Không chỉ có Đàm Quy phát hiện ra sự khác thường vào ban ngày, mà nhóm người chơi khác – đặc biệt là cô gái tóc đỏ – cũng đã sớm nhận ra những thay đổi kỳ lạ từ phía học sinh.
Cô ta phát hiện được điều đó bởi vì chính mình từng thử mị hoặc một cậu học sinh kiểu “chó l**m”, ai ngờ lại bị tên đó lật kèo, khiến cô ta suýt nữa thì “ăn hành ngược”.
Sau khi mức độ quỷ hóa tăng lên, các học sinh bắt đầu có sự biến hóa lớn về chỉ số: sức mạnh và tinh thần lực đều tăng mạnh, thậm chí còn nhanh hơn so với việc dùng các loại dược tề mà người chơi sở hữu. Tinh thần lực tăng cao cũng đồng nghĩa với khả năng kháng lại kỹ năng mị hoặc của cô ta cũng mạnh lên theo.
Lần bị nhốt trên sân thượng, suýt không xuống kịp để đi học đúng giờ khiến cô gái tóc đỏ thầm chửi rủa cả tràng th* t*c trong lòng, đồng thời cũng bắt đầu thận trọng hơn rất nhiều với những học sinh “quỷ hóa” kia.
Lớp của cô là 10-4, vừa khéo là tiết học cuối cùng trong buổi sáng của Đàm Quy. Khi nhìn thấy thầy giáo mỹ thuật ung dung bước vào lớp, mang theo cả một “quỷ anh” làm người mẫu, cô ta- người vốn cực kỳ chú trọng hình tượng cá nhân – suýt chút nữa không kìm nổi biểu cảm trên mặt.
Đến trưa hôm đó, ba người chơi có thực lực trong lớp cuối cùng cũng đạt được đồng thuận: quyết định lập nhóm, phân công hợp tác và chia sẻ thông tin.
Người chơi số 35 chiếm một dãy ghế ở khu vực gần nhau, mỗi người giấu đi những đạo cụ đặc biệt mình thu được, chỉ đơn giản chia sẻ tin tức về các khu vực khác nhau trong trường.
Nam tóc vàng lên tiếng đầu tiên:
“Những nữ quỷ nhảy lầu mấy hôm trước đã bị tôi xử lý xong. Hệ thống cũng xác nhận hoàn thành nhiệm vụ nhánh, nhưng nhiệm vụ chủ tuyến thì vẫn không có tiến triển gì cả.”
Nam chính khí mím môi thành một đường thẳng, giọng nghiêm túc:
“Học sinh trường này đang dần dần quỷ hóa. Đợi đến lúc toàn bộ đều biến thành quỷ, độ khó để chúng ta hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn sẽ tăng vọt. Nếu đúng là như vậy, trò chơi lần này chính là cấp địa ngục… và có thể chẳng ai còn sống sót đến cuối cùng.”
Nữ tóc đỏ xoay xoay lọn tóc trên ngón tay, bình tĩnh phân tích:
“Vấn đề là chúng ta vẫn chưa tìm đúng Boss. Điều đó chứng minh mấy con nữ quỷ kia căn bản không phải Boss thật sự. Chỉ cần tìm được đúng Boss, thì nhiệm vụ sẽ có lối ra.”
Cô ta nhìn hai người còn lại:
“Đến lúc đó, tôi sẽ cố gắng khống chế Boss, còn các anh thì dồn sức tiêu diệt nó. Nếu đánh không lại… thì rút lui thôi, cùng lắm thì chịu điểm thấp một chút.”
Nam mắt kính đẩy gọng kính lên, đồng tình:
“Không sai. Đây là trò chơi vô hạn lưu- kiểu trò chơi giải đố đều như vậy cả. Chỉ cần tìm ra Boss thì sẽ có cơ hội thông quan. Chỗ tôi có danh sách nhiều người bị nghi ngờ, chúng ta có thể thử từng người một.”
