Người đàn ông chết giữa hành lang kia, nhất định đã có một người mới được đưa vào căn phòng của ông ta trong trò chơi.
Vân Thính Chu thu ánh mắt, vững vàng, mu bàn tay khẽ chạm vào ngón tay Tống Bạc Lễ phía sau, dù bận vẫn thong dong chờ quá trình kẻ thần bí chém cửa kết thúc.
Kẻ thần bí coi như không thấy ai khác, từng nhát từng nhát chém xuống, cho đến khi trên cửa xuất hiện một lỗ hổng đủ để gã đi qua mới dừng tay, nắm chặt chuôi đao, khom người bước vào phòng.
Đợi gã đi vào rồi, Vân Thính Chu thu tay, chống lên chỗ hổng đó, xoay người nhìn tình hình bên trong.
Trong phòng gã xăm mình, giờ chỉ còn kẻ thần bí. Gã đảo mắt nhìn khắp bố cục căn phòng, rồi không chút do dự, từng bước đi về phía phòng ngủ, nhấc đao lên bổ xuống. Tiếng kim loại rít gào, chấn động khiến tim người nghe run lên. Người ngoài còn thấy sợ, huống chi người trong phòng.
Nhưng bọn họ chẳng còn cách nào, chỉ có thể chờ, chờ khi kẻ thần bí rời đi.
Vân Thính Chu nhìn chằm chằm bóng dáng gã một lúc, rồi quyết đoán cúi người chui qua khe cửa đi vào, đứng sát cạnh kẻ thần bí.
Tống Bạc Lễ khi thấy hành động ấy, liền đưa tay gỡ chỗ cửa bị chém cho rộng thêm, rồi cũng bước vào theo, nhưng thái độ lại tùy ý hơn nhiều.
Anh không đứng bên cạnh kẻ thần bí, mà tiện tay mở hai cánh cửa phòng ngủ hai bên. Bên trong không có ai, chứng tỏ hai sinh viên đều đang ở trong gian phòng ở giữa.
“Anh là thật hay giả.” Vân Thính Chu nghe thấy động tĩnh, nhưng không quay đầu, bình thản buông một câu.
Không phải nghi vấn, cũng chẳng phải tra hỏi, chỉ như một lời trò chuyện thông thường.
Tống Bạc Lễ dựa vào lưng ghế sofa, khoanh tay trước ngực, ngón tay nhịp nhẹ. Anh đáp: “Đương nhiên là thật, Chu Chu.”
“Vậy tôi cũng không phải giả.” Vân Thính Chu lập tức trả lời, cũng khẳng định chính mình.
Nói xong, cậu nhìn kẻ thần bí phá cửa phòng ngủ chính giữa, rồi xông vào, vung đao chém thẳng vào nữ sinh viên.
Lưỡi đao rạch ngang động mạch, nữ sinh nhanh chóng không còn động tĩnh.
Nam sinh đi cùng như bị dọa choáng váng, đứng chết lặng tại chỗ, đôi mắt trừng lớn nhìn kẻ thần bí.
Nhưng kẻ thần bí chỉ muốn giết một người, ra tay xong thì lập tức quay người rời đi. Trong phòng chỉ còn lại nam sinh, cậu ta quỵ xuống đất, kiệt sức, run rẩy lấy tay che vết thương ở cổ nữ sinh, giọng nghẹn ngào: “Xin lỗi… tất cả là do tôi, nếu cậu không đi theo tôi thì đã tốt rồi.”
Cậu ta bi thương nói lời xin lỗi, nhưng chẳng còn ai đáp lại.
Vân Thính Chu liếc nam sinh kia, khi cậu ta cúi người động tác lớn, áo bị kéo dịch, để lộ hình xăm trên người. Cậu thoáng sững sờ, lại quay đầu nhìn gã xăm mình đã chết nằm trong phòng khách.
Trong khoảnh khắc, cậu hiểu ra tất cả.
Sau một thoáng trầm mặc, cậu mở miệng: “Anh phát hiện từ khi nào?”
“Cái gì?” Tống Bạc Lễ chớp mắt, vẻ mặt không hiểu, bản năng hỏi lại.
“Phát hiện bọn họ là giả từ khi nào? Và phát hiện cậu ta chính là gã xăm mình từ khi nào?” Vân Thính Chu nhíu mày, xoay người nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ nặng nề: “Anh sẽ không nói với tôi rằng những gì vừa xảy ra là mới phát sinh chứ?”
“Vậy cảnh diễn lại này là từ khi nào?”
Đúng vậy. Từ lúc đèn chớp tắt, đến người đàn ông chết giữa hành lang, rồi đến nữ sinh viên bị giết, tất cả đều là diễn lại — những chuyện đã xảy ra từ trước.
Bọn họ vừa mới kích hoạt cốt truyện hồi ức.
“Anh không rõ, Chu Chu. Anh vẫn luôn ở bên em.” Tống Bạc Lễ mím môi, giọng trầm thấp: “Anh làm gì cũng sẽ qua sự đồng ý của em.”
