Khi hệ thống thông báo nhiệm vụ kết thúc, lúc đó đã là ban đêm. Ngày mai còn phải đi làm như thường, Đàm Quy sau khi chọn phương án B liền kéo chăn tiếp tục ngủ, nghĩ bụng: “Dù sao vẫn còn thời gian một tháng, sáng mai tỉnh rồi tính.”
Sáng hôm sau, trăng đỏ đã biến mất, được thay thế bằng mặt trời yếu ớt nhưng mang lại chút hơi ấm. Từ tờ mờ sáng, đã có đám công nhân khiêng vật liệu xây dựng bước vào khu dân cư, thành thục gõ gõ đập đập, tu sửa lại những cửa sổ vỡ và mặt đất lồi lõm bị phá hỏng trong đêm Cuồng Hoan.
Khi đến công ty, Đàm Quy phát hiện số lượng người trong nhóm trò chuyện nội bộ của công ty đã từ 65… rút xuống chỉ còn 27.
Trương Thành vẫn không thấy đâu. Trừ anh ra, có vẻ như toàn bộ 37 người sống sót còn lại đều đã chọn phương án A, rời khỏi phó bản, cũng tức là… rời khỏi công ty.
Lúc này, trưởng phòng tiêu thụ, cũng chính là người từng gắn nơ tím hay kêu ca trong nhóm, lại bắt đầu than phiền:
【Nơ Tím】: Nghiêm tổng, bộ tiêu thụ chúng ta người còn quá ít rồi! Khi nào thì tuyển thêm người mới vậy?
Phòng kho cũng hưởng ứng:
【Phòng Kho】: Bên em cũng thiếu nhân sự, gần đây đơn hàng tăng, nguyên vật liệu nhập về nhiều mà không đủ người xử lý rồi.
Nghiêm tổng lạnh nhạt phản hồi:
【Nghiêm tổng】: Tiết Cuồng Hoan qua rồi, chờ đợt hoạt động kế tiếp mở ra rồi mới nhận người tiếp.
Thực tập sinh giá rẻ mà dùng tốt, công ty cũng cần tiết kiệm tài nguyên.
Trần Mặc không nói gì. Cô nàng Trần Diệu Diệu từng là người dẫn phỏng vấn trước đó cũng không thấy xuất hiện.
Tuy không ai nói trắng ra, nhưng từ những đoạn trò chuyện này, các người chơi dần nhận ra một sự thật đáng ngờ, rất có thể Tập Đoàn Linh Giới đang có mối quan hệ giao dịch với trò chơi vô hạn.
Với họ, người chơi chỉ là lũ “thực tập sinh giá rẻ và dễ dùng” trong miệng các cấp quản lý.
Bởi vì Linh Giới khác hoàn toàn với thế giới loài người, nơi đây tôn sùng luật rừng tuyệt đối. Đừng nói là những kẻ ngoại lai như người chơi nhân loại…
Ngay cả người dân bản xứ của Linh Giới, nếu không có đủ sức mạnh, cũng có thể bị biến thành “dinh dưỡng” cho những kẻ mạnh bất cứ lúc nào.
Dù biết nơi này nguy hiểm, nhưng Đàm Quy vẫn không hối hận khi quyết định ở lại lâu hơn một chút.
Cha mẹ từng dạy anh “Phải là người có trách nhiệm.”
Anh không muốn tùy tiện đùa giỡn với tình cảm người khác, cũng không định bỏ mặc người yêu mà không rõ ràng.
Dù thế nào đi nữa, Đàm Quy biết… mình phải cho bạn trai một lời công đạo.
“Chào buổi sáng.”
Từ khi Tiết Cuồng Hoan bắt đầu cho đến lúc kết thúc, Đàm Quy và Trần Mặc vẫn luôn ở bên nhau. Vào ngày nghỉ hiếm hoi, hai người cũng hiếm khi được phép ngủ dậy muộn một chút. Trong khoảng thời gian các người chơi khác còn đang “vặn vẹo” điên cuồng, Đàm Quy đã tranh thủ kéo Trần Mặc đi soạn lại đống nguyên liệu nấu ăn mà trước đây anh từng mua.