Cậu ta đã loại trừ mấy con nữ quỷ đã bị nam tóc vàng tiêu diệt, và khoanh vùng một loạt đối tượng khả nghi. Trong danh sách này, ngoại trừ vài học sinh lớp 12, số lượng lớn đều tập trung ở lớp 10-0 – không phải ngẫu nhiên mà hệ thống gom hầu hết người chơi vào khối 10. Từ một góc độ nào đó, đây cũng là một loại gợi ý.
Danh sách bao gồm:
– Tiết Kinh và Ninh Tuyết lớp 10-0.
– Học sinh đặc biệt hôm nọ bị Tiết Kinh chê bai.
– Thủ khoa kỳ thi vào cấp 3 – Minh Hàn Sinh.
– Các giáo viên trong trường, bao gồm cả hiệu trưởng quyền lực nhất.
– Và cuối cùng, cái tên đang được chú ý đặc biệt: giáo viên mỹ thuật Đàm Quy.
Lúc này, thầy Đàm đang cặm cụi ăn cơm khô trong nhà ăn tầng hai, bỗng dưng không rõ lý do mà hắt xì một cái. Anh quay đầu liếc nhìn dòng khí lạnh lùa qua, rồi lại nhìn ra cửa, Mặc Trầm không có ở đó. Hôm nay là thứ hai, Minh Hàn Sinh vẫn còn đang ăn ở nhà ăn tầng một, không lên lầu ăn cùng bàn với anh như mọi khi.
Đàm Quy cúi đầu, mở khung chat, gửi đi một tin nhắn cho đối phương:
【Tình yêu, đây là cơm trưa hôm nay của anh. Ở công ty em có ăn uống đàng hoàng không đó?】
Người kia – đương nhiên là Mặc Trầm – lập tức gửi cho Đàm Quy một tấm ảnh chụp phần ăn trưa. Vừa nhìn bối cảnh quen thuộc phía sau, Đàm Quy liền nhận ra ngay: đây là trong văn phòng của sếp Mặc.
Hôm nay sếp Mặc vẫn trung thành với phong cách nổi danh của mình: gọi cơm hộp từ nhà hàng cao cấp. Thực ra, kiểu nhà hàng đó không hề có dịch vụ giao cơm tận nơi, nhưng ai bảo Mặc Trầm là hội viên cao cấp, chỉ cần một cuộc điện thoại, liền có người phục vụ tận tay.
Đàm Quy nhìn phần ăn mỹ vị từ đầu bếp chuyên nghiệp, lại nhìn xuống cái mâm cơm khô lạnh ngắt của mình… trong lòng lập tức trào lên một trận nhớ bé chồng. Anh âm thầm hạ quyết tâm: chờ kỳ nghỉ cuối tuần này đến, nhất định phải kéo Mặc Trầm ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn. NPC trong trường học vẫn có thể ra ngoài, nếu có lý do hợp lý thì anh với thân phận là thầy giáo hẳn cũng có thể xin phép rời trường, miễn là quay về đúng giờ dạy.
Nếu thật sự không được, thì… viết giấy xin nghỉ phép. Hiệu trưởng trường này vẫn luôn biết điều, chắc chắn sẽ rất vui lòng phối hợp cho anh nghỉ nửa ngày.
Trong lúc đó, các người chơi đang càng thêm tập trung sự chú ý vào Đàm Quy, NPC có vẻ “không bình thường” này.
Một người trầm ngâm nói:
“Quá đáng nghi. Làm một giáo viên mà dạy nhiều lớp như vậy, lại còn có một bạn đời vừa siêu cấp bạch phú mỹ vừa là giám đốc điều hành cấp cao?”
Nữ người chơi tóc đỏ – vốn giỏi điều tra tin tức – liếc mắt nói thêm:
“Lại còn đẹp trai đến mức gây rối lòng người. Nghe nói bạn đời anh ta là lãnh đạo trong trường, mà mấu chốt là tôi từng thử mị hoặc anh ta rồi mà không thành công. Vậy nên khả năng anh ta là Boss là cực kỳ lớn.”
