Ước chừng nửa giờ sau, thang máy trung tâm thương mại cuối cùng cũng thành công dừng lại ở tầng -2. Cửa thang máy mở sang hai bên, một thanh niên ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng bước ra với dáng vẻ thong dong, tự nhiên. Thang máy thoạt nhìn vẫn y như lúc anh bước vào, sáng bóng như mới, không có dấu hiệu hư tổn nào.
Người thanh niên trông vẫn không khác gì so với lúc vào: cơ thể không chút tổn thương, từng cơ quan trong người đều nguyên vẹn ở đúng vị trí ban đầu. Anh đưa bàn tay thon dài, giống như một tác phẩm nghệ thuật, gắp lấy một tờ khăn giấy trắng, nghiêm túc lau sạch dấu vết còn sót lại trên tay.
Khi Đàm Quy bước ra khỏi cửa thang máy, vừa đứng vững trên nền đất tầng -2 thì cánh cửa thang máy phía sau liền đóng sập lại với tốc độ đáng sợ, như thể đang hoảng loạn sợ rằng một ác thần nào đó sẽ xông vào lại.
Cửa thang máy khép kín hoàn toàn, cách âm mọi thanh âm từ bên ngoài. Còn bên trong, con “ quỷ thang máy” kia hiện ra bộ dạng bầm dập, mặt mũi thảm hại, phát ra những tiếng khóc thê lương “huhhuhu”. Nó còn tưởng con người kia là một con mồi dễ trêu đùa, ai ngờ đòn công kích của nó lại hoàn toàn vô dụng!
Tuy rằng Đàm Quy không phải nhân viên chính thức của trung tâm thương mại, nhưng trong túi công văn của anh vẫn còn một tấm thẻ chứng nhận công tác của Tập đoàn Linh Giới. Có điều, đây không phải là khu vực thuộc quyền quản lý trực tiếp của tập đoàn, nên tấm thẻ này chỉ mang lại khả năng phòng hộ yếu ớt, hiệu lực giảm tới chín phần.
Quỷ thang máy chẳng thèm để tâm đến cái lớp phòng hộ mỏng manh đó, dù gì thì tòa thương trường này cũng không phải tài sản chính thức mang danh nghĩa của Tập đoàn Linh Giới, mà nó chỉ đang làm việc cho một công ty bất động sản tên Thiên Hải. Với cái sức mạnh này, chút lực phòng ngự yếu ớt kia làm sao ngăn được nó?
Nhưng mà ai có thể ngờ tới cơ chứ?! Một con người thôi, tại sao lại mạnh hơn cả quỷ như vậy?! Không chỉ không hề sợ hãi chút nào khi đối mặt với một con quỷ kh*ng b* như nó, mà còn dám ra tay đánh ngược lại! Đã thế còn cực kỳ hung ác, cư nhiên tống tiền, cướp sạch tài sản đáng thương của một con quỷ đang làm công ăn lương!
Rõ ràng nó chỉ dùng tóc treo ngược đầu mình từ không trung rơi xuống để dọa người một phen, nhằm hấp thu chút sợ hãi từ vị khách kia. Thế mà kết quả là phản ứng như sét đánh không kịp bưng tai, bị tên kia nện cho mấy chục cú đấm liên hoàn, đánh đến mức từ một anh trai nhỏ thanh tú biến thành cái đầu heo sưng vù mặt mũi bầm dập.
Chưa hết, đối phương còn lấy cớ “đòi bồi thường”, cướp sạch mọi thứ đáng giá nó mang trên người. Số Linh giới tệ mà nó cực khổ đi làm tích góp bấy lâu nay bị vơ vét sạch không còn mống!
“Cuộc đời làm quỷ của tôi sao lại thảm đến vậy chứ, mới sáng sớm đã đụng phải sao sát tinh như thế này, hu hu hu…”
Khổ nỗi giờ trong trung tâm thương mại chẳng có ai làm chứng, hơn nữa từ camera theo dõi cho thấy đúng là nó ra tay trước, cho nên quỷ thang máy chỉ còn cách ngậm đắng nuốt cay, đáng thương chịu đựng cú nuốt nghẹn này. Ai bảo Đàm Quy dù là về sức mạnh hay tốc độ đều vượt xa nó, hơn nữa mỗi cú đấm giáng lên người nó đều gây thương tổn thật sự!
