Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 80: Lâu đài huyết sắc ( 6 )



Sau khi dọn ra một bàn đầy đủ, Đàm Quy mới đi gọi Mặc Trầm. Người kia không cần đoán cũng biết, đây chắc chắn là do anh chồng nhà mình tỉ mỉ chuẩn bị. Quý giá hay không là chuyện thứ yếu, điều quan trọng là thời gian, tâm huyết, và tình cảm được đặt vào trong đó.

Mặc Trầm chẳng quan tâm có ai đang nhìn hay không, lập tức kéo Đàm Quy lại, mạnh mẽ hôn một cái lên má anh:
“Cảm ơn tình yêu, đây là bông hoa đẹp nhất mà em từng nhận được.”

Thời gian dùng bữa ở lâu đài có giới hạn, không vì một vị khách nào đó đói bụng mà thay đổi quy tắc. Khi chủ nhân dùng bữa, các khách nhân cũng được ăn ở đại sảnh tầng dưới.

Không rõ có phải vì áy náy hay không, nhưng lần này, quản gia không những miễn bồi thường mà còn cho người dọn lên một bữa tối phong phú hơn hẳn bữa sáng và trưa. Nhiều món thịt xuất hiện: cá biển tươi, bò, gà tây, thậm chí còn có cả heo sữa quay.

Nhị tiểu thư và tam tiểu thư được dọn món ăn giống với các khách nhân, điểm khác biệt duy nhất là có thêm những đồ uống đỏ tươi bắt mắt. Còn những món cao cấp và trang trí như tiệc hoa yến, hiển nhiên là không có phần của các cô.

Mặc Trầm xưa nay luôn rất biết giữ của. Khi hai em gái tiện nghi kia duỗi móng vuốt định lấy phần, cậu không hề khách khí, dứt khoát gạt sạch:
“Đây là anh rể các em làm riêng cho tôi, tôi sẽ không chia. Muốn ăn thì tự tìm người làm, chẳng phải bên trong lâu đài này đầy rẫy vị hôn phu của các em đó sao?”

Tam tiểu thư nghe vậy, cúi đầu nhìn mu bàn tay mình bị gạt còn hằn rõ vết đỏ, lập tức đôi mắt long lanh nước. Thế nhưng, đối với người như anh rể cô bé– ý chí kiên định, kháng trước chiêu “nước mắt” đã đạt cấp max thì chỉ nhận được một câu đáp lạnh lùng:
“Đại tiểu thư nói gì cũng đúng.”

Anh xoay lời, lại còn rất đàng hoàng mà đề xuất một kiến nghị “rất tốt”:
“Bất quá cũng không nhất thiết phải tìm vị hôn phu. Muốn ăn thì tự tay làm cũng được. Xét tình thân chúng ta là người một nhà, anh cung cấp công thức miễn phí.”

Bởi anh rất rõ, nếu vì chuyện này mà hai tiểu thư quay sang bắt nạt đám người chơi khác thì không ổn. Dù sao cũng chẳng phải ai cũng có năng lực vừa vào được phòng khách, vừa xuống được phòng bếp như anh. Họa được tranh, cầm được vũ khí, lại còn nấu ăn ngon.

Tam tiểu thư Lucy dùng tay áo lau nước mắt một cách đầy quyết liệt, cố không để nước mắt rơi xuống. Cô bé tức giận bặm môi nói:
“Tôi mới không cần anh giả vờ tốt bụng! Chẳng phải cái gì quý giá, tôi chẳng thèm!”

“Em ba…” Nhị tiểu thư Leah vội đuổi theo em gái, rồi quay lại nhìn Đàm Quy và Mặc Trầm, khẽ nói một tiếng xin lỗi.

Đàm Quy bẻ một cái màn thầu hoa hồng ra làm đôi, mỗi người một nửa, vừa đưa vừa nói:
“Mặc Mặc, anh thấy nhị tiểu thư và tam tiểu thư… hình như không giống như lời quản gia nói lắm đâu.”

Nói nhị tiểu thư là người có tính khí nóng nảy, nhưng từ khi Đàm Quy vào lâu đài đến giờ chưa từng thấy cô nổi giận lần nào. Còn tam tiểu thư mềm yếu, anh càng không nhìn ra nổi sự “mềm yếu” ấy nằm ở đâu, rõ ràng là rất kiêu ngạo thì đúng hơn.

