Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 92: Lâu đài huyết sắc ( 18 )



Lần này Mộ Dung Tuyệt đúng là hào phóng đến mức khiến người khác kinh ngạc. Trong phó bản này, anh ta chủ động phân phát dược tề phục hồi lý trí cho tất cả thành viên trong hiệp hội của mình, thậm chí cả những người không thuộc hội cũng được mua với giá cực kỳ rẻ, chỉ để đảm bảo rằng họ có thể giữ vững lý trí, không bị bá tước Lance mê hoặc ngay từ đầu rồi quay lưng phản bội về sau.

Có người trong hội không hiểu, thì thầm với nhau: “Giờ đã là hai ngày cuối rồi, cần gì phải tiện nghi bọn họ như thế?”

Mộ Dung Tuyệt mặt lạnh đáp: “Đừng coi thường phó bản lần này. Đám khách nhân đó đang ngày càng mạnh hơn, nếu thật sự đánh nhau, tôi chưa chắc đã bảo vệ được hết các cậu. Tôi giúp không phải vì muốn ban ơn cho họ, mà là không muốn bị kéo chân sau.”

Anh ta có một trực giác nhạy bén, cảm nhận được rằng độ khó của phó bản lần này cao hơn nhiều so với những lần trước. Là tuyển thủ nằm trong top bảng xếp hạng, bọn họ luôn được phân vào những phó bản có độ khó cực cao. Dĩ nhiên, phần thưởng cũng xứng đáng. Mà lần này là một phó bản có bảng xếp hạng chính thức, độ khó không thể nào tầm thường được.

Không cần đợi anh Triệu kiểm tra kỹ năng, Mộ Dung Tuyệt đã có thể chắc chắn: tên đàn ông tuấn mỹ luôn lượn lờ bên đám NPC chính là người đứng đầu bảng chiến lực hiện tại.

Có vài người vẫn đặt kỳ vọng vào Đàm Quy, lên tiếng: “Anh Tuyệt, không phải còn có hạng 1 sao? Ngày đó anh ta cũng ra tay rồi, đến lúc nguy cấp chắc chắn sẽ không làm ngơ đâu, phải không?”

Mộ Dung Tuyệt liếc qua, cười nhạt: “Cậu nghĩ gì thế? Cảm thấy người đứng đầu bảng sẽ có nhiều lòng tốt đến vậy sao? Nếu anh ta thật sự là người tốt bụng, thì lúc chính phủ mời gọi, anh ta đã lập tức gia nhập rồi. Hiệp hội chúng ta đưa ra bao nhiêu đãi ngộ hấp dẫn như vậy, mà anh ta không hề động tâm lấy một chút.”

Sau khi nhận ra Đàm Quy chính là người đứng đầu bảng xếp hạng, Mộ Dung Tuyệt âm thầm lấy danh nghĩa hiệp hội để mời chào đối phương. Thế nhưng lần đầu tiên anh ta tiếp cận liền bị Đàm Quy từ chối dứt khoát, không để lại chút đường lui nào.

Từ trước đến nay Đàm Quy rất rõ ràng và nghiêm túc trong chuyện tổ chức có lợi ích của tổ chức, mỗi người có lợi ích riêng, anh đơn giản chỉ là không muốn tiếp xúc với người khác. Cũng vì thế mà mỗi lần đều chọn cách che giấu thông tin bản thân, từ đầu đến cuối luôn giữ khoảng cách với các người chơi khác.

Dù Mộ Dung Tuyệt đưa ra vô số điều kiện đãi ngộ hấp dẫn, Đàm Quy vẫn không hề bị lay động. Anh là kiểu người có nguyên tắc: không thích chiếm lợi của người khác, cũng sẽ không để ai chiếm được tiện nghi từ mình.

Đến lần cố gắng tiếp cận thứ hai, Mộ Dung Tuyệt lại tiếp tục bị từ chối, lần này còn bị cảnh cáo thẳng mặt, rằng nếu còn quấy rầy sẽ bị anh ném ra ngoài. Bản thân bị xem là “quấy rầy”, Mộ Dung Tuyệt không biết phải làm gì hơn. Anh ta còn cảm nhận được rõ ràng khi mình xuất hiện lần hai, tiểu thư Lilith bên cạnh Đàm Quy nhìn anh ta bằng ánh mắt cực kỳ không vui.