Bột mì, rau củ tươi, thịt heo, bò, tôm… tất cả đều có đủ.
Đàm Quy đem toàn bộ nguyên liệu ra làm bánh bao và sủi cảo. Anh phụ trách cán bột, còn những công đoạn như vo bột, nặn hình, tương đối không cần kỹ thuật cao thì… giao hết cho Trần Mặc.
Chỉ cần có sức tay khỏe, là đã có thể nhào nặn ra những viên bột bóng mịn tròn vo.
Đừng nhìn Trần Mặc là kiểu thiếu gia mười ngón không dính nước, chưa từng làm việc tay chân, đến rửa bát còn có thể làm bể chén…
Nhưng khi chuyển sang làm bánh bao, sủi cảo …đối phương lại cực kỳ có thiên phú.
Ngay từ lần đầu đã nặn ra dáng, càng về sau càng thuần thục nhanh nhẹn, sủi cảo hình kim nguyên bảo, bánh bao tròn trĩnh đẹp mắt, từng cái nhìn đều thấy thích mắt.
“Em rất có thiên phú, xuất sư rồi đấy.”
Đàm Quy cũng không tiếc lời khen ngợi, nhân tiện gỡ đôi găng tay dùng một lần xuống, rồi dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng cạo lớp bột trắng dính trên má Trần Mặc.
“Em đã nói em có thể mà.”
Được người yêu khen ngợi, Trần Mặc càng thêm hào hứng
Trong một ngày duy nhất, hai người đã làm ra khoảng 300 cái bánh bao nhỏ và 200 cái sủi cảo. Về sau, Trần Mặc phải mở đến bốn cái tủ lạnh lớn để chứa hết chúng. Nếu không phải vì hết nguyên liệu, e là cậu còn định làm thêm. Dù sao thì đây cũng là lần đầu họ cùng nhau làm việc thủ công, đối với một cặp tình nhân nhỏ mới bắt đầu như họ, làm gì cũng thấy thú vị và ngọt ngào.
Vì Đàm Quy đã chọn không rời khỏi phó bản ngay, nên sáng hôm sau vẫn phải đi làm như bình thường. Trước khi ra khỏi cửa, anh cầm theo một túi lớn đựng bánh bao, cả mặn lẫn chay đều có đủ, định bụng lát nữa ăn sáng sẽ nhân tiện nói với Trần Mặc về việc mình có thể sắp rời khỏi.
So với khoảng thời gian mới đến, căn ký túc xá hai phòng hai sảnh này giờ đây tràn đầy hơi thở cuộc sống. Ban đầu tủ lạnh chỉ toàn đồ uống và nước lọc, kèm theo vài món thực phẩm đã quá hạn. Nhưng giờ thì bên trong nhét đầy các loại nguyên liệu và món ăn mới, tạo nên một loại ấm áp đặc biệt thuộc về “gia đình”.
Tuy hai người bắt đầu mối quan hệ có phần đột ngột, kiểu như trong bài hát “Đến quá nhanh như một cơn gió lốc”…nhưng Đàm Quy muốn có một kết thúc đàng hoàng và có trách nhiệm. Chỉ là, anh còn chưa kịp mở lời, thì Trần Mặc đã đột ngột nhận được một cuộc điện thoại.
Vừa bắt máy không lâu, nụ cười nhẹ trên gương mặt Trần Mặc chợt biến mất, cậu không nói lời nào, lập tức cầm điện thoại lao thẳng ra cửa.
“Trần Mặc, em còn chưa thay đồ!”
Đàm Quy vội gọi với theo. Tối Cuồng Hoan, Trần Mặc mặc bộ đồ ngủ hình thỏ, đêm qua lại mặc bộ áo ngủ khủng long xanh lục, đáng yêu thì đáng yêu, nhưng hoàn toàn không hợp để chạy ra đường.