“Quản gia là người đã nhìn các em ấy lớn lên từ nhỏ, ký ức vẫn dừng lại ở hình ảnh năm xưa thôi. Giờ đều đã là thiếu nữ cả rồi, tất nhiên tính cách sẽ có thay đổi.”
Mặc Trầm dựa đầu lên vai Đàm Quy, khẽ hé môi thở nhẹ, đôi môi mềm mại thỉnh thoảng còn vô tình l**m qua đầu ngón tay của anh — nơi vẫn còn phảng phất mùi cam chín ngọt thanh.

Dù sao khi nấu ăn cũng phải rửa tay sạch sẽ. Trong lâu đài không có bao tay dùng một lần, đầu ngón tay Đàm Quy vẫn còn vương mùi hương của cam tươi và hoa quả.

Ngoài các món chính ra, Đàm Quy còn làm thêm pudding cam trơn mịn dẻo dai, cùng con thỏ quả táo nho nhỏ đáng yêu. Các nữ đầu bếp trong lâu đài nấu ăn không đến nỗi dở, nhưng cách làm thiếu sáng tạo, toàn là mấy món quen thuộc, xoay đi xoay lại ăn hoài cũng ngán.

Còn mấy món xinh xắn bắt mắt này thì vừa nhìn đã thấy cuốn hút, đặc biệt đối với các cô gái nhỏ thích cái đẹp, sức hấp dẫn càng tăng gấp bội. Nếu không, Lucy đã chẳng nhìn món ăn bằng ánh mắt thèm thuồng đến thế. Chỉ tiếc cô bé lại đụng phải một vị chị gái bá đạo, cộng thêm một vị anh rể không hề “dễ dụ”.

Mặc Trầm dùng giọng kể chuyện đầy tự nhiên nói:
“Hồi nhỏ tính cách Leah thật sự không tốt, cứ thích bắt nạt Lucy. Khi ấy ai cũng có thể ăn h**p Lucy, nên con bé cứ động một chút là khóc.”

Đàm Quy như có điều suy nghĩ, nhẹ nhàng đưa một quả táo con thỏ cho Mặc Trầm:
“Ăn cái này trước đi, để lâu là oxy hóa, trông sẽ không đẹp nữa.”

Mặc Trầm không khách khí, đưa tay chia phần cho Đàm Quy:
“Chúng ta cùng ăn.”

Hiện tại, Lilith không chỉ là vị đại tiểu thư cao quý kiêu ngạo, mà còn đang tạm thời đóng vai một đại tiểu thư thân thể yếu ớt, dễ đẩy ngã. Cậu dán lấy Đàm Quy giả vờ mượn chút sức lực.

Đàm Quy biết điều, tất nhiên sẽ không từ chối ý tốt của Mặc Trầm. Anh phụ trách nấu ăn, còn chuyện dọn mâm và dọn dẹp sau bữa thì đã có người hầu lo liệu.

Khi đi dạo sau bữa, đại tiểu thư Lilith cũng dán người lên Đàm Quy. Người sau vững chãi như một cây bạch dương cao lớn, đứng thẳng giữa gió không đổ, gặp mưa không ngã. Còn Lilith thì như một mỹ nhân rắn yếu mềm không xương, hay đúng hơn là một dây tơ vàng leo bám lên thân cây, lơi lỏng nhưng cố chấp, như thể chính cậu là người sở hữu “cái cây” này.

Mấy hầu gái phụ trách thu dọn mâm bát thậm chí còn không dám liếc nhìn vị khách trẻ tuổi anh tuấn kia quá nhiều lần, sợ vô tình bị đại tiểu thư để ý đến.

Đừng thấy đại tiểu thư có vẻ lười nhác, như thể xương cốt toàn thân bị rút sạch nằm mềm nhũn trong lòng người ta, nhưng “cô” tuyệt đối là một trong những tồn tại đáng sợ nhất của Lâu Đài Huyết Sắc. Chỉ cần nhìn nhiều vài lần thôi cũng có thể khiến người ta gặp ác mộng. Dù là mỹ nhân xà hay dây leo tơ vàng đi nữa, thì đều là những sinh vật khát máu, chỉ cần cậu muốn, có thể dễ dàng siết cổ bất kỳ ai trong chớp mắt như trở bàn tay.

Tuy rằng bữa tối vô cùng phong phú, nhưng phần lớn người chơi đều không có tâm trạng thưởng thức, tinh lực của họ đều bị tiêu hao quá nhiều trước đó. Chỉ có vài người chơi tiêu hao năng lượng lớn mới cúi đầu, vùi đầu ăn uống một cách nghiêm túc.

