Vào ban đêm, Đàm Quy rất biết tiết chế, không vận động quá mức, thuận lợi điều chỉnh lại thời gian sinh hoạt của hai người.
Đến sáng hôm sau, Mặc Trầm thức dậy rất sớm, mở mắt ra thì người bên cạnh vẫn còn đang ngủ say, từ trước đến giờ tư thế ngủ của Đàm Quy luôn rất ngay ngắn, gần như lúc ngủ thế nào thì khi tỉnh dậy vẫn như vậy.
Nhưng Mặc Trầm thì không giống, cậu rất ngang ngược nhét gần như toàn bộ cơ thể mình vào trong lòng anh, hai chân dài trắng mảnh còn bá đạo quấn lấy người đối phương, giống như dây tơ vàng bám vào thân cây, quấn chặt lấy Đàm Quy.
Ánh mắt của thanh niên tham lam nhìn Đàm Quy, ánh nhìn quá mức nóng bỏng, đến mức Đàm Quy mở mắt ra dưới ánh mắt mãnh liệt đó.
“Chào buổi sáng.” Đàm Quy trước tiên hôn lên môi Mặc Trầm một cái chào buổi sáng, rồi đưa tay sờ lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Màn hình điện thoại tối đen sáng lên, Đàm Quy nhìn thời gian: “Bảy giờ rưỡi sáng, hôm nay là ngày làm việc, chúng ta còn phải đi làm.”
Đàm Quy tự mình đứng dậy, còn tiện tay kéo Mặc Trầm lên: “Anh chỉ xin nghỉ cho em một ngày thôi, chúng ta phải quay lại làm việc.”
Thực ra từ khi vào phó bản đến nay, anh vẫn luôn làm việc, từng làm giáo viên ở trường, làm bác sĩ ở bệnh viện, nhưng những công việc đó khác xa với công việc của thư ký tổng giám đốc, quay lại môi trường công sở, anh vẫn phải nỗ lực, không thể vì có quan hệ hôn nhân với Mặc Trầm mà tùy ý lười biếng.
Mặc Trầm lập tức nói: “Vậy em xin thêm mấy ngày nghỉ!”
Cậu vất vả làm việc lâu như vậy, khó khăn lắm mới chờ được Đàm Quy trở về, không muốn đi làm như vậy.
“Vừa hay trước đó em chưa nghỉ, có thể nghỉ bù thêm vài ngày.”
Khác với những nhân viên bình thường ngày nào cũng lo lắng đúng giờ chấm công, với thân phận tổng giám đốc tập đoàn, thời gian làm việc của Mặc Trầm linh hoạt hơn nhiều, dù sao ở vị trí như cậu, thường xuyên phải đi công tác.
Cậu hành động rất nhanh, vừa nói xong đã định gọi điện thoại. Nhưng việc này bị Đàm Quy nhận lấy: “Để anh làm đi, dù sao chuyện này cũng thuộc phạm vi công việc của anh.”
Là thư ký tổng giám đốc, giúp sắp xếp lịch trình cho tổng giám đốc đúng là công việc của anh.
“Công ty cũng không xa, tiện thể anh ra ngoài một chuyến, mua chút đồ ăn sáng cho em.”
Bữa ăn lớn tối qua gần như đã tiêu hết nguyên liệu trong tủ lạnh, Đàm Quy cũng tiện đường, quầy bánh rán ngoài khu này làm rất ngon, hơn một năm chưa ăn, anh cũng hơi nhớ hương vị đó.
“Vậy em đi cùng anh.” Tuy Mặc Trầm không muốn quay lại công việc, nhưng đi cùng Đàm Quy một đoạn thì không vấn đề gì.
Hơn một năm qua, công ty có thêm không ít nhân viên mới, nhưng nhân sự ở trụ sở chính không thay đổi nhiều, có không ít người nhận ra Đàm Quy.
Họ vừa kinh ngạc vừa nhiệt tình chào hỏi: “Thư ký Đàm? Anh quay lại làm việc rồi sao?!”
Ánh mắt họ chuyển sang bàn tay đang kéo tay Đàm Quy, lóe lên tia tò mò, rồi lại cung kính chào Mặc Trầm: “Chào buổi sáng, sếp Mặc.”
Những nhân viên mới vừa vào làm không lâu kinh ngạc nhìn cảnh này, sau khi Đàm Quy và Mặc Trầm bước vào thang máy, nhân viên mới kích động hỏi tiền bối: “Chuyện này… chẳng lẽ là quy tắc ngầm nơi công sở?”
Người kia trợn mắt: “Quy tắc ngầm cái gì, người ta là chồng chồng hợp pháp có đăng ký kết hôn, không thấy nhẫn cưới cùng kiểu trên tay sao?”