Nghe thế, Trần Mặc mới quay ngược trở lại, vội thay quần áo.
Nhớ ra cậu vẫn chưa ăn sáng, Đàm Quy nhanh tay gắp mười hai cái bánh bao hấp còn nóng hổi, chia đều sáu cái nhân mặn, sáu cái chay, bỏ vào hộp giữ nhiệt. Anh còn lấy thêm sữa bò và nước khoáng, gói lại gọn gàng rồi nhét vào tay Trần Mặc.
Đàm Quy vừa nhét túi đồ ăn vào tay Trần Mặc, vừa lặp lại lời dặn của mẹ mình, giọng điệu giống như đang truyền đạt chân lý cuộc đời:
“Mẹ anh dặn cả trăm lần: bữa sáng nhất định phải ăn, không thì dễ đau bao tử lắm.”
Trần Mặc khi ấy đang cúi xuống thay đôi dép lông xù thành giày da, thì đã bị nhét một túi lớn nặng trĩu vào tay. Nhưng kỳ lạ là, cái cảm giác nặng trĩu ấy lại khiến trái tim cậu cảm thấy ấm áp và kiên định, như thể có ai đó thật lòng chăm lo cho mình.
Bất chợt, Trần Mặc nhón chân lên, để lại một cái hôn nhẹ như lông chim lên má Đàm Quy, rồi nói:
“Em sẽ cố gắng về sớm.”
Nhưng rồi… lại một lần nữa lỡ hẹn.
Bởi vì sau khi Đàm Quy đến công ty, anh lập tức phát hiện trong nhóm chat nội bộ công ty, ảnh đại diện của Trần Mặc đã tối màu, và luôn hiện trạng thái “không online”.
Vào mỗi sáng đầu tuần, tổng công ty sẽ tổ chức họp thường kỳ, yêu cầu tất cả nhân viên cấp tổng giám đốc phải đến tổng bộ họp. Tất nhiên, Nghiêm tổng của công ty Đàm Quy cũng là một trong số đó.
Không bị cấp trên làm khó, hơn nữa Tiết Cuồng Hoan cũng đã kết thúc, hoạt động tiêu thụ mà Đàm Quy không tham gia cũng đã viên mãn, nên buổi sáng ngày thứ 8, anh có vẻ nhàn rỗi hiếm hoi.
Đám đồng nghiệp khác cũng không ai quấy rầy, có vài người thậm chí còn tranh thủ ngủ gật trên bàn vì hôm qua thức trắng.
Sau ba tiếng đồng hồ, Đàm Quy gửi cho Trần Mặc một tin nhắn, nhẹ nhàng hỏi han:
“Em tới nơi chưa? Mọi chuyện thuận lợi không?”
Nhưng đợi suốt 30 phút, vẫn không thấy trả lời.
Lúc này mới chỉ hơn 4 tiếng sau khi bắt đầu ngày làm, còn khoảng 30 phút nữa mới tới giờ nghỉ trưa.
Đàm Quy lại thử gửi tiếp một tin:
“Em có về ăn trưa không?”
Đến khi tiếng chuông báo nghỉ trưa vang lên, Trần Mặc vẫn không hồi âm.
Chỉ đến khi Đàm Quy về ký túc xá, mở bếp nấu sủi cảo, nồi nước sôi ùng ục, từng chiếc sủi cảo đông lạnh nặn hôm qua nổi phập phồng trong nước thì tin nhắn từ Trần Mặc mới đến.
【Mặc】: Thân ái, hôm nay em bận quá trời luôn, giờ mới thấy tin nhắn của anh.
Tối nay em không về được…
Anh ăn một mình cũng nhớ phải ăn ngon, ăn đầy đủ đó nhé.