Nam tóc vàng không nhịn được phản bác:
“Cũng chưa chắc là anh ta đâu. Có khi là quỷ anh bên cạnh anh ta ấy. Đứa nhỏ đó cho tôi cảm giác còn đáng sợ hơn cả thầy chủ nhiệm giáo dục. Biết đâu đó là do anh ta chơi bời tình cảm với học sinh, làm nghệ thuật luôn phong lưu đa tình, rồi sinh ra cái quỷ anh kinh dị đó thì sao.”
Người khác phụ họa ngay:
“Chuẩn luôn! Với cái gương mặt đó thì đi lừa vài cô gái nhẹ dạ có là gì đâu.”
Nếu lúc này Đàm Quy có mặt, chắc chắn phải tặng cho mấy người chơi kia mỗi đứa hai cú đấm trời giáng. Anh- một người cẩn thận, tận tụy với công việc, lương thiện chính trực, yêu bé chồng như mạng, vì gia đình mà nỗ lực nhưng lại bị một đám người chơi bôi nhọ thành loại đàn ông rác rưởi trăng hoa không có nhân tính!
Đáng tiếc là Đàm Quy không nghe được mấy lời bôi nhọ kia. Buổi chiều, anh vẫn chăm chỉ đi dạy như thường lệ. Chỉ là khi bước vào lớp, anh phát hiện không ít học sinh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái và vặn vẹo, nhìn kỹ thì đều là… người chơi cùng đợt với anh.
Đàm Quy là một giáo viên tốt, dĩ nhiên sẽ không như mấy tên “quỷ giáo viên” đi ăn tay ăn chân người chơi. Anh chỉ nhẹ nhàng dùng thước gỗ dài bằng tre gõ vài cái lên bàn, giọng nhàn nhã:
“Tiết học đầu tiên mà đã ngẩn người rồi hả? Tinh thần lên nào. Các em thấy hôm nay học trưởng chuyên nghiệp không? Còn mơ mộng cái gì nữa, mau vẽ đi!”
Lúc anh nói câu đó, “học trưởng chuyên nghiệp” – Quỷ Anh – đang đảo tròng mắt nhìn đám học sinh, há to cái miệng đẫm máu, để lộ một chiếc răng mới nhỏ như hạt kê… vừa mới nhú ra.
Đám người chơi đầu óc toàn mấy tình tiết cẩu huyết lập tức lạnh toát cả người, run lẩy bẩy cúi đầu cắm cúi vẽ tranh như thể vẽ chậm một chút là… mất mạng.
Mặc dù Đàm Quy từ đầu đến giờ chưa từng gây tổn thương cho người chơi nào, nhưng Quỷ Anh mặt xấu như bị đè bẹp, lại thêm biểu cảm khó lường… không ai dám liều mạng thử vận may.
Dạy suốt 6 tiết học liên tục, Đàm Quy tỏ ra vô cùng hài lòng. Hôm nay học sinh rất phối hợp, thái độ vẽ tranh nghiêm túc hơn hẳn so với mọi khi, có lẽ nhờ vào việc có người mẫu thật nên các em rất trân trọng cơ hội được thực hành.
Kết thúc buổi học, Đàm Quy không quên trả tiền công cho người mẫu, Quỷ Anh được thưởng hẳn hai hộp sữa bò quỷ khí vị dâu tây, loại đặc biệt đắt hơn sữa nguyên vị đến 5 đồng vàng mỗi hộp. Người mẫu tỏ ra vô cùng hài lòng với “thù lao”, còn Đàm Quy thì cảm thấy tiêu số tiền đó… không lỗ chút nào.
Tối hôm đó không có gì bất thường xảy ra, với Đàm Quy, đó một ngày bình an và ổn định.
Sang ngày thứ ba, anh dẫn Quỷ Anh đến dạy ở lớp 11-5. Khi thấy “đứa con trắng trẻo hơn hẳn” của mình, Vương Kỳ Kỳ lập tức xúc động ra mặt. Tuy vậy, cô vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc, giữ đúng phong độ như những học sinh khác – còn chủ động cùng mọi người giao nộp một bức tranh hoàn chỉnh.