Nhân viên mới vừa kết thúc đào tạo, nhớ rất rõ quy định công ty, lập tức hỏi lại: “Nhưng công ty chúng ta không phải không cho phép tình yêu công sở sao? Nếu có thì phải chuyển sang bộ phận không liên quan.”
Theo quy định bình thường, công ty họ thường không cho phép tình yêu công sở, một là vì có thể dẫn đến trao đổi lợi ích, ví dụ như cấu kết làm giả sổ sách tài chính, chuyển tài sản công ty, mặt khác cũng là để bảo vệ nhân viên cấp thấp, tránh việc bị áp lực quyền lực ép buộc, cuối cùng gây ra những chuyện ảnh hưởng đến danh tiếng công ty.
Tập đoàn Linh Giới bọn họ cũng là một trong những thế lực đứng đầu Linh giới, tuy rằng giai tầng quy củ nghiêm ngặt, nhưng tổng thể vẫn phải làm việc theo điều lệ chế độ.
Đương nhiên những quy củ này chủ yếu bảo vệ người bản địa Linh giới, còn những người từ bên ngoài đến thì không giống.
“Thư ký Đàm là thư ký sinh hoạt của tổng giám đốc, kiểu luôn ở bên cạnh, anh hiểu thư ký sinh hoạt là gì rồi chứ.” Loại vị trí đặc thù mỗi ngày ở cạnh cấp trên như vậy, không ai phù hợp hơn Thư ký Đàm.
Chưa cần nói gia tộc Mặc vốn là chủ của tập đoàn, sau này đều thuộc về Mặc Trầm, cho dù không phải như vậy, cũng không ai thích hợp hơn Đàm Quy, dù sao năng lực làm việc của Thư ký Đàm ai cũng thấy rõ, kể cả không có mối quan hệ với Mặc Trầm, trong số các thư ký cũng không mấy người mạnh hơn anh.
Càng không cần nói tính tình sếp Mặc cũng không tốt, mà có Thư ký Đàm – một “bình chữa cháy” siêu hiệu suất – ở đây, mọi người sẽ không cần lo lắng sếp Mặc nổi giận.
Từ nghèo thành giàu thì dễ, từ xa xỉ quay về giản dị thì khó, lúc trước khi Đàm Quy và Mặc Trầm chưa kết hôn, khoảng hơn một tháng anh được điều lên làm thư ký, thực ra mọi người không cảm thấy gì, nhưng sau khi Thư ký Đàm rời đi, họ bắt đầu ngày nào cũng nhớ nhung những ngày tốt đẹp trước kia.
Nghĩ đến những ngày không có Đàm Quy, tính tình thất thường của sếp Mặc, nhân viên kia rùng mình một cái: “Thôi được rồi, mau đi làm đi, đừng bàn tán chuyện riêng của sếp Mặc nữa.”
Anh ta chân thành hy vọng lần này Thư ký Đàm có thể ở lại công ty lâu hơn, đừng làm chưa được mấy tháng lại đột nhiên biến mất.
Thư ký Đàm vừa quay lại công ty đã xử lý thủ tục vào làm lại, Mặc Trầm là cấp trên trực tiếp của anh, quản lý trực tiếp các thủ tục như nhập chức và xin nghỉ của Đàm Quy trong hệ thống công ty.
Khi ngón tay thon dài của Thư ký Đàm lướt trên bàn phím như bươm bướm bay múa, Mặc Trầm liền nhìn anh với ánh mắt sáng lấp lánh: “Sau này có phải anh sẽ luôn ở lại không? Mãi mãi không rời đi nữa.”
Đàm Quy vừa giúp xử lý những lịch trình tồn đọng của sếp Mặc, sắp xếp lại các cuộc họp sau kỳ nghỉ, vừa thuận miệng đáp: “Không phải.”
Ánh mắt Mặc Trầm lập tức tối sầm lại, giống hệt bầu trời trước cơn bão kéo đến.
“Công việc này có kỳ nghỉ hơi ít, làm sáu nghỉ một không ổn lắm, anh muốn nghỉ hai ngày cuối tuần.”
Đàm Quy lại nói: “Em cũng biết, anh không phải người Linh giới, giữa hai bên còn có vấn đề tốc độ dòng chảy thời gian, bên bọn anh, người làm việc ở ngoài không tùy tiện tăng ca, còn được nghỉ gấp đôi, vào ngày lễ của Linh giới, cùng ngày lễ pháp định của Liên Bang bọn anh, đều phải được nghỉ.”
Thư ký Đàm chắc chắn vẫn sẽ đi làm, chỉ là lần này phải ký lại hợp đồng vào làm.
Đàm Quy đẩy bản hợp đồng mới đã in ra trước mặt Mặc Trầm: “Việc tôi vào làm đều do sếp Mặc trực tiếp quyết định, ngài xem hợp đồng này có phù hợp không.”