【Mặc】: Em ăn bánh bao ang làm rồi! Ngon cực kỳ luôn!! Đây là bánh bao ngon nhất đời em từng ăn đó!!! Ăn cả đời cũng không thấy ngán!! Yêu anh chụt chụt!!! 🐰🫰
Cuối tin nhắn, Trần Mặc còn gửi thêm một icon hình thỏ con giơ tay hình trái tim, đáng yêu đến độ làm người ta bật cười.
Đàm Quy nhìn màn hình điện thoại, khẽ cười nhẹ, rồi đáp lại:
【Quy Lai Hề】: Trưa nay anh nấu sủi cảo, sủi cảo còn ngon hơn bánh bao đó. Dù có bận gì thì cũng nhớ phải ăn đầy đủ. Anh không làm phiền em nữa.
Thế nhưng lần này, Trần Mặc lại không trả lời nữa.
Đến buổi chiều đi làm, Đàm Quy bắt đầu thấy lo lắng, liền chủ động nhắn hỏi Trần Diệu Diệu- người làm ở bộ phận nhân sự:
【Bộ Thị trường – Đàm Quy】: Trần Mặc hôm nay hình như không đến công ty? Cậu ấy có việc gấp, có cần bổ sung giấy xin nghỉ không?
【Bộ Nhân sự– Trần Diệu Diệu】: Đúng là hôm nay không đến. Để tôi kiểm tra lại nhé… À, tìm thấy rồi. Trần Mặc đã xin nghỉ rồi.
Còn xin hẳn… 5 ngày phép sự vụ. Là do Nghiêm Tổng duyệt cho đó.
Đàm Quy sau khi đọc xong, ngồi ngẫm lại quy định của công ty, mà anh từng nghiền ngẫm đến thuộc lòng nhiều lần để tránh dẫm phải mấy cái “bẫy hành chính”.
Nghỉ bệnh: Phải có giấy xác nhận từ bệnh viện, và được lãnh đạo ký duyệt.
Sự vụ (việc riêng): Không cần giấy bệnh, nhưng cũng bắt buộc phải được lãnh đạo phê chuẩn.
Tuy nhiên thực tập sinh gần như không bao giờ được duyệt loại nghỉ phép này, bởi vì cấp bậc không đủ.
Rất rõ ràng, Tập đoàn Linh Giới quản lý thực tập sinh cực kỳ chặt, nhưng lại nới lỏng đáng kể cho nhân viên chính thức, nhất là những người có “hậu trường” cứng như Trần Mặc.
Không những được duyệt, mà còn duyệt ngay 5 ngày một lần.
“Năm ngày à…”
Đàm Quy nghĩ kỹ lại, theo quy chế, mỗi lần chỉ được xin tối đa 5 ngày phép sự vụ, nếu muốn nghỉ thêm phải làm đơn lại từ đầu.
Trần Mặc rốt cuộc đã gặp chuyện gì?
So với việc nghe qua miệng người khác, Đàm Quy càng muốn được chính Trần Mặc tự mình kể cho anh nghe.
Dù lòng còn lấn cấn chuyện của Trần Mặc, Đàm Quy vẫn hoàn thành công việc trong ngày với chất lượng cao như thường, chỉ là không còn mấy hứng thú tham gia vào các việc khác. Khi làm ghi chép, anh vô thức viết đi viết lại tên Trần Mặc, từng nét bút kéo dài cuối cùng lại thành hình dáng gương mặt quen thuộc kia…nhẹ nhàng, mềm mại, và có chút bướng bỉnh.
Tan làm, Đàm Quy về nhà. Hôm nay vẫn không nấu cơm đúng nghĩa, chỉ đơn giản nấu một tô mì.
Nhưng mà… nói đơn giản thì cũng không đúng.
Dù là ăn một mình, mì vẫn có đầy đủ thịt viên, trứng tráng, rau và hoa lan xuyến, chay mặn phối hợp hài hòa, thậm chí còn trình bày đẹp mắt. Anh chỉ là… không muốn sống qua loa, dù có một mình.
