Chuyện này diễn ra thuận lợi hơn Đàm Quy tưởng tượng rất nhiều, bởi vì chủ tịch Mặc rất bận, lúc Mặc Trầm dẫn anh về, đúng lúc nhà họ Mặc đang tổ chức một buổi tiệc lớn tại nhà chính.
Mặc Trầm nói rất có lý: “Dù sao chúng ta cũng đã kết hôn, không thể tách ra nữa, muốn nhận thì nhận một lần cho xong, hơn nữa anh không cần để ý lão già đó, em là con ruột mà một ngày còn chẳng gặp ông ấy được mấy lần.”
Cậu kéo Đàm Quy lên lầu hai trước, nhà chính nhà họ Mặc không phải kiểu cao ốc, mà là kiểu nhà mang phong cách cổ, tổng cộng chỉ có hai tầng, nhưng mỗi tầng đều rất cao, ít nhất năm mét, nên trông cực kỳ rộng rãi thoáng đãng.
Tuy số tầng không nhiều, nhưng diện tích chiếm đất lại rất lớn, nhà cũ gần như bao trọn cả một ngọn núi, phong cảnh cực kỳ đẹp, ngoài việc hơi xa xôi thì không có khuyết điểm nào.
Lầu hai thường là không gian sinh hoạt của chủ nhân, Đàm Quy gặp vị chủ tịch Mặc – người nắm quyền tập đoàn – trong gian chính giống như đại sảnh yến tiệc, đối phương có gương mặt rất giống Mặc Trầm, khoảng bảy phần tương tự, chỉ là trầm ổn hơn, nội liễm hơn, mang nét quyến rũ trưởng thành của người đàn ông từng trải.
Đàm Quy lễ phép chào hỏi: “Chào bác.”
Rõ ràng đối phương đang ngồi trên sofa, nhưng lại mang cảm giác như đứng trên cao nhìn xuống Đàm Quy và Mặc Trầm, khí thế gia chủ của một đại gia tộc vô cùng áp bức, cho dù không nói lời nào, chỉ riêng cảm giác tồn tại mạnh mẽ đó cũng đủ khiến người ta không thoải mái.
“Ông nhìn anh ấy như vậy làm gì?” Mặc Trầm tức giận nói một câu, ánh mắt mang tính áp bức kia lập tức rời khỏi người Đàm Quy.
“Ba chỉ muốn xem người mà con chọn là ai thôi.” Chủ tịch Mặc nở nụ cười rất có sức thân thiện với Mặc Trầm, “Huống chi quan hệ con với cậu ấy như thế nào mà còn gọi ba là bác.”
Có thể đứng vững dưới áp lực của ông mà không đổi sắc mặt, tố chất tâm lý coi như đạt yêu cầu, tuy là con người, nhưng thể chất hiện tại không tệ, miễn cưỡng có thể chấp nhận. Chỉ là trong mắt chủ tịch Mặc, ông cho rằng con trai mình thích ngoại hình của đối phương nhiều hơn.
Dù sao người nhà họ Mặc cũng sẽ không chịu thiệt, chủ tịch Mặc cũng không định làm khó Đàm Quy, nếu thật sự muốn làm khó thì đã ngăn cản ngay từ đầu, chứ không để hai người ở bên nhau. Nhà họ Mặc phát triển đến mức này, không cần Mặc Trầm phải hy sinh hôn nhân, quan trọng là con trai ông thích.
Đàm Quy hiểu ý đổi cách xưng hô: “Ba.”
Anh không hề có chút ngại ngùng hay gượng gạo, đổi miệng rất nhanh.
Gân xanh ở thái dương chủ tịch Mặc giật giật, cố gắng nở nụ cười giống lúc nãy: “Ừ.”
Con ruột thì ngang ngược, bình thường không chịu gọi ông một tiếng ba cho đàng hoàng, con rể lại gọi, bốn bỏ lên năm coi như Mặc Trầm cũng gọi mình là ba, nghĩ vậy, sắc mặt chủ tịch Mặc dịu đi vài phần.
Mặc Trầm đưa tay về phía vị gia chủ quyền cao chức trọng này: “Thế thôi à? Tiền đổi cách gọi đâu?”
Bố vợ không phải cha ruột, nhưng bé chồng là bé chồng thật, dưới sự giúp đỡ của Mặc Trầm, Đàm Quy nhận được một khoản tiền đổi cách gọi rất hậu hĩnh.
Nhưng khoản tiền quý giá này giống như thẻ lương, đều được giao cho Mặc Trầm, cậu ngẩng gương mặt tinh xảo xinh đẹp lên: “Đàn ông có tiền sẽ dễ hư, em giúp anh quản.”
Đàm Quy cười: “Em nói vậy, chẳng phải em cũng là đàn ông sao?”
