Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 99: Nhà ăn Mãnh Quỷ ( 4 )



Tới gần giữa trưa, Đàm Quy đã nắm rõ tình hình cụ thể của khu thương mại. Là người giữ chữ tín, anh không quên lời mình từng nói với nữ quản lý, rằng sẽ quay lại tiêu dùng sau khi nhà ăn Mãnh Quỷ mở cửa. Đến gần giờ cơm trưa, anh quyết định xuống tầng -4.

Nữ quản lý của nhà ăn vì chuyện liên quan đến Đàm Quy mà vẫn đang tranh cãi với người khác. Cửa hàng Sơn Hải – một trong những cửa tiệm tại khu thương mại này – hiện đang trong quá trình thi công, chưa khai trương. Hơn nữa, phong cách ăn mặc của Đàm Quy không phải kiểu thời trang mới nhất dành cho khách VIP, mà phù hợp với loại hình vui chơi sinh hoạt, chứ không phải ngành hàng thời trang. Trong khi đó, không nhiều những nhân viên linh giới biết rõ các thương hiệu nổi tiếng như lòng bàn tay.

Phó quản lý – người phụ trách nhà ăn ở chi nhánh này châm chọc nữ quản lý nhà ăn:
“Nghe nói sáng nay cô thả một con dê béo lớn đi, còn lễ phép với một khách nhân loại? Thật không hiểu đầu óc cô nghĩ gì nữa.”

Do hiện tại Đàm Quy không thể sử dụng đạo cụ danh hiệu, bên cạnh lại không có Quỷ Anh bảo vệ, trong mắt phần lớn quỷ quái ở nơi này, anh chẳng khác nào một con dê béo đầy khí huyết, trên người tỏa ra mùi hương thơm ngon đến mê người, đúng chuẩn “tôi rất dễ ăn”.

Lúc Đàm Quy trò chuyện với nữ quản lý thì phó quản lý không có mặt. Nhưng trong nhà ăn Mãnh Quỷ – một cơ sở rất nhỏ so với tập đoàn Linh Giới – cuộc đấu đá nội bộ vẫn hết sức kịch liệt. Người tố cáo nữ quản lý là một người phụ trách bộ phận hôm nay, anh ta là cháu ngoại của phó quản lý.

Cơ cấu của nhà ăn Mãnh Quỷ gồm có một quản lý, một phó quản lý và bốn người phụ trách các bộ phận.

Ngoài quản lý nhà ăn Mãnh Quỷ ra, đương nhiên còn có ông chủ đứng sau. Thế nhưng vì ông chủ này sở hữu nhiều cơ sở khác nhau, nên không thể lúc nào cũng túc trực tại cửa hàng. Phó quản lý thì luôn ôm mộng thay thế quản lý, không ngừng tìm cơ hội “nắm thóp” nữ quản lý, quan hệ giữa hai người chẳng khác nào nước với lửa.

Ngay lúc phó quản lý đang mỉa mai nữ quản lý, một vị khách đẩy cửa kính xoay bước vào. Nhân viên phục vụ mới được tuyển theo bản năng nở nụ cười tiêu chuẩn đã được huấn luyện:
“Chào mừng quý khách đến với nhà ăn Mãnh Quỷ, xin hỏi quý khách cần gì ạ?”

Vừa nói xong, cậu ta ngẩn người một chút, không phải sáng nay “con dê béo lớn” này đã rời đi rồi sao? Quay lại thật à?

Thông thường, khách qua đường sẽ do nhân viên phục vụ tiếp đãi, còn khách đặc biệt thì sẽ do người phụ trách bộ phận đích thân tiếp. Nhà ăn này có 200 chỗ ngồi ở tầng một, tầng hai là các phòng riêng, tầng ba là khu dành cho ông chủ, thường dùng tiếp đón khách quý, không mở cửa cho khách bình thường.

Xét đến khâu phục vụ, các nhân viên mới đều phải theo sát nhân viên cũ học việc ít nhất hai giờ. Đến khi trong nhà ăn bắt đầu bận rộn mới có thể để họ tự mình phục vụ khách.

