Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 81: Huyết sắc lâu đài ( 7 )



【Người chơi số 11 bị loại】

Nam nhân tóc trắng phản ứng rất nhanh, nhưng khi anh ta đang ẩn thân áp sát vào tường thì như dính phải một lớp keo siêu dính cực mạnh, hoàn toàn không thể thoát ra. Da đầu tê rần, anh ta không do dự mà lập tức từ bỏ đạo cụ ẩn thân. Đạo cụ có thể mua lại, vàng thì có thể kiếm tiếp, nhưng mạng sống thì chỉ có một!

Anh ta lập tức lao xuống lầu, đồng thời kích hoạt một đạo cụ khác có thể giúp ẩn thân.

Đây chính là ưu thế của người chơi cấp A: thể lực tốt, thuộc tính cao, tâm lý vững vàng hơn người thường, mang theo rất nhiều đạo cụ hữu dụng trên người. Nếu thật sự hết cách, bọn họ còn có thể bỏ tiền mua ngay tại cửa hàng hệ thống.

【Người chơi số 15 bị loại】

Bị loại, bị loại, lại bị loại… Trong thời gian cực ngắn, đã có ba người chơi bị loại bỏ. Một người bị quản gia sau khi biến thân g**t ch*t, một người thì chết dưới móng vuốt của quạ đen.

Người đó bị con quạ làm hoảng loạn đến mức mắt trợn trừng, ngay sau đó mỏ nhọn của quạ đâm nát đầu anh ta, khiến máu và não văng tung tóe, thi thể nặng nề ngã gục trên mặt đất. Thế nhưng con quạ đen đó còn chẳng chê ghê tởm, chỉ kêu lên vài tiếng, rồi cụp đôi cánh đen lại và cúi đầu ăn não người chơi đã chết.

Ăn được vào bụng mới là thứ thật sự thuộc về mình – Dưa Dưa vốn là một con quạ đen cực kỳ thông minh, chưa bao giờ làm chuyện kiểu “nhặt vừng bỏ dưa hấu” cả.

Nam tóc trắng có tính cách tàn nhẫn, không chỉ từng giết vô số quái vật trong các phó bản của trò chơi vô hạn, mà ngay cả với người chơi khác – con người – anh ta cũng đã nhiều lần ra tay. Trải qua nhiều phó bản sinh tử, anh ta đã sớm rèn luyện ra một ý chí sắt đá, nhưng dù vậy, khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút khó chịu.

Tuy nhiên, con quạ đen kia là của tam tiểu thư, hơn nữa nếu anh ta dám ra tay, chắc chắn sẽ làm kinh động đến quản gia. Bình tĩnh trở lại, anh ta nhanh chóng quay về phòng rồi sau đó sẽ giả vờ bước ra.

Hiện tại, anh ta đang ở khu dành cho khách ở tầng hai. Chỉ cần không làm điều gì trắng trợn phạm quy thì tạm thời vẫn được coi là an toàn.

Nam tóc trắng cố tình làm rối tóc mình, còn đi vào phòng tắm tắm rửa để xóa sạch mùi hương trên người. Thậm chí anh ta còn dán lên người một lá bùa hút bụi để không để lại bất kỳ dấu vết nào cho quản gia phát hiện. Dù bên ngoài luôn tỏ ra ngạo mạn và cứng đầu, nhưng với những người chơi đạt điểm cao như anh ta – không ai là không cẩn trọng từng ly từng tí.

Anh ta giả vờ như vừa bị tiếng ồn đánh thức, cất giọng: “Quản gia, đêm hôm khuya khoắt mọi người đều đang ngủ, sao lại làm ra động tĩnh lớn đến vậy?”

Nam tóc trắng rất chắc chắn rằng, dù có cách âm thì mọi người vẫn có thể nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài. Nếu không, anh ta tuyệt đối sẽ không bước ra.

“Đúng đó, đánh thức bọn tôi thì không sao, nhưng nếu kinh động đến nhị tiểu thư và tam tiểu thư thì sao?” Câu này rõ ràng là đang cố bắt chước điệu bộ của Đàm Quy.

Họ đều là người được đề cử làm vị hôn phu của nhị tiểu thư và tam tiểu thư. Còn đại tiểu thư thì đã có đối tượng riêng, nếu muốn giành vai chính trong màn “da hổ căng trống”, thì chỉ có thể nhắm vào hai người này.

Lúc này quản gia đã sớm thu lại mấy cái xúc tua của mình, lại trở về dáng vẻ ôn hòa, lễ độ như quý ông thường ngày. Ánh trăng chiếu từ ngoài cửa sổ vào làm đôi mắt ông ta thoáng ửng đỏ.

Quản gia điềm đạm nói: “Không có gì đâu, chỉ là tìm thấy mấy con chuột lén lút trốn ra ngoài thôi.”

“Chuột đã bị tiêu diệt rồi. Thật xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, các vị cứ yên tâm ngủ tiếp. Tôi sẽ ở lại đây canh giữ, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ba vị tiểu thư.”

Có một người chơi vô tình bật thốt: “Không phải chỉ có bốn con chuột thôi sao?”

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi, số người chơi đã từ 45 giảm còn 40. Nhưng điều khiến họ khó hiểu là không ai trong số còn lại nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ nhánh.

Với những nhiệm vụ có chỉ tiêu rõ ràng thế này, chỉ cần hoàn thành, tiến độ sẽ lập tức thay đổi theo thời gian thực. Nhưng hiện tại nhiệm vụ “tìm chuột” vẫn đang hiển thị là 0/4. Điều này đồng nghĩa là không ai trong số những người chơi đã chết là chuột cả.