“Mà chuyện nam sinh viên là gã xăm mình, anh cũng vừa mới cùng em xem một lúc mới biết thôi.”
Vân Thính Chu nhìn anh hai giây, gật đầu, không nói gì.
Thật ra nếu tính kỹ, toàn bộ trải nghiệm của gã xăm mình cũng không hoàn toàn là diễn lại. Ít nhất đoạn gã đứng ngoài cửa trao đổi với bọn họ lúc ban đầu, từ lúc bước vào đến lúc tử vong là không phải. Chỉ khi gã chết rồi, hình ảnh mới được tái hiện lại.
Như vậy thì tính là gì?
Vân Thính Chu tạm thời chưa nghĩ ra, đành bỏ qua. Cậu xoay người, bước chân hướng ra cửa. Ngay khi vừa rời khỏi chỗ đứng, từ trên cao rơi thẳng xuống một tờ báo, nện “Đông” một tiếng thật lớn, khiến cả hai chú ý.
Vân Thính Chu quay đầu ngẩng lên nhìn trần nhà trước, xác nhận không có lỗ hổng nào, rồi mới đưa mắt về phía tờ báo. Cậu bước nhanh nên đã đến bên cạnh bàn trà trước sofa. Vì thế cậu hất cằm về phía Tống Bạc Lễ: “Lấy lại đây xem.”
Khóe môi Tống Bạc Lễ khẽ cong, đứng dậy bước đến, cánh tay dài cúi xuống vớt lấy tờ báo. Anh không mở ra, cuộn lại thành ống, gõ nhẹ vào lòng bàn tay, rồi đi đến trước mặt thanh niên.
“Đây, Chu Chu.” Anh dùng cả hai tay cầm một đầu, trao cho cậu.
Vân Thính Chu liếc anh một cái, nhận lấy tờ báo, mở ra từ trên xuống dưới để đọc.
Tiêu đề: Chung cư Nhật Báo.
Ngay phía dưới là vài dòng chữ lớn màu đen, chia ra giữa trang:
【 Kinh hãi! Trong chung cư xuất hiện ma b**n th** giết người?! 】
【Cả một tầng 4 người biến mất không dấu vết là vì sao?? 】
【 Để bảo đảm an toàn cho bạn và gia đình, xin đừng tùy tiện ra ngoài!! 】
Ngón tay Vân Thính Chu lướt qua những chữ in đậm, rồi dời ánh mắt xuống góc phải phía dưới, nơi có một mục thưởng.
【 Thưởng.
Nếu ai có thể bắt được ma b**n th** giết người, sẽ nhận được phần thưởng phong phú: tiền bạc, châu báu, nhà xe, sinh mạng, tất cả đều tùy người đó lựa chọn. 】
Rất kỳ lạ.
Ba mục thưởng đầu còn hợp lý, nhưng riêng “sinh mạng” khiến người ta khó hiểu.
Nếu tờ báo này thật sự dành cho cư dân chung cư, thì hoàn toàn không cần đến lựa chọn cuối cùng kia. Nếu nó đã xuất hiện, vậy chỉ có thể chứng minh: tờ báo này là viết cho người chơi xem.
Chỉ người chơi mới có thể nhìn thấy.
Những tiêu đề này cùng phần thưởng chính là cốt truyện lớn.
Mà theo hệ thống, nhất định phải đi hết cốt truyện của mình. Nghĩa là ngoài cốt truyện lớn, còn phải hoàn thành cốt truyện nhỏ.
Thiếu một thứ cũng không được.
“Tê.” Tống Bạc Lễ chẳng biết từ lúc nào đã lại gần, ánh mắt dừng ở góc trái dưới của tờ báo, đưa tay chỉ: “Ảnh này, không phải là em với anh sao?”
Theo hướng anh chỉ, Vân Thính Chu nhìn sang, quả nhiên thấy một bức ảnh đen trắng. Trong đó có hai người dựa vào nhau, một người còn ngả vào vai người kia, cả hai đều cười rạng rỡ.
Nhìn đơn thuần thì rất ấm áp.
Nhưng khi đọc dòng chữ kèm theo thì không hay ho gì.
Bên dưới ghi rằng: Hai người bọn họ chính là hai trong những người đã biến mất ở tầng 4, hơn nữa họ còn là chồng chồng.
Vân Thính Chu trầm mặc một lúc, miệng mở rồi lại khép, cuối cùng khẽ nói: “Hình như tôi có một người chồng ở đây, nhưng anh ta đã chết.”
“A, chuyện này là thế nào?”
Nghe vậy, Tống Bạc Lễ vừa xoa cằm vừa nhìn chằm chằm gương mặt cậu. Vài giây sau, anh mở miệng: “Anh với em yêu đương vụng trộm?”
“Thật ra hai chúng ta mới là một đôi?”
“Người chồng chết sớm kia chỉ là cường thủ hào đoạt em từ anh, nhưng gã không có cái mệnh ấy?”
