Đàm Quy đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, cũng không giống như Trần Mặc tưởng tượng là sẽ xúc động nhào tới.
Trần Mặc cho rằng anh vì bị điều chuyển công tác mà không vui, liền vội giơ tay ra tỏ ý đầu hàng: “Em thề, em thật sự không phải cố ý tự mình quyết định, chỉ là muốn cho anh một bất ngờ thôi mà.”
Cậu đáng thương nói tiếp: “Chức vị thư ký bên cạnh rất quan trọng, công ty này em chẳng có ai thật sự tin tưởng. Hơn nữa, thư ký phải ở cạnh em từ sáng đến tối, nếu giao cho người khác, anh cũng sẽ không yên lòng phải không?”
Đàm Quy hít sâu một hơi, đi đến trước mặt Trần Mặc, nhéo hai cái tai thỏ của tên nhóc giảo hoạt này, nhấc lên như xách đồ: “Không phải em nói mình tên Trần Mặc à? Ngay cả tên cũng gạt anh, còn dám bảo anh không được nói dối với em, vậy mà từ đầu đã lừa anh rồi, hửm?”
“Đau đau đau!” Thỏ tai dài nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đáng thương vô cùng, “Em không lừa anh mà! Trần Mặc cũng là tên em thật đó, là mẹ em đặt! Ba em họ Mặc, mẹ em họ Trần, hai cái tên này là lấy từ hai bên gộp lại!”
Họ Mặc ở thế giới này vốn đã hiếm, trong công ty thì người họ Mặc đa phần đều là thân thích với chủ tịch hoặc thuộc tầng lãnh đạo cấp cao, tất nhiên cũng có mối quan hệ họ hàng xa lắc. Nhưng ai bảo Mặc Trần lại trông giống ba cậu như đúc.
Trần Mặc vội giải thích: “Người biết tên này rất ít, nếu em dùng họ của ba thì làm sao còn giả bộ là nhân viên nhỏ bé được? Hơn nữa, trước khi anh vào công ty, em đã luôn dùng cái tên này rồi, đúng không?”
Dùng tên thật để đăng ký thì đừng mong làm nhân viên nhỏ, chắc chắn mới vào công ty chưa bao lâu là bị người ta moi móc hết sạch thông tin.
Hơn nữa, tình huống của hai người bọn họ cũng không giống mấy trò “tỷ phú thử lòng yêu” thường thấy. Đàm Quy cũng không phải là nhân viên lâu năm, mà là người mới vừa vào làm. Trần Mặc thì lại giấu họ đổi tên, che giấu thân phận, vắt óc nghĩ đủ cách để “thử thách” Đàm Quy, giống như đang cố tình gạt tình cảm của một kẻ đáng thương.
“Vậy thì ra, ngay từ đầu em vốn không phải là đứa trẻ nhà nghèo khổ gì cả.” Một mình ở ký túc xá đôi, quần áo với đồ dùng toàn là hàng cao cấp xa xỉ, căn bản không có cái kiểu nhà giàu giả nghèo để đi lừa người ta.
Thật ra Đàm Quy chỉ dùng chút lực rất nhẹ, nhưng thấy Trần Mặc kêu đau liền lập tức buông tay, còn dịu dàng xoa xoa cái tai hơi đỏ của đối phương. Nhìn vào đôi mắt sáng rực của cậu kia, anh lại không kiềm được, giơ tay nhéo thêm một cái vào cái mặt mềm mềm như thỏ bông kia.
Lý do cho cú nhéo này rất chính đáng: “Em giấu anh chuyện tên thật mà có thể bỏ qua, còn chuyện hôm qua anh nhắn tin cho em cả ngày em cũng không thèm trả lời.”
Trần Mặc có thời gian phát lệnh điều chuyển, có tinh thần đi làm, vậy mà không có nổi thời gian nhắn lại một câu? Rõ ràng là cố tình né tránh anh.
Trần Mặc dùng giọng như kiểu “có chết cũng không sợ” nói: “Vậy anh cứ nhéo đi, nhéo bao nhiêu cũng được, chỉ cần anh hết giận là tốt rồi.”
Nhưng rồi cậu lại lặng lẽ bồi thêm một câu phía sau: “Chỉ là nhéo xong đừng quên hôn một cái, như vậy thì những chỗ bị nhéo đến rách toạc mới được vương tử điện hạ hôn lành.”