Mặc Trầm đầy kiêu ngạo: “Em đâu phải người.”
Cũng đúng, theo định nghĩa của loài người, Mặc Trầm là một quỷ quái cấp cao, bản chất hoàn toàn khác với con người.
Dù anh chỉ là một con người nhỏ bé yếu ớt, hơn nữa ở một mức độ nào đó, nhìn qua giống như kiểu “ nam phượng hoàng” bám vào đại thiếu gia, nhưng người nhà Mặc Trầm lại không hề làm khó Đàm Quy.
Dù sao gia chủ không có ý kiến gì, những người khác chỉ cần đầu óc bình thường, cũng không thể đi làm khó người yêu của người thừa kế như Mặc Trầm.
Những người thân mà chính Mặc Trầm còn không nhớ rõ thì không nói, ít nhất những anh em họ hàng thân thiết như anh họ, chị họ, em họ… hoặc là ngoan ngoãn gọi anh là “anh rể”, hoặc là rất lễ phép gật đầu chào hỏi Đàm Quy.
Đừng thấy Mặc Trầm ở trước mặt Đàm Quy thì mềm mỏng, dỗ vài câu là được, nhưng khi hai người còn chưa xác lập quan hệ, Mặc Trầm cũng không ít lần trở mặt.
Ở trước mặt những người thân này, Mặc Trầm giống như một đại ma vương, tính cách kiêu ngạo lại quỷ quái, chỉ cần từng thấy cậu nổi giận, cho dù đầu óc có bị nước vào, biến thành kẻ ngu ngốc, cũng sẽ không dám đi trêu chọc.
Nhà cũ chiếm diện tích rất lớn, nếu chỉ đi bộ thong thả thì đi hai ngày hai đêm cũng chưa hết, Đàm Quy hỏi: “Đây là nơi em sống hồi nhỏ sao?”
Mặc Trầm gật đầu, đẩy mở một cánh cửa sổ, bên ngoài là một khoảng lớn hoa nở rực rỡ, không phải màu hồng nhạt, mà đỏ như hoa bỉ ngạn: “Trước khi trưởng thành, em sống ở đây.”
Cậu dựa vào người Đàm Quy: “Anh đừng thấy hôm nay đông người như vậy, bình thường ở đây rất ít người.”
Thực ra cậu không thích nhà quá lớn, nhà càng rộng càng lạnh lẽo, so với nhà cũ, Mặc Trầm thích căn nhà nhỏ do mình và Đàm Quy cùng nhau sắp xếp hơn.
“Hơn nữa ở đây cái gì cũng không có, còn không cho lắp điều hòa hay gì đó, muốn truyền lời còn phải gọi điện thoại.”
Đồ dùng hiện đại trong nhà cũ rất ít, mỗi món đều mang hơi thở của thời đại cũ.
Thực ra với thể chất của Mặc Trầm, nóng hay lạnh không ảnh hưởng nhiều, nhưng đại thiếu gia đã quen sống trong môi trường thoải mái, có thể sống tốt thì tội gì phải chịu khổ.
Mặc Trầm làm nũng với Đàm Quy: “Chúng ta ở hai ngày thôi, gặp xong mọi người là về được không?”
“Được, đều nghe em.” Với những chuyện nhỏ như vậy, Đàm Quy luôn chiều theo Mặc Trầm, trong nhà họ việc nhỏ do Mặc Trầm quyết, việc lớn do Đàm Quy định, nhưng gia đình hai người chẳng có mấy việc lớn.
Giống như Mặc Trầm nói, chủ tịch Mặc – người đứng đầu gia đình – rất bận, chỉ ở lại nhà cũ một ngày, hôm sau đã rời đi.
Bởi vì đã gặp đủ người, Mặc Trầm tiện thể nhắc đến chuyện về mẹ mình: “Bà ấy là người đứng đầu hiện tại của tập đoàn Hảo Mỹ Vị.”
Quỷ quái càng mạnh càng khó có được huyết mạch trực hệ, hơn nữa bọn họ cũng không coi trọng huyết mạch trực hệ, bởi vì đối với một số quỷ quái mà nói, huyết mạch trực hệ có thể trở thành nguyên nhân thay thế chính mình, không chỉ kế thừa năng lực mà còn cướp đoạt sức mạnh của mình.
Cha mẹ Mặc Trầm là cuộc hôn nhân liên kết giữa các thế lực Linh giới, dù tập đoàn Linh Giới thuộc về nhà họ Mặc, nhưng không phải do cha cậu sáng lập, chỉ là dưới tay ông, khối quái vật khổng lồ này trở nên đáng sợ hơn. Còn mẹ cậu, là tiểu thư của Hảo Mỹ Vị tập đoàn, khi hưởng quyền lợi cũng phải gánh vác nghĩa vụ tương ứng.