Nghĩ đến đó, giọng Mộ Dung Tuyệt bắt đầu có chút mất kiên nhẫn: “Tham gia bao nhiêu phó bản rồi, đầu óc cũng nên tỉnh táo lại đi. Trong nhiệm vụ phó bản, trừ chính mình ra thì không thể trông chờ vào ai cả.”

Phó bản luôn là nơi áp dụng luật rừng, nơi đây là game kinh dị. Hơn nữa, nội dung mỗi phó bản đều không thể mang ra ngoài, chỉ có người từng sống sót mới có thể ghi nhớ và truyền lại kinh nghiệm. Đây đâu phải xã hội hòa bình có luật pháp. Ở đây, chẳng ai chơi cái trò “năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn” cả.

Anh ta không thể đánh cược rằng người đứng đầu bảng sẽ ra tay cứu giúp. Điều anh ta có thể làm là chuẩn bị tốt nhất hết khả năng của mình, ít nhất cũng phải bảo vệ được người trong hiệp hội.

Đêm thứ chín trôi qua trong bầu không khí căng thẳng tột độ. Người chơi thấp thỏm, lo lắng đợi chờ nguy hiểm ập tới. Khi đồng hồ lớn điểm đúng mười hai tiếng – nửa đêm trôi qua, vẫn không có người chơi nào gặp chuyện. Hệ thống cũng không đưa ra bất kỳ thông báo nào.

“Chắc là không sao rồi chứ?”
“Chúng ta có thể nghỉ ngơi chưa?”

Chỉ còn 24 giờ cuối cùng, nhưng phần lớn người chơi đều không thể ngủ yên. Mặc dù trong lâu đài không có tín hiệu internet, không có điện, cũng không thể lướt điện thoại, đúng ra là môi trường lý tưởng để đi ngủ sớm dậy sớm nhưng với tâm trạng nôn nóng và bất an như hiện tại, làm gì còn ai có thể chợp mắt.

Mộ Dung Tuyệt lạnh mặt quát khẽ: “Chỉ còn 24 giờ, nếu cảm thấy mệt thì uống dược tề tinh lực đi.”

Dù không ai còn là người mới nghèo rớt mồng tơi đến mức không có nổi một đồng vàng, dược tề tinh lực vẫn là thứ mọi người có thể mua được, chỉ là ai cũng muốn tiết kiệm.

“Cái gì vậy?!” Một người chơi vừa ngáp vừa quyết định cố gắng cầm cự thêm chút nữa. Dược tề vẫn quý, cứ chờ khi có biến rồi hãy dùng cũng chưa muộn.

Nhưng ngay lúc ánh mắt lướt qua khe cửa, anh ta đột nhiên bật dậy khỏi ghế: “Có cái gì đó!”

Không có tiếng gõ cửa “cốc cốc”, cũng không phải trò dụ dỗ thường thấy như mạo danh người quen để khiến người chơi mở cửa. Lần này, chỉ có một dòng chất lỏng kỳ quái lặng im chảy qua khe cửa.

Mộ Dung Tuyệt lập tức bật đèn pin, cột sáng trắng lạnh chiếu thẳng vào cánh cửa gỗ. Chất lỏng kia tỏa ra mùi tanh khó ngửi, đặc sệt, đỏ sậm như máu đông: là máu!

Cuối cùng cũng có chuyện xảy ra vào đêm cuối cùng! Dù hiện tại chưa có âm thanh thông báo người chơi bị đào thải, nhưng không thể nghi ngờ gì nữa, chắc chắn một trận ác chiến sắp diễn ra. Lưỡi dao lại xuất hiện trong tay Mộ Dung Tuyệt, anh ta không do dự mở cửa phòng.

Cùng lúc đó, ở tầng 3, Đàm Quy cũng bị đánh thức. Anh quen ngủ sớm dậy sớm, hôm nay lại chẳng có hoạt động đặc biệt gì, lại thêm đây là đêm cuối cùng của phó bản, nên cũng không cùng bé chồng làm bài tập gì mà đã nằm lên giường đi ngủ từ lúc 8 giờ tối.

Sau khi ngủ được chưa đầy bốn tiếng, Đàm Quy đã bị những động tĩnh trong nhà đánh thức. Nhưng lần này chuyện xảy ra không phải do người chơi mà là tám vị khách nhân còn lại. Phòng của bọn họ nằm ngay phía trên và phía dưới phòng của Đàm Quy, khi cánh cửa phòng bị chấn động dữ dội, anh ngủ không sâu nên lập tức tỉnh lại.