Đàm Quy liếc mắt: “Anh là vương tử điện hạ lúc nào chứ? Vương tử điện hạ có thể phải tự hôn mình đấy? Cùng lắm anh chỉ là thằng nhóc hôi hám thôi.”
Trần Mặc đúng là có thể tự hôn mình thật, dù gì cũng là quái vật từ Linh giới, mấy trò tháo thân thể hay đổi hình dạng cậu đều làm được. Nhưng hình ảnh tự mình l**m mặt mình thì quá kinh dị, cậu quyết định không làm.
“Trong lòng em, anh chính là vương tử.” Trần Mặc thấy anh không thật sự nổi giận, liền học theo nhéo nhẹ mặt Đàm Quy, “Tóc đen như gỗ mun, mặt trắng như tuyết, môi đỏ như máu, chính là vương tử máu đỏ tuyết trắng của em.”
Cậu bỗng nhiên dừng lại, sau đó dùng ánh mắt chăm chú đánh giá Đàm Quy: “Môi còn chưa đủ đỏ.”
Không hề có báo trước, Trần Mặc – với đôi môi chưa đủ đỏ – bỗng nhiên cúi xuống. Hàm răng sắc bén của cậu không biết là cố ý hay vô tình mà cắn nhẹ lên môi Đàm Quy. Đàm Quy chỉ cảm thấy đối phương dùng đầu lưỡi linh hoạt l**m qua, khiến đôi môi vốn hơi nhạt màu của anh lập tức trở nên rực rỡ hơn.
Nhưng kỳ lạ là hoàn toàn không đau, có lẽ là do nước bọt của Trần Mặc có tác dụng gây tê, Đàm Quy chỉ cảm thấy giống như bị ai đó dùng kim cực nhỏ khẽ chạm vào, mà còn là kiểu y tá có tay nghề siêu đỉnh nữa chứ.
Trần Mặc bá đạo tuyên bố: “Về sau chỗ này chỉ có em được phép chạm vào.”
“Vốn dĩ cũng chỉ có em từng chạm qua thôi.” Đàm Quy hỏi lại: “Mặc tổng, kỹ thuật của em tốt như vậy, chẳng lẽ trước đây từng có rất nhiều người yêu?”
Thật ra thời gian bọn họ yêu nhau cũng chưa lâu, lại không phải kiểu tìm hiểu qua mai mối mà từ đầu đã tiến thẳng vào vấn đề, chưa từng hỏi nhau chuyện tình sử cũ. Đây là lần đầu tiên Đàm Quy nhắc đến quá khứ của Trần Mặc.
Trần Mặc lần này lại có lý có cớ, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Em cũng là lần đầu tiên yêu đương đấy. Là thiên phú bẩm sinh thôi.”
Cậu mắt sáng rực lên: “Muốn thử thêm phương diện khác không? Biết đâu em còn có thiên phú khác thì sao.”
“Khụ.” Đàm Quy ho khẽ, nghiêm túc nói: “Mặc tổng, bây giờ đang trong giờ làm việc, chúng ta nên nói chuyện công việc thì hơn.”
Dù sao thì anh là họa sĩ, phần thiết kế có thể rất ăn ý với Trần Mặc, nhưng công việc thư ký thì Đàm Quy chưa từng làm qua. Không thể vì bạn trai là tổng giám đốc mà làm bừa cho qua chuyện. Thật ra, yêu đương trong văn phòng vốn là chuyện khá mạo hiểm.
“Không sao cả, em tin anh nhất định là thư ký ưu tú nhất.” Một thư ký giỏi cần hai điều: một là thấu hiểu ý sếp, hai là sắp xếp công việc gọn gàng ngăn nắp.
Là tổng giám đốc của tổng bộ, Trần Mặc hoàn toàn có thể có hai thư ký – một phụ trách đời sống, một phụ trách công việc. Cho dù Đàm Quy không phải thư ký giỏi ở công việc, thì cũng tuyệt đối là một thư ký đời sống xuất sắc. Bởi vì chỉ cần anh ngồi đó thôi, cũng đủ để khiến tâm trạng Trần Mặc vui vẻ suốt cả ngày.
Thế nhưng Đàm Quy đã dùng hành động thực tế để chứng minh năng lực làm việc của anh vượt xa tưởng tượng của Trần Mặc. Ngay trong ngày đầu tiên nhậm chức, anh đã sắp xếp mọi việc gọn gàng đâu vào đấy. Đống hồ sơ vốn rối tung rối mù được anh phân loại chỉnh tề, còn sắp xếp theo trình tự thời gian rõ ràng, đảm bảo Trần Mặc muốn tìm gì cũng có thể lấy ra với tốc độ nhanh nhất.