Dù sao anh xử lý là tạm ngừng rồi quay lại nhận chức, bất kể là vào làm hay nghỉ việc, đều phải đi một quy trình trong hệ thống công ty.
Mặc Trầm nhìn bản hợp đồng giấy trắng mực đen, từng hàng chữ in còn mang theo mùi mực thoang thoảng.
Cậu cảm thấy đầu óc mình như ngừng suy nghĩ, có chút không dám tin vào những gì trước mắt: “Ý của anh là?”
Giọng Đàm Quy dịu dàng: “Người nhà tôi ở bên này, nhưng người lớn trong nhà và bạn bè thân thiết đều ở bên kia, không có đủ kỳ nghỉ thì làm sao về thăm họ được. Dù sao công ty và nhân viên là lựa chọn hai chiều, còn phải xem sếp Mặc có đồng ý hay không.”
Phạm vi công việc của thư ký tổng giám đốc đương nhiên vẫn do Mặc Trầm – cấp trên trực tiếp – quyết định, kiểu công việc có thời gian linh hoạt như vậy, đãi ngộ cụ thể cũng do cậu định đoạt.
Đương nhiên, mức lương cho từng vị trí trong công ty đều có khung, lương cơ bản và hiệu suất do tổng bộ quy định, muốn trả thêm thì cấp trên phải tự bỏ tiền túi.
Đây cũng là lý do lương tháng trước đây Đàm Quy chỉ hai vạn nhưng lại nhận được tận tám vạn tiền thưởng. Nhưng điều này không quan trọng, dù sao Đàm Quy và Mặc Trầm đã kết hôn, một người đàn ông tốt sẽ nộp thẻ lương, ngoài phần lương và thưởng bình thường do công ty trả, số tiền dư ra thực chất chỉ là chuyển từ tay trái sang tay phải, tương đương với Mặc Trầm chuyển tiền của mình từ một tài khoản sang tài khoản khác.
Những lời Đàm Quy vừa nói, gần như là đang ngầm khẳng định, anh chọn người yêu là Mặc Trầm, lựa chọn ở lại bên cậu. Nhưng cuộc đời của Đàm Quy không chỉ có người yêu, nên anh cần có đủ kỳ nghỉ.
Mặc Trầm lập tức cầm bút ký tên, nét chữ phóng khoáng mạnh mẽ, để lại tên mình trên hợp đồng, rồi sốt ruột thúc giục Đàm Quy: “Anh mau nộp hợp đồng giấy này cho phòng nhân sự đi, không đúng, trực tiếp lưu vào hệ thống OA!”
Chuyện xin nghỉ tạm gác lại, Đàm Quy làm lại thủ tục vào làm, vì cấp trên của anh chỉ có Mặc Trầm, nhân viên khác trong công ty căn bản không quản được anh, dù hợp đồng này ưu đãi đến mức hơi quá đáng, cũng không có ai đứng ra phản đối.
Xong xuôi thủ tục, Đàm Quy vẫn muốn xin nghỉ.
Đàm Quy nói rất hợp lý: “Em xem lịch đi, hai ngày này em nghỉ, anh cũng muốn nghỉ cùng.”
Thư ký Đàm đành phải tăng ca giúp cấp trên xử lý quy trình xin nghỉ, lần này anh không tự quyết hết, mà hỏi Mặc Trầm: “Em định sắp xếp ba ngày nghỉ thế nào?”
Hai người đã quậy suốt hơn một ngày, không thể ngày nào cũng như vậy được.
“Đương nhiên là đi gặp phụ huynh!”
Mặc Trầm nói: “Sau khi chúng ta kết hôn, còn chưa chính thức gặp phụ huynh đâu.”
Bá tước Lance đã chết không tính, trưởng thôn thôn Trần gia đương nhiên cũng không tính. Từ khi kết hôn đến nay, Đàm Quy chưa từng gặp người nhà của Mặc Trầm.
“Nếu anh không muốn gặp họ thì thôi, cũng không cần quá để ý thái độ của họ.” Mặc Trầm rất ngang nhiên nói, “Dù họ có đồng ý hay không cũng không thay đổi được việc anh là bạn đời của em.”
“Anh đồng ý.” Đàm Quy đương nhiên muốn bổ sung bước này.
Anh muốn gặp người nhà của Mặc Trầm, càng muốn nhìn nơi cậu lớn lên, nếu có thể, anh cũng muốn dẫn Mặc Trầm đi gặp người nhà mình.
Dù cha mẹ anh đã qua đời, nhưng anh vẫn có thể dẫn cậu đi thăm bà ngoại, đến trước mộ cha mẹ thắp hương.
Đàm Quy nói từng chữ rất nghiêm túc: “Dù họ không đồng ý, anh vẫn sẽ không buông tay.”