Rõ ràng, mụ phù thủy độc ác giam giữ “công chúa tóc mây” không nhận ra mình đang ở trong giấc mơ, trước tiên đi dạo một vòng trên tòa tháp cao, xác nhận mọi thứ đều bình thường, Đàm Quy không giấu người ngoài nào, lúc này mới cười tủm tỉm bưng một đống lớn quà tặng ra.
Một bó hoa còn đọng sương sớm được c*m v** bình: “Đây là hoa xuân tôi hái cho người.” Quả thực rất có không khí mùa xuân, hoa đào phấn trắng, hoa anh đào, hoa hạnh, gần như có mấy trăm bông, điểm xuyết trên cành, chen kín nửa chiếc bình cao ngang người.
Một đống hạt thông, hạch đào, quả phỉ được chất trên bàn, giống như sóc dự trữ cho mùa đông, những loại quả được chọn lựa kỹ càng chất đầy: “Đây là quả tôi thu từ mùa thu cho người.” Những quả này đều đã được rang chín, còn đặc biệt tách vỏ, tỏa ra mùi thơm nồng đậm của các loại hạt.
Một đống đom đóm được đựng trong chiếc đèn lưu ly độc đáo treo ở đầu giường: “Đây là ánh sáng tôi bắt từ mùa hè cho người.” Đom đóm chớp tắt, trên đèn còn quấn những cành lá xanh nhạt, giữa lá xanh điểm xuyết những bông hoa nhài trắng như tuyết, hương thơm thanh mát dễ chịu.
Cuối cùng là một thứ căn bản không cần giới thiệu, “mụ phù thủy” vỗ tay một cái, người tuyết thuộc về mùa đông nhảy vào từ ngoài cửa sổ, đôi mắt nó là hai chiếc cúc áo màu đen, cái mũi là củ cà rốt đông cứng, trên tay còn cầm một cây chổi lớn, vừa sống lại liền có thể bắt đầu chăm chỉ quét dọn vệ sinh trên đài cao.
“Lúc tôi không ở đây, nó có thể giúp người làm việc.” Là một mụ phù thủy độc ác vô cùng mạnh mẽ, dùng ma pháp điều khiển băng tuyết là chuyện quá dễ dàng.
Hơn nữa mỗi lần phù thủy đến, người tuyết lại có thể thay mới một cái, không cần lo lắng “công chúa tóc mây” sẽ nảy sinh tâm tư gì với người tuyết làm bạn.
Mụ phù thủy rất chu đáo, nhưng sự chu đáo ấy không nhiều, phù thủy bá đạo như vậy, một chút tình cảm và sự chú ý dư thừa cũng không muốn chia cho người khác.
Đối mặt với cảnh tượng này, Đàm Quy không trực tiếp vạch trần giấc mơ của Mặc Trầm, anh nhìn b* ng*c phập phồng của mụ phù thủy, nhớ tới tiểu thư Lilith xinh đẹp quyến rũ trong lâu đài.
Thanh niên anh tuấn chủ động đưa tay về phía bộ quần áo rộng thùng thình của đối phương, sau đó không ngoài dự đoán, thành công móc ra hai cái bánh bao trắng vừa to vừa tròn từ bên trong.
Mụ phù thủy độc ác, không, phải nói là nam phù thủy lập tức nhân cơ hội nhào tới, cậu lộ ra nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng: “Được lắm, nếu đã bị anh phát hiện chân tướng, tôi cũng không giấu nữa. Đàm Rapunzel! Thật ra tôi không phải bảo mẫu gì cả, tôi là nam phù thủy, hiện tại anh đã biết thân phận của tôi, đời này đừng hòng rời khỏi tòa tháp cao này!”
Không sai, cậu căn bản không phải mụ phù thủy lương thiện gì, chỉ là không muốn để Đàm Rapunzel rời khỏi tháp cao, cố ý giữ đối phương trong lãnh địa của mình, không cho tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài cậu, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ cậu, mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Đối mặt với sự ngang ngược vô lý của nam phù thủy, Đàm Rapunzel lương thiện chính nghĩa lựa chọn hi sinh bản thân, trừng trị nam phù thủy ác độc thích đáng! Anh hành hạ nam phù thủy ác độc tới lui, cuối cùng khiến mặt và đuôi mắt đối phương đỏ bừng, trong mắt ngấn lệ, cả người mềm nhũn, đáng thương thừa nhận lỗi lầm của mình.
Đàm Quy thở dài một hơi, hôn lên giọt nước mắt sắp rơi của đối phương: “Được rồi, trì hoãn đủ lâu rồi, nam phù thủy ghê gớm, em có ma pháp mạnh nhất, em có thể cảm nhận được mộng quỷ đang ở đâu trong thế giới giấc mơ không?”
