Có lẽ là vì không gian này đã hoàn toàn bị mộng quỷ khống chế, thực lực của Đàm Quy bị áp chế rất lớn, trong khi sức mạnh của những con rối này thì đột nhiên tăng mạnh.
Rõ ràng ban đầu Đàm Quy mạnh hơn những người này rất nhiều, nhưng vì anh bị suy yếu còn đối phương lại mạnh lên một cách phi lý, nên tốc độ của hai bên đạt tới mức ngang nhau. Bọn họ đuổi, anh chạy, thậm chí trông Đàm Quy còn rơi vào thế yếu, gương mặt tuấn tú như thần giáng thế vẫn không thay đổi, nhưng không còn vẻ ung dung trước đó, ngược lại có chút chật vật.
Ngay cả trong tình huống này, mộng quỷ vẫn tỏ ra rất cẩn trọng, nhưng khi thấy con mồi sắp rơi vào tấm lưới lớn do mình dệt nên, nó vẫn không kìm được lộ ra nụ cười quỷ quái không phù hợp với độ tuổi: Tên này có vẻ không mạnh lắm, linh hồn thuần khiết kia, mau thịt dư dả kia, rất nhanh sẽ trở thành món ăn trên bàn của nó.
Ngay khi mộng quỷ cho rằng mình sắp thành công, tai họa bất ngờ từ trên trời giáng xuống, một chiếc búa nặng nề đập xuống, đập nó bẹp dí xuống mặt đất, đập thành một cái bánh dẹt.
Toàn bộ sự chú ý của mộng quỷ đều bị Đàm Quy thu hút, chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm kẻ địch của mình, hoàn toàn không phát hiện còn có một người ngoài cũng tiến vào bong bóng giấc mơ của nó, hơn nữa còn lập tức đập nát địa bàn của nó. Không biết Mặc Trầm lấy vũ khí từ đâu ra, nhưng hiệu quả cực kỳ rõ rệt.
“Thiếu nữ lực lưỡng” vung đại chùy đập mộng quỷ choáng váng, một lần còn chưa đủ, tiếp đó đập liên tiếp rất nhiều lần, hoàn toàn nện nó lún sâu xuống đất, không thể nhúc nhích.
Mộng quỷ lập tức nổi điên, nó vẫn ở trong thân thể cô bé, nhưng gương mặt lại trở nên vặn vẹo dị thường, mộng quỷ tức giận nhìn Đàm Quy: “Cậu không sợ tôi nuốt hết ba người kia sao, từ đó sinh ra tâm ma à?”
Đàm Quy buột miệng: “Đây có phải tu tiên đâu mà nói tâm ma?” Ba người kia nhìn thì bình thường, nhưng thực chất đã là con rối của mộng quỷ từ lâu, nếu anh phát lòng tốt, người xui xẻo chỉ là chính mình.
Hơn nữa không cứu thì đã sao, anh đã tham gia nhiều phó bản như vậy, cho dù những người chơi kia cầu xin anh, anh cũng chưa chắc sẽ cứu, huống chi nếu không có anh, rất nhiều người chơi ở đây đã sớm bị nuốt chửng.
Anh đâu phải loại người quá mức lương thiện, không thể nào bị mộng quỷ lay động chỉ bằng vài câu nói, Đàm Quy từ trước đến nay chưa từng nhân từ nương tay với kẻ địch, càng không tồn tại cái gọi là tâm ma.
“Anh đúng là kẻ lòng dạ sắt đá, tôi thấy anh mới là ác ma.”
Không thể thuyết phục được Đàm Quy, cũng không hấp thu được năng lượng mình cần từ đối phương, sau khi thất bại mộng quỷ lập tức thẹn quá hóa giận.
Nó liên tục rút năng lượng từ thế giới giấc mơ, nhanh chóng phồng lên như một tờ giấy, mộng quỷ lập tức căng trở lại. Nó trực tiếp nuốt chửng ba con rối trong một hơi ngay trước mặt Đàm Quy, dòng sức mạnh dâng trào khiến cơ thể nó không ngừng phình to.
Lần này nếu không thành công thì nó sẽ chết, mộng quỷ không còn né tránh nữa, nó lấy ra bản lĩnh cuối cùng, quyết tâm đối phó Đàm Quy- người vốn định để lại xử lý sau cùng: “Tôi liều mạng với cậu!”
Nó há cái miệng đầy răng nanh như chậu máu, giống như một hố đen đáng sợ, điên cuồng hút mọi thứ trên mặt đất vào trong, những nhân vật hoảng loạn cùng hoa cỏ cây cối đều bị cuốn vào.
Tóc Đàm Quy bị gió lớn thổi tung rối loạn, cơ thể như bị nhấc khỏi mặt đất, sắp bị hút vào cái miệng khổng lồ kia.
“Phanh!” Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc búa khổng lồ cũng phình to ngang với mộng quỷ lại một lần nữa giáng xuống từ hư không, đập thẳng vào nó, khiến cơ thể đang phồng to bị đánh vỡ, giống như quả bóng bị chọc thủng, cùng với tiếng kêu thảm thiết chói tai, luồng khí căng phồng nhanh chóng xẹp xuống, chỉ còn lại một lớp da mỏng.