Thật ra nhà ăn Mãnh Quỷ chẳng trông chờ gì vào đám người chơi nhân loại này sẽ làm việc lâu dài. Trong mắt bọn họ, nhóm nhân viên nhân loại chỉ giống như món “đặc sản theo mùa” để thu hút sự chú ý, dẫn dòng khách tới. Nếu đám người chơi đó bị khách làm khó dễ hay vô tình đắc tội khách hàng, chẳng mấy ai trong họ ra mặt bênh vực.

Lúc sáng nhà ăn còn ít khách, giờ đây lượng quỷ quái trong thương mại đã nhiều lên, chỉ trong nhà ăn cũng đã có tới sáu, bảy chục vị. Đối với một số quỷ quái đặc biệt yêu thích nhân loại, hương khí tỏa ra từ người Đàm Quy còn hấp dẫn hơn cả đồ ăn đang bày trên bàn.

Nữ quản lý lập tức để ý thấy Đàm Quy quay lại, còn không quên liếc phó quản lý với vẻ đắc ý:
“Xem ra ánh mắt cậu vẫn chưa đủ tinh tường, đến khách là ai mà cũng không nhận ra.”

Vì Đàm Quy giữ đúng lời hứa quay lại, nữ quản lý càng có thêm thiện cảm với anh. Cảm giác thiện cảm ấy khiến cô đích thân ra đón tiếp, lễ phép và niềm nở đề nghị:
“Hoan nghênh quý khách quay lại. Tầng một có phần ồn ào, nếu muốn có không gian yên tĩnh và thoải mái hơn để dùng bữa, chúng tôi còn phòng riêng ở tầng hai. Giá không đắt đâu, phòng nhỏ dành cho hai người chỉ phụ thu thêm 200 Linh Giới tệ, có thể dùng tối đa trong 4 tiếng.”

Lời nói của nữ quản lý xem như là một lời nhắc khéo uyển chuyển, phòng riêng tầng hai sẽ an toàn hơn nhiều so với khu đại sảnh. Dù sao nơi đây là nhà ăn, không phải quán trà, nên thời gian sử dụng phòng riêng được quy định là 4 tiếng. Nếu vượt quá thời gian đó vẫn muốn ngồi tiếp thì phải nộp thêm phí gấp đôi.

Phòng lớn chứa được nhiều người hơn, đương nhiên giá cũng đắt hơn nhiều. Vì vậy, đề nghị của nữ quản lý có thể nói là rất có thành ý, hoàn toàn dựa theo nhu cầu thực tế của Đàm Quy mà đưa ra.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Đàm Quy lại sáng lên, là một tin nhắn từ Mặc Trầm.

【Bé chồng】: Tình yêu, trưa nay em không kịp tới, chắc phải tối mới đến được.

Từ sau khi hai người kết hôn, Đàm Quy liền đổi phần ghi chú tên của Mặc Trầm thành “Bé chồng”. Tuy giao diện tin nhắn giữa hai người nhìn sơ qua không khác gì lúc còn là người yêu, nhưng thực chất đã thêm vào rất nhiều yếu tố mới, nhân vật đại diện có thêm chiếc nhẫn giống hệt nhẫn cưới trên tay, quần áo cũng được chỉnh sửa thành bộ trang phục ngày cưới của họ. Tuy là phiên bản đơn giản hóa, nhưng chỉ cần là người từng tham dự lễ cưới của hai người thì nhìn qua sẽ nhận ra ngay đây chính là trang phục ngày hôm đó.

Mặc Trầm đang đứng giữa trời, người ướt đẫm, toàn thân dính máu tanh nồng nặc. Đến mức máu dính vào cả màn hình điện thoại, nhòe cả hình ảnh.

【Quy Lai Hề】: Đừng vội, trên đường nhớ chú ý an toàn.

【Lão bà】: Tình yêu, em biết rồi. Điện thoại sắp hết pin, tạm thời không nói chuyện được. Anh hãy cứ đợi yên một chỗ, đừng tự tiện rời đi.