“Chuyện gì vậy?” Một cánh tay trắng mịn mềm mại ôm lấy Đàm Quy từ phía sau. Bình thường khi ra ngoài, “đại tiểu thư” đều mặc váy dạ hội hoa lệ, tay đeo bao trắng, chân đi tất dài, toàn thân kín mít đến cả yết hầu cũng che lại, khiến tất cả người chơi đều không thể nhận ra, người này thực chất là một “đại thiếu gia” chứ không phải con gái.

Nhưng khi ở trong phòng, “đại thiếu gia” lại mặc loại váy ngủ mỏng nhẹ nhất, thường là kiểu tay ngắn, để có giấc ngủ thoải mái nhất. Có khi thậm chí còn không mặc thêm bất kỳ lớp quần áo nào bên dưới, vừa tiện lợi cho việc hành động bất ngờ, lại càng thuận tiện cho việc “truy thu thuế” nhanh chóng và linh hoạt.

Ví dụ như bây giờ, phản xạ đầu tiên của Đàm Quy là đưa tay sờ đến chiếc quần lụa mỏng viền hoa của bé chồng. anh chẳng cần nhìn, chỉ cần vươn tay là đã có thể chuẩn xác giúp đối phương mặc vào.

Thanh niên hơi nghiêng đầu, hô hấp ấm áp áp sát vào mặt Mặc Trầm, hàng mi dài rậm như chiếc quạt nhỏ khẽ lướt nhẹ qua má người kia.

Đàm Quy hơi kéo giãn khoảng cách, giọng nói trầm thấp đầy dịu dàng: “Không có gì, em cứ ngủ tiếp đi. Anh ra ngoài xem tình hình một chút.”

Anh đứng dậy, vén nhẹ rèm cửa sổ. Phòng của đại tiểu thư có khả năng che sáng cực tốt, đừng nói là ban đêm, dù là ban ngày rực nắng, chỉ cần kéo lớp rèm nhung đỏ dày màu rượu vang kia vào, căn phòng cũng sẽ lập tức chìm trong bóng tối như đêm khuya.

Kéo rèm ra, bên ngoài trời vẫn còn tối. Một vầng trăng đỏ tròn vằng vặc treo trên không trung, ánh trăng nhuộm cả hoa hồng trắng ngoài cửa sổ thành màu đỏ thẫm. Nhìn vị trí trăng, chắc là đang vào khoảng rạng sáng.

Máu ở tầng hai không thể nào chảy tới tận tầng ba được, mà dĩ nhiên trong phòng đại tiểu thư thì Đàm Quy không thể gặp cảnh cảnh máu chảy ngược vào. Nhưng anh lại nghe thấy tiếng khóc , là tiếng khóc của một cô gái nhỏ, càng lúc càng gần. Mà anh rất quen thuộc với giọng ấy: chính là hai cô em vợ của anh.

Khi mới mở cửa sổ, dường như anh đã thấy hai bóng người mặc váy trong bụi hoa ngoài vườn. Nhìn màu tóc và kiểu tóc, chắc chắn là Leah và Lucy.

Mặc dù bóng dáng ấy chỉ lướt qua, không đủ rõ ràng, nhưng Đàm Quy không hề nghi ngờ đôi mắt của mình.

Tiếng khóc vẫn chưa dừng. Đàm Quy không chút biểu cảm buông rèm xuống, rồi bắt đầu mặc quần áo, xem ra đêm nay không thể ngủ yên được rồi.

Người vẫn còn mơ màng trên giường cũng vừa ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt đỏ như hồng ngọc, vẻ còn ngái ngủ khiến tim Đàm Quy mềm nhũn: “Anh ra ngoài một lát, em cứ ngủ ngoan.”

Chuyện của mình thì phải tự giải quyết. Tuy biết vị bá tước kia không phải cha ruột của Mặc Trầm, nhưng để người làm vợ phải khó xử thay mình thì vẫn không nên. Như người xưa nói: nhắm mắt bịt tai, không thấy thì coi như không biết.

“Quỷ Anh đã nghỉ hồi sức một ngày, có nó ở đây, em không cần lo cho anh.” Đàm Quy thả Quỷ Anh đang ôm bình sữa ra khỏi không gian nuôi dưỡng.