Kỹ năng thư ký như pha trà, pha cà phê – Đàm Quy đều biết cả. Hơn nữa anh còn rất đẹp trai, đừng nói động tác vốn đã rất chuẩn mực, dù có không quá chuẩn thì dáng vẻ anh khi rót trà vẫn nhẹ nhàng thanh thoát, giống như tiên hạc bay lượn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã và phong lưu ung dung.
Thật ra Đàm Quy không học vẽ quốc họa, thứ anh giỏi nhất là minh hoạ. Nhưng theo như lời thầy dạy anh nhận xét, tuy anh có kỹ thuật vẽ tỉ mỉ rất thành thạo, lại thiếu mất một phần “ý cảnh” đặc biệt, tức là linh khí trong tranh, nên chỉ được xem như thợ vẽ kỹ thuật thuần túy chứ không phải họa sĩ có hồn.
Anh cũng không phải học trò cưng của thầy, về sau lại không chọn con đường dạy học mà chuyển sang làm họa sĩ minh hoạ. Đa phần tranh anh vẽ mang phong cách Cyberpunk, hoặc các loại thần minh mang cảm giác siêu thực, không dung nạp nổi nửa hạt cát. Theo lời các fan, tranh thần minh của anh mang một nét “phi nhân loại” đặc biệt khiến người xem không thể rời mắt.
Còn thứ gọi là “linh khí” mà thầy anh luôn nhấn mạnh đối với Trần Mặc thì hoàn toàn không quan trọng: “Đàm Quy, từ khi anh bước vào văn phòng này, nơi đây như trở nên tao nhã hơn hẳn.”
“Cũng chỉ là nhờ cái túi da này thôi.” Đàm Quy đáp, không hề khiêm tốn giả tạo – vì chính thầy anh ngày trước cũng từng đánh giá anh như vậy.
“Nhưng cái túi da này cũng rất quan trọng nha. Anh đẹp trai khiến dm nhìn vào cũng thấy vui, cơm ăn cũng ngon hơn, ăn thêm được một bát.”
Nghe câu này, Đàm Quy liền hỏi: “Vậy nếu sau này anh xấu đi, em có còn thích anh không?”
“Đương nhiên là thích rồi!” Trần Mặc đáp không chút do dự, “Bởi vì em đã thấy linh hồn lấp lánh của anh rồi! Trong lòng em, linh hồn của anh là đẹp nhất! Với lại, thân ái à, cho dù sau này anh già đi thì cũng sẽ là một ông chú siêu cấp đẹp trai!”
Những lời ngon ngọt như vậy, thật ra chỉ nghe cho vui thôi, chứ Đàm Quy cũng không hoàn toàn tin được, ngọt đến mấy thì cũng chỉ là lời nói mà thôi.
Sau phút giây ngọt ngào đó, Đàm Quy cuối cùng cũng nhớ ra chuyện quan trọng mà anh đã chuẩn bị để nói với Trần Mặc từ trước.
“Trần Mặc.” Anh nghiêm túc mở miệng, Trần Mặc lập tức cũng trở nên căng thẳng, ngồi thẳng dậy nhìn anh chăm chú: “E. ở đây, có chuyện gì anh cứ nói đi.”
“Qua một khoảng thời gian nữa, có lẽ chúng ta sẽ phải tách ra.” Đàm Quy nhớ rõ lời nhắc của hệ thống, “Chắc là khoảng một tháng sau.”
“Tách ra? Vì sao lại phải tách ra?” Trần Mặc lập tức lộ vẻ ấm ức, “Hôm qua chúng ta mới chỉ xa nhau có một ngày, em đã rất nhớ ang rồi.”
Cậu giơ điện thoại lên: “Anh xem này, vì muốn tạo bất ngờ cho anh, lúc đó em viết biết bao nhiêu tin nhắn trong khung chat, nhưng cuối cùng không gửi, còn xóa đi rất nhiều nữa.”
Để chứng minh mình không nói quá, cậu còn mở thống kê nhập liệu cho Đàm Quy xem. Bình thường mỗi ngày cậu gõ khoảng 2000–3000 từ, trừ hôm nghỉ hôm đó lại ít nhất – vì hai người gần như dính lấy nhau cả ngày, Trần Mặc gần như không đụng tới điện thoại.