Bức tranh lần này rõ ràng dụng tâm hơn cả bức thiếu nữ xinh đẹp hôm trước. Đàm Quy nhìn thật lâu, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi rút ra cây bút đỏ, viết xuống một chữ to, dứt khoát: “Tốt.”
Thật ra, tranh này có không ít lỗi sai về tỷ lệ và kết cấu. Nếu không phải vì bức tranh mang đậm cảm xúc chân thành, thì ngay cả một chữ “tốt” Đàm Quy cũng không định cho. Dù sao thì anh cũng là một giáo viên ưu tú, tuyệt đối không bao giờ xử lý công việc theo cảm tính.
…
Tối đó, khi hai chồng chồng ngồi tán gẫu chuyện linh tinh, dĩ nhiên cũng nhắc tới việc Quỷ Anh làm người mẫu cho lớp học. Mặc Trầm nghe xong liền hào hứng sáng mắt, kéo giấy bút ra bảo: “Để em vẽ một bức thử xem!”
Thế là Quỷ Anh bị “bắt làm mẫu” thêm mấy chục phút.
Tuy Đàm Quy là người có tay nghề hội họa rất tốt, nhưng… vị bé chồng xinh đẹp nhà anh thì hoàn toàn không có chút thiên phú nghệ thuật nào cả. Đến mức nếu vẽ que diêm cũng được chấm điểm, thì tranh của Mặc Trầm cũng chưa chắc qua nổi môn.
Bức vẽ quỷ anh do Mặc Trầm vẽ… so với học sinh tiểu học còn không bằng.
Quỷ Anh – kẻ đã quan sát hàng trăm bức tranh trong vài ngày qua – lần đầu tiên phát ra tiếng “ê ê a a” cực kỳ khinh thường, đôi mắt nhỏ xíu cũng trừng to biểu thị: “Quỷ cũng không nhìn ra nổi đây là ai! Không đạt tiêu chuẩn!”
Trái ngược hoàn toàn với thái độ của “người mẫu”, họa sĩ đáng yêu nhà ta lại vô cùng hào hứng, cầm bức tranh trừu tượng kia lên, mắt lấp lánh nhìn Đàm Quy, giọng ngọt như đường phèn:
“Chồng ơi~ anh xem em vẽ thế nào?”
Đàm Quy nhìn bức tranh một lúc rồi nghiêm túc gật đầu:
“Vẽ rất tốt, rất có linh khí.”
Quỷ Anh ở bên cạnh nghe mà trợn trắng cả đôi mắt đậu xanh, mắt nhỏ tức khắc biến thành mắt đậu nành. Cái gì gọi là tiêu chuẩn nghề nghiệp? Bình thường nghiêm khắc với học sinh bao nhiêu, tới phiên Mặc Trầm lại hoàn toàn buông bỏ nguyên tắc?
Nhưng Đàm Quy chẳng buồn giải thích. Mặc Trầm là bé cưng của anh chứ có phải học sinh đâu mà áp theo chuẩn mực chấm điểm? Nghề nghiệp là nghề nghiệp, còn gia đình là gia đình – giữ bạn đời vui vẻ, gia đình hòa thuận mới là chân lý tối cao!
Quỷ Anh vẫn còn “non” lắm, chưa hiểu được cái thế giới người lớn này không hề tồn tại đúng – sai tuyệt đối, trắng – đen rõ ràng như trong sách vở.
Một người đàn ông vừa tận tụy đi dạy, tan làm lại về nhà chăm sóc bạn đời, cứ thế lặng lẽ trôi qua năm ngày an ổn. Trong khi đó, số lượng người chơi còn lại đã tiếp tục tổn thất thêm 10 người nữa, rút xuống còn 25 người.
Và rồi…
Tuyến thời gian lại một lần nữa được chạm vào.