Tuy trong lòng có chút không tình nguyện, nhưng nam phù thủy đã được dạy dỗ vẫn chỉ ra phương hướng cho Rapunzel dũng cảm: “Ở phía ngoài cùng bên phải, bong bóng giấc mơ thứ bảy.”
Cậu kiêu ngạo ngẩng cằm: “Nếu anh cầu xin tôi, tôi có thể trực tiếp đưa anh qua đó.”
Theo cách cũ của Đàm Quy, anh cần từng bước một vượt qua, bởi vì ở giữa sẽ có những bong bóng đặc biệt ngăn cản, phải chinh phục từng giấc mơ, anh mới có thể vượt qua những bong bóng đó để đi xa hơn.
Nhưng nam phù thủy có “ma pháp” lợi hại hơn, cậu có thể dùng chổi bay đưa Đàm Quy đi cùng, đây cũng là lý do Đàm Quy dù trừng phạt nam phù thủy nhưng vẫn không chủ động vạch trần đối phương.
Tuy nhận ra mình đang mơ vẫn có thể kiểm soát bong bóng trong một mức độ nhất định, nhưng những người như Mặc Trầm không nhận ra rất có thể có được năng lực riêng của thân phận đặc biệt nam phù thủy này.
Tuy ở trong bong bóng giấc mơ này đã trì hoãn một chút thời gian, nhưng tốc độ trôi của giấc mơ không đồng nhất, có khi con người cảm thấy mình đã trải qua cả một đời trong mơ, nhưng ở hiện thực chỉ trôi qua chưa đến nửa ngày.
Đàm Quy đặt tay lên vai Mặc Trầm: “Nam phù thủy vĩ đại, anh chân thành cầu xin em, xin em giúp anh hoàn thành tâm nguyện.”
Anh nói dứt khoát như vậy, nam phù thủy vừa rồi còn khoe khoang bản lĩnh ngược lại lại tỏ ra không tình nguyện: “Anh muốn đi đánh bại tên kia, có phải là để cứu công chúa bị ác long bắt đi không?”
Đàm Quy hàm ý sâu xa nói: “Anh không thích công chúa gì cả, chỉ thích kiểu nam phù thủy mạnh mẽ như em.”
“Còn xem như anh có mắt nhìn.”
Sự thật chứng minh, tuy nam phù thủy trong thế giới cổ tích rất mạnh nhưng vẫn dễ dỗ ngoài dự đoán, hai người cưỡi trên chổi bay, lao qua thế giới giấc mơ như sao băng, rất nhanh đã dừng lại trước một bong bóng đặc biệt.
Bong bóng này về tổng thể vẫn là những công trình kiến trúc quen thuộc với Đàm Quy, anh thậm chí còn nhìn thấy một khu kiến trúc mang tính biểu tượng rất nổi tiếng, bê tông cốt thép quen thuộc vô cùng, nhưng lại hoàn toàn khác với bong bóng trước đó anh từng vào, nơi này hỗn loạn không có trật tự, toàn bộ cửa kính trên các tòa nhà cao tầng đều bị đập vỡ, khắp nơi đều là vết máu loang lổ.
Khắp nơi đều có thể thấy những vụ nổ, ngọn lửa, những tiếng kêu khóc khiến người nghe cũng cảm thấy bi thương tuyệt vọng, trong bong bóng lớn dung hợp nhiều giấc mơ này, đang diễn ra một bộ phim tang thi vô cùng tàn khốc.
Những người chơi bị kéo vào rồi bị vây trong thế giới này không còn chỉ một người như trước, mà là vài người. Bọn họ hóa thành những người bình thường tay không tấc sắt, vừa điên cuồng chạy trốn, vừa điên cuồng tích trữ vật tư.
Bọn họ chạy, tang thi đuổi, trong bối cảnh thế giới tận thế hoàn toàn sụp đổ này, tràn ngập sự u ám của nhân tính và tuyệt vọng, ngay cả những người chơi có tâm lý vững vàng cũng rất dễ bị hoàn cảnh ảnh hưởng, rồi hoàn toàn bị kéo xuống vực sâu.
Không thể không nói, mộng quỷ so với trước càng thêm âm hiểm, khó trách liên tục đắc thủ, hơn nữa còn ngày càng mạnh. Nó nắm chặt những thứ người chơi để tâm, sau đó xây dựng nên những hình ảnh chân thực, từng bước dụ dỗ người chơi sa sâu, không chỉ muốn nuốt chửng cảm xúc sợ hãi của họ, mà còn muốn nuốt cả linh hồn và huyết nhục.
Trên đường phố có rất nhiều người đang chạy nạn, nhưng trí nhớ của Đàm Quy rất tốt, liếc mắt đã nhận ra mấy gương mặt quen trong đám đông, có ba bốn người đều là người chơi, mộng quỷ đã dựng cho họ một vở kịch tình cảm đầy máu chó.