Gửi xong tin nhắn, Mặc Trầm rút thiết bị chứa dữ liệu ra khỏi điện thoại, sau đó ném mạnh chiếc máy đã bị máu làm mờ màn hình về phía xa. Trong nháy mắt, chiếc điện thoại nổ tung dữ dội.

Hiển nhiên, người thật sự cần được nhắc nhở “chú ý an toàn” không phải là Mặc Trầm mà là những chướng ngại vật dám chắn đường cậu.

Sau khi liên lạc với Đàm Quy xong, Mặc Trầm lập tức tăng tốc lên đường. Dù sao chỉ cần quá thêm một giờ nữa là đến chuỗi cửa hàng của Tập đoàn Linh Giới, cậu có thể tranh thủ tìm chỗ sửa sang lại một chút. Nhưng cậu không thể trì hoãn quá lâu, muộn nhất, muộn nhất cũng phải đến kịp trong tối nay. Nếu không, nhỡ đâu chồng yêu bị kẻ khác cướp mất thì sao?

Mặc dù có dấu vết cậu để lại, phần lớn quỷ quái đều không dám tùy tiện động tới Đàm Quy, nhưng Thế Kỷ Tân Thế Giới không phải là địa bàn của cậu. Cậu lo rằng sẽ có kẻ đối đầu đánh hơi được mùi hương thuộc về mình còn lưu trên người Đàm Quy. Khả năng này tuy cực kỳ nhỏ, nhưng chỉ cần có một phần vạn khả năng, chỉ cần liên quan đến Đàm Quy, cậu đều không cho phép bất kỳ rủi ro nào xảy ra.

Ở phía bên kia, nữ quản lý liếc thấy chiếc điện thoại trong tay Đàm Quy, thầm thở phào nhẹ nhõm. Logo quen thuộc cùng kiểu dáng máy, đó là phiên bản “Dâu Tây”, thuộc dòng điện thoại cao cấp trong Linh Giới, thuộc hàng hóa quý hiếm.

Dù vậy, thứ trông đắt giá nhất vẫn là chính gương mặt của Đàm Quy – trẻ trung, tuấn mỹ, khí chất cao quý như bước ra từ tầng lớp hào môn. Nói chính xác hơn, anh giống hệt một vương tử trẻ bước ra từ truyện cổ tích.

Khi thấy nữ quản lý chủ động nghênh đón, đám quỷ xung quanh đang thèm thuồng nhìn Đàm Quy lập tức thu liễm ánh mắt. Nhìn thấy chiếc điện thoại “Dâu Tây” trong tay anh, một số quỷ quái còn âm thầm nuốt nước bọt, tự nhủ bản thân đừng dại mà đụng tới nhân loại này, nên cúi đầu tiếp tục ăn cơm thì hơn.

Trong giới quỷ quái, số có thể sử dụng điện thoại cấp “Dâu Tây” vốn không nhiều, mà trong nhân loại thì lại càng hiếm. Đám người chơi bình thường luôn tính toán từng đồng Linh Giới tệ, làm gì dám bỏ tiền ra mua món hàng xa xỉ hiệu quả thấp nhưng mang tính biểu tượng cao như vậy? Cho nên, dù đối phương là nhân loại, rất có thể còn mạnh hơn cả bọn họ. Quỷ quái có thói quen bắt nạt kẻ yếu, thứ chúng thích nhất chính là “chọn trái hồng mềm mà bóp”.

Dù sao nơi này cũng là trung tâm thương mại, nếu thực lực đủ mạnh để áp chế người khác, thì các nhân viên ở đây sẽ chọn cách “mắt nhắm mắt mở” mà bỏ qua. Nhưng nếu gây sự quá lớn, làm loạn cả khu, họ sẽ bị mời ra ngoài.

Từ trước đến nay Đàm Quy vẫn luôn là người thích giúp đỡ, không thích gây mâu thuẫn hay xung đột với người khác. Nhưng nếu có kẻ cố ý khiêu khích, nhắm vào anh một cách ác ý, thì anh tuyệt đối không phải loại người dễ bị bắt nạt như chiếc bánh bao mềm.

