được, nên mộng quỷ thông minh đã tạo ra một đống xi măng, sai khiến con rối do nó khống chế trát kín cửa gara, bên ngoài còn rải thêm một lớp bụi dày, khiến cả gara và bãi đỗ xe hòa thành một thể.
Khi bệnh viện tâm thần xảy ra chuyện, đương nhiên gara cũng đỗ rất nhiều xe, nhưng những chiếc xe đó đều bị mộng quỷ xử lý hết, để tránh có người ngoài đến bãi đỗ xe rồi phát hiện ra manh mối ở đây.
Trước khi những người chơi tiến vào nơi này, về cơ bản đều là quỷ quái lang thang trong bệnh viện tâm thần, mà phần lớn quỷ quái lại không cần ngủ, cho nên cũng không thể cung cấp năng lượng cho mộng quỷ. Ở những nơi vô chủ tràn ngập quỷ quái như thế này, bọn chúng cũng không hề đoàn kết thân thiện với nhau, càng không nói đến việc phát triển thành phố buôn bán gì đó, tuân theo pháp luật của thế giới quỷ quái.
Cướp đoạt, tranh giành, nuốt chửng, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu bị ăn, đó chính là quy tắc ở nơi này, mà mộng quỷ là một con quỷ quái đầy tham vọng, mục tiêu của nó chính là trở thành kẻ thống trị bệnh viện.
Nó hoàn toàn không ngờ rằng Đàm Quy có thể nhanh chóng tìm được tầng hầm như vậy, còn có thể đánh thức Mặc Trầm ở trạng thái bị đóng băng.
Đương nhiên, vì bị Đàm Quy đả kích, lúc này mộng quỷ vẫn chưa biết rằng địa bàn mà nó phong kín đã bị phát hiện, hơn nữa những thứ nó vất vả tích trữ cũng đã bị người khác lấy mất.
Đàm Quy đi đến hàng đầu tiên, kiểm tra từng cái một, bắt đầu từ phần đầu.
【 Đầu bệnh nhân số 001: Đây là đầu của một bệnh nhân tâm thần, là sản phẩm thất bại không có giá trị gì, nhưng vì là ca giải phẫu đầu tiên nên được giữ lại làm kỷ niệm 】
【 Đầu bệnh nhân số 002: Cái đầu thứ hai, vẫn là một thứ vô dụng, không có tác dụng gì 】
【 Đầu bệnh nhân số 003: Có vẻ đã có chút tiến bộ, bên trong đầu không còn là thứ trống rỗng nữa 】
Những vật sưu tầm này không phải của mộng quỷ, mà là sản phẩm của bệnh viện này. Bệnh viện Nhân Ái, miệng nói nhân ái, nhưng thực chất là một bệnh viện lòng dạ hiểm độc, chuyên dùng bệnh nhân làm thí nghiệm, bí mật tạo ra vô số quái vật.
Những cảnh trong mơ mà mộng quỷ tạo ra cho Đàm Quy đều là những quái vật mà nó từng nhìn thấy, những con quái vật đáng sợ đó vốn là sinh vật của bệnh viện, chỉ là những kẻ đã tạo ra chúng đã bị chúng phản phệ, từ lâu đã chết thảm, bị xé thành vô số mảnh, biến thành lớp bùn đất đầy vết máu trong bệnh viện.
Nơi rộng lớn như vậy, số lượng vật phẩm lên đến hàng vạn loại, Đàm Quy lướt qua rất nhanh, đúng như mô tả của hệ thống, phần lớn ở đây đều là rác vô dụng.
Nhìn những cái đầu chết không nhắm mắt đó, Đàm Quy tìm một chỗ thích hợp, còn xem cả phong thủy, sau đó dùng đạo cụ hệ thống đào một cái hố lớn, ném toàn bộ những phần thân thể vào đó, rồi lấy vật dễ cháy mua từ hệ thống, châm lửa đốt sạch tất cả những cái đầu này.
Ban đầu anh định tìm những phần cơ thể của các bệnh nhân này, khâu lại cho họ, ít nhất để họ có một thi thể nguyên vẹn.
Nhưng đồ trong kho lạnh quá nhiều, lướt qua nhanh như vậy căn bản không thể đối chiếu được, hơn nữa anh chưa từng tiếp xúc với những bệnh nhân này, cho dù có trí nhớ không quên được thì cũng rất dễ nhầm lẫn.