Vậy mà hôm qua, số lượng chữ cậu gõ lại vọt lên tới 7000–8000 từ, nhìn qua là biết cậu thực sự đã viết rất nhiều điều muốn nói với Đàm Quy.
Đàm Quy trầm giọng đáp: “Vì một lý do mà chúng ta không thể chống lại được.”
Vốn đang nghiêm túc làm việc, Đàm Quy bỗng nhiên mở miệng: “Chúng ta chơi game đi, anh thấy trên mạng có trò này đang rất hot.”
Thư ký nhà mình vừa ưu tú vừa năng suất, công việc đã sớm hoàn thành trước hạn, thậm chí còn làm vượt chỉ tiêu hôm nay, nên chút yêu cầu nhỏ này Trần Mặc đương nhiên sẽ vui vẻ đáp ứng.
Cậu hứng thú hỏi: “Chơi cái gì?” Dù là trò chơi có nhàm chán thế nào đi nữa, chỉ cần được chơi cùng Đàm Quy, cậu đều sẵn lòng.
Hai người chơi được nửa tiếng, thì giao diện đột nhiên đứng hình, rồi đồng loạt bị văng khỏi trò chơi.
Trần Mặc lập tức tìm bạn trai cầu cứu: “Đàm Quy, cái giao diện tải lại này sao cứ xoay vòng vòng mãi vậy?”
“Em nhìn này, trò chơi báo là đang trong trạng thái bảo trì, lúc bảo trì thì chính là như thế.” Đàm Quy cũng không thể nói rõ nguyên nhân, bởi vì trò chơi của Linh giới khi bị xử lý đều sẽ bị cưỡng chế đóng băng như vậy.
Đây là phó bản đầu tiên mà Đàm Quy tham gia. Theo thông tin mà những người chơi kỳ cựu tiết lộ, sắp tới anh còn phải tham gia rất nhiều nữa – nhưng có thể sẽ không còn là các phó bản nhiệm vụ của công ty Linh giới.
Có lẽ anh sẽ quay trở lại, nhưng đến lúc đó, người còn, mà cảnh vật có lẽ đã khác. Dù sao thì, theo logic thông thường của game, cửa hàng trong trò chơi kiểu gì cũng sẽ có bán đạo cụ chỉ định giúp hồi phục, quay lại phó bản nhất định.
“Nếu một ngày nào đó anh đột nhiên biến mất, em phải biết là anh không cố ý. Anh sẽ cố gắng tìm em, nhưng có lẽ… sẽ mất rất lâu, rất lâu.”
Anh đột nhiên hỏi: “Trần Mặc, em còn nhớ mấy người thực tập sinh cùng kỳ với anb không?”
Người kia chớp mắt mấy cái: “Không nhớ.”
Đàm Quy không biết nên phản ứng thế nào. Có thể là sau khi anh rời khỏi phó bản, trí nhớ liên quan về anh sẽ bị xóa sạch khỏi Trần Mặc, như vậy cũng tốt, không cần phải lo lắng chuyện phó bản bị lộ.
Nhưng ngay sau đó Trần Mặc lại nói: “Chỉ là mấy người tôm tép thôi, em nhớ bọn họ làm gì.”
Nghe thấy câu trả lời này, Đàm Quy nhẹ nhàng thở phào. Dù biết Trần Mặc vẫn nhớ, nhưng lại không muốn để tâm đến người khác, điều đó khiến anh có chút vui mừng – ít nhất anh biết đối phương sẽ không quên mình.
Anh bắt đầu ám chỉ một cách rõ ràng: “Mặc Mặc, anh là thực tập sinh cùng đợt với họ, em còn là người đích thân phỏng vấn anh nữa đấy.”
Những người thực tập khác đều sẽ rời đi, anh cũng vậy. Đàm Quy chỉ có thể nói đến mức này, còn lại thì phải xem Trần Mặc – người dân bản địa Linh giới – có hiểu được bao nhiêu nội tình.
Trần Mặc bỗng trở nên trầm lặng: “Em hiểu rồi, là một tháng đúng không?”
Đàm Quy gật đầu: “Ừ… Bây giờ chỉ còn lại 29 ngày.”