Xét thấy bản thân mình hay mang cái thể chất “dễ thu hút rối loạn lung tung”, lại thêm nữ quản lý nhiệt tình tiếp đãi như vậy, anh không do dự nữa:
“Vậy đặt một phòng nhỏ đi, nhà ăn có quẹt thẻ không?”

Nữ quản lý ngẩng đầu lên, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, có thể nói là hiền hòa bất ngờ:
“Đương nhiên rồi, thanh toán bằng tiền mặt, quẹt thẻ, quét mã, cửa hàng chúng tôi đều chấp nhận hết.”

Khi thấy Đàm Quy theo sau nữ quản lý đi lên tầng hai, đám người chơi đang làm phục vụ ở đại sảnh chẳng có phản ứng gì. Người đẹp như vậy, rõ ràng không phải đến xin việc làm nhân viên phục vụ như họ. Lại còn được nữ quản lý – một nữ quỷ có cái đầu xoay được 360 độ – đích thân nhiệt tình tiếp đãi, chắc chắn không thể là người chơi bình thường. Nói không chừng là một NPC đặc biệt, hoặc một loại yêu quái mị ma nào đó.

Lần này có mấy người chơi mới được đưa vào cùng với những người chơi lâu năm có trình độ tương đương, nhưng mấy người chơi lâu năm chẳng hề có chút nhiệt tình hay quan tâm gì. Họ hoàn toàn không có ý định hỗ trợ hay đưa bất kỳ đạo cụ hữu ích nào cho người mới, cứ như kiểu mặc kệ cho bọn họ sống chết tự lo.

Từ khi nhà ăn bắt đầu mở cửa buôn bán đến giờ đã hơn hai tiếng. Chỉ trong mười phút khi để người chơi tự phục vụ khách hàng, đã có một người chơi mới gặp khách khó tính, bị ném bay mất một cánh tay. Lại có người khác vì quá căng thẳng, tay run lẩy bẩy khi rót trà, lỡ tay làm đổ bát nước nóng lên tay khách, mà đúng lúc đó, vị khách kia lại là một con quỷ đang băng vải vì bị bỏng chết lúc trước.

Người chơi phạm sai lầm còn chưa kịp kêu đau thì đã bị nhiệt độ cực cao thiêu cháy, biến thành một đống than hình người ngay tại chỗ. Xác vẫn là do người chơi dọn vệ sinh kéo ra ngoài xử lý.

Một số người chơi may mắn thì gặp khách hàng tính khí tốt, phạm lỗi nhỏ cũng không bị làm khó, nhưng họ vẫn phải tiếp tục làm việc ở nơi này thêm vài ngày nữa. Với người mới mà nói, cái cảm giác bị đe dọa tính mạng bất kỳ lúc nào như vậy dễ khiến họ gục ngã tinh thần.

Khi đối diện với một số khách hàng có hình thù kỳ quái, vẻ ngoài đáng sợ, vài người chơi lập tức sụp đổ tinh thần. Giá trị lý trí của họ rớt thẳng xuống dưới mức 30, buông luôn cả đồ ăn lẫn giẻ lau đang cầm, thậm chí còn đập phá đồ đạc, rồi la lên: “Tôi không làm nữa! Tôi phải về nhà!”

Đàm Quy đang đi lên cầu thang thì nghe thấy tiếng la đó. Anh quay đầu lại nhìn xuống.Vì nhiệm vụ yêu cầu phải ở trong nhà ăn của mãnh quỷ, nên những người chơi này chỉ cần vừa chạy ra khỏi khu vực, lập tức bị hệ thống loại bỏ tại chỗ, hóa thành một làn sương máu giữa không trung.

Thật ra, người chơi lâu năm không phải chưa từng cảnh báo hay hướng dẫn. Trên diễn đàn còn có cả bài viết ghim ở đầu trang dành riêng cho tân thủ, ai cũng có thể vào xem miễn phí, kể cả khách qua đường. Nhưng vẫn luôn có người không nghe lời, cứ nhất quyết phải lao đầu vào chỗ chết mới chịu.