Thông thường, u linh hay loại quỷ vật kiểu này rất khó gây tổn thương vật lý, nhưng riêng quỷ thang máy lại là loại phải dùng cách thức cụ thể để hại người, không phải công kích tinh thần, mà phải hành động thực thể. Vì thế, đòn đánh vật lý hoàn toàn có hiệu quả đối với nó.
Phải biết rằng hiện tại Đàm Quy đã không còn là một “gà mới” vừa bước chân vào phó bản nữa. So với lúc mới vào giá trị thuộc tính cơ bản của anh đã tăng gấp mấy lần, càng về sau, các chỉ số càng khó tăng, nên tuy trên bề mặt chỉ tăng vài lần, nhưng thực lực thực tế đã mạnh hơn hàng chục, thậm chí hàng trăm lần.
Điều đáng nói là những thuộc tính này không phải do nhờ vào ngoại vật hay trang bị mà có, mà là từng chút từng chút được Đàm Quy hấp thu và tích lũy vào cơ thể qua thời gian. Vì vậy, kể cả khi tiến vào phó bản thăng cấp, các chỉ số của anh cũng không bị hệ thống cưỡng chế áp chế. Ngược lại, quỷ thang máy chỉ là loại quái vật cấp thấp, yếu ớt, chuyên dùng để dọa dẫm người chơi mới, hoặc lừa những người chơi cũ chỉ có kinh nghiệm mà không có thực lực thực sự. Nhưng khi gặp phải Đàm Quy, kết cục tất nhiên là bị đánh cho tơi tả, nói đúng hơn là bị treo lên đánh toàn diện, không có chút sức chống trả.
Nếu Đàm Quy mà nghe được lời oán than của quỷ thang máy, chắc chắn anh sẽ lập tức phản bác lại, thậm chí tố ngược lại rằng quỷ thang máy đang vu oan giá họa. Rõ ràng là đối phương ra tay trước, còn anh chẳng qua chỉ là phản ứng bản năng trong tình huống nguy cấp, hoàn toàn là hành vi phòng vệ chính đáng! Hơn nữa, nếu mở lại bản ghi âm, có thể thấy rõ ràng là anh không hề tống tiền, mà là có đầy đủ căn cứ hợp lý để yêu cầu bồi thường về mặt tinh thần.
Cũng vì anh còn trẻ, gan lớn, nên mới dám hành động như vậy. Nếu đổi lại là một ông cụ bà lão mà bị quỷ thang máy hù cho sợ chết khiếp, thì đến lúc đó có khi bắt quỷ thang máy bồi thường đến mức phá sản còn không đủ. Nói cho cùng, hành động lần này của Đàm Quy được coi như là “dạy cho một bài học quý giá”, để quỷ thang máy sửa lại cái thói xấu gây họa lung tung, tránh về sau tự chuốc lấy kết cục bi thảm trong quãng đời quỷ còn lại.
Từ tấm kính pha lê của một cửa hàng bên cạnh, phản chiếu ra gương mặt trẻ tuổi tuấn tú của Đàm Quy. Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, làn hơi trắng như sương bay lên rồi tan biến trong không trung.
Thời đại này mà còn có người chịu hi sinh thời gian quý báu của mình để “giáo dục” quỷ thang máy như anh thực sự không nhiều. Số tiền “bồi thường” mà anh yêu cầu cũng chỉ mang tính tượng trưng là 1.000 Linh giới tệ, bởi vì trên người quỷ thang máy chỉ có từng đó mà thôi.
Đàm Quy không ngoảnh lại nhìn thang máy, tất nhiên chẳng nghe được tiếng khóc trời trách đất của quỷ thang máy đang vang vọng trong đó.