Lần này, mộng quỷ không còn đủ sức để phình to trở lại, bởi vì Đàm Quy cũng kịp thời ra tay, nhân lúc đang thắng thế, anh dùng thanh vũ khí rách nát chưa được sửa hoàn toàn mà anh rút được từ diễn đàn, có thể gọi là thanh kiếm chỉ gây sát thương nhỏ.
Tuy lực sát thương không quá mạnh, nhưng sau nhiều lần tu sửa, cộng thêm lực lượng cá nhân của Đàm Quy gia tăng, thanh vũ khí có thể gây tổn sát thương thực này vẫn phát huy tác dụng rất lớn.
Thực ra nếu lúc nãy Mặc Trầm không ra tay, anh cũng sẽ nhân lúc bị hút lên mà dùng thanh kiếm này đâm xuyên cơ thể đối phương, chỉ là không ngờ Mặc Trầm đã ra tay trước, giúp anh một việc lớn.
“Không…” Tổn thương do người chơi loài người gây ra đã để lại vết thương không thể đảo ngược trên cơ thể mộng quỷ, nếu hiện tại nó đãnuốt hết toàn bộ người chơi trong khu vực này, chỉ dựa vào sức mạnh của Đàm Quy, vẫn chưa đủ để xua đuổi nó.
Nhưng cũng may, anh đến đủ sớm, đủ để ngăn cản hành vi ác độc của đối phương. Hơn nữa sức mạnh anh có cũng đủ để khiến mộng quỷ bị trọng thương, trước khi nó trưởng thành thành thể hoàn chỉnh thì triệt để tiêu diệt nó.
“Nam phù thủy ác độc” đứng trên không trung, kiêu ngạo chống hông, rất tự hào về hành động vừa rồi của mình, nhưng biểu cảm trên gương mặt tuấn mỹ lại đầy tức giận: “Cái thứ quỷ quái gì vậy, chỉ có chút bản lĩnh này thôi mà dám tranh đàn ông với anh đây!”
Trong mắt nam phù thủy Mặc · Lilith · Trầm – kẻ vì muốn độc chiếm người mình yêu mà nhốt đối phương trên tháp cao – thì con quái vật này làm đủ chuyện, nói đủ lời, tất cả đều là để tranh giành Đàm Quy với cậu.
Nam phù thủy bị tình yêu làm mờ lý trí mặc kệ mục đích thật sự của đối phương là muốn ăn sống Đàm Quy theo nghĩa đen, dám cướp người của cậu ngay trước mặt thì tuyệt đối không thể chấp nhận.
“Không, sao lại như vậy?” Kết cục này không nên là của nó, rõ ràng người thắng cuối cùng phải là nó, lẽ ra nó nên giải quyết hai kẻ này từ sớm, chứ không phải kéo dài đến tận bây giờ.
Mộng quỷ thất bại vô cùng không cam lòng, vỡ vụn dưới lưỡi kiếm của Đàm Quy, nó có thể cảm nhận được quyền khống chế đối với giấc mơ này đang tiêu tán. Khi mộng quỷ biến mất, toàn bộ thế giới giấc mơ cũng bắt đầu rung chuyển, mấy người chơi thuận lợi rời khỏi thế giới giấc mơ, những bong bóng đủ màu sắc cũng lần lượt biến mất.
Bong bóng mà Đàm Quy giữ lại vẫn còn, chỉ là màu sắc đã thay đổi so với trước, không còn huyết tinh kh*ng b* nữa mà trở nên rực rỡ như cầu vồng trong truyện cổ tích.
Nam phù thủy bước ra từ thế giới cổ tích dường như nhận ra điều gì đó, vẻ mặt ủ rũ không vui: “Bây giờ quái vật đã chết, anh cũng phải rời đi đúng không?”
Cậu đã biết trước kết quả sẽ như vậy, nhưng vừa rồi vẫn không chút do dự đứng ra giúp Đàm Quy. Dù sao cậu vẫn thích một Đàm Quy sống động, có nhiệt độ hơn, chứ không phải để đối phương mất đi mọi sắc màu trên tòa tháp cao.
Cuối cùng Đàm Quy cũng mở miệng: “Mặc Mặc, chơi vui không? Vui đủ rồi thì cùng anh ra ngoài đi, anh chờ em ở hiện thực bên ngoài giấc mơ.”
Dù anh vẫn sẵn sàng phối hợp với cậu chơi trò nhập vai trong giấc mơ, nhưng giấc mơ dù đẹp đến đâu cũng phải tỉnh lại. Huống chi với Đàm Quy, thế giới giấc mơ quá hư ảo, không thú vị, đương nhiên hiện thực vẫn tốt hơn.
Anh không sa vào giấc mơ nữa, mà làm sáng chiếc nhẫn trên tay, anh ngay lập tức biến mất, xuất hiện trở lại trong hiện thực.