Con người và quỷ quái vốn dĩ không thể nào đồng cảm với nhau, nên khi chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng như vậy, quản lý đội trưởng của nhà ăn mãnh quỷ vẫn chẳng mảy may động lòng. Một mặt y hung hăng mắng mỏ đám nhân viên mới, một mặt phân phó nhân viên vệ sinh dùng cây lau nhà kéo sạch vũng máu trước cửa tiệm.

Trong trung tâm thương mại này không chỉ có mỗi nhà ăn bọn họ, nếu để cửa tiệm bị vấy bẩn thì sẽ ảnh hưởng đến sinh ý của họ. Nếu bị nhân viên quản lý trung tâm thương mại phát hiện, làm không tốt còn có thể bị phạt tiền.

“Đã bảo không được tự tiện chạy ra ngoài rồi! Phải gan lớn một chút, linh hoạt một chút, chỉ cần các cậu không cố tình phạm sai lầm thì có camera giám sát ghi lại hết, sợ cái gì chứ?!”

Vị đội trưởng nóng tính đành phải lôi mấy người chơi kia lại tiếp tục dạy bảo một trận. Dù lần này Đàm Quy cũng xuất hiện tại nhà ăn mãnh quỷ, nhưng thực ra phó bản này không quá khó.

Bởi vì tại trung tâm thương mại có một vị đại nhân đã đặt ra quy tắc bảo hộ rõ ràng, nên ở khu vực phồn hoa thế này, với biết bao nhiêu con mắt theo dõi, dù nhân viên là nhân loại đi nữa thì các khách hàng cũng không thể tự tiện ra tay tấn công họ.

Bọn quỷ quái thường chỉ có thể thông qua các chiêu trò dụ dỗ, khiến người mới phạm lỗi. Giống như vị đội trưởng quỷ nói, chỉ cần đủ can đảm và cẩn thận thì hoàn toàn có thể vượt qua cửa ải, trở thành người chơi chính thức và có được năng lực đặc biệt.

Đàm Quy thuận lợi bước vào một phòng riêng. Nhà ăn này được thiết kế đúng chuẩn thẩm mỹ của Linh giới, khiến cho người chơi là nhân loại có cảm giác áp lực lạnh lẽo không thể diễn tả.

Tuy nhiên, các chỉ số của Đàm Quy vẫn ổn định, không có dao động bất thường. Chỉ có mức độ no bụng là giảm xuống từ từ theo thời gian tự nhiên. Trong làn sương mờ lượn lờ, từng mâm đồ ăn được chuẩn bị sẵn sàng, lần lượt được bê lên.

Nếu thực đơn không ghi giá rõ ràng, chắc chắn Đàm Quy đã phải hỏi kỹ trước khi gọi món. May mắn là nhà ăn này có yết giá công khai, trừ việc người bán đều là quỷ ra thì mọi thứ khác đều giống như một nhà hàng hợp quy: vệ sinh sạch sẽ, giá cả hợp lý. Dĩ nhiên, so với cửa tiệm bún sáng nay mà Đàm Quy ăn thì nơi này đắt gấp đôi, vì có không gian phục vụ thêm và còn tính thêm 10% phí dịch vụ.

Tiền từ khách mà ra cả. Nhà ăn phát lương cho người chơi, nhưng tiền thiếu vẫn phải lấy từ khách hàng để bù. Một bữa ăn của Đàm Quy tốn hơn một ngàn tinh tệ, trong khi ba lô chứa đồ vuông không thể dùng được. Trên tay Đàm Quy chỉ có vài món từ kho trữ: mấy văn kiện trong túi, một ít chocolate, vài gói bánh quy nhỏ và một nắm kẹo trái cây. Những thứ đó không nhiều, chỉ đủ chống đói cho một ngày nếu ăn tiết kiệm.