Vì không có vũ khí thích hợp bên người, anh đành phải dùng đến thân thủ để “dạy dỗ” và “cảm hóa” tên quỷ thang máy thích đùa dai kia. Lúc này trên tay vẫn còn dính thứ gì đó nhớp nhớp, vừa hay có thể vào nhà vệ sinh để rửa sạch. Hơn nữa, khoản “bồi thường” mà anh vừa mới lấy được đều là tiền mặt, mà từng tờ tiền trông đều cũ kỹ, không biết đã truyền qua tay bao nhiêu người. Mới cầm tiền thôi mà thấy tay toàn là vi khuẩn, dùng khăn giấy lau qua vẫn chẳng ăn thua, vẫn nên dùng nước rửa mới sạch được.
Đàm Quy mở cặp tài liệu, thuần thục lôi một chai nhỏ chứa cồn y tế từ vách ngăn kép ra. Trong điều kiện cho phép, anh luôn ưu tiên dùng cồn để sát trùng.
Nhà vệ sinh tầng hai của trung tâm thương mại trông rất bình thường. Khi anh đưa tay tới rửa dưới vòi nước, dòng nước sạch sẽ chảy đều suốt năm phút, không hề có chuyện bỗng dưng biến thành đặc quánh hay máu me gì cả. Dù sao thì đây cũng là một trung tâm thương mại “chính quy”, còn chuyện thang máy có quỷ thang máy thì chỉ là vì con quỷ kia đảm nhiệm việc phục vụ khách hàng bấm thang máy và bảo trì thiết bị.
Theo như thông tin mà quỷ thang máy cung cấp thì cống thoát nước trong nhà vệ sinh là do “quỷ vệ sinh” phụ trách, nó là một loại quỷ chuyên làm công việc vệ sinh, đảm bảo sạch sẽ. Mỗi khi có vật bẩn làm nghẹt toilet, nó sẽ tự động hiện ra và xử lý sạch sẽ. Có điều, hiện giờ trung tâm thương mại này gần như chẳng có ai ra vào, nên quỷ vệ sinh vẫn chưa tới giờ làm việc.
Còn những loại quỷ thường rình rập trong nhà vệ sinh như “quỷ rình coi” hay “kính quỷ” thì hôm nay không có động tĩnh gì. Không biết là đang nghỉ ngơi hay vì trung tâm này còn quá mới, nên đám quỷ ấy chưa kịp chuyển tới trú ngụ.
Dù là phòng vệ sinh hay đại sảnh, ở bất cứ đâu trong trung tâm thương mại này đều có thể nhìn ra rằng tòa nhà mới được xây dựng không lâu. Tất cả các bức tường ốp đá đều mới tinh và sạch sẽ. Hơn nữa, còn có không ít cửa hàng vẫn chưa được trang trí hoàn thiện, chỉ cần liếc mắt nhìn qua những tấm kính trong suốt là thấy bên trong vẫn còn các phòng thô trống trơn, chưa hoàn thiện gì cả.
Đàm Quy lấy chiếc điện thoại “dâu tây” mà mình mới dùng được chưa bao lâu ra. Có lẽ vì nơi này được trang bị hệ thống hiện đại nên tín hiệu internet trên điện thoại vẫn hoạt động bình thường. Anh mở mạng tra cứu vị trí trung tâm thương mại này, dựa vào định vị thì nhanh chóng tìm được tên của tòa nhà “Thế Kỷ Tân Thế Giới”. Quả nhiên quỷ thang máy không lừa anh.
Anh tiếp tục mở ứng dụng bản đồ, tìm kiếm trụ sở chính của Tập đoàn Linh Giới, thì phát hiện khoảng cách giữa hai địa điểm cực kỳ xa. Điều này đồng nghĩa với việc nếu muốn đến đó, anh phải vượt qua rất nhiều khu vực nguy hiểm.
Thực ra, ngay trong lúc còn ở trong thang máy, anh đã hỏi quỷ thang máy rất nhiều thông tin về tòa cao ốc thương nghiệp này. Cửa hàng ở đây có giá từ 10.000 đến 50.000 linh giới tệ mỗi mét vuông, tùy theo vị trí và tầng lầu mà chênh lệch rất lớn. Dù vậy, diện tích tối thiểu của mỗi mặt bằng cũng phải từ 20 mét vuông trở lên, mà các chủ mặt bằng chưa chắc chịu bán. Nói cách khác, ngay cả những mặt tiền rẻ nhất hiện tại, Đàm Quy cũng không có đủ khả năng mua.
