Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 97: Nhà ăn Mãnh Quỷ( 2 )



Lần này, tổng cộng có 60 người chơi bị cuốn vào nhiệm vụ. Trong đó, chỉ có 5 người tự nhận là người chơi lâu năm, còn lại 55 người đều là người mới. Riêng Đàm Quy, vì bị hệ thống cưỡng ép kéo vào nên không được phân cho bất kỳ nhiệm vụ phó bản nào cụ thể.

Dù sao thì nhiệm vụ của họ cũng rất khác nhau. Trong khoảng thời gian chờ đợi mười phút, Đàm Quy lắng nghe thấy người chơi lâu năm và người mới bắt đầu giao lưu. Nhiệm vụ của các tân binh chỉ đơn giản là sống sót trong Nhà Ăn Mãnh Quỷ bảy ngày, sau bảy ngày sẽ được công nhận là người chơi chính thức.

Một số người chơi lâu năm thì dẫn theo vài người chơi mới để hướng dẫn nhận nhiệm vụ, tất nhiên có khả năng họ còn nhận thêm những nhiệm vụ khác nữa. Về mặt bảo mật, họ mạnh hơn hẳn người mới, nên gần như không ai để lộ bất kỳ thông tin gì. Đàm Quy đoán rằng có thể người chơi lâu năm đều được giao nhiệm vụ chuyển đổi trạng thái tiến giai.

Nhưng nhìn chung, nhóm người chơi mới lần này chất lượng rất thấp. Mười phút không đủ để họ nhận thức được bản thân đang ở đâu, càng không đủ để họ ý thức được tính nghiêm trọng của tình hình. Khi nữ quản lý với dáng vẻ quyến rũ và thần sắc lạnh lùng xuất hiện, vẫn còn có người không chịu tin mình đã bị kéo vào một trò chơi khủng khiếp nào đó. Nhìn thấy một phụ nữ trông mềm mại, xinh đẹp như vậy, lập tức có người lớn tiếng la lối:

“Các người đang giỡn trò gì vậy?! Mau thả tôi ra khỏi chỗ này! Thang máy đâu? Có biết tôi là ai không hả?!”

Lần này những người bị kéo vào tầng -4 không phải ai cũng đi xem phim. Có người đến để bàn chuyện làm ăn, có người đi mua sắm. Như gã đàn ông vừa gào to kia chính là loại thứ ba, đưa tình nhân bé nhỏ đi tiêu tiền ở tiệm vàng.

Ban đầu gã định xuống tầng hầm -1 để lấy xe, không ngờ lại bị đưa thẳng đến tầng -4 kỳ lạ này. Mà kỳ lạ hơn là chẳng hiểu sao cô tình nhân nhỏ đi cùng gã lại biến mất không dấu vết.

Tên đàn ông bụng bia kia đúng kiểu phất lên nhờ vận may, kiếm được chút tiền rồi hóa nhà giàu mới nổi. Trong xương cốt gã xem thường phụ nữ, lại thêm tuổi đã lớn, tính tình cực kỳ cố chấp, hoàn toàn không tin mấy lời của nhóm người chơi lâu năm. Trong mắtgã, mấy đứa kia chỉ là đám nhóc con trai còn chưa mọc đủ râu, con gái quê mùa, nhìn qua lớn tuổi nhất cũng chỉ tầm ba mươi, lại còn ăn mặc chẳng ra dáng, như thể là mấy đứa từ quê ra phố.

Gã nghĩ: Bọn này chắc còn chưa ăn nổi một bữa no, ông đây thì đã nếm không biết bao nhiêu muối đời rồi. Trò gì mà “Trò Chơi Vô Hạn”, còn bắt nghe lời bọn nhóc ranh đó? Lừa ai chứ không lừa được ông.

“Cậu vừa mới nói cái gì?” Giọng nữ quản lý đột ngột vang lên, ánh mắt sắc bén chiếu thẳng vào gã.

Cô ta có đôi mắt rất to, lông mi dày rậm như gắn mi giả, tròng mắt đen trắng rõ ràng, nhìn vào khiến người ta bất giác lạnh sống lưng.

Gã đàn ông kia hơi kéo lại dây lưng, ưỡn cái bụng ra trước, nuốt một ngụm nước bọt rồi vẫn cố giữ vẻ cứng đầu, nói bằng giọng đầy khiêu khích:
“Nói cho cô biết, ông đây kiếm trăm vạn mỗi giây, không rảnh chơi mấy trò vớ vẩn như nhà hàng giả lập này với các người!”