Đàm Quy đã biết từ lâu là tiền không đủ xài, nhưng khi thật sự đối mặt với cảnh chẳng thể tiêu thoải mái, anh mới thấy cái gọi là “bình ước nguyện vạn năng” kia thật ra chẳng vạn năng chút nào. Đã lên cấp nhiều lần như vậy mà đến một điều ước đơn giản như “chi tiêu tiết kiệm” cũng không thực hiện được.

Sau khi uống xong một bình trà xanh, Đàm Quy rời khỏi phòng riêng của nhà ăn mãnh quỷ. Khi đang bước xuống lầu thì va phải một nhóm người chơi khác. Mặc dù ai cũng cho rằng Đàm Quy là NPC, nhưng bởi vì anh có ngoại hình quá đẹp, mỗi lần mím môi không cười lại toát lên một vẻ thần thánh đến mê hoặc.

So với những khách hàng có hình thù đáng sợ như trái dưa méo mó hay táo nứt, cô gái kia thà hầu hạ Đàm Quy còn hơn, dù biết rõ đối phương có thể rất nguy hiểm. Cô ta run giọng cầu khẩn: “Làm ơn, xin anh giúp em.”

Cô gái nhỏ nước mắt rưng rưng, vừa nói vừa vươn tay định níu lấy ống quần của Đàm Quy, cơ thể mỏng manh như sắp đổ xuống. Hai người đứng rất gần nhau, theo ý nghĩ của cô ta, dù Đàm Quy có muốn tránh cũng đã không kịp nữa rồi.

Cô gái thả lỏng cơ thể rồi loạng choạng quay lưng, nhưng sau đó lại đập mạnh vào các bậc thang. Cơn đau khiến đầu cô ta ong ong, không thể tin được mở mắt ra, người đàn ông tuấn mỹ như thần thánh ấy đang đứng ngay trước mặt cô ta, lại còn giữ khoảng cách gần hai mét.

Sao có thể? Tại sao đối phương lại nhanh như vậy, mà lại không hề có chút thương tiếc nào cho cô ta?

Đàm Quy không chỉ không thương tiếc, mà còn hơi nhíu mày, chỉ vào một điểm đỏ lóe lên trên camera trên trần nhà: “Chính cô tự ngã, không tin có thể kiểm tra qua video giám sát.”

Cô gái này còn trẻ, khỏe mạnh, sao lại đi nghĩ đến việc ăn vạ thế này? Anh còn muốn gặp bé chồng, nếu nữ nhân này thành công nhào vào người anh và làm dơ quần áo của anh thì sao đây?

Mặc Trầm luôn rất nhạy cảm, mũi cậu cực kỳ nhạy bén. Nếu không cẩn thận có thể bị lây dính chút nước hoa của cô gái lạ, anh phải mất vài phút để giải thích. Hơn nữa, thấy cô ta cố tình tiếp cận, mặt cô ta hướng thẳng về phía anh, và đôi môi đỏ mọng đang tiến lại gần, anh không biết phải làm sao với tình huống này.

Chưa kể anh không có nhiều tiền, nếu giờ phải bỏ thêm chi phí để mua sắm quần áo mới, nếu phải thay đồ mới thì sẽ càng trông như có tật giật mình.

Anh không muốn đắc tội với người lạ, nhưng sao mỗi lần lại có người tính kế như vậy với anh? Sắc mặt Đàm Quy trầm xuống, khí thế tỏa ra chẳng kém gì nữ quản lý trước đây. Cô gái suýt nữa thì rơi nước mắt, nhưng lại bị nghẹn ngào, không dám nói thêm lời nào.

“Cô còn có chuyện gì không?”

Sau một lúc cô gái mới phản ứng lại, điên cuồng lắc đầu, đầu óc vẫn choáng váng: “Không có gì, không có gì đâu!” Chờ Đàm Quy mở cửa kính nhà ăn và rời đi, cô ta mới vội vã bò dậy, rồi phát hiện mình vừa mới hành động quá mạnh, mắt cá chân phải bị trật, mỗi bước đi đều cảm thấy đau đớn, đúng là “trộm gà không thành, lại mất nắm gạo,” mất mát nhiều hơn được.