Anh lướt ngón tay sang ứng dụng MM, mở biểu tượng “Miêu Miêu” được ghim cố định trên thanh chat, hiện ra lịch sử trò chuyện với Mặc Trầm. Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở nội dung liên quan đến trường trung học Tây Thành, từ sau khi vào lâu đài huyết tộc thì không tiếp tục liên lạc nữa.
Bây giờ mới chỉ sáu giờ sáng. Mặc Trầm nổi tiếng là thích ngủ nướng, ngay cả khi có lịch làm việc cũng ráng ngủ đến bảy giờ rưỡi mới dậy. Đàm Quy nghĩ vậy, cảm thấy không nên quấy rầy đối phương vào lúc này, vẫn là chờ thêm thì tốt hơn.
Chính bản thân Đàm Quy là do nhiệm vụ tiến giai nên mới bị kéo đột ngột vào đây, rất có khả năng hiện đang cách Mặc Trầm một khoảng rất xa. Nhưng dù nhiệm vụ này có thất bại, sau khi rút ra ngoài thì vài ngày nữa anh vẫn có thể tiếp tục vào phó bản, đến lúc đó hai người vẫn có cơ hội gặp lại.
Do dự vài giây, Đàm Quy rút tay khỏi khung trò chuyện, tự nhủ: không thể lúc nào cũng ỷ lại vào bé chồng được, trước cứ tự mình tìm hiểu xem sao. Nếu thật sự không xoay xở nổi, anh sẽ tính đến chuyện hỏi vay tiền từ bé chồng thân yêu của mình.
Dù sao thì hệ thống cũng không cấm vay tiền. Người thường có thể không vay được, nhưng Đàm Quy thì khác, anh hoàn toàn có khả năng. Hơn nữa, anh cũng không phải không có đường kiếm tiền.
Hiện tại số lượng người chơi chính thức đang tăng mạnh, thị trường tài chính trong game cũng ngày càng mở rộng. Đàm Quy có thể tận dụng ba lần sử dụng bình hứa nguyện để lấy vật tư mỗi ngày, rồi bán lại trên diễn đàn. Tuy cần bỏ thời gian và công sức, nhưng nếu làm đều đặn trong bảy ngày, chắc chắn thu nhập không hề nhỏ. Chỉ cần vận khí không quá tệ, thì chuyện gom vài trăm vạn Linh giới tệ là hoàn toàn khả thi, còn nếu may mắn, có khi chạm ngưỡng ngàn vạn cũng không phải chuyện lạ.
Vay ngân hàng Linh giới thì rủi ro rất cao, còn vay tiền bé chồng thì đâu cần phải lo gì. Người nhà với nhau, chắc chắn không có chuyện cho vay nặng lãi, kể cả không trả nổi thì cũng chẳng ai bắt anh chặt tay chặt chân gán nợ.
Nghĩ đến đây, Đàm Quy bỗng cảm thấy lưng thẳng hơn, khí thế cũng dâng cao trở lại. Người một nhà mà, có chuyện thì tất nhiên phải tìm đến bé chồng giúp đỡ chứ, khách sáo cái gì!
Anh dạo một vòng quanh tầng -2. Phần lớn các cửa hàng ở tầng hai đều bán trang phục, treo đầy đủ loại mẫu mã quần áo. Qua lớp kính pha lê, anh phát hiện các ma-nơ-canh mô phỏng người thật đang bắt đầu cử động tay chân một cách chậm rãi, mắt của chúng nhìn chằm chằm vào Đàm Quy với ánh nhìn kỳ quái. Vốn dĩ miệng chúng đã nhếch lên cười, giờ trông càng thêm đầy ác ý.
“Buổi sáng tốt lành.” Dù biết lớp kính pha lê cách âm khá tốt, có thể đối phương chẳng nghe thấy mình nói gì, nhưng khi thấy đám ma-nơ-canh vẫn “lịch sự” cúi chào, Đàm Quy cũng gật đầu đáp lại, tặng cho bọn họ nụ cười thân thiện, một nụ cười đã được “rèn luyện” hàng nghìn lần khi còn làm việc với NPC.