Quỷ nhỏ kia vẫn còn ngơ ngác, nhưng nghe Đàm Quy nói vậy thì lập tức vỗ ngực đầy kiêu hãnh. Có nó — Vương Thanh Viễn — ở đây, chủ nhân nhất định sẽ an toàn!

“Em đi với anh.” Dù Đàm Quy rất chu đáo, nhưng lúc anh mở cửa, tay phải vẫn bị một bàn tay mềm mại níu lại. Người kia rất thành thạo dùng chiêu làm nũng: “Anh để em một mình trong phòng, em không ngủ được.”

Thôi thì đành chịu. Đối diện với một người đẹp quyến rũ mê người như thế, lại còn nũng nịu đáng yêu, chẳng người đàn ông nào có thể sắt đá từ chối được. Xét ở khía cạnh nào đó, Đàm Quy chẳng khác gì đa số nam nhân bình thường. Tay anh thêm một chiếc đèn nhỏ sáng rực: “Vậy đi theo anh, ban đêm cẩn thận một chút.”

Nếu có quái vật khác ở đây, chắc chắn sẽ điên cuồng trợn trắng mắt với Đàm Quy, vì rõ ràng là Mặc Trầm đáng sợ đến mức người người tránh xa, chỉ có đầu óc Đàm Quy có vấn đề, mắt cũng có vấn đề, mới coi Mặc Trầm như một đoá hoa trắng nhỏ thuần khiết vô hại mà đối xử dịu dàng như thế.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng, Đàm Quy liền hiểu ngay có chuyện xảy ra. Những bức tranh treo trên hành lang đã “sống dậy”. Tất cả nhân vật từng được vẽ trong khung tranh sau kính đều biến mất, những bức tranh sơn dầu rực rỡ ban đầu giờ chỉ còn là những tờ giấy trắng toát.

Nói là tranh sống chứ không phải tranh bị thay thế là vì “người” trong tranh đang nhan nhản tụ tập trong đại sảnh rộng mở, cùng nhau tận hưởng những vị khách trong lâu đài. Những nhân vật ấy vốn là tranh, thân thể nhẹ nhàng mảnh mai như giấy, nhưng sau khi hút được lượng lớn máu tươi thì bắt đầu phồng lên, dần dần biến thành những hình thể ba chiều sống động như thể người thật bước ra khỏi tranh.

Đàm Quy là người yêu nghệ thuật, nhưng khi nhìn thấy kiểu “hồi sinh” kinh dị này thì không hiểu sao lại thấy ghê tởm đến khó tả.

Đứng từ trên cao nhìn xuống toàn bộ khung cảnh, rất dễ suy đoán ra bí mật ẩn giấu trong phó bản “Lâu Đài Huyết Sắc” này.

Bá tước Lance dẫn dụ những người chơi nhân loại vào làm đồ ăn nháp cho đám quái vật. Những vị khách quái vật ăn xong chính là mỹ thực dành riêng cho huyết tộc. Muốn thăng tiến, trở thành một tồn tại cao cấp hơn, Lance cần phải ăn thật nhiều những sinh linh có sinh khí mạnh mẽ và máu huyết tươi ngon.

Mỗi một khoảng thời gian, Bá tước Lance sẽ lại kéo thêm người vào lâu đài. Hai cô con gái xinh đẹp của ông chính là mồi nhử khi không có người chơi xuất hiện. Sau quãng thời gian tích lũy dài như vậy, giờ đã đến lúc Lance chuẩn bị thu hoạch để tấn chức. Ông ta đã ngồi ở vị trí bá tước rất lâu, ông ta khao khát vươn lên làm đại công tước của huyết tộc.

Đáng tiếc thay, vì có sự xuất hiện của Đàm Quy, trong nhiều ngày qua số máu dự trữ chưa đủ tích lũy. Dù chất lượng không đạt, nhưng số lượng đã đủ bù. Mà đêm nay lại chính là đêm huyết nguyệt- thời khắc quan trọng nhất với Lance.

Ông ta mở miệng to như bồn máu, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn và gớm ghiếc, hướng về phía Đàm Quy: “Tôi đã nhịn cậu đủ lâu rồi.”

Dù những món huyết thực khác chưa kịp nuôi thành, nhưng chỉ cần ăn được Đàm Quy là đủ rồi.