Gã làm ăn trong ngành thủy sản, lại còn là xí nghiệp gia tộc, không bao giờ chịu làm thuê cho ai. Hai mươi năm làm ông chủ, sao có thể bị đẩy đến mức phải làm công trong một cái nhà ăn quỷ quái?

“Cô có tư cách gì nói chuyện? Tôi không chấp nhặt với loại phụ nữ như cô, gọi ông chủ các cô ra đây! Tôi muốn gặp người đứng sau các cô!”

Lần này, nữ quản lý không còn kiên nhẫn nữa. Cô ta mang đôi giày cao gót mảnh chừng hơn mười phân, bước tới lạnh lùng, rồi vung tay lên là một cú tát như trời giáng- một cú đánh thẳng vào đầu gã đàn ông kia, mạnh đến mức đầu gã bay thẳng ra ngoài.

“Phập!” Cái đầu ục ịch rơi phịch xuống đất, đôi mắt mở trừng trừng như vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cứ thế, đầu lìa khỏi cổ, máu chảy lênh láng, cảnh tượng kinh hoàng không tưởng.

“Aaaa!” Dù đã được cảnh báo, các người chơi mới vẫn không kìm được mà thét lên hoảng loạn. Chỉ có nhóm người chơi lâu năm lạnh lùng liếc mắt, không hề can thiệp.

Trong mười phút chờ đợi vừa rồi, họ đã từng nhắc rõ: Trong phó bản nhiệm vụ, bất kể xảy ra chuyện gì, nhất định phải giữ bình tĩnh. Chỉ có lý trí, trấn định mới có cơ hội sống sót. Nếu không chính là đường chết.

Những kẻ vừa mở miệng la hét kia, chỉ cần nhìn cũng biết không sống nổi bao lâu trong nhiệm vụ. Người chơi lâu năm chẳng có hứng thú cứu giúp, bởi chỉ những kẻ vượt qua được bài thử tâm lý, giữ vững đầu óc tỉnh táo mới có thể từng bước trở thành người chơi chính thức.

Một số người sợ đến nỗi bấu chặt lấy tay mình để ép cảm xúc xuống, nhưng thân thể vẫn run rẩy không ngừng. Có người gan quá nhỏ, bị dọa đến mức đi tiểu luôn tại chỗ.

“Đám rác rưởi gì thế này.” Nữ quản lý nhíu mày, bịt mũi, mặt đầy ghét bỏ trước lũ nhân viên mới. Nhưng nhà ăn đang thiếu người trầm trọng, không tuyển gấp thì không kịp vận hành, cô ta đành tạm chấp nhận mà sử dụng trước.

Cô ta chỉ tay chọn vài người:
“Cậu, rồi cậu nữa…”

“Đi lấy dụng cụ vệ sinh, dọn sạch chỗ này ngay. Những người còn lại theo tôi vào phòng nghỉ thay đồng phục nhân viên.”

Ánh mắt lướt qua kẻ bị dọa đến tiểu cả ra quần, nữ quản lý không nén nổi sự chán ghét:
“Lẹ lên một chút! Thay đồ xong thì quay lại ngay! Nếu dám làm chậm trễ giờ khai trương, cậu cứ chuẩn bị tinh thần vào bếp ngồi rửa thùng nước gạo cho tôi đi!”

Loại người vô dụng đến mức ấy, ngay cả tư cách làm nguyên liệu nấu ăn cũng không xứng, chỉ có thể bị xem như rác rưởi.

Sau cảnh tượng máu me bê bết ban nãy, dù đám người chơi mới sợ hãi đến mức hai chân run bần bật như mì gói chưa chín, cuối cùng vẫn phải cắn răng đuổi theo nữ quản lý. Dù thế nào, cũng phải bám theo đội, bởi vì trong game kinh dị, có một quy luật bất thành văn: kẻ nào tách đoàn, kẻ đó chết trước.

Tên người chơi mới vừa bị dọa đến mức tè ra quần kia, vì sợ hãi quá mức, liền vội vàng túm lấy một người chơi lâu năm cầu cứu:
“Các cô là người chơi lâu năm đúng không? Giúp tôi với! Làm ơn giúp tôi đi!”

Kẻ gã bám lấy là cô gái duy nhất trong nhóm 5 người chơi lâu năm. Trông cô rất xinh đẹp, vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt thanh tú, vừa nhìn đã dễ khiến người ta nghĩ là “dễ bắt nạt”.

Thế nhưng, trái với vẻ ngoài, cô gái ấy chỉ lạnh lùng hất gã ra, mặt không biểu cảm đáp:
“Nghe lời cô ta nói chính là đang giúp ông đấy.”

