Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 147: Bệnh viện Nhân Ái( 20 )



Lần này tình huống khác rất lớn so với lần trước, ban đầu Đàm Quy cho rằng mình là trường hợp đặc biệt, nhưng khi người đàn ông kia ý thức được mình đã tỉnh táo, bong bóng cảnh mơ vẫn không biến mất, anh ta không thể quay trở lại hiện thực, mà bị tạm thời vây trong thế giới cảnh mơ giống anh.

Những bê tông cốt thép cùng các tòa cao ốc trong đời sống hiện thực đều biến mất, cùng với đó là những quần chúng gương mặt mơ hồ, biến mất cùng đó còn có cấp trên cùng vợ con với khuôn mặt vặn vẹo của người đàn ông kia.

Người đàn ông nhỏ giọng giải thích: “Vợ con tôi đều không sao, tôi cũng đã nghỉ việc, nhưng tôi vẫn rất sợ chuyện này.”

Trước khi trở thành người chơi, anh ta chỉ là một nhân viên bình thường của một công ty, trên có người già dưới có con nhỏ, cầm mức lương vài nghìn, làm thêm giờ cực khổ, giống như một con kiến thợ chăm chỉ.

Nhưng trò chơi vô hạn đã thay đổi cuộc đời anh ta, tuy đánh giá lần đầu thông quan không tốt, hệ thống cho rất ít đồng vàng, nhưng đồng vàng của trò chơi này có thể đổi được rất rất nhiều tiền.

Hệ thống không cung cấp dịch vụ đổi tiền thành tiền thật, dùng tiền mặt để mua đồng vàng hệ thống là hành vi giao dịch ngầm giữa người chơi. So với thời kỳ khai hoang ban đầu, khi số lượng người chơi ngày càng tăng, đồng vàng trong trò chơi đổi được tiền cũng ít đi rất nhiều.

Không còn khoa trương như lúc ban đầu 1 đổi 1 vạn, thậm chí vài vạn, nhưng cũng không đến mức rẻ mạt như 1:10, nhiều tập đoàn đứng sau thúc đẩy, cuối cùng định ra tỷ giá cố định 1:1000.

Nhưng dù là 1:1000, 100 đồng vàng cũng có thể đổi thành 100.000, người đàn ông vẫn rất coi trọng mạng sống của mình, anh ta sợ bản thân không tiến bộ sẽ đột nhiên chết, nên không dám đổi hết toàn bộ số đồng vàng lần đầu thông quan thành tiền, chỉ đổi một nửa, nhưng cũng đủ để thay đổi tình cảnh khó khăn lúc đó.

Sau đó trải qua thêm vài phó bản, hoàn cảnh gia đình anh ta đã có cải thiện không nhỏ, nhưng ở phó bản vừa rồi, anh ta lại mất đi trò chơi, trở lại thành người làm công nghèo khổ đáng thương, còn gặp phải nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng, nên nhất thời bị cuốn vào, suýt nữa chết trong tuyệt vọng.

Khi nhận ra đây là cảnh mơ, người chơi này khôi phục ký ức trước đó, trước đây có vài người đột nhiên ngã xuống rồi chết, nếu không phải chết theo quy tắc hệ thống, thi thể người chơi có thể được giữ lại trong phó bản một thời gian ngắn, nhưng cũng không lâu, thường sau 24 giờ sẽ bị làm mới biến mất.

Người đàn ông không chút nghi ngờ, một khi mình chết trong trạng thái không nhận ra đây là cảnh mơ, nhất định sẽ có kết cục giống như những người chơi kia.

Đàm Quy không hứng thú với quá khứ của người chơi này, cũng không nói gì trách cứ, mà là chăm chú nhìn những bong bóng khác, sau khi những hình ảnh kia tan biến, bong bóng này trở nên không khác gì môi trường trước đó của Đàm Quy, chỉ là màu sắc vẫn xám xịt.

Bong bóng cảnh mơ trước đó của Đàm Quy đang dần bị nhuộm xám với tốc độ đều, chờ đến khi tất cả bong bóng xám đều biến thành màu sắc rực rỡ giống như của anh, anh cảm nhận được mình có thể hoàn toàn khống chế cảnh mơ đang mở rộng này.

Người chơi nam kia cẩn thận hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

Đàm Quy đồng thời dựng lên hai chiếc thang mây, lần này thang dài di chuyển nhanh hơn và mượt hơn, nối tới hai bong bóng ở hai hướng: “Đi đánh thức bọn họ, giống như tôi vừa làm.”