Trong số đó có một người chơi cao hơn hai mét, nhìn qua chẳng khác gì một con gấu đen to lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Anh ta cầm một cái đùi gà, tay kia lại cầm một móng heo lên gặm, ăn như thể vừa đầu thai từ kiếp đói khát. Nhìn đám người xung quanh còn đang chậm rì rì gắp từng miếng, miệng anh ta bóng nhẫy, mơ hồ hỏi với giọng lè nhè:

“Các cậu không ăn à? Không ăn thì tôi ăn thay cho, không để uổng phí đâu!”

“Ăn chứ, ai nói tụi này không ăn?!”Tên nam chơi mặc quần da hầm hố gầm lên, hung tợn cắn một khúc móng heo như thể đang gặm tay một NPC.

Vừa rồi lúc giao chiến với quản gia, có một thành viên trong hiệp hội của anh ta vì đứng quá gần nên bị cuốn vào hỗn loạn. Dù người đó không chết, nhưng lại tiêu hao mất một món đạo cụ bảo mệnh loại phẩm chất lam cực kỳ quý! Với thân phận là phó hội trưởng một hiệp hội nhỏ, từng đồng vàng đối với anh ta đều đáng giá. Nghĩ tới việc mất đi món bảo vật như vậy, anh ta chỉ thấy đau thấu tim gan.

Toàn bộ có 50 người chơi, ngày đầu tiên đã chết 3 người, đến ngày thứ hai lại thêm 2 người nữa mất mạng dưới tay quản gia. Nhìn qua thì không nhiều, nhưng với số lượng người tham gia trò chơi vốn không đông, như vậy đã mất đi gần một phần mười lực lượng.

Mà bọn họ còn phải trụ lại mười ngày. Những ngày đầu vẫn còn được xem là “dễ”, về sau chỉ biết càng lúc càng khó. Ngoài việc ứng phó với quản gia đang phát cuồng, họ còn phải hoàn thành nhiệm vụ tìm ra chuột.

Thật ra, “chuột” chỉ là nhiệm vụ nhánh, không làm cũng không bị hệ thống xử tử. Nhưng nếu không tìm ra, thì giống như mối nguy hiểm treo trên đầu.

Mà loại nhiệm vụ có nhân vật ẩn trong bóng tối như chuột thì cực kỳ phiền toái. Lỡ như chuột lại có nhiệm vụ chủ tuyến trá hình, mục tiêu là giết sạch toàn bộ người chơi thì sao?

Ăn tối xong, đám người chơi không còn tụ tập lắc lư dưới tầng một nữa, ai nấy đều trở về phòng. Tuy quản gia không bắt buộc nhưng mọi người đều biết không nên tùy tiện ra ngoài vào ban đêm.

Vì thế, các thành viên cùng hiệp hội thường tập trung ở chung một phòng để bàn bạc chiến thuật. Khi đi ngủ, chẳng ai dám ngủ một mình, ít nhất hai người một phòng. Trong trò chơi vô hạn có một luật bất thành văn: người chơi đơn độc luôn dễ chết hơn. Dù có là trò chơi đối kháng chia phe thì phần lớn người chơi cũng sẽ ưu tiên loại bỏ kẻ lẻ loi trước rồi mới tính chuyện hao tổn nội bộ sau.

Ku ku ku… Đến đúng nửa đêm, 12 giờ, bồ câu lại xông ra.

Có lẽ là vì ban ngày xảy ra sự kiện quản gia phát cuồng khiến ai nấy hoảng hồn, nên đêm nay không phải người chơi nào cũng ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ như quy định.

Ban ngày thì mọi thứ đều trông bình thường, điều này lại càng chứng minh khả năng cao manh mối sẽ chỉ xuất hiện vào ban đêm. Hơn nữa, ban ngày có người hầu canh chừng, nhưng ban đêm lại không có ai. Vậy nên…Lầu 3! Nhất định lầu 3 đang cất giấu bí mật!

Quản gia chỉ nhắc người ngoài không được tùy tiện lên tầng ba, nhưng những người chơi đóng vai người hầu thì không nằm trong hạn chế đó. Hơn nữa, không phải có một người chơi “ngốc ngốc” vẫn ở lại tầng ba suốt cả ngày đấy sao? Người ta vẫn bình an vô sự đấy thôi!

Thế là vài người chơi mặc đồng phục hầu gái lặng lẽ lên lầu. Có phòng cho khách được mở ra, rồi lại âm thầm đóng lại. Một số người còn dùng cả đạo cụ ẩn thân để đi lên tầng ba, tránh bị phát hiện.