“Rắc!” Cô gái đó dùng tay bẻ ngược cánh tay đang cố bám lấy ống tay áo mình, chỉ trong nháy mắt đã khiến gã mềm oặt, đau đến thở không ra hơi. Lạnh lùng nhìn gã, cô ta nói dứt khoát:
“Đừng tùy tiện chạm vào tôi. Nếu không, tôi không ngại ném ông vào bếp đâu.”

Nhiệm vụ hướng dẫn người mới lần này thuộc loại không bắt buộc, có phần giải thích và bảo hộ đi kèm nên vẫn có thể nhận được một chút điểm tích lũy, tuy nhiên không nhiều lắm. Ít nhất là đối với người chơi nữ này mà nói thì số điểm đó chẳng đáng là bao, cô ta chẳng thèm quan tâm mấy đồng lẻ đó.

Một cú kéo mạnh khiến khuỷu tay người đàn ông vẫn còn có thể cử động, nhưng cơn đau dữ dội truyền thẳng lên não khiến gã không dám tiếp tục đuổi theo, đành phải cắn răng quay lại tìm dụng cụ dọn dẹp.

Khi bước vào nhà ăn, Đàm Quy âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng anh có lý do để nghi ngờ rằng hệ thống đang cố tình nhằm vào mình.

Dù lần này vào phó bản sẽ không mất mạng thực sự, nhưng yêu cầu nhiệm vụ tiến giai quá cao. Nhiệm vụ tiến giai của anh là: Muốn thăng cấp, bạn cần một nguồn thu nhập ổn định đến từ một sản nghiệp tại Linh giới, ví dụ như sở hữu nhà ăn Mãnh Quỷ.

Đúng vậy, hệ thống không ép buộc anh phải làm việc trong nhà ăn Mãnh Quỷ, chỉ đơn giản là hy vọng anh có thể mua lại nơi đó trong vòng một tháng.

Hiện tại trong tài khoản của Đàm Quy chỉ có 100,000 linh thạch và 100,000 đồng Linh giới tệ. Anh không biết liệu linh thạch có thể dùng trong nhà ăn Mãnh Quỷ hay không.

Nếu nơi này vận hành giống như phó bản đầu tiên mà Đàm Quy từng trải qua-nơi đồng tiền là Linh giới tệ, nhưng cửa hàng hệ thống không cho phép sử dụng linh thạch để đổi, trong tình huống không thể quy đổi tiền, thì số vốn hiện có của anh chỉ là 100,000 Linh giới tệ. Anh sẽ phải liều lĩnh một phen, đánh cược nhiệm vụ hợp tác có thể thành công, rồi đợi đến khi cửa hàng cho phép đổi tiền trở lại, may ra mới có thể gom góp đủ trăm vạn vật tư.

Thế nhưng nhà ăn Mãnh Quỷ là gì? Đây là một nhà hàng rất lớn, không chỉ chiếm diện tích rộng mà còn có đến ba tầng. Nhân viên mới được tuyển vào cũng đã có tới 60 người. Nhìn cách bài trí nơi đây, kết hợp với những thông báo tuyển dụng dán ngoài cửa, có thể thấy nơi này hoạt động rất quy củ.

Tiền lương của nhân viên phục vụ dao động từ 3.500 đến 4.000 đồng Linh giới tệ, nhân viên vệ sinh là 3.000, còn quản lý thì khởi điểm từ 8.000 trở lên, ngoài ra còn có tiền thưởng và hoa hồng hiệu suất.

Mỗi tháng, lương chủ nhà hàng cần phải trả cho nhân viên cũng đã gần 200.000 đồng Linh giới tệ. Một nhà hàng quy mô lớn như vậy, nếu doanh thu không từ vài trăm đến cả ngàn vạn thì chắc chắn không kham nổi. Dù cho chủ nhà hàng làm ăn thua lỗ muốn bán tháo, thì cũng phải chuẩn bị sẵn vài trăm vạn tài chính mới có hy vọng.

Nghĩ đến việc phải mua lại nhà ăn Mãnh Quỷ trong vòng một tháng đúng là chuyện nằm mơ còn thực tế hơn một chút. Trong đầu Đàm Quy bất giác bật ra một câu: “Trên đời không việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền.”

Tuy vậy, anh không thật sự từ bỏ. Dù sao thì hệ thống cũng chỉ nói là “ví dụ như nhà ăn Mãnh Quỷ”, chứ đâu có bắt buộc phải chính xác là nhà ăn Mãnh Quỷ. Khi nữ quản lý vừa đẩy cửa bước ra, Đàm Quy đã trông thấy sương mù gần đó tan đi, lộ ra những công trình bên cạnh.