Nào là kiếp trước bị tra nam và tiểu tam cướp đoạt không gian rồi chết thảm, sau khi trọng sinh quay lại để báo thù. Nào là người từng quyền cao chức trọng nhưng chết rất thê thảm, sau đó phát hiện mình thực ra chỉ là một NPC trong sách, bị nhân vật chính xuyên sách cướp mất cuộc đời, lại còn thức tỉnh bàn tay vàng, có cơ hội trái ôm phải ấp mở rộng hậu cung, thời cơ này chính là lúc để đại triển hoành đồ, xây dựng một sự nghiệp thuộc về bản thân.
Một lượng lớn ký ức giả bị nhét vào đầu những người chơi này, cộng thêm việc mộng quỷ điều động cảm xúc, lại thêm hoàn cảnh cấp bách, trong lúc nhất thời họ căn bản không phân biệt được thật giả, càng không phát hiện nơi này thực chất chỉ là thế giới giấc mơ giả tạo.
Cây chổi chở hai người lao xuống phía dưới, Đàm Quy xuất hiện từ trên không khiến mấy người chơi kia giật mình kinh hãi.
“Chẳng lẽ là dị năng bay lượn?!” Mấy người chơi này cơ bản đều là những người trẻ từng đọc truyện mạng thể loại mạt thế, lập tức liên tưởng đến những dị năng của cường giả trong truyện.
Nếu họ có thể trọng sinh, có cơ duyên, thì người khác có dị năng cũng là chuyện rất bình thường, còn việc Đàm Quy và Mặc Trầm rõ ràng đẹp như vậy nhưng họ lại không có ấn tượng gì trong ký ức, họ đoán là bởi vì kiếp trước hai người này đã chết từ sớm.
Trong mạt thế, đẹp hay xấu không quan trọng, quan trọng là có thực lực, nếu không dù đẹp đến đâu cũng chỉ trở thành đồ chơi, vận khí không tốt, thậm chí còn bị những kẻ cặn bã ghê tởm làm nhục.
“Mấy người các cậu còn chưa nhận ra mình đang nằm mơ sao?” Đàm Quy dùng cách trước đó định đánh thức những người chơi này, nhưng lại không có tác dụng gì.
Những người chơi kia dường như hoàn toàn không nhận ra tình cảnh gian nan của mình, ngược lại còn an ủi Đàm Quy: “Tôi cũng mong đây là mơ, nhưng thế giới đã thay đổi rồi, không thể quay lại thế giới trước kia nữa.”
Đàm Quy nhìn thấy phía sau những người này có bóng đen màu đen, thân thể của họ đã bị nuốt chửng hơn một nửa, bất luận anh nói gì, những người này cũng không nhận ra mình đang ở trong giấc mơ, ngược lại còn cho rằng anh đang nói mê.
Danh hiệu hạng một đối với bọn họ cũng không có bất kỳ tác dụng nào, người chơi nam cầm kịch bản Long Ngạo Thiên thậm chí còn khinh thường nói: “Quy Khứ Lai gì đó, cái tên này thật nhàm chán.”
Khi anh ta nói ra câu này, Đàm Quy liền biết hiện tại những người này không thể cứu được, muốn cứu họ trở lại, nhất định phải tìm ra kẻ đứng sau, trực tiếp chặt đứt nguồn gốc tạo ra toàn bộ hỗn loạn này.
Thế giới bong bóng dung hợp nhiều giấc mơ có độ tinh xảo cao hơn rất nhiều, hình dáng kiến trúc không còn mơ hồ, phản ứng của nhân vật và tình trạng chảy máu cũng rất chân thực.
Nhưng cho dù có chân thực đến đâu, Đàm Quy vẫn rất dễ dàng tìm ra mộng quỷ đang làm xằng làm bậy giữa một đám người giả. Đối phương giả dạng thành một cô bé loài người ôn hòa vô hại, giấu mình trong vô số NPC lang thang trên đường phố.
Đàm Quy không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền bắt được cô bé đó, ba người chơi kia không suy nghĩ gì đã cùng nhau xông tới: “Anh là kẻ bắt cóc, mau thả cô bé đó ra!”
Bọn họ chỉ cho rằng đó là quyết định do cơn phẫn nộ của mình, nhưng lại không nhìn thấy phía sau có những sợi tơ giống nhau đang lấp lánh ánh đỏ chói mắt trong không trung. Ở trong thế giới này quá lâu, ba người bọn họ không hề nhận ra mình đã trở thành con rối của mộng quỷ từ lâu, đầu dây điều khiển chính là cô bé đang đứng giữa đám người kia.