Đàm Quy không hề biết rằng có một người chơi nữ vì mình mà đang khóc không thành tiếng, phải chịu hậu quả lớn, thất bại nặng nề. Hơn nữa, cô ta tự cho mình thông minh, tự đánh giá cao sức hút của bản thân, nhưng đối với những nhân viên cửa hàng hay quỷ quái bình thường, những người này không dễ bị mê hoặc.Làm sao cô ta có thể tin rằng bản thân có thể mê hoặc được Đàm Quy?

Hơn nữa, Đàm Quy luôn đeo một chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, ai để ý chút sẽ biết rằng anh đã kết hôn. Đối với người lạ, Đàm Quy luôn như gió thu cuốn lá vàng, không cho phép bất kỳ ai có ý đồ xấu tiếp cận, kiên quyết bảo vệ cuộc sống hôn nhân của mình.

Từ sáng sớm lúc 6 giờ cho đến tối, Đàm Quy đã mua không ít hàng hóa tại trung tâm thương mại. Một cái ba lô đặc biệt, một chiếc rương hành lý chứa đầy hàng hóa. Ngoài nước, sữa bò, và các loại trái cây, còn có đầy thức ăn nhanh, đồ ăn vặt nhiều năng lượng, cùng với hai bộ quần áo tắm.

Đàm Quy cảm thấy nặng trĩu với đống đồ vật, nhưng vẫn hơi giảm bớt lo lắng về việc ba lô bị cấm mang đồ ăn. Anh nhìn đồng hồ, do dự một lúc không biết có nên tìm một khách sạn gần đây hay không. Nếu chỉ có một mình anh, việc tìm một quán 24 giờ mua đồ ăn rồi tùy ý ngồi ăn qua đêm chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu Mặc Trầm muốn đến đây, có vẻ như anh cần phải đặt phòng trước.

Đây là khu vực thương mại, từ cửa nhìn qua có thể thấy hai khách sạn gần đó. Anh tìm trên mạng và có thể dễ dàng tìm được phương thức liên lạc. Chỉ cần biết giá tiền, anh có thể vào một khách sạn tương đối an toàn. Dù sao chỉ có người chơi và người từ Linh giới đến, cho dù không tính đến anh ở thế giới nhân loại, Linh giới vẫn luôn tuân theo quy tắc “cá lớn nuốt cá bé,” vì vậy cả người dân ở Linh giới cũng cần có nhu cầu an toàn.

【Quy Lai Hề: Em đang ở đâu? Anh ở tầng một của khách sạn Tân Thế Giới, gần cổng chính đây, tối nay mấy giờ em đến?】

Anh kiên nhẫn chờ đợi vài phút, nhưng không nhận được phản hồi từ Mặc Trầm. Tuy nhiên, anh không có cảm giác bất an hay lo lắng. Ah tin rằng Mặc Trầm không gặp vấn đề gì, có thể điện thoại hết pin hoặc chưa kịp sạc.

Nửa giờ, một giờ, rồi hai giờ trôi qua… Đến khoảng 9 giờ tối, khung chat của Mặc Trầm vẫn im ắng như trước, không có bất kỳ phản hồi nào cho Đàm Quy. Lúc này, nhiều cửa hàng đã bắt đầu đóng cửa, nhưng đa phần các quán ăn vẫn còn mở.

Để tránh bỏ lỡ Mặc Trầm, Đàm Quy đã chọn một quán ăn gần cổng, và còn chọn một vị trí sát cửa. Nơi này có ổ sạc điện, đảm bảo điện thoại của hắn không bị hết pin, không thể liên lạc với Mặc Trầm.

Nếu có cách nào khác để cảm ứng được Mặc Trầm thì tốt, nhưng có lẽ sau khi phó bản kết thúc, dù nhiệm vụ thành công hay thất bại, anh cũng sẽ đi đến hệ thống cửa hàng để xem có sản phẩm tương tự không.