【Chúc mừng người chơi đã tìm ra Boss phó bản lần này. Chính thức tiến vào giai đoạn ba. Tất cả người chơi đều không thể rời khỏi trường cấp ba Tây Thành. Toàn bộ NPC tiến vào trạng thái quỷ hóa hoàn chỉnh. Thực lực quỷ quái khôi phục 100%.
Người chơi nào tốt nghiệp thành công sẽ được thông quan.
Chúc mọi người chơi vui vẻ!】
Hình ảnh trong trò chơi lại một lần bị đóng băng, giống như lần trước – chỉ giữ lại ý thức, hoàn toàn mất khả năng điều khiển cơ thể.
Lần này, Đàm Quy nhìn thấy nhiều hơn – những mảnh ký ức vụn vỡ của thời gian chồng chéo hiện ra trước mắt anh.
Không ngừng bị ép leo l*n đ*nh cao, đứng giữa đám người ưu tú, bị áp lực đè đến cong cả sống lưng. Mỗi lần tụt hạng, là một lần nuốt cay nuốt đắng.
Từng mảnh ký ức đầy ác ý lướt qua trước mắt, cuối cùng hóa thành một trận lửa lớn – ngọn lửa hung hãn thiêu rụi toàn bộ trung học Tây Thành, khiến nơi này trở thành một đống đổ nát cháy đen.
Các người chơi – sau bao nhiêu đau khổ, mò mẫm và sai lầm – cuối cùng cũng tìm ra được Boss thật sự.
Ngay khi vừa “nhảy qua” màn hình trò chơi, còn chưa kịp mừng vì thông báo mình sắp trở thành học sinh lớp 12, thì đã nhìn thấy trường học chìm trong biển lửa.
Một người không nhịn được mà hét lên:
“Ngọa tào! Lửa gì mà kinh khủng vậy trời?!”
Và lần này, Boss thật sự không phải Tiết Kinh, cũng không phải Ninh Tuyết, càng không phải hiệu trưởng…
Mà là Minh Hàn Sinh.
Nhưng không phải Minh Hàn Sinh lớp 10 mà họ quen biết,
mà là… Minh Hàn Sinh của lớp 12.
Ba năm…
Minh Hàn Sinh đã chịu đựng suốt ba năm vì ngày hôm nay. Áp lực ngột ngạt trong môi trường học đường từng chút từng chút một bào mòn lý trí, và rốt cuộc, vào thời khắc cận kề kỳ thi đại học, cậu ta đã bị dồn đến cực hạn.
Trước ngày thi một ngày, nhà trường bố trí toàn bộ thí sinh ở lại nội trú trong khuôn viên. Hai khối lớp 10 và 11 được nghỉ trước để nhường chỗ cho khối 12 tập trung ôn thi. Và cũng chính trong đêm ấy, Minh Hàn Sinh thiêu rụi toàn bộ trung học Tây Thành Cao bằng một trận hỏa hoạn rực rỡ.
Với tư duy của một học sinh ưu tú, thông minh hàng đầu, Minh Hàn Sinh lên kế hoạch kỹ càng suốt một thời gian dài.
Cậu ta mua sẵn ổ khóa gia cố, dùng xích sắt khóa chặt cổng trường, rồi ném chìa khóa xuống hồ cá trong sân trường.
Ở cái hồ đó, cậu ta từng bị người ta ấn đầu xuống nước, suýt nghẹt thở đến chết. Khi ấy, những con cá trong hồ còn tưởng cậu ta là thức ăn mà lao đến cắn xé khuôn mặt cậu ta. Vì thế, lần này, cậu ta đầu độc hết toàn bộ cá trong hồ bằng thuốc chuột. Không một con nào được tha.
Trong ngày hôm đó, nhà ăn trường vì muốn chăm lo cho sĩ tử nên không nấu món dầu mỡ, chỉ làm cháo trắng đặc. Cậu ta lợi dụng việc này, lặng lẽ hòa thuốc vào các nồi cháo, từng thùng từng thùng, liều lượng không mạnh, tác dụng không quá nhanh, nhưng vừa đủ để khi cậu ta châm lửa, cả trường học đã lâm vào trạng thái mê man, phản ứng chậm chạp.