Hóa ra khu vực này là một tổ hợp các tòa cao ốc thương mại, trong đó nhà ăn Mãnh Quỷ chỉ chiếm một phần diện tích. Những biển hiệu phát sáng đỏ hồng nhấp nháy kia là các cửa hàng lớn nhỏ khác nhau, có nơi náo nhiệt, có nơi lại vắng vẻ.

Miễn là có sản nghiệp thì đã đạt yêu cầu của hệ thống. Hệ thống không yêu cầu phải là “chủ toàn bộ”, chỉ cần là cổ đông của một sản nghiệp nào đó cũng được tính là sở hữu. Tuy nhiên, dựa vào phong cách “bẫy” quen thuộc của hệ thống, e là dù có làm cổ đông, cũng phải nắm giữ từ 50% cổ phần trở lên – tức là quyền khống chế tuyệt đối – thì nhiệm vụ mới được xem là hoàn thành.

Vừa bước hai chân dài vào nhà ăn Mãnh Quỷ, Đàm Quy lập tức gõ gọi hệ thống.

【Hệ thống không thể vô liêm sỉ như vậy được. Phong ấn kỹ năng và sủng vật của tôi thì thôi đi, nhưng điện thoại, bút ghi âm, thẻ ngân hàng các thứ, dù sao cũng phải cho tôi dùng chứ? Thời buổi này rồi, ai còn làm ăn mà dùng tiền mặt cơ chứ?】

【Phát hiện lý do người chơi đưa ra hợp lý hợp tình. Đang hoàn trả một phần vật tư sinh hoạt, đã được đặt trong cặp tài liệu của người chơi.】

Túi ô vuông trong ba lô của Đàm Quy không tăng thêm vật phẩm, nhưng trên tay anh lại xuất hiện một chiếc cặp tài liệu màu đen. Bên trong cặp là một số đồ vật lặt vặt quen thuộc: một chiếc điện thoại hình dâu tây, thẻ ngân hàng ở Linh giới, một số vật dụng khi còn làm nhân viên ở công ty Linh giới, bút ghi âm, bút máy, bút dạ, chìa khóa đồng thau, và cả thẻ phóng viên…

Chiếc cặp tài liệu này trông rất quen thuộc, bởi vì chính là Mặc Trầm đã mua cho anh. Tấm thẻ nhân viên màu lam kia vẫn còn đó, trên mặt có ảnh Đàm Quy đang nở một nụ cười rạng rỡ. Tất nhiên, nụ cười đó có phần giả tạo. Dù sao thì cũng là kiểu cười nghề nghiệp, nụ cười nửa tươi cười vì mưu sinh, chẳng có chút cảm xúc nào phát ra từ tận đáy lòng.

Dù đã rời khỏi công ty Linh giới, nhưng Đàm Quy vẫn chưa bị mất chức thư ký tổng giám đốc. Nguyên nhân là do cấp trên trực tiếp và lãnh đạo trực hệ của anh chính là bé chồng anh. Không có tổng giám đốc đích thân lên tiếng, ai dám sa thải thư ký Đàm chứ? Dù cho Đàm Quy không còn đến làm việc, chức vị này cũng vẫn được giữ lại vĩnh viễn cho anh, chỉ là lương thưởng sẽ bị cắt giảm, chỉ còn lại một khoản lương cơ bản thấp lè tè.

Chiếc cặp tài liệu có dung lượng khá lớn, bên trong đầy đủ những vật dụng quen thuộc của Đàm Quy: một chiếc ô không có thuộc tính gì đặc biệt, khăn giấy, khăn tay vệ sinh, bình giữ nhiệt, và một chiếc ví da màu nâu làm từ da cá sấu dành cho nam giới.

Khi mở ví ra, Đàm Quy lập tức bắt gặp một tấm ảnh trong suốt ép giữa hai lớp nhựa, nụ cười rạng rỡ trong tấm hình khiến anh hơi sững lại. Đó là ảnh cưới của anh và Mặc Trầm, kiểu chụp đầu to cận mặt dán sát vào nhau.

Dù máy in không thể đặt vừa vào cặp tài liệu, nhưng toàn bộ những vật dụng khác đã khá đầy đủ. So với lúc ban đầu tay trắng không gì trong tay, hiện giờ anh đã trang bị khá ổn.