Có lẽ là vì lúc mới bắt đầu, hai người lên tiếng đầu tiên đều không gặp chuyện gì bất trắc, nên những người chơi đang dán tai vào cửa phòng để nghe ngóng động tĩnh cũng lần lượt mở cửa bước ra. Khi họ nhìn thấy những cái xác nằm sõng soài trên sàn, sắc mặt ai nấy đều trở nên âm trầm.

Nếu năm người chơi chết kia không phải là “chuột”, trừ đi bốn con chuột thật sự thì chẳng phải cả nhóm chỉ còn lại 36 người sao? Người chơi suốt ngày quấn lấy đại tiểu thư trên lầu cũng không biết có chứa đựng biến số gì.

“Các vị khách nhân làm sao biết được là có bốn con chuột?” – Quản gia nhướng mày, giọng điệu âm u khó đoán, khiến người ta lạnh sống lưng.

Người chơi lỡ miệng trước đó biết mình lỡ lời, không thể không cho một lời giải thích: “Tôi chỉ đoán thôi… Điều kiện vệ sinh lâu đài này tốt như vậy, không nên xuất hiện nhiều chuột như thế.”

Tất cả đều hiểu rõ cái gọi là “chuột” ở đây không phải là loài chuột thật sự, nhưng trong tình huống này chỉ có thể giả vờ ngốc nghếch. Họ đâu thể nói trắng ra là hệ thống tiết lộ, bởi với NPC, những thông tin về hệ thống chỉ là một đống mã loạn nghe không hiểu. Nếu bị quản gia hiểu sai thì sẽ rất phiền phức.

“Đêm đã khuya rồi, quản gia vất vả gác đêm, chúng tôi xin phép quay lại nghỉ ngơi.” Một người lên tiếng dàn hòa.

Nam tóc trắng là người đầu tiên mở cửa phòng, cũng là người đầu tiên đóng lại. Anh ta dựa vào cánh cửa, hồi tưởng lại cảm giác khi nãy dán vào tường rồi bị dính chặt, trong lòng bỗng thấy hoảng hốt theo phản xạ. Con quạ đen chỉ ăn phần đầu, còn quản gia thì thuận tay ném xác lên tầng ba, sau đó xác người chơi bị tường nuốt chửng.

Không được… Tuy cửa phòng tầng hai không vấn đề gì nhưng cũng không thể hoàn toàn yên tâm được. Anh ta phải vượt qua nỗi ám ảnh tâm lý này, nếu không thì đến lúc thực sự chiến đấu sẽ dễ bị yếu thế và gặp nguy hiểm.

Dù sao thì sau một màn kịch như vừa rồi và biết rõ quản gia đang đứng canh ở lối cầu thang, cho dù trong tay có đạo cụ ẩn thân, tạm thời cũng chẳng còn người chơi nào dám tùy tiện bước ra nữa.

Một vài người chơi có tâm lý yếu, vì giá trị lý trí tụt giảm vài điểm nên đêm đó đã gặp ác mộng suốt cả đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, hốc mắt đều thâm quầng.

Còn ở tầng ba, bất kể là phòng của nhị tiểu thư, tam tiểu thư hay đại tiểu thư, tất cả đều đóng chặt cửa, không ai ra ngoài hóng chuyện.

Đàm Quy vẫn luôn ngủ rất sâu, một khi đã chìm vào giấc ngủ thì rất khó bị đánh thức. Mà người nằm cạnh anh thì chỉ cần không xảy ra chuyện gì với người đàn ông đang ôm cậu thì cho dù trời sập, đại tiểu thư cũng chẳng buồn quan tâm mấy chuyện nhàn rỗi này.

Con quạ đen ăn não người vỗ cánh bay lên cửa sổ. Nó canh giữ ở khung cửa cuối hành lang, đó chính là phòng của tam tiểu thư – cũng là chủ nhân của nó. Nó không chỉ là một con quạ thông minh mà còn cực kỳ trung thành.

Đợi đến khi trời vừa sáng, cửa phòng tầng ba mới mở ra từ bên trong. Những vết máu đêm qua đã được lau dọn sạch sẽ, dù khách nhân và hầu gái có biến mất, thì mọi người vẫn giữ nguyên thái độ hòa nhã, như thể chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.

Sau một giấc ngủ say, Đàm Quy ăn xong bữa sáng liền mở thiết bị xem lại đoạn ghi hình từ chiếc camera mini mà hôm qua anh lén đặt trên cầu thang. Dù nơi này không kết nối được mạng nhưng camera này vẫn có thể phát lại hình ảnh trên thiết bị cá nhân.

Anh tiện tay thả con quỷ anh ra, đưa cho nó một bình sữa, để nó đóng vai em bé, cũng chính là cái cớ tạm thời cho cái xe nôi mà anh chuẩn bị.

Sau khi ăn sáng xong, Đàm Quy ra ngoài đi dạo cùng đại tiểu thư. Sáng sớm không khí rất trong lành, không thể cứ mãi ru rú trong lâu đài, cũng nên ra ngoài hít thở một chút.

Quản gia chú ý thấy hôm nay Đàm Quy còn đẩy theo một chiếc xe, nhưng không phải xe bình thường mà là xe nôi. Quả nhiên có một đứa bé đang m*t bình sữa ở trong xe.

Vương Thanh Viễn không phải không muốn được ôm trên vai Đàm Quy, nhưng vì đại tiểu thư Lilith đang có mặt, nên lần này đành “ngồi yên” trong xe nôi. So với lần trước chỉ có thể bay lơ lửng giữa không trung thì lần này coi như có chỗ tử tế để ngồi.

“Cái này… cái này là…” Quản gia sững người, lắp bắp không tin vào mắt mình.

Đàm Quy mỉm cười đáp: “Đúng vậy, ông không nhìn lầm đâu. Thật ra tôi và Lilith có một đứa con.”