Người chơi nam theo bản năng gật đầu, rồi lại có chút do dự: “Nếu tôi không đánh lại bọn họ thì sao?”

Anh ta không giống Đàm Quy, là hạng một có thực lực mạnh mẽ, dễ dàng áp chế chính mình. Tuy may mắn vượt qua vài phó bản, nhưng thực lực của anh ta không tính là mạnh.

“Nơi này là thế giới cảnh mơ, mọi thứ đều có thể xảy ra trong mơ.” Đàm Quy nhìn người đàn ông, ánh mắt anh trong trẻo khiến anh ta nhớ đến dòng suối từng thấy trên núi tuyết, băng tuyết trắng tinh tan dưới ánh mặt trời, hình thành một dòng băng hà chảy xuôi, trên đỉnh núi không hề có bụi bẩn, nước băng trong vắt thấy tận đáy.

Đôi mắt của hạng một giống như dòng băng hà như gương ấy, dường như có thể nhìn thấu tất cả sự ti tiện, hèn nhát và bất kham trong lòng anh ta.

Đàm Quy lại giải thích: “Anh là người chơi, còn họ chỉ là người bình thường đã mất ký ức.”

Bị mộng quỷ ảnh hưởng, những người chơi này sẽ dựa vào ký ức và tính cách của mình mà mơ, năng lực của họ sẽ bị suy yếu rất nhiều trong cảnh mơgiống như người chơi nam vừa rồi.

Đàm Quy giao nhiệm vụ cho người chơi nam: “Anh đi bên phải, cảnh mơ của cô ta rất bình thường, chỉ cần tìm cách đánh thức cô ta là được.”

Chỉ dựa vào một mình anh thì quá chậm, cần phải huy động những người chơi đang mắc kẹt trong cảnh mơ này. Còn Đàm Quy quay người đi sang bên trái, cảnh mơ bên trái rõ ràng không phải của người chơi nhân loại, mà là một giấc mơ quỷ quái, đen kịt, nhìn đã thấy vô cùng đáng sợ.

Đàm Quy suy đoán đó có thể là cảnh mơ của mộng quỷ, muốn đánh bại đối phương có hai cách, một là khống chế cảnh mơ của những người khác, hai là trực tiếp tiến vào cảnh mơ của mộng quỷ.

Mảng tối đen này chưa chắc là giấc mơ của mộng quỷ, cũng có thể là giấc mơ của một quỷ quái nào đó không rõ tên, nhưng đi tìm sớm một chút thì có thể giữ được nhiều mạng sống của người chơi hơn, Đàm Quy không do dự, trực tiếp đi qua cây cầu mơ.

Nhìn bóng dáng Đàm Quy biến mất, người chơi nam được anh cứu siết chặt nắm tay, do dự một chút rồi vẫn bước vào một cảnh mơ khác, mặc kệ đi, dù sao không có hạng một thì mình cũng sẽ chết, nghe theo cao thủ thì còn có cơ hội sống sót cao hơn, tự ý hành động có khi còn chết nhanh hơn.

Nhưng khi tiến vào cảnh mơ, người chơi nam thở phào nhẹ nhõm, Quy Khứ Lai không đi cùng, nhưng lời anh nói đều là thật, cảnh mơ này nhìn là biết thuộc về hiện thực, hơn nữa chủ nhân của cảnh mơ cũng rất dễ tìm, anh ta nhận ra cô gái này, còn từng nói chuyện với cô ta vài câu.

Người chơi nam có một cô con gái đang học đại học, ở trong phó bản, khi gặp một cô gái nhỏ không khác con gái mình là bao, anh ta luôn vô thức tỏ ra thân thiện hơn một chút. Nếu là người quen thì vấn đề sẽ không lớn.

Trong lúc người chơi nam đang cố gắng, Đàm Quy là người đến cảnh mơ trước lại rơi vào một chút mê mang, bởi vì vừa bước vào cảnh mơ này, anh lập tức biến thành NPC trong cảnh mơ.

Anh không giống như trước đây có thể dễ dàng khống chế cảnh mơ của người chơi khác, mà vừa vào đã bị nhốt trên một tòa tháp cao. Tòa tháp này rất cao, đại khái giống như tòa tháp của công chúa tóc mây Rapunzel trong truyện cổ tích.

Môi trường trong tháp thực ra không tệ, bởi vì diện tích bên trong rất lớn, theo quan sát của anh, còn lớn gấp đôi căn hộ 200 mét vuông của anh, ít nhất phải khoảng 400 mét vuông.