Lúc này, nữ quản lý đi phía trước cũng không chú ý đến mấy động tác lặng lẽ của Đàm Quy. Khi cô ta quay đầu lại, Đàm Quy đã cất dọn mọi thứ xong xuôi, im lặng đi theo phía sau đoàn người giống như một cái “đuôi nhỏ” âm thầm lặng lẽ.

Nữ quản lý không nói lan man, chỉ đơn giản giới thiệu sơ lược về nhà ăn:
“Trước hết là thời gian làm việc. Nhà ăn của chúng ta không phục vụ bữa sáng, chỉ chuyên món địa phương và phục vụ bữa trưa cùng bữa tối. Mở cửa lúc 10 giờ sáng, đóng cửa lúc 10 giờ tối, buổi trưa không nghỉ.”

Cô ta tiếp tục: “Giờ bán hàng chính là 12 giờ trưa, nhưng công ty chúng ta vận hành rất quy củ, làm theo lịch tàu thủy, tức là làm ca sớm hoặc ca muộn. Mỗi người chỉ cần làm việc 10 tiếng mỗi ngày là đủ.”

Nhà ăn tất nhiên không thể đợi đến giờ mở bán mới bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng, mọi công đoạn đều phải bắt đầu từ tờ mờ sáng. Tuy đóng cửa lúc 10 giờ tối, nhưng sau đó vẫn còn hàng loạt công việc dọn dẹp và vệ sinh cần phải hoàn thành. Ca sáng sẽ bắt đầu từ 5 giờ sáng đến 3 giờ chiều, còn ca tối là từ 1 giờ trưa đến 11 giờ đêm.

Khoảng thời gian giữa trưa là lúc bận rộn nhất, hơn nữa do nhà ăn không nghỉ giữa ngày nên các nhân viên phải thay phiên nhau ăn trưa. Vì vậy, có hai khung giờ trong ngày mà toàn bộ nhân viên đều phải có mặt làm việc.

Nghe nói chỉ cần làm việc 10 tiếng mỗi ngày, phần lớn người chơi đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì trong đời sống thực, mọi người cũng thường xuyên phải tăng ca. Chưa kể đến chuyện làm 10 tiếng liên tục suốt 7 ngày, những lúc bận rộn, làm 12, thậm chí 14 hay 15 tiếng mỗi ngày cũng là chuyện bình thường.

Dù nữ quản lý trước đó có hơi dữ dằn, thẳng tay “xử lý” một nam người chơi, nhưng ngẫm lại thì tên đó cũng đúng là quá ngu ngốc, dám huênh hoang kiêu ngạo trong nhà ăn Mãnh Quỷ, thật sự dám coi nữ quỷ là người dễ bắt nạt.

Năm người chơi cũ trong nhóm đều khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Phó bản lần này có nhiều người mới như vậy, khả năng cao là loại phó bản có độ khó tương đối thấp. Hệ thống phiên bản mới cũng từng tuyên bố sẽ tăng tỷ lệ vượt ải cho tân thủ. Mà họ đều là những người ít nhất đã chơi qua hai lần trò chơi chính thức, chắc chắn sẽ thuận lợi vượt qua, tồn tại mà trở về.

Nữ quản lý nói tiếp:
“Rất tốt, nếu không có vấn đề gì, tôi sẽ phân nhiệm vụ cho các người. Lát nữa sẽ có tổ trưởng từng nhóm đến tìm các người. Mỗi ngày các người có thể nhận được 100 tiền lương, nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong ngày thì sẽ bị trừ lương. Nếu bị khách hàng khiếu nại quá nhiều… đến cả tiền lương không đủ để trừ thì…”

Nữ quản lý nở một nụ cười âm hiểm, khiến những người chơi cũ lập tức hiểu ý trong lời nói ẩn ý kia. Nếu tiền lương không đủ để khấu trừ, thì phải dùng chính cơ thể mình để bù lại, bị đứt tay, đứt chân còn được xem là nhẹ.

Tổng cộng có 60 người chơi, trong đó có 30 người làm phục vụ, 20 người làm phụ bếp, và 10 người làm vệ sinh.
Tuy nhiên, trước đó đã có một người chết, nên nữ quản lý điều một người từ nhóm vệ sinh sang vị trí phục vụ.

Đây là nhà ăn Mãnh Quỷ, nghe tên cũng hiểu, khách hàng ở đây đều là quỷ quái. Nhân viên phục vụ phải tiếp xúc trực tiếp với khách, gặp phải loại khách “khó chơi” thì nếu không xử lý khéo léo sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Những ai từng làm trong ngành dịch vụ đều biết, công việc tiếp xúc trực tiếp với khách hàng là mệt mỏi và căng thẳng nhất. So với vậy, làm vệ sinh hay phụ bếp tuy cực nhọc, bẩn thỉu hơn, nhưng an toàn hơn nhiều.