Hai nhà nhờ quan hệ liên hôn mà nghiệp vụ phát triển thêm một bước, mối liên hệ cũng chặt chẽ hơn, còn Mặc Trầm có thể xem là “kết quả ngoài ý muốn” của cuộc hôn nhân đặc biệt này, dù sao quỷ quái cấp cao rất khó sinh con theo cách tự nhiên.
Nhưng sinh con theo cách tự nhiên thì đứa trẻ sinh ra sẽ mạnh hơn, nên mẹ cậu vẫn quyết định sinh cậu ra.
Chỉ là sự xuất hiện của một đứa trẻ không khiến cặp vợ chồng đầy tham vọng này lập tức biến thành những người chỉ biết sống vì con.
Thực tế, sau khi Mặc Trầm ra đời, thời gian cậu ở bên cha mẹ rất ít, phần lớn thời gian đều do quản gia và người hầu chăm sóc. Để tránh việc người thừa kế như cậu hình thành sự lệ thuộc vào người ngoài, trước khi cậu trưởng thành và có tư duy hoàn thiện, những người hầu ở bên cạnh đều bị thay đổi định kỳ, gần như nửa năm lại đổi một lần.
“Hai người họ lúc nào cũng rất bận, bận với sự nghiệp của mình.” Khi nói những lời này, Mặc Trầm khẽ hít mũi, khóe mắt hơi đỏ lên, trông có vẻ rất đáng thương.
Đàm Quy nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu: “Không sao, em còn có anh.”
Mặc Trầm siết chặt tay Đàm Quy, nở nụ cười rực rỡ: “Anh nói đúng, em sớm đã không cần họ nữa, em còn có anh.”
Thực ra những lời vừa rồi của cậu phần lớn là đang giả vờ đáng thương, là người thừa kế của một tập đoàn lớn, từ nhỏ đến lớn Mặc Trầm muốn gì cũng có, điều này khiến tính cách cậu có chút lệch lạc ở một mức độ nào đó.
Đương nhiên, trong mắt gia chủ nhà họ Mặc và mẹ cậu, tính cách của con trai hoàn toàn không có vấn đề gì, dù sao Linh giới không quan tâm cái gọi là chân thiện mỹ, chỉ có sức mạnh mới là chân lý.
Chỉ có kẻ mạnh mới có thể nắm giữ tất cả, kẻ yếu cho dù có được bảo vật cũng không giữ được trong tay, ngược lại còn rước lấy tai họa.
Mà Mặc Trầm mang huyết mạch thuần khiết của hai gia tộc lớn, vừa vặn đủ mạnh, chỉ là tính cách không quá ổn định. Đây cũng là lý do ban đầu Mặc Trầm không trực tiếp lấy thân phận người thừa kế vào công ty, một mặt là vì đấu đá nội bộ, mặt khác cũng là chủ tịch Mặc muốn đứa con luôn “trôi trên mây” của mình tiếp xúc với người bình thường.
Chỉ là ông không ngờ rằng, việc hợp tác với trò chơi vô hạn lại vô tình giải quyết luôn vấn đề bạn đời tương lai của con trai mình.
Rõ ràng ban đầu khi làm phó bản, điều kiện hợp tác giữa hai bên khá khắc nghiệt. Đối với Linh giới mà nói, trò chơi vô hạn là thế lực bên thứ ba, nhưng tập đoàn Linh Giới cũng đủ mạnh. Công ty muốn thử nghiệm, đương nhiên sẽ đặt ra điều kiện khó hơn.
Chỉ có thể nói, duyên phận đến rồi thì không ai cản được.
Mặc Trầm đỏ mặt nói: “Anh còn nhớ lần đầu em gặp anh không, thật ra lúc đó em đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”
Có một cách nói gọi là “sự hấp dẫn từ gen”, khi nhìn thấy người đó, cơ thể bạn sẽ không kiểm soát được mà rung động, cho dù người kia không hợp gu thẩm mỹ, tính cách cũng không tốt, nhưng mỗi tế bào, mỗi giọt máu trong bạn đều kêu gào khát khao người đó.
Cảm giác của Mặc Trầm đối với Đàm Quy chính là như vậy, ban đầu chỉ là nhất thời xúc động, lúc đó cậu chỉ thuận theo lời Đàm Quy mà nhất thời nảy ý hỏi thử, sự thật chứng minh ánh mắt của cậu rất tốt, ban đầu là thấy sắc nảy lòng tham, nhưng dần dần sa vào là vì Đàm Quy thực sự đủ tốt.
Đàm Quy cúi đầu nhìn Mặc Trầm, trí nhớ anh rất tốt, vẫn nhớ rõ cảnh tượng khi đó, tuy vì thiếu hụt cảm xúc, anh không có cảm giác sợ hãi khi cận kề sinh tử, nhưng trong tình huống đó, mục đích ban đầu khi trả lời của anh thực ra chỉ là để lấy lòng người phỏng vấn.