Vừa dứt lời, Trần Mặc đã đổ người ngã vào lòng anh, nước mắt nước mũi ròng ròng, vừa khóc vừa than: “Em thật đáng thương, bạn trai mới quen chưa được bao lâu, đã phải ly biệt, từ nay hai nơi cách trở, biến thành hòn vọng phu trên biển!”
“Gì mà hòn vọng phu trên biển chứ?”
“Vì nước mắt em chảy nhiều quá, chảy luôn thành biển rộng đại dương rồi.”
Đàm Quy đang định đưa tay xoa đầu Trần Mặc, thì đối phương lại nói tiếp: “Đáng thương em lớn thế này rồi, còn chưa từng thấy nam nhân khác không mặc quần áo trông ra sao nữa.”
Đàm Quy cúi đầu nhìn, tên này căn bản đang giả khóc, không có giọt nước mắt nào thật.
Anh bật cười, nhẹ nhàng búng trán Trần Mặc một cái: “Tan làm rồi đi siêu thị với anh nhé.”
Trần Mặc ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu: “Hả?”
Đàm Quy khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Trong ký túc xá vẫn còn một số thứ chưa mua.”
Trần Mặc hỏi ngay: “Là cái gì? Nhất định phải mua hôm nay sao? Thời gian quý báu thế này, chúng ta nên dành để làm những việc ý nghĩa hơn chứ?”
Đàm Quy nghiêm trang cả mặt lẫn giọng: “Một món đồ cực kỳ hữu dụng, lúc sinh tồn ngoài dã ngoại có thể dùng để chứa nước, cũng có thể chống thấm, thậm chí cầm máu nữa.”
Trần Mặc càng nghe càng mơ hồ: “Thứ gì mà đa năng vậy?”
Dao sinh tồn đa chức năng? Không quá phù hợp. Băng gạc? Nhưng đa phần băng gạc lại không chống thấm nước, cũng không dùng để chứa nước được.
Đàm Quy lại ho khan một tiếng, rồi nói đầy ẩn ý: “Thường được làm từ cao su thiên nhiên, có tác dụng rất thiêng liêng — giúp kiểm soát dân số, tránh việc tài nguyên cạn kiệt, đồng thời cũng ngăn ngừa bệnh tật lây lan qua một con đường đặc biệt.”
Trần Mặc lập tức bật dậy từ ghế sofa trong văn phòng, nghiêm nghị tuyên bố: “Mua! Món đồ quan trọng thế này nhất định phải mua! Chúng ta cần mua cả trăm nghìn hộp!”
…
Chỉ có điều, tay mới vì xúc động mà điều khiển không tốt, lại chưa biết cách tiết kiệm tài nguyên, nên loại vật tư sinh tồn siêu hữu dụng này bị tiêu hao nhanh đến mức chóng mặt.
May mà tổng tài Mặc gia không thiếu tiền, trực tiếp quét sạch kệ hàng tồn kho trong siêu thị. Với tốc độ “tiêu thụ” hiện tại của hai người, đừng nói là dùng trong một tháng, kể cả kéo dài một năm cũng chưa chắc dùng hết.
Lúc này, Đàm Quy vươn tay chọc vào một con thỏ đang cuộn mình trong chăn, nước mắt khóc nhiều quá khiến đôi mắt đẹp giờ hơi đỏ hoe.
Bị chọc một cái như vậy, Trần Mặc ló đầu ra khỏi chăn. Gương mặt vốn trắng như tuyết bây giờ phủ đầy khí huyết, đỏ rực như hoa đào đầu xuân, xuân ý dạt dào, cậu nghiêm mặt tuyên bố: “Hôm nay đủ rồi! Chúng ta phải tiết chế!”
Đàm Quy: …
Cùng ngày hôm đó, Đàm Quy và Trần Mặc đã chuyển đến một ký túc xá mới. Ký túc xá cũ có đến mười hai nhân viên sống chung, mà đến ngày rằm mỗi tháng lại ồn ào náo loạn, nên họ quyết định chuyển sang khu biệt thự yên tĩnh.
Dù sao thì, Trần Mặc hiện giờ cũng không còn là “nhân viên quèn” nữa, mà đã là tổng giám đốc của tổng bộ tập đoàn. Vào mỗi ngày nghỉ trong tuần, hai người sẽ cùng nhau cuộn mình trong căn biệt thự yên ắng, không cần lo bị những kẻ điên cuồng hay quỷ quái quấy rầy làm phiền.