Người vệ sinh bị chuyển sang kia hình tượng còn tạm được, nhưng anh ta căn bản không muốn làm người phục vụ. Là một người chơi cũ, hắn hiểu rõ sự tàn khốc của trò chơi vô hạn còn hơn những người chơi mới chưa vào trạng thái.

Ánh mắt xoay một vòng, anh ta đưa ngón tay chỉ về phía Đàm Quy- người duy nhất chưa được phân công công việc: “Người kia cũng là nhân viên mới đúng không? Tôi thấy hình tượng của cậu ta khá ổn, thích hợp đứng phía trước phục vụ khách hơn.”

Tuy rằng nếu tính thêm Đàm Quy thì số người thực sự tham gia sẽ biến thành 61, nhưng trên diễn đàn đã có bài phổ cập về đạo cụ mới, gọi là thẻ nhiệm vụ. Sử dụng loại thẻ nhiệm vụ đặc thù này để tiến vào phó bản sẽ không chiếm danh ngạch của phó bản.

Tuy Đàm Quy vẫn giữ khoảng cách nhất định với những người chơi khác, nhưng sau khi vào phó bản vẫn luôn đi cùng bọn họ, hiển nhiên cũng là người chơi trong phó bản nhà ăn Mãnh Quỷ.

Lúc này, nữ quản lý xinh đẹp dường như mới “chú ý” đến Đàm Quy, cẩn thận đánh giá một lượt, rồi ngập ngừng hỏi:
“Cậu cũng là tới nhận lời mời làm nhân viên mới sao?”

Đây là một nhiệm vụ tiến giai đặc biệt, nên quyền tự do của Đàm Quy cao hơn nhiều so với những người chơi chỉ cần “tồn tại để sống sót”. Hệ thống không cưỡng chế sắp xếp thân phận nhân viên như người khác cho anh.

Việc nữ quản lý do dự, không phải vì hệ thống chưa giao cho Đàm Quy một thân phận cụ thể, mà là vì quần áo anh mặc trên người. Nhà ăn Mãnh Quỷ là một nhà hàng cao cấp, với đội ngũ nhân viên có kinh nghiệm lâu năm. Với con mắt nhà nghề của mình, nữ quản lý quỷ vừa nhìn đã nhận ra được bộ quần áo của Đàm Quy là loại mà không phải dân lao động phổ thông nào cũng có thể mặc.

Hôm nay khi ra ngoài, Đàm Quy mặc một bộ đồ lấy từ phó bản lần trước. Đã rất lâu rồi anh chưa mua quần áo mới, mà ra ngoài xem phim thì cần có chút “nghi lễ”, nên anh chọn mặc bộ đồ này, từ trên xuống dưới đều do bé chồng anh (Mặc Trầm) mua. Hàng hiệu chính hãng từ cửa hàng Sơn Hải: áo sơ mi năm chữ số, khuy măng-sét cũng năm chữ số, quần dài còn đắt hơn cả áo sơ mi. Món rẻ nhất là cà vạt, nhưng giá trị của nó cũng phải cỡ 8.000 Linh giới tệ.

Chưa kể, hệ thống còn “khôi phục” lại chiếc cặp tài liệu màu đen cho Đàm Quy, đó cũng là quà của Mặc Trầm tặng sau khi kết hôn, mua từ một phó bản tại Trung học Tây Thành. Dù ký túc xá gần nhà, nhưng vì thầy cô thường phải mang theo nhiều đồ lặt vặt, khi đó Mặc Trầm đã mua chiếc cặp này và đưa cho anh như một món quà “mừng công việc mới”.

Tuy chiếc cặp này đắt đỏ nhưng không có tác dụng đặc biệt nào. Ưu điểm chính là sức chứa lớn và độ bền cực cao. Đặc biệt là giá trị phòng ngự rất cao, đeo trước ngực còn có thể chắn đạn cấp thấp.

So với những đạo cụ hữu dụng thật sự, chiếc cặp này đúng là quá “bình thường”, hiển nhiên không đáng để chiếm lấy một ô trong ba lô hệ thống. Vì thế, Đàm Quy để nó lại trong phó bản, như thể là tài sản cá nhân do bé chồng anh cất giữ hộ. Hệ thống keo kiệt đến mức chẳng thèm cấp trang bị mới cho anh, đơn giản là dịch chuyển tài sản riêng của Đàm Quy vào phó bản mà thôi.