Còn đám ma-nơ-canh mặc đồ trong tủ kính thì nhìn anh bằng vẻ mặt mộng bức: ???
Chúng nó không phải người! Khi ai đó nhìn thấy đôi mắt của đám ma-nơ-canh bằng nhựa bắt đầu động đậy, chúng nghĩ: một con người bình thường hẳn phải lập tức hoảng sợ, ít nhất cũng phải lùi bước, hoặc quay đầu bỏ chạy, la hét lên một hai tiếng cho đúng “lễ nghi” chứ?!
Nhưng con người kia hoàn toàn không hề sợ hãi! Không những không sợ, anh còn mỉm cười thân thiện với bọn chúng, thậm chí còn chủ động chào hỏi một cách lễ phép và ấm áp.
Đám ma-nơ-canh nhựa không khỏi nghi ngờ: có phải chúng cảm nhận sai không? Có khi nào kẻ đứng ngoài kia không phải người, mà là một hình thể quỷ quái nào đó? Một thứ giống bọn chúng, bị nhốt trong hình người, bị khóa trong vai trò quái vật của trung tâm thương mại?
Bọn chúng là loại quỷ quái cấp thấp, chỉ có thể làm ma-nơ-canh bị nhốt trong tủ kính, 24/7 không rời vị trí, lương bổng ít ỏi, địa vị thấp nhất trong hệ thống quỷ quái. Trước đây, chỉ cần cảm nhận hơi thở thơm ngọt thuộc về nhân loại là đã thấy thèm khát, nhưng giờ đây nhìn kỹ thì vị khách này đúng là tuấn mỹ phi thường, ngay cả theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của đám ma-nơ-canh nhựa, anh vẫn đẹp đến mức gây sốc.
Ngũ quan lập thể sắc sảo, làn da trắng mịn không tì vết, đôi mắt đen tuyền long lanh như lưu ly đắt giá, cứ như thể có thể tháo xuống và trưng bày trong phòng triển lãm nghệ thuật. Thân hình hắn cũng hoàn mỹ, mặc quần áo bình thường mà vẫn lấn át hẳn đám ma-nơ-canh nam đang đứng trong tiệm — từ dáng người đến khí chất đều ăn đứt.
Đám ma-nơ-canh cảm động sâu sắc. Hễ Đàm Quy đi đến đâu, ánh mắt của chúng nhất loạt chuyển động theo, đồng loạt nhìn chăm chú như bị thôi miên. Nếu cảnh tượng này bị đám người chơi mới dưới lầu như mấy kẻ đang làm nhiệm vụ tại nhà ăn quỷ bắt gặp, chắc chắn họ sẽ sốc đến mức vỡ tung giới hạn lý trí ngay tại chỗ.
Sau khoảng hai tiếng đồng hồ đi dạo, Đàm Quy đã khảo sát toàn bộ trung tâm thương mại từ trên xuống dưới. Dù đi bằng thang máy hay cầu thang bộ, anh vẫn không thể nào tiếp cận tầng -1. Còn lối thoát hiểm từ tầng phụ -2 lên phía trên thì bị bao phủ bởi một lớp sương trắng dày đặc, che kín cả khu vực tiếp giáp với các tầng trên.
Đàm Quy đã trải qua quá nhiều phó bản nên hiểu mức độ nguy hiểm của sương trắng, đây là thứ tuyệt đối không được đụng vào. Anh không hề manh động, thậm chí còn không dám lại gần.
Dù rằng phía sau màn sương trắng có vẻ loãng hơn, lối đi lên phía trên thoáng hiện như có như không, dường như chỉ cần đủ gan tiến lên một chút là có thể an toàn trở về hiện thực nhưng Đàm Quy vẫn không làm vậy. Trái lại, chỉ vì hình ảnh đó mà anh còn cố tình tránh xa lối thoát hiểm thêm vài bước.
Bởi anh biết rõ: kể cả nơi đó không phải bẫy rập, mà thực sự có thể đưa anh rời đi thuận lợi, thì anh cũng không lựa chọn rút lui bây giờ. Bởi nếu rời khỏi vào thời điểm này, hệ thống sẽ lập tức xác định nhiệm vụ thất bại, và anh sẽ bị khấu trừ một nửa giá trị thuộc tính. Những chỉ số mà anh đã cực khổ nuốt vào từng chút một, làm sao anh có thể dễ dàng để hệ thống “vặt sạch” như thế được?