Trong đám người đó, có những “bạn tốt” từng đâm sau lưng cậu ta, có những giáo viên tươi cười đầy giả tạo, và tất cả bọn họ đều chết trong biển lửa do cậu ta tạo nên.
Cậu ta không có ý định sống sót.
Trong tư thế điên cuồng và tự do, cậu ta bước thẳng vào ngọn lửa, đem thân xác chính mình thiêu cháy ngay giữa đống tro tàn.
…
Một kẻ tự thiêu, mang theo oán khí nồng nặc, chết trong máu và thù hận, trở thành lệ quỷ mạnh nhất của trung học Tây Thành.
So với cậu ta, Tiết Kinh, hiệu trưởng, hay những lệ quỷ khác chỉ là Boss nhỏ.
Khi sự cố lớn tại trung học Tây Thành nổ ra, đương nhiên nhà trường không thể tiếp tục vận hành như bình thường. Thế nhưng, sự việc xảy ra ngay trước ngày thi đại học, đã khiến trong lòng các học sinh ngập tràn oán khí.
Họ muốn tốt nghiệp, họ muốn một cuộc sống tốt đẹp, nhưng tất cả ước mơ đó đã bị chôn vùi trong ngọn lửa. Có lẽ trong số họ, nhiều người đã từng hối hận, nếu như khi xưa không từng trào phúng Minh Hàn Sinh, nếu như có thể đối xử với cậu ấy bằng sự tử tế…
Nhưng thời gian không thể quay lại.
Đời học sinh trung học như một cơn ác mộng lặp đi lặp lại, không ai thực sự thoát được cái bóng đè khủng khiếp đó.
….
Hiện tại, người chơi đã chính thức bước vào giai đoạn ba của phó bản. Cảnh tượng trong game đã biến thành một ngôi trường bị lửa thiêu, dấu tích cháy đen rải rác khắp nơi.
Nhà ăn không còn đồ ăn thơm ngon,
Hồ sen xinh đẹp giờ chỉ còn lại bộ xương trắng của những con cá ăn thịt người.
Thậm chí những học sinh từng nhảy xuống hồ để chạy trốn, không những không sống sót, mà còn biến thành thủy quỷ trong hình hài quỷ lửa, chuyên kéo người chơi xuống nước để thế thân.
Tất cả cỏ cây đều khô khốc.
Trời không còn xanh trong mà biến thành bầu không khí đỏ quạch, điểm xuyết những vệt đen như mực.
Màu đỏ là tàn tích của lửa, màu đen là khói chết cháy nặng nề, hòa quyện trong một không khí nóng bức đến ngột ngạt.
Lúc mới bước vào phó bản này, nhiều người chơi đã cảm thấy nơi đây có nhiệt độ cao hơn các phó bản khác. Và giờ họ đã hiểu: Do tất cả đều bị thiêu sống thì làm sao mà không nóng?
Tất cả học sinh trong trường đều đã hoàn toàn quỷ hóa. Trên người họ không còn chút nhân tính nào, không còn nét đặc trưng của con người.
Họ trở thành lệ quỷ phân cấp, mà cấp bậc giờ đây dựa trên sức mạnh quỷ hồn.
Lũ quỷ học sinh kia đều thèm thuồng thân thể người của các người chơi, giai đoạn ba là giai đoạn cuối cùng của phó bản này, cũng là giai đoạn khó nhất.
Tất cả người chơi đều chuẩn bị nghênh chiến, cho đến khi một đoạn âm thanh quen thuộc vang lên. Tong ngôi trường này, nơi duy nhất còn có thể xem là “thiên đường”- họ nghe thấy tiếng chuông vào lớp vang lên.
Một giây trước còn nhào đến định tấn công người chơi, lũ quỷ học sinh lập tức chạy nhanh về chỗ ngồi, vội vã lôi sách giáo khoa và bút viết ra.
Biểu cảm của đám người chơi đều đầy ngơ ngác: cho dù đã biến thành quỷ rồi, vậy mà mọi người vẫn còn muốn học?!