Những người chơi khác lần lượt tỉnh lại từ giấc mơ, nghĩ đến biểu hiện của mình trong giấc mơ, đại đa số đều có sắc mặt lúc xanh lúc trắng lúc đỏ lúc tím, trông như bảng pha màu, vô cùng đặc sắc.
Năm mươi người chơi hiện giờ chỉ còn lại một nửa, chỉ còn hai mươi lăm người. Nhưng điều khiến họ thở phào nhẹ nhõm chính là âm thanh thông báo quen thuộc của hệ thống.
【 Chúc mừng, bạn đã hoàn thành phó bản trước thời hạn, còn lại 50 giờ, xin hỏi có muốn rời khỏi phó bản ngay bây giờ không? 】
“Rời! Rời ngay! Lập tức rời!” Thật tốt quá, họ vậy mà đã thông quan trước thời hạn, tuy không biết hạng một rốt cuộc đã làm gì, nhưng chắc chắn là nhờ phúc của hạng một.
Xem ra lần này cũng giống như trước, đánh giá thông quan cao nhất của phó bản lại rơi vào tay hạng một. Có thể sống sót đã là quá may mắn, họ coi như đã ôm được một cái đùi lớn.
Ngoài miệng nói vậy, nhưng hai mươi lăm người chơi chịu k*ch th*ch từ giấc mơ vẫn chưa dễ dàng khôi phục, mất mặt thì đã sao, chỉ cần sống sót mới là kẻ thắng cuối cùng, những người từng chứng kiến họ mất mặt chưa chắc đã còn sống.
Những người chơi thông quan sớm này xuất hiện trong thế giới hiện thực, bởi vì độ khó mỗi phó bản khác nhau, người chơi được phân vào phó bản cũng không giống nhau, có những phó bản tương đối đơn giản đã sớm kết thúc, người chơi đã quay về hiện thực nghỉ ngơi.
Vì đây là phó bản toàn thể, ít nhất trong vài ngày đầu, dù là cơ quan chính phủ hay những thế lực tài phiệt ngầm, đều không có dị năng giả trấn giữ, những thủ đoạn có thể dùng cũng chỉ là mức độ nhỏ.
Vì an toàn của thế giới hiện thực, có không ít nhân viên chính phủ vốn có thể đạt đánh giá cao hơn trong phó bản, lần này cũng chủ động từ bỏ phần thưởng phía sau, lựa chọn quay về sớm, một mặt là để bảo vệ người dân bình thường, mặt khác cũng để răn đe những thế lực không an phận.
Nhưng bất kể là phía chính phủ hay người chơi trong hiện thực, những người chơi có tiền đều đã mua dịch vụ bảo vệ thông tin hiện thực trong cửa hàng hệ thống. Ngoại trừ những người muốn lộ mặt, đại đa số người chơi đều rất coi trọng quyền riêng tư, họ cần bảo vệ thông tin của mình để giữ lại lá bài tẩy, không dễ dàng tiết lộ toàn bộ năng lực cho người khác.
Nhưng họ không có tiền để mua loại dịch vụ siêu đắt như của Đàm Quy. Hệ thống giỏi kiếm tiền đã đưa ra nhiều loại dịch vụ, không đủ tiền mua thì có thể trả góp, hoặc chọn hình thức thuê, đồ bị vứt bỏ sẽ nhanh chóng quay về cửa hàng hệ thống, người chơi chỉ cần dùng là được, không cần lo vấn đề thu hồi.
“Quá vô liêm sỉ.” “Quá âm hiểm!” “Đây là đang cướp tiền của chúng ta!”
Những người chơi khôn khéo trong kinh doanh vừa lên án hệ thống vô sỉ, vừa rơi nước mắt mua mua mua, không mua không được, hạng một còn trực tiếp quảng bá, chứng tỏ dịch vụ này là cần thiết, về cơ bản trừ những người thật sự không có tiền hoặc cố ý muốn lộ mặt, đại đa số người có chút tích lũy đều mua dịch vụ này.
Một lần lạ hai lần quen. Đã nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ sớm, khác với những người chơi khác, Đàm Quy vẫn lựa chọn ở lại trong phó bản, thời gian anh có thể ở bên Mặc Trầm vốn không nhiều, phần thời gian còn lại đương nhiên phải dùng để ở cạnh bé chồng của mình.
Sau khi tiêu diệt mộng quỷ, phó bản này được xác định không còn tồn tại có thể uy h**p Đàm Quy, anh cũng hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, chỉ là vì ở bên bé chồng, đồng thời giám sát việc chỉnh đốn bệnh viện, anh cố tình kéo dài đến giây cuối cùng mới rời khỏi phó bản.
Dù không muốn đến đâu, chia ly vẫn đúng hẹn mà đến. Đếm ngược kết thúc, trong phát sóng trực tiếp cũng chưa từng lộ thông tin, Đàm Quy trở về hiện thực, không thừa một giây, cũng không thiếu một giây so với thời gian hệ thống quy định.