“Anh thầm yêu em?”
Anh đang im lặng, mà vừa mở miệng lại ném ra bốn câu hỏi liên tiếp, mỗi câu đều chẳng đứng đắn chút nào.
Vân Thính Chu mím môi, nhớ đến bức ảnh chụp từng thấy trong phòng, nhướng mày nói: “Anh cường thủ hào đoạt tôi, không tôi thì không được.”
Cậu chẳng chọn câu nào trong bốn câu hỏi, tự cho mình đáp án.
“Ừ.” Tống Bạc Lễ cũng thuận theo, thậm chí còn có chút mơ màng, “May mà chồng trước chết sớm, nếu không anh cũng chẳng có cơ hội cường thủ hào đoạt em, biến em thành vợ anh.”
Anh không phủ nhận câu “không em thì không được”.
Bởi đúng là anh không có em thì không thể.
Vân Thính Chu khép tờ báo lại, ngẩng mắt nhìn anh cười nhạt, rồi xoay người đi ra ngoài. Tờ báo này cho nhiều thông tin, nhưng vẫn thiếu một phần, chắc là nằm trong tay tóc xanh.
Cậu cần phải đi xem.
Cậu vừa bước đi, Tống Bạc Lễ cũng thong thả theo sau, lại còn không đứng đắn mà gọi với: “Vợ ơi, chậm thôi nào.”
Bước chân Vân Thính Chu không dừng, vẫn đi thẳng tới cửa, tay đặt lên nắm cửa, nhẹ nhàng xoay một cái, dễ dàng mở ra rồi bước ra ngoài.
Còn tưởng rằng sau khi bước ra sẽ thấy một cánh cửa đóng kín, nhưng không ngờ cánh cửa đối diện lại khép hờ, từ ngoài nhìn có thể thấy lờ mờ tình hình bên trong.
Phòng của tóc xanh không bật đèn, bên trong tối om.
Vân Thính Chu lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, cậu đứng ngay dưới ánh sáng, đưa tay đẩy cửa. Cánh cửa kẽo kẹt vang lên, ánh sáng yếu ớt từ ngoài hành lang tràn vào, cắt đôi bóng tối, soi sáng chút ít trong phòng.
“Thẩm Dữ Thanh.” Cậu đứng ở cửa gọi một tiếng, không có hồi âm. Cậu lại gọi: “Tiểu Thảo?”
Vẫn im lặng.
Cậu khẽ hừ, bước hẳn vào, mượn ánh sáng mờ mở bật công tắc.
Bố cục căn phòng giống hệt phòng gã xăm mình, đến cả xương cốt, thi thể mục rữa cũng đều y chang, như thể sao chép lại. Lúc này tóc xanh nằm gục trên sofa, bất động.
Dưới thân cậu ta là một vũng máu lớn, loang ra nhuộm đỏ nửa chiếc sofa.
Không cần nhìn kỹ cũng biết đã sớm tắt thở.
“Cậu ta chết rồi?” Tống Bạc Lễ từ ngoài bước vào, chẳng buồn liếc thi thể lấy một cái, trực tiếp kết luận.
“Ừ.” Vân Thính Chu đáp khẽ, đi ngang qua sofa, tới trước cửa phòng ngủ trong cùng, nhưng không thấy phần báo chí còn lại.
“Bị cầm đi rồi?” Cậu nghĩ ngợi rồi nói.
Dựa theo hồi ức cốt truyện, hai bên phải diễn lại đồng thời. Bên bọn họ bắt đầu, bên kia cũng khởi động. Điều đó có nghĩa là nhóm Thẩm Dữ Thanh đã xem tận mắt hết trải nghiệm của tóc xanh.
Như vậy rất có thể phần báo chí còn lại cũng đã bị họ lấy đi.
Nếu bọn họ mang đi thì chẳng sao. Nhưng hiện tại cả ba người đều mất tích, mới thành chuyện.
Mỗi nhóm chỉ giữ một nửa thông tin, nếu về sau không còn gợi ý nào nữa, xác suất thất bại sẽ rất cao.
Vân Thính Chu dựa lưng vào tường, khẽ khép mắt, bàn tay mân mê tờ báo vừa lấy từ gã xăm mình, để trang giấy phát ra âm thanh xào xạc.
Một lát sau, cậu ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Tống Bạc Lễ đang kéo thi thể tóc xanh xuống khỏi sofa. Trong lúc lục soát đồ vật, anh còn vô ý giẫm lên thân thể cậu ta.
Khi nhận thấy ánh mắt của Vân Thính Chu, anh lại giơ bàn tay vấy đầy máu, nói: “Chu Chu, tóc xanh chết trông đáng sợ quá, anh sợ lắm QAQ…”
“Anh…” Lần đầu tiên Vân Thính Chu thực sự không biết nên nói gì, chỉ rơi vào trầm tư.
Ngay lúc cậu còn đang suy nghĩ, ngay khoảng cách trước mặt chưa đầy một tấc, vang lên một âm thanh khe khẽ.