Đến tám giờ sáng, các cửa hàng trong trung tâm thương mại lần lượt mở cửa. Để tiết kiệm chi phí, Đàm Quy chọn một quán bún gạo ở tầng -3 để ăn sáng. Quán này có bảng giá niêm yết rõ ràng, món rẻ nhất là 10 linh giới tệ một tô.
Đàm Quy định mua nhiều suất cùng lúc, nên trước tiên dùng điện thoại kết nối với hệ thống Linh Hành để đặt hàng thử. Sau khi xác nhận là tiền có thể thanh toán bình thường, anh mới yên tâm gọi món.
Quán ăn này đã được anh chọn lựa kỹ càng: không bán thịt người, thực đơn chủ yếu là các món đặc sắc của Linh Giới, nhưng phần lớn món ăn trông không khác gì với thế giới thực. Các loài sinh vật đều có thể ăn được, chỉ khác là đơn vị tiền tệ thu chi là Linh giới tệ.
Hệ thống của Linh Giới rất nhiều “bẫy”, ngoài nhiệm vụ chính, những chi tiết nhỏ nhặt khác đều phải tự mình tìm hiểu. Tuy Đàm Quy gan lớn, nhưng luôn cẩn trọng, nhất là với những chi tiết có khả năng tiềm ẩn rủi ro, anh không để sót một chút sơ suất nào.
Trong lúc đang ăn bún, màn hình điện thoại của anh đột nhiên sáng lên, theo sau là giai điệu quen thuộc vang lên, không cần nghĩ nhiều, chắc chắn là bé chồng gọi đến!
Tất nhiên, ở Linh Giới cũng phải cảnh giác với những cuộc gọi giả mạo của quỷ, bởi có một số loại quỷ có thể mạo danh người thân, đồng đội để dụ dỗ người chơi. Nhưng chiếc điện thoại của Đàm Quy là loại đặc chế dành cho các cặp tình nhân, quỷ quái bình thường không thể xâm nhập được. Ít nhất là trong mấy phó bản trước đây, anh chưa từng gặp phải cuộc gọi giả mạo nào.
Dù ở Tập đoàn Linh Giới hay tại trường trung học Tây Thành trước kia, đồng nghiệp và bạn học của anh đều không phải người, và anh cũng không để số điện thoại liên hệ bên ngoài cho họ. Trong lịch sử cuộc gọi của điện thoại anh, mười cuộc thì chín là của Mặc Trầm. Thêm nữa, điện thoại anh còn được cài nhạc chuông riêng do chính bé chồng thiết lập. Vừa nghe thấy là anh lập tức phản xạ mở máy.
“Alo?”
“Chồng à, em thấy anh online sao không liên lạc với em? Bây giờ anh đang ở đâu? Khi nào thì đến? Em nghe thấy có giọng người khác bên cạnh anh, hiện tại anh đang ở với ai vậy?”
Vừa mới kết nối điện thoại, bên tai Đàm Quy lập tức vang lên giọng nói quen thuộc, ngoài sự vui mừng còn xen lẫn vài phần tức giận. Cách hỏi dồn dập như bắn súng liên thanh cùng giọng điệu kia, rõ ràng là bé chồng nhà mình rồi.
“Anh vô tình bị cuốn vào thôi.” Ban đầu anh chỉ định đi dạo trung tâm thương mại, xem một bộ phim, ai ngờ lại đột nhiên bị kéo vào nhiệm vụ thăng cấp.
Dỗ dành cảm xúc của bé chồng luôn là sở trường của Đàm Quy: “Hiện giờ anh đang ngồi ăn sáng một mình, âm thanh kia là của mấy người khách khác thôi. Ở bên này, tại tòa Thế giới Tân Thế Kỷ, anh tới đây khoảng hai tiếng trước, lúc đó nghĩ chắc em đang ngủ nên không muốn làm phiền.”