Bởi vì nếu nấu bốn món một canh thì phải rửa chén quá nhiều, nên chọn mì là… giải pháp nhân nhượng có tổ chức.
Sau bữa tối, Đàm Quy còn ăn liền hai cân trái cây, cam là chính. Những ngón tay trắng trẻo bị nhuộm thành màu vàng nhạt bởi vỏ cam, trong phòng tràn ngập mùi cam ngọt lịm ấm áp.
Mấy năm trước, anh vốn sống một mình, từ lâu đã quen với kiểu sinh hoạt độc thân như thế này.
Chỉ là sống cùng nhau bảy ngày thôi, bạn cùng phòng vắng mặt chẳng qua là trở về tình trạng ban đầu, có gì đâu mà không quen?
Tối đến, vẫn đúng giờ đánh răng rửa mặt rồi lên giường ngủ. Nhưng trước khi ngủ, anh vẫn không quên gửi tin nhắn hỏi han Trần Mặc, dặn dò đối phương nghỉ ngơi đầy đủ.
…Nhưng Trần Mặc vẫn không trả lời.
Đến ngày hôm sau, Đàm Quy đến công ty, vừa mở nhóm chat thì thấy Trần Diệu Diệu kéo anh vào một nhóm lén trò chuyện nhỏ—tin nhắn nhảy lên tới 999+!
【Trần Diệu Diệu】: Nghe nói tối qua nội bộ cấp cao thay đổi bất ngờ luôn á!
【Tiểu Cao】: Tôi cũng nghe rồi! Nghe nói là… chủ tịch xảy ra chuyện?!
【Lão Trương】: Không không, không phải chủ tịch, là một vị khác trong hội đồng quản trị. Nhưng nghe nói có biến lớn thiệt, Thái tử gia chuẩn bị lên thay rồi đó, sắp “nhận ghế” luôn.
【Trần Diệu Diệu】: Không đâu không đâu! Tôi hỏi chú tôi rồi, chủ tịch vẫn khỏe mạnh nha. Chẳng qua mấy vị trí khác đang bị bỏ trống, Thái tử gia mới có cơ hội nhảy lên.
Hơn nữa quan hệ trong tập đoàn phức tạp như vậy, không có thời gian chuyển giao thì sao Thái tử gia lên nổi? Chủ tịch chắc chắn sẽ còn chống lưng cho anh ta vài năm nữa.
【Tiểu Cao】: Diệu Diệu tin tức chuẩn ghê, nghe cô nói thì đúng là đáng tin rồi!
Không sai, Trần Diệu Diệu cũng là “người nhà đơn vị”, chỉ là không quá mạnh, không cứng tay như Trần Mặc. Cô là cháu gái xa của một vị Trần tổng nào đó ở tổng công ty, cũng chính là người mà Trần Mặc từng ra tay hỗ trợ ngay buổi đầu tiên đi làm.
Đàm Quy lướt nhanh qua mấy tin nhắn trong nhóm, thì ngay lúc ấy, Nghiêm tổng bất ngờ gửi tin nhắn riêng:
【Nghiêm tổng】: Đàm Quy, cậu qua văn phòng tôi một chuyến.
Vốn dĩ, Nghiêm tổng đã dự định hôm nay sẽ bàn với Đàm Quy chuyện thăng chức, nhưng sau khi nhận được một thông báo quan trọng vào tối qua, bà ta đã gác việc này lại.
Gặp mặt, Nghiêm tổng vẫn giữ thái độ ôn hòa, thậm chí có phần thân thiện:
“Thời gian gần đây, hiệu quả công việc của cậu tôi đều nhìn thấy cả. Nhờ có cậu, hoạt động lần trước tổ chức mới viên mãn như thế.”
Nhưng ngay sau đó, giọng điệu thay đổi:
“Chỉ là… với năng lực như cậu, tiếp tục ở công ty nhỏ này, thật sự là đại tài tiểu dụng.”