Tất nhiên, căn ký túc xá cũ mà hai người từng ở cũng không bị giao lại cho nhân viên khác. Trần Mặc thản nhiên nói: “Em đã mua lại quyền sử dụng vĩnh viễn căn phòng đó từ công ty rồi. Dù sao nơi đó có dấu vết sinh hoạt từng thuộc về chúng ta.”
Thật ra cũng mới có tám ngày ở cùng nhau, nhưng Trần Mặc tiền bạc rủng rỉnh, Đàm Quy chỉ cần thấy cậu vui là được.
28 ngày, 27 ngày… Mỗi ngày trôi qua, Đàm Quy đều sẽ vẽ một vòng tròn lên lịch đếm ngược. Đến ngày thứ ba trước hạn định, anh nhận được tháng lương đầu tiên của mình.
Tiền lương thư ký tổng giám đốc cũng không đến mức khoa trương, gần giống như các thư ký khác, sau thuế cỡ khoảng 20.000 linh tệ mỗi tháng. Nhưng vì công việc vất vả và cống hiến nổi bật, lại còn có ngoại hình “vai rộng, chân dài, eo thon, mặt đẹp”, nên Mặc tổng hào phóng móc tiền túi riêng thưởng thêm cho anh một khoản trợ cấp kếch xù khoảng 80.000 linh tệ!
Trần Mặc còn nói: “Cho anh tròn trịa đầy đủ, thập toàn thập mỹ, mang ý nghĩa tốt lành.”
Ngoài ra, khoản lương thực tập sinh trước đó và tiền bồi thường từ Anh vũ, khiến tài khoản của Đàm Quy bất ngờ nhảy vọt lên thành con số khổng lồ: 110.000 linh tệ. Trong hệ thống, tỉ lệ quy đổi từ đồng tiền vàng sang linh tệ là 1:1, nhưng chiều ngược lại — từ linh tệ sang đồng vàng — thì tỉ lệ lại là 10:1. Vì vậy, Đàm Quy chẳng đổi làm gì. Số lẻ anh đem hết tiêu xài trên người Trần Mặc, chỉ để lại tròn 100.000 trong tài khoản.
Thật ra anh cũng muốn tiêu thêm chút nữa, nhưng Trần Mặc lại cứ thấy bạn trai mình quá nghèo, kiên quyết đòi giữ lại cho anh một khoản phòng thân.
Đến ngày thứ 30, không hề có bất kỳ báo trước nào, Đàm Quy bỗng cảm thấy một trận choáng váng hoa mắt, rồi lập tức bị cưỡng chế đá ra khỏi Trò chơi Vô Hạn.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống — đã biến mất hơn hai mươi ngày — lại lần nữa vang lên:
【Hiện đang tiến hành kết toán điểm phó bản cho người chơi. Tổng đánh giá lần này: cấp S. Phần thưởng: 5 lần rút thăm vật phẩm đặc biệt từ thương thành, 2000 đồng vàng.】
【Đánh giá hệ thống: Có thể ở Linh giới ăn được “cơm mềm” (ý chỉ được bao nuôi), cũng xem như một bản lĩnh. Ăn rất ngon đấy, nhưng lần sau đừng ăn nữa.】
Ngoài số dư tài khoản đã đầy ắp, Đàm Quy còn nhận được thêm mấy thành tựu:
【Thành tựu “Cao nhân sinh tồn”】
Đã sống sót trên 30 ngày trong nhiệm vụ phó bản sinh tồn.
— Sức chịu đựng vĩnh viễn +1
— Tốc độ tiêu hao thể lực vĩnh viễn giảm 10%
— Thưởng thêm 1000 đồng vàng
【Thành tựu “Tay tích góp thiện nghệ”】
Trong một lần phó bản đã tích lũy được 10 vạn linh tệ.
— Khi kết toán nhiệm vụ, lượng đồng vàng thu được tăng thêm +5%
— Thưởng thêm 100 đồng vàng
【Thành tựu “Thần giữ của”】
Kiếm tiền mà không tiêu, ngài đúng là một thần giữ của keo kiệt, giống như cái hũ gạo biết đi.
— Thưởng… 1 đồng vàng. Vì một thần giữ của cũng chỉ xứng với một đồng vàng mà thôi
【Thủ tài quỷ – Dự trữ vại (Cấp 1)】
Đây là một vật phẩm có thể trưởng thành. Bất cứ khi nào người chơi bỏ tiền vào chiếc “vại tiết kiệm” này trong phó bản, thì cứ mỗi ngày trôi qua, số tiền bên trong sẽ tự tăng thêm 1% giá trị gốc.