Đàm Quy giải thích thêm mấy câu, cố ý làm rõ chuyện Mặc Trầm đang băn khoăn: anh không hề tùy tiện ăn cơm với người khác. Lúc trước, khi còn học ở Trung học Tây Thành, chỉ cần ngồi ăn một bữa cơm cùng học sinh khác, Mặc Trầm đã không vui. Từ sau lần đó, Đàm Quy luôn đặc biệt chú ý, tuyệt đối không dễ dàng ăn chung cùng người khác hoặc nhận đồ ăn từ ai khác.
Dù sao với sức ăn hiện tại của anh, mặc cho tiệm có khuyến mãi kiểu “ly thứ hai nửa giá” hay “ly thứ ba miễn phí”, anh đều có thể một mình xử lý hết.
“Làm sao mà là làm phiền được? Anh không ở bên cạnh em, em ngủ còn chẳng yên.” Nghe anh nói vậy, đầu dây bên kia mới nhẹ nhõm hẳn, nhưng đến câu cuối, khóe môi người kia như vừa muốn cong lên lại cố nhịn xuống. “Em biết anh thương em, nhưng so với việc ngủ ít đi hai tiếng, em càng muốn được gặp anh. Hiện tại em hơi bận, không tiện nói chuyện, anh gửi định vị qua choem đi.”
Là một người đàn ông tốt, bất kể khi nào cũng nên nghe lời vợ. Đàm Quy ngoan ngoãn làm theo. Hôm nay là ngày làm việc, hơn nữa lại là thứ Hai, anh đoán chắc Mặc Trầm đang họp ở công ty, chắc cuộc gọi này là tranh thủ chút thời gian mà gọi tới.
Quả nhiên, sau khi anh gửi định vị, bên kia liền nhắn lại một biểu cảm mặt cười, rồi im lặng không nói gì thêm.
Đàm Quy nhìn chằm chằm giao diện một lúc lâu, sau đó tiện tay lướt xem vòng bạn bè, phát hiện Trần Diệu Diệu – đồng nghiệp cũ từng cộng tác – nay đã được thăng chức, anh cũng lễ phép bấm một cái “thích”.
Sau khi vào Linh giới, anh vẫn có thể nhìn thấy tin tức do đồng nghiệp cũ ở tập đoàn từng làm việc đăng lên, nhưng Đàm Quy chỉ lướt nhanh qua rồi lập tức thoát ra.
Lướt mắt qua một loạt tin tức nhấp nháy trên điện thoại, Đàm Quy phát hiện danh sách các nhóm chat của mình vẫn còn khá nhiều, phần lớn là các nhóm học sinh từ Trung học Tây Thành. Là một giáo viên từng rất được yêu thích, đương nhiên anh bị kéo vào đủ loại nhóm lớp. Sau khi phó bản Trung học Tây Thành kết thúc, phần lớn các nhóm đều tự động biến mất, chỉ còn sót lại một nhóm chung của khối 12.
Không phải tất cả NPC đều có thể tiếp tục tồn tại sau phó bản, số lượng thành viên còn lại trong nhóm này ít hơn nhiều so với trí nhớ của Đàm Quy. Nhóm trưởng hiện tại lại là Minh Hàn Sinh, người này còn chủ động gửi tin nhắn riêng cho anh.
Minh Hàn Sinh: “Thầy Đàm?”
Thời điểm còn ở phó bản Giấy Trấn, Đàm Quy vẫn có thể dùng điện thoại của mình. Lúc ấy anh thậm chí còn livestream vạch trần bộ mặt ghê tởm của Trấn Giấy trên mạng. Nhưng vào thời điểm đó, Minh Hàn Sinh chưa từng chủ động nhắn gì cho anh.
Đàm Quy tiện tay phủi một ít bụi phấn, một tay trả lời ngắn gọn: “Ừm?”
Minh Hàn Sinh: “Thư báo tốt nghiệp.pdf, thầy ơi, em đã thuận lợi tốt nghiệp đại học Thanh Viễn rồi.”
Tốt nghiệp nhanh như vậy? Quả nhiên là học sinh ưu tú năm nào.
Đàm Quy mỉm cười, gửi lại một tin nhắn: “Tuyệt lắm, thầy tự hào về em.”