Nghe tới đây, Đàm Quy tưởng đâu mình sắp bị đuổi việc.
Cũng may là nhiệm vụ trò chơi đã hoàn thành, dù có bị đuổi thì cũng không ảnh hưởng đến khả năng rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào.
Nhưng không, Nghiêm tổng đưa cho anh một văn bản:
“Đây là điều lệnh từ tổng công ty, an bài cậu chuyển đến tổng bộ… đảm nhiệm thư ký riêng cho Tổng giám đốc Mặc.”
Nói đến đây, Nghiêm tổng đứng dậy, chìa tay ra bắt với vẻ mặt tươi cười, mang chút phong tình:
“Đàm Quy, hôm qua họp ở tổng bộ, tôi đã thay cậu nói không ít lời tốt đâu.
Có được phú quý, đừng quên người quen cũ này nha~”
Đàm Quy lòng đầy nghi hoặc.
Anh làm việc giỏi thật, nhưng giỏi đến mức được điều thẳng lên tổng công ty, lại còn trở thành thư ký của “Mặc tổng”?
Có vẻ… không đơn giản chỉ nhờ lời tốt của Nghiêm tổng.
Anh tin lời bà ta có phần thật, nhưng cũng không khỏi cảm giác rằng chuyện này… hình như còn có nước ngầm phía sau.
Có lẽ, tổng công ty hiện đang cần một thư ký không có bối cảnh, dễ điều khiển, hoặc… có quan hệ đặc biệt nào đó với “Mặc tổng”.
Dù sao đi nữa, lệnh điều động từ tổng công ty là không thể từ chối, trừ khi Đàm Quy muốn tự mình từ chức.
Tuy đã nhận được lệnh điều động, nhưng vì chưa chính thức kết thúc phó bản, Đàm Quy vẫn chưa được phát lương, tâm trạng lúc này thật sự rất phức tạp. Cầm tờ điều lệnh trong tay, anh lặng lẽ đi đến tầng 88- tầng cao cấp nơi đặt văn phòng tổng công ty.
Tầng này chính là khu vực của tổ thư ký, không khí yên tĩnh và chuyên nghiệp đến mức tựa như cách biệt hẳn với phần còn lại của tòa nhà. Các thư ký cười tươi, ánh mắt thân thiện, giọng nói dễ chịu:
“Văn phòng Tổng giám đốc ở phía trong, anh cứ đi thẳng là đến.”
Khác hẳn với văn phòng Nghiêm tổng ở chi nhánh, văn phòng Tổng giám đốc tại đây không dùng kính pha lê trong suốt, nên không thể nhìn thấy bên trong từ bên ngoài.
Đàm Quy dừng lại trước cửa, giơ tay gõ gõ vào cánh cửa đang đóng kín:
“Mặc tổng, tôi là Đàm Quy, thư ký mới được điều đến.”
Bên trong vang lên một giọng nói trẻ trung quen thuộc:
“Cứ vào thẳng đi.”
Đàm Quy đẩy cửa bước vào.
Văn phòng rộng rãi đến khiến người ta phải ngẩng đầu nhìn lần nữa, rõ ràng vượt xa bất kỳ phòng làm việc nào anh từng thấy. Anh đóng cửa lại, vừa xoay người liền… chạm mặt ngay người đang ngồi trên ghế làm việc.
Người đó… xoay người lại, khuôn mặt ấy quen thuộc đến không thể quen hơn.
Thanh niên đứng dậy.
Vẫn là đôi chân dài ấy.
Vẫn là “thỏ Bắc Cực” đáng yêu không lẫn vào đâu được.
Vẫn là cái nghiêng đầu nháy mắt bắn tim, đầy khiêu khích và yêu thương:
“Em đã nói, em sẽ cố gắng sớm đến gặp anh mà.”
“Rất mong được chỉ giáo nhiều nhé, thư ký Đàm.”