Ban ngày, ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ, cộng thêm ánh đèn điện làm cho cả tòa lâu đài sáng rực. Nhưng đến ban đêm, phần lớn đèn đều tắt. Chỉ còn vài chiếc đèn đêm nhỏ ở khu vực cầu thang hắt sáng mờ mờ, khiến toàn bộ không gian trở nên u ám, âm trầm đến đáng sợ.

Trong số đó có thanh niên tóc trắng thuộc Hiệp Hội Thần Danh cũng sử dụng đạo cụ ẩn thân. Theo lời quản gia, không ai được lên lầu ba nhưng nếu không để bị nhìn thấy thì sao? Anh ta cẩn thận tính toán: “Miễn là không bị thấy là không vi phạm quy tắc.”

Anh ta rất thận trọng. Trước tiên đến phòng bếp hỏi xin một con bồ câu sống chưa qua chế biến từ người trong hội, rồi giấu vào trong lớp áo. Sau đó, anh ta chọn một điểm kín đáo, dùng sợi tơ đặc biệt buộc vào chân con bồ câu rồi ném chính xác lên lầu 3.

Bồ câu mộng bức — một loại sinh vật tinh nhạy đặc biệt — vừa dừng lại trên tầng ba đã cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm đang tiềm phục nơi đó. Theo bản năng sinh tồn, nó lập tức tung cánh thoát đi.

Con bồ câu liều mạng vỗ cánh bay, từ cầu thang bắt đầu tăng độ cao, sau đó bất ngờ lướt qua một khung cửa sổ mở sẵn, vọt thẳng ra ngoài lâu đài!

Con bồ câu xui xẻo kia sau khi thoát khỏi lâu đài liền bay một đoạn, rồi l**m l**m bộ lông bị rối, tìm được một cái cây thích hợp, rúc đầu vào ngực, đứng vững trên nhánh cây ngủ gật. Bồ câu mà, đêm đến thì cũng buồn ngủ. Vốn dĩ nó đang ngủ rất ngon trong một góc tối om nào đó, ai mà ngờ lại bị tên trời đánh nào đó lôi ra… rồi còn bị ném bay lên tầng ba lâu đài!

Nam tóc trắng quan sát con bồ câu một lúc. Anh ta nghĩ, nếu lầu ba thật sự nguy hiểm đến mức chết người như lời quản gia nói, thì chắc con bồ câu đã chết rớt xuống rồi. Giờ thấy nó ngủ ngon lành, anh ta kết luận: Tầng ba có vẻ an toàn, không đến nỗi như quản gia dọa.

Mặt đất tầng ba được các hầu gái lau sạch bóng, hoàn toàn không cần lo lắng để lại dấu vết. Hơn nữa, đôi giày anh ta mang còn lót thêm miếng chân mỏng tăng chỉ số nhanh nhẹn, giúp anh ta di chuyển nhẹ nhàng hơn.

Anh ta hít sâu, hạ bước thật nhẹ, từ từ đi lên tầng ba. Nhưng càng lên cao, anh ta càng cảm thấy một loại áp lực đặc biệt đè lên người, khiến toàn thân lông tơ dựng đứng như điện giật.

Dù vậy, áp lực này vẫn nằm trong ngưỡng chịu đựng được, nên nam tóc trắng tiếp tục tiến lên. Nhưng chưa đi được bao xa thì đột nhiên có tiếng hét chói tai vang lên. Là một người chơi giả trang thành hầu gái, bị con quạ đen được tam tiểu thư nuôi làm cho giật mình sợ hãi mà la lớn.

“Người nào?!”

Dù ngay sau đó cô ta bịt chặt miệng mình lại, nhưng âm thanh kia vẫn đủ lớn để kinh động đến quản gia. Quản gia gần như vọt tới hiện trường ngay lập tức, tốc độ nhanh như hỏa tiễn.

“Phế vật!” Nam tóc trắng mắng thầm một câu, nhưng không dám manh động. Anh ta vội vàng dán người vào sát vách tường, hy vọng không bị phát hiện.

Nhưng đúng khoảnh khắc anh ta vừa dán lưng vào tường, cảm giác như mọi thứ thay đổi.

Bức tường cứng lạnh như đá đột nhiên bắt đầu chuyển động. Cảm giác như anh ta vừa tựa lưng vào một thân thể sống, nhấp nhô, nhúc nhích.

“Má nó!” Anh ta rít lên thô bạo trong lòng.

Hành lang treo đầy tranh vẽ… hình như là đang sống lại!