Quỷ Anh trong nhà còn chưa biết phải dưỡng bao lâu mới hồi phục hoàn toàn, theo bản năng, Đàm Quy muốn triệu hồi nó ra cùng đi học. Nhưng nghĩ lại mới giật mình nhớ ra, trong phó bản này, anh không thể triệu hồi Quỷ Anh ra ngoài.
Sau khi Minh Hàn Sinh nhận được hồi âm thì vô cùng kích động, kéo Đàm Quy nói chuyện suốt nửa tiếng đồng hồ. Mãi đến khi Đàm Quy ăn xong suất ăn sáng của mình, đoạn đối thoại mới kết thúc. Cả buổi sáng trôi qua một cách bình lặng như vậy, ôn chuyện cũ, tản bộ, ăn uống, trò chuyện linh tinh, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.
Chỉ cần không quá để tâm đến chuyện phó bản, tâm trạng thư thả một chút, cảm giác hiện tại chẳng khác nào đang đi nghỉ dưỡng.
Chỉ có điều Đàm Quy không hề hay biết, ở một khu vực cách anh vài ngàn kilomet, bé chồng của anh đang vượt qua trùng trùng núi non và tầng tầng lớp sương mù dày đặc, giữa bao cuộc giao chiến dữ dội. Kẻ địch đủ loại – kỳ quái, dị dạng – hết lớp này đến lớp khác chặn đường, nhưng Mặc Trầm thấy thần giết thần, gặp quỷ trảm quỷ, không chút do dự, mục tiêu duy nhất là tiến đến nơi Đàm Quy đang ở.
Trong làn sương trắng mù mịt, đầy rẫy những sinh vật quái dị. Ngay cả Mặc Trầm, tồn tại cường đại như vậy, cũng không thể tránh được việc bị chúng bao vây liên tục. Bọn chúng không có trí tuệ, chỉ dựa vào bản năng sinh vật để hành động, liều chết ngăn cản bước chân cậu.
Dạng hành trình vượt qua những khu vực rộng lớn như thế này, dù là Mặc Trầm cũng cần tốn một khoảng thời gian. Bởi vì giữa các khu vực luôn có rất nhiều dòng năng lượng hỗn loạn, nếu không cẩn thận bị hút vào khe thời gian, rất có thể sẽ rơi vào một không gian hoàn toàn khác.
Lần này, điểm tiếp nhận nhiệm vụ ban đầu của Mặc Trầm là một khu vực hoàn toàn khác. Vì muốn đến trước, đợi Đàm Quy sẵn ở điểm hẹn, cậu luôn phải gấp rút di chuyển. Dù sao thì cậu không thể mỗi lần đều lấy thân phận thật để hành động, để tránh bị quy tắc trò chơi bài xích, đôi khi cậu bắt buộc phải tạo cho mình một thân phận NPC mới phù hợp với hoàn cảnh. Giống như Trần Tiểu Mặc ở thôn hoang vắng, hay Lilith trong lâu đài huyết sắc.
Thế nhưng do hệ thống đột ngột kéo Đàm Quy vào phó bản, khiến thông báo ban đầu của nó có chút sai lệch. Lần này, nếu không phải cậu vừa vặn nhận được thông báo Đàm Quy lên mạng, e là đến giờ cũng không biết chồng mình đã xuất hiện, mà còn là xuất hiện ở một nơi xa xôi đến vậy.
Việc cậu không lập tức liên lạc với Đàm Quy, một phần là vì sợ quấy rầy đối phương, phần khác là bởi cậu cần tập trung lên đường.
Cậu phải thường xuyên chiến đấu, nếu chẳng may máu bắn vào bảng điều khiển, làm hư điện thoại thì rất phiền phức. Mặt Mặc Trầm không chút biểu cảm, lặng lẽ lau sạch máu trên tay, tiếp tục xé rách từng khe hở không gian, không ngừng chui vào những phó bản tiếp theo.
Lên đường, tiếp tục lên đường… cậu cần rút ngắn con đường quanh co, nhanh chóng tiếp cận đích đến!
Dù khoảng cách có xa đến mấy, dù phải xé nát cả không gian lẫn thời gian, cậu nhất định cũng phải đuổi tới trước mặt Đàm Quy.