Một không gian rộng như vậy lại không có nhiều vách ngăn, tất cả đồ đạc đều chất trong tháp, chỉ trừ phòng vệ sinh. Dù sao người trong cảnh mơ không cần bài tiết, người trong truyện vĩnh viễn tràn đầy tinh lực, không cần ăn uống hay đi vệ sinh.

Trần nhà trên đỉnh tháp là một bầu trời sao lộng lẫy, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại đặt ở vị trí cao nhất, có thể chiêm ngưỡng vũ trụ bao la và những vì sao lấp lánh. Chiếc giường đủ cho bảy tám người nằm được đặt ở trung tâm tháp, bộ chăn ga đều làm bằng lụa, chăn nhung thiên nga nhẹ nhàng mềm mại, dù là công chúa hạt đậu ngủ trên đó cũng sẽ không bị cộm đỏ.

Ngoài trần sao thần kỳ ra, trên tháp còn có bốn cửa sổ, nhìn ra bốn hướng có thể thấy phong cảnh bốn mùa khác nhau.

Mùa đông là núi tuyết trắng xóa, cùng thác nước chảy từ vực sâu bên dưới; mùa thu là rừng lá phong và cánh đồng lúa vàng rực phía xa, gió thổi qua làm sóng lúa dập dềnh, đẹp không sao tả xiết; mùa hè là những đom đóm bay lượn trong rừng; mùa xuân là biển hoa rực rỡ, từng cụm hoa đỏ, hồng, trắng nở rộ, cực kỳ huy hoàng tráng lệ.

Nhưng bất kể phong cảnh nào, mặt đất đều cách vị trí cửa sổ rất xa, nếu nhảy xuống chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, não cũng văng ra ngoài.

Đàm Quy quan sát bài trí trong phòng, lại nhìn xuống dưới tháp, không lâu sau liền nghe thấy một giọng nói vô cùng êm tai.

“Rapunzel, Rapunzel, mau thả tóc xuống, để tôi lên.”

Không sai, Đàm Quy thật sự đã biến thành “công chúa tóc mây” trong cảnh mơ mà anh không thể khống chế ngay từ đầu này.

Bên ngoài là một mảng tối đen, trông giống như một câu chuyện kinh dị, nhưng khi bước vào cảnh mơ, thứ đang diễn ra lại là truyện cổ tích.

Tóc của Đàm Quy vốn rất bình thường, độ dài và màu sắc như ngoài đời, nhưng khi giọng nói kia đọc “chú ngữ”, mái tóc chưa từng nhuộm của anh lập tức biến thành một đầu tóc vàng óng dài, mọc dài nhanh như măng sau mưa, dày và nặng trĩu.

Anh nhìn xuống từ cửa sổ phát ra âm thanh, trên mặt đất có một người nhỏ xíu, do khoảng cách quá xa nên trông chỉ lớn hơn con kiến một chút, toàn thân khoác áo choàng đen, thoạt nhìn giống hệt mụ phù thủy đưa quả táo độc trong một câu chuyện khác.

Đàm Quy mơ hồ cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc, nhưng anh bị quy tắc trói buộc, tạm thời không thể đi xuống, mà phải thả tóc kéo đối phương lên.

Anh để mái tóc dài dày rũ xuống bên cửa sổ, tóc như những dây leo sinh trưởng hàng chục hàng trăm năm, kéo dài khoa trương tới tận mặt đất.

Thân ảnh kia nắm lấy tóc, trong miệng không ngừng niệm chú, nhanh chóng được mái tóc đang rút ngắn kéo lên tòa tháp cao mà không ai có thể leo tới.

Khi “mụ phù thủy độc ác” được áo choàng che kín xuất hiện trước mặt mình, khóe miệng Đàm Quy không khống chế được khẽ run.

Cuối cùng anh cũng hiểu vì sao mình lại xuất hiện ở đây ngay từ đầu, còn bị nhốt trong thân phận “công chúa tóc mây Rapunzel”, bởi mụ phù thủy độc ác giam giữ anh lại có một gương mặt vô cùng xinh đẹp, làn da trắng đến mức gần như không thấy ánh mặt trời, mái tóc đen thuần, đôi mắt xanh như ngọc lục bảo. Dưới chiếc áo choàng rộng là vòng eo nhỏ mảnh khảnh có thể ôm trọn.

Trước khi Đàm Quy chủ động chìm vào giấc ngủ, Mặc Trầm đã nằm bên cạnh anh, còn nắm tay anh, mười ngón đan chặt rồi mới ngủ. Đây không phải giấc mơ bị mộng quỷ xâm nhập khống chế, cũng không phải giấc mơ của quỷ quái khác, mà chính là giấc mơ của bé chồng Mặc Trầm.