Loại tiền gửi không giới hạn, có thể là 100 liên minh tệ, 100 linh tệ, hoặc 100 đồng vàng. Mỗi đơn vị đều tính là 1 cơ sở, và mỗi ngày sẽ tự cộng thêm một đơn vị.
Nếu đập vỡ cái vại này, toàn bộ số tiền trong đó sẽ được lấy ra ngay lập tức. Nhưng sau khi đập vỡ thì vật phẩm sẽ không thể sử dụng lại lần nữa.
Với Đàm Quy, con số này thoạt nhìn thì chẳng thấm vào đâu, nhưng “tích tiểu thành đại”, ít còn hơn không.
【Thuộc tính hiện tại của người chơi】
ID người chơi: 17326372Tên: Đàm QuyGiới tính: Nam (tạm thời là nam)Huyết thống: Nhân loạiDanh hiệu: Người mở đường, Người lao động trời chọnKỹ năng: Không (Ngài chưa thu hoạch bất kỳ kỹ năng nào)Chỉ số cơ bản:
Thể lực: 500/500
→ Hiện tại ngài có thể gọi là “huyết ngưu” (trâu máu siêu dày)Lực lượng: 50
→ Lực mạnh như thế này, rõ ràng là do ăn mà ra, đúng là đồ ham ănTrí lực: 10
→ Ăn cơm thì không tăng trí, thôi khỏi hy vọngNhanh nhẹn: 50
→ Nhanh như gió thổi, ngài chạy cũng khá đấyMị lực: 9 (??)
→ Ngài chắc chắn có một loại mị lực đặc biệt nào đó, dù gì thì cũng không phải ai cũng có thể “ăn cơm mềm bằng vàng” ở Linh giới được đâu.Ở Linh giới đã sống khá lâu, Đàm Quy đương nhiên đã từng nếm thử vô số món mỹ vị. Tuy nhiên, khi chỉ số lực lượng và nhanh nhẹn của anh chạm mốc 30, thì các món ăn cấp “mỹ vị” đã không còn giúp tăng thuộc tính nữa. Chỉ nhờ vào đồ ăn cấp đại sư anh mới có thể đột phá hai chỉ số đó lên 50, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ngưỡng này.
Những giá trị thuộc tính này không thể nói là đủ sức “đánh boss”, nhưng khi đối mặt với các người chơi cùng kỳ trong trò chơi thì đúng là gần như vô địch.
Ngoài số tiền lớn tính bằng Linh tệ, Đàm Quy còn mang mười ô vật phẩm ra khỏi phó bản, đủ loại đạo cụ phần thưởng từ nhiệm vụ và các thành tựu nhỏ lẻ, khiến số đồng vàng hệ thống của anh tăng vọt đến 5001.
Khi rời khỏi phó bản, Đàm Quy xuất hiện ở gần nhà mình – cách cao ốc Thự Quang rất xa, thậm chí ở tận một thành phố khác, không còn cách nào để trở về nơi mình từng ký hợp đồng.
Điện thoại của anh tràn ngập tin tức liên quan đến cao ốc Thự Quang:
《Cao ốc Thự Quang phát nổ khí gas, thương vong lên tới hàng ngàn người!》《Khẩn cấp sơ tán cao ốc Thự Quang, thương vong chủ yếu do dẫm đạp, thật đau lòng!》《Biểu tượng kiến trúc nổi tiếng bị hủy, nguyên nhân khiến dân tình phẫn nộ…》Chưa dừng lại ở đó, những ký ức liên quan đến nhiệm vụ trong phó bản cũng bắt đầu nhanh chóng phai nhạt. Đàm Quy còn nhớ rõ cái tên “Trần Mặc”, nhưng gương mặt đối phương lại như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, càng lúc càng trở nên mơ hồ.
Anh cố gắng níu giữ, nhưng cảm giác như đang nắm lấy một vốc cát chảy trượt qua kẽ tay – càng cố giữ, ký ức càng trôi đi nhanh hơn.
Cùng lúc đó, tại Linh giới, đúng ngày Đàm Quy hóa thành ánh sáng trắng biến mất, toàn bộ trụ sở công ty Linh giới chìm trong bóng mây đen kịt. Không có sấm chớp, nhưng mưa rơi liên tục, kéo dài mãi mãi.