Chiếc cặp sang trọng này, cộng thêm cả bộ quần áo trên người, nữ quản lý ước lượng sơ sơ đã là hàng sáu chữ số. Trong khi đó, nhân viên mới trong nhà ăn mỗi ngày chỉ nhận 100 đồng Linh giới tệ, không ăn không uống ba năm cũng chẳng mua nổi những món này. Một người như thế mà lại chịu làm nhân viên phục vụ ở tiền sảnh? Chỉ có kẻ điên mới chấp nhận điều đó.

Dù Đàm Quy có chịu làm đi chăng nữa, nhà ăn cũng chưa chắc đã muốn nhận. Nữ quản lý suy nghĩ rồi chuyển hướng câu hỏi, ngờ vực nói:
“Cậu là tới nhận lời mời làm cửa hàng trưởng sao?”

Đón tiếp nhóm nhân viên mới này chính là quản lý của nhà ăn. Ngoài công việc phục vụ, nơi đây còn tuyển các vị trí văn phòng như cửa hàng trưởng, trợ lý cửa hàng, v.v… nhưng mấy vị trí đó thông thường đều do đồng loại quỷ đảm nhiệm, chỉ cần ngoại hình và khí chất phù hợp. Mặc dù Đàm Quy trông rất ưa nhìn, nhưng khí tức trên người anh lại là người sống, hơn nữa còn là người sống khí huyết sung mãn. Nếu để anh ở lại trong tiệm mỗi ngày, e là đồng nghiệp nào cũng sẽ phân tâm, ngày nào cũng phải nuốt nước miếng nhìn anh.

Thật ra, Đàm Quy cũng từng suy tính việc nhận lời mời. Dù sao thì để sở hữu sản nghiệp, chắc chắn việc vào làm nội bộ sẽ giúp anh dễ dàng nắm bắt thông tin hơn. Nhưng chỉ nghe giọng điệu của nữ quản lý,anh đã cảm nhận được sự từ chối khéo léo.

Nhận lời mời đồng nghĩa với việc bị ràng buộc, mà anh vẫn còn một tháng, hoàn toàn có thể từ từ quan sát, không cần gì phải vội vàng quyết định.

Nhìn về phía tên người chơi cũ đã cố ý đẩy mình ra, Đàm Quy nở một nụ cười nhàn nhạt, ung dung đáp:
“Không phải, trưa nay tôi chỉ tới để ăn cơm thôi.”

Thẻ ngân hàng của anh– loại dành riêng cho hành nghề tự do – cũng nằm trong chiếc cặp tài liệu. Dù hệ thống có không cho phép sử dụng thẻ bên ngoài, thì trong thẻ này vẫn còn nguyên 50.000 Linh giới tệ chưa hề động đến. Cho dù nhà ăn Mãnh Quỷ có thu phí cao đến đâu, chừng đó chắc chắn vẫn đủ để ăn một bữa.

Hơn nữa, anh nói rõ là “trưa nay” mới đến ăn. Nghĩa là sau giờ trưa, anh vẫn có thể quay lại và tiếp nhận lời mời làm việc. Nếu không nhận lời mời làm phục vụ tiền sảnh, thì cũng có thể thử vị trí đầu bếp. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại… Đây là nhà ăn Mãnh Quỷ – một nơi “thực khách” là quỷ, thì nguyên liệu nấu ăn sau bếp rất có thể là nhân loại. Dù không phải là người thuộc thế giới của anh, chỉ cần có hình dáng con người thì Đàm Quy cũng không thể vượt qua được rào cản tâm lý ấy. Thế nên, thôi thì không làm đầu bếp vẫn hơn.

Vốn tưởng là khách vãng lai, thái độ của nữ quản lý đối với nhân loại bình thường chưa bao giờ tốt. Thế nhưng đối mặt với một khách hàng có vẻ giàu có, cô ta lập tức nặn ra một nụ cười đầy gượng gạo, cố làm ra vẻ niềm nở:
“Chúng tôi 10 giờ mới bắt đầu mở bán. Kính mời quý khách ra khu ghế lô phía ngoài chờ. Đây là khu vực nhân viên, người ngoài không được phép vào.”

Đàm Quy lễ phép gật đầu, lùi bước ra ngoài:
“Xin lỗi, tôi thấy cửa mở nên tiện thể vào theo. Vậy đợi nhà ăn mở cửa rồi quay lại cũng được.”