Dù sao cạnh tranh vào công ty lớn rất khốc liệt, ngoài việc bản thân phải đủ ưu tú, tâm lý phải vững, thì vận may cũng là yếu tố rất quan trọng. Thể hiện tốt, tạo ấn tượng tốt với người phỏng vấn sẽ giúp tăng điểm.
Nếu không thì vì sao những câu chuyện kiểu người vốn không đủ điều kiện, chỉ vì trên đường giúp một ông lão, mà ông lão đó lại là chủ tịch công ty, từ đó được nhận offer lại phổ biến đến vậy.
Đàm Quy không thích giao tiếp, nhưng anh luôn hiểu rõ xã hội là xã hội của quan hệ, giao tiếp nhân tình vô cùng quan trọng.
Anh nghĩ một chút, rồi không nói “anh cũng vậy” mà nói: “Anh cảm thấy gặp được em là may mắn của anh, em là ngôi sao may mắn của anh, cũng là phần còn thiếu trong cuộc đời anh.”
Tình cảm giữa anh và Mặc Trầm không phải chỉ là diễn kịch trong phó bản, chỉ vài ngày ngắn ngủi, nếu Đàm Quy không muốn, anh hoàn toàn có thể tìm lý do qua loa, chỉ cần thoát khỏi phó bản thành công, căn bản không cần lo NPC trong phó bản tìm đến.
Nụ cười trên mặt Mặc Trầm không giấu nổi, nhưng miệng vẫn bắt bẻ: “Anh dùng sai từ rồi, phải là ‘không thể thiếu’ chứ, sao lại là ‘còn thiếu’?”
“Trong thế giới của anh, trong câu chuyện về nguồn gốc loài người, có một cách nói, thần tạo ra người đầu tiên, rồi lấy ra một phần từ cơ thể người đó, phần đó trở thành người thứ hai, chính là bạn đời của người đầu tiên.” Giọng Đàm Quy bình thản, nhưng lời nói lại khiến tim Mặc Trầm run lên, “Em chính là phần còn thiếu của anh.”
Mặc Trầm hít sâu một hơi, cắn lên môi Đàm Quy, lúc này cậu chỉ muốn làm những chuyện khiến hai mảnh ghép thiếu hụt hợp lại làm một, trở nên hoàn chỉnh.
Nghỉ ngơi luôn khiến con người vui vẻ, nhưng đến lúc rời đi lại đặc biệt khiến người ta buồn bã.
Khi có Đàm Quy ở bên, Mặc Trầm vui vẻ bao nhiêu, thì khi đối phương muốn rời đi, cậu lại càng không nỡ bấy nhiêu.
Dù đây là chuyện trước đó đã đồng ý, lúc này cậu vẫn vô cùng muốn nuốt lời.
Cho đến khi Đàm Quy lấy ra viên thủy tinh truyền tống nhỏ kia, đó là điều ước mà trò chơi vô hạn đã đáp ứng cho anh, và anh đã dùng vào việc này.
Để không phá vỡ sự cân bằng giữa hai thế giới, Đàm Quy đương nhiên không thể tùy ý qua lại liên tục, không chỉ vì thông đạo truyền tống cần thời gian hồi, mà những quỷ quái thuộc Linh giới cũng không thể tùy tiện xâm nhập lãnh thổ loài người.
Đương nhiên, nếu người chơi không đủ cố gắng, sự xâm lấn của quỷ quái Linh giới vẫn sẽ lan rộng.
“Trò chơi cho anh một điều ước, anh không thiếu gì cả, chỉ thiếu một việc.” Trò chơi vô hạn không phải vạn năng, ít nhất không thể khiến cha mẹ đã mất của anh sống lại, còn tiền bạc với Đàm Quy mà nói, đủ dùng là được, nhiều hơn cũng chỉ là con số không tiêu hết.
“Trong thời gian nghỉ phép, em có thể cùng anh trở về thế giới đó.” Đàm Quy đưa ra lời mời với Mặc Trầm, “Em có muốn đến thế giới của anh, cùng anh đi xem không?”
Mặc Trầm không chút do dự nhận lời: “Đương nhiên là muốn!” Hai người họ sẽ mãi mãi ở bên nhau, từ nay về sau, không bao giờ chia xa.
Lời tác giả:
Phần chính đến đây là kết thúc! Cảm ơn mọi người đã đồng hành hơn bốn tháng!
Nhưng phiên ngoại vẫn còn rất nhiều.
Diễn đàn + cuộc sống đời thường chắc chắn đều sẽ có, vì không viết theo trình tự thời gian chặt chẽ, nên quyết định dùng hình thức phiên ngoại để tiếp tục.