Đàm Quy đã mua một bức tranh và vài dụng cụ vẽ tranh tiện lợi, rồi dùng bút phác họa hình dáng của Mặc Trầm. Vì lo lắng cho sự an toàn của Mặc Trầm, anh thường xuyên kiểm tra điện thoại, sợ mình sẽ bỏ lỡ thông tin từ vợ.

Mỗi 5 giây lại kiểm tra một lần khiến tâm trí Đàm Quy hoàn toàn không thể yên tĩnh, lúc này thực sự không thích hợp để phân tích tình hình nhiệm vụ với đầy ắp suy nghĩ về Mặc Trầm.

“Xôn xao!”

“Trời mưa!” Cơn mưa đổ xuống bất ngờ vào ban đêm, và nó nhanh chóng trở thành cơn mưa to tầm tã. Đàm Quy đứng dậy, đi ra ngoài cửa hàng và mua hai chiếc dù. Một chiếc anh cầm che cho mình, chiếc còn lại dùng che mưa cho Mặc Trầm.

Càng ngày càng nhiều du khách rời khỏi trung tâm thương mại, và vì trận mưa lớn này, nhiều tiệm nhỏ cũng chọn kết thúc buôn bán sớm. Đàm Quy cầm ô, đứng ở cửa chờ đợi.

10 giờ 30 phút, giữa cơn mưa lớn, cuối cùng Đàm Quy cũng nhìn thấy một hình bóng quen thuộc. Người ấy trông rất chật vật, hoàn toàn khác với hình ảnh bình thường, không còn là một con mèo Ba Tư kiêu ngạo tự phụ, mà giống một con mèo ướt nhẹp vì mưa, lông tóc rũ rượi. Không chút do dự, Đàm Quy vội vàng lao đến.

Người đàn ông tuấn mỹ như thiên thần, tay cầm chiếc ô đen lớn, che khuất cả cơn mưa như thác đổ. Trong thế giới nhỏ bé giữa cơn mưa ấy, anh dịu dàng, chuyên chú nhìn Mặc Trầm: “Mặc Mặc, thấy em rồi, em luôn không trả lời tin nhắn, lo lắng chết anh rồi.”

Mặc Trầm ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt xinh đẹp mà Đàm Quy luôn quen thuộc. Dù bị mưa làm ướt nhẹp, trông vẫn vô cùng đẹp đẽ, chỉ có điều hiện ra vẻ yếu đuối và đáng thương, khiến người ta không khỏi cảm thấy động lòng.

Mặc Trầm không muốn để Đàm Quy thấy mình trong tình trạng chật vật này, giống như những mỹ nhân trong lịch sử, luôn kiên quyết không để người khác nhìn thấy mình khi yếu đuối và tiều tụy. Là người kiêu ngạo như cậu, đương nhiên cũng muốn giữ cho mình một hình tượng hoàn mỹ, không muốn để Đàm Quy thấy mình trong bộ dạng tồi tệ này.

Mỗi khi ở bên Đàm Quy, cậu luôn xuất hiện với hình ảnh ngăn nắp, tinh tế, hoàn hảo. Dù có lúc hóa thân thành một chàng trai nông thôn như Trần Tiểu Mặc, cậu vẫn luôn là bông hoa xinh đẹp nhất trong làng.

Đàm Quy lo lắng chờ đợi lâu, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Mặc Trầm trong đám người, không thể chờ đợi thêm, vội vàng lao xuống dưới, chắn ngang đường đi của Mặc Trầm.

Theo kế hoạch của Mặc Trầm, cậu định đi thay quần áo trước, rồi mới xuất hiện trước mặt Đàm Quy, nhưng khi đối diện với ánh mắt dịu dàng, trong trẻo của Đàm Quy, cuối cùng cậu không thể tiếp tục giả vờ. Mặc Trầm không thể giả vờ lẩn trốn, mà thay vào đó, cậu bổ nhào vào trong vòng tay của Đàm Quy. Dù cho hình ảnh lúc này của cậu có chật vật, quần áo rách rưới, đáng thương, Đàm Quy tuyệt đối sẽ không có ý ghét bỏ cậu!