Anh móc chiếc điện thoại hình dâu tây ra xem, hiện tại mới 5 giờ 20 sáng, vừa đúng thời gian ca sáng bắt đầu làm việc. Quả nhiên, hệ thống lòng dạ hiểm độc, đến thời gian nửa giờ đầu ca cũng không chừa cho người chơi.

Với một khoảng thời gian dài như vậy, lúc này ở lại nhà ăn Mãnh Quỷ thật sự không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Những người chơi còn lại chỉ có thể trơ mắt nhìn theo bóng dáng Đàm Quy rời đi, thản nhiên mở cửa lớn của nhà ăn, sau đó dáng người hanh dần biến mất nơi ngưỡng cửa.

Mỉm cười tiễn khách đi rồi, nữ quản lý lập tức quay lại trổ tài “lật mặt”:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Lãng phí từng ấy thời gian rồi, còn không mau đi thay đồng phục nhân viên? Còn không cút đi làm!”

Người chơi cũ trước đó định lôi kéo Đàm Quy vào phe mình thì hối hận không để đâu cho hết. Sớm biết thế này anh ta đã chẳng hé miệng, không những không đổi được sang một công việc an toàn hơn, mà còn mơ hồ đắc tội với một vị khách đáng lẽ nên nịnh bợ.

Lúc này, Đàm Quy đã rời khỏi nhà ăn. Khu cao ốc thương mại này phục vụ khách hàng đến từ Linh giới, nên lượng người đông đúc nhất là vào buổi tối, sau đó là buổi trưa. Hiện giờ mới 6 giờ sáng, phần lớn cửa hàng vẫn còn đóng cửa, chỉ lác đác vài nơi có nhân viên đi lại. Cả cao ốc vắng lặng đến lạ, bầu không khí âm trầm và có chút quỷ dị bao trùm.

Nhưng tâm thái của Đàm Quy vẫn vô cùng bình tĩnh. Dù không có đồng minh, dù đạo cụ bị vô hiệu hóa, anh vẫn thong dong dạo quanh khu thương mại như đang đi dạo phố.

Kiến trúc của trung tâm thương mại này đi ngược hoàn toàn với các quy luật vật lý, thế nhưng nó vẫn cực kỳ kiên cố, không hề có dấu hiệu sụp đổ hay bất thường. Anh đi đến khu vực vào chính, nhìn bảng sơ đồ hướng dẫn thấy có tổng cộng ba tầng dành cho khách hàng. Đa phần thang máy đều ngừng hoạt động, chỉ còn lại một chiếc thang máy hàng hóa cỡ lớn vẫn đang chạy.

Đàm Quy kiên nhẫn đứng chờ thang máy đi lên từ tầng -4. Khi cửa mở ra, anh nhìn thấy bảng nút hiển thị cho biết toàn bộ cao ốc có năm tầng, cấu trúc rất giống với các cao ốc ngoài đời thật, chỉ có điều khác biệt là tất cả các tầng đều mang dấu trừ phía trước.

Nhà ăn Mãnh Quỷ có lối vào ở tầng -4, và chiếm ba tầng: -4, -3, -2. Các tầng này đều có mặt tiền cửa hàng.

Tầng -1 nguyên bản là khu trung tâm thương mại ngầm, siêu thị và bãi đỗ xe. Đàm Quy ấn nút tầng -1, nhưng phát hiện nút đó hiển thị màu xám.

Vì Linh giới đã dung hợp với hiện thực, nên các tòa nhà thương nghiệp mới do trò chơi vô hạn thiết lập mang cấu trúc phản nghịch, khiến tầng -1 tòa nhà trở thành phần nối tiếp không hoàn chỉnh. Rõ ràng là nếu người chơi không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ bị mắc kẹt trong không gian giả thuyết, không thể dùng thang máy quay trở lại thế giới thực.

Nhìn bề ngoài trung tâm thương mại vắng lặng như không có ai, nhưng thực chất lại có rất nhiều nhân viên không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đàm Quy nhấn nút chọn tầng -2, thang máy hoạt động trơn tru đưa anh lên tầng đó, nhưng khi đến nơi lại không thể mở cửa, thay vào đó, đèn trong thang máy liên tục nhấp nháy một cách điên loạn.

Bên trong trung tâm thương mại, các thang máy đều đã trở thành “thang máy quỷ”. Vào buổi sáng như thế này, có một “khách hàng” – không phải nhân viên của trung tâm – lại dám đi vào địa bàn của nó, mà lại không mang theo quy tắc bảo hộ đặc thù? Nó làm sao có thể để người đó chạy thoát? Phải nhân cơ hội này lén g**t ch*t, nhanh chóng kéo người đó vào miệng nó.