Hơn nữa, nhiều bộ phận trên cơ thể mỗi người đối với kẻ đứng sau chỉ là rác vô dụng, giống như vật kỷ niệm số 001 trước đó, ngoài cái đầu thì những phần thân thể khác đã sớm bị xử lý, còn có rất nhiều tay chân của người này bị ghép lên người khác, tạo ra những sản phẩm hình dạng quái dị, Đàm Quy chỉ là bác sĩ tâm lý, không phải bác sĩ ngoại khoa có tay nghề cao, không có cách nào tách rời những thứ đã bị hợp lại thành một thể từ lâu.
Nếu là như vậy, anh đành phải đem tất cả những thứ thuộc về mọi người đốt chung một chỗ.
Người đã chết vốn dĩ cũng phải đưa vào lò hỏa táng, sau đó đặt vào hộp nhỏ, Đàm Quy thu lại tro cốt, bỏ vào những chiếc hộp trong suốt, đào một cái hố lớn, cầm máy ghi âm liên tục phát 《 Đại Bi Chú 》《 Vãng Sinh Chú 》 cùng các loại kinh Phật khác.
Những người này đều là những người số khổ, nhưng Đàm Quy không có năng lực cải tử hoàn sinh, không thể cứu họ, cũng chỉ có thể lo liệu hậu sự cho họ.
Ngoài những bộ phận cơ thể vô dụng đó ra, còn có một số đạo cụ tương đối đặc biệt, nhưng số lượng không nhiều như Đàm Quy tưởng tượng, đại khái trong mỗi một vạn món đồ thì chỉ có khoảng 60–80 món, mà tầng hầm này giống như một siêu thị lớn, có khoảng mười vạn món đồ lưu trữ, mỗi chiếc hộp đều chứa những bộ phận khác nhau.
Chỉ có mấy trăm món đạo cụ, mà chỉ cần là lấy từ cơ thể các bệnh nhân, Đàm Quy đều làm lễ siêu độ cho họ. Ở đây cũng có một vài đạo cụ khá mạnh, nhưng Đàm Quy suy nghĩ một chút rồi vẫn không giữ lại.
Trước khi vào phó bản, anh cũng từng làm bác sĩ một thời gian, tuy là bác sĩ tâm lý, nhưng cũng biết bác sĩ phải cứu người, bác sĩ của bệnh viện này lòng dạ hiểm độc không có nghĩa là anh cũng như vậy, dù trước đó anh đã tiêu không ít tiền vì Mặc Trầm, nhưng không thèm để ý thêm chút này.
Anh liên tục ném các bộ phận cơ thể vào lửa, đốt xong một phần thì cho vào hộp, rồi giúp họ chôn xuống. Đàm Quy nghe tiếng lửa cháy lách tách, một bên khắc chữ lên thẻ Alex, đó là bia mộ cho những người bị hại này.
Đàm Quy không nhìn thấy, theo tiếng kinh Phật lặp đi lặp lại, từng điểm sáng nhỏ bé bay ra từ những cơ thể bị thiêu thành tro đó.
Dù là hạt bụi nhỏ nhất, nếu số lượng đủ nhiều cũng có thể trở thành đất màu mỡ. Những điểm sáng đó tụ lại, phác họa nên từng gương mặt được giải thoát, rồi lại tan biến trong ánh lửa, để lại cho Đàm Quy một thứ vô hình.
Sau khi thiêu hủy tất cả những vật liên quan đến cơ thể, chỉ còn lại những ống thuốc. Những lọ thuốc này khác với cơ thể, gần như loại nào cũng là đồ tốt, ít nhất cũng là đạo cụ cấp xanh trở lên.
Vất vả lâu như vậy, nhận một chút thù lao cũng không quá đáng, Đàm Quy vui vẻ thu hết đồ, rồi dẫn Mặc Trầm rời khỏi kho hàng trống trơn này.
Khi mộng quỷ quay lại gara dưới đất, kiểm tra bảo vật của mình như thường lệ thì đột nhiên phát hiện cửa kho đã bị mở, bên trong trống không. Nó chỉ rời đi nửa ngày, vậy mà đã bị người khác dọn sạch!