Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 101: nhân vật sắm vai 9 “Tình nhân?”



Là nửa tờ báo còn lại rơi xuống.

Vân Thính Chu nghiêng mắt nhìn, thấy nó rơi trên đất liền nhặt lên, mở ra đọc từ trên xuống dưới, càng đọc mày càng nhíu chặt.

Trên nửa tờ báo này không có tin tức trọng điểm nào, so với báo chí thì giống một bản hiệp nghị hơn.

Nhưng cũng không hoàn toàn chính xác, vì mặt giấy chỉ có hai ô trống, phía sau lần lượt ghi “đồng ý” và “không đồng ý”.

Về việc đồng ý hay không đồng ý cái gì, trên đó lại không viết.

Vân Thính Chu khép mắt, ngoắc tay với Tống Bạc Lễ: “Nhân tình, lại đây ký tên.”

Nghe vậy, Tống Bạc Lễ khẽ cười, cũng không buồn lau máu trên tay, trực tiếp bước tới, dang tay ôm Vân Thính Chu vào lòng. Cánh tay nâng lên không chạm vào người, môi khẽ lướt qua vành tai cậu, giọng thấp trầm: “Nhân tình?”

“Chồng em đã chết, giờ chúng ta danh chính ngôn thuận.”

Nói xong, anh nâng tay đỡ cánh tay cậu, để tờ báo đưa cao hơn một chút, vừa khéo để anh nhìn thấy chữ trên đó.

“A.” Tống Bạc Lễ khẽ chậc lưỡi, cụp mắt nhìn báo, rồi không chút do dự đưa bàn tay dính máu ấn xuống ô “đồng ý”.

“Tại sao chọn đồng ý?” Vân Thính Chu nghiêng đầu, tránh môi nóng rực phía sau đang cọ vào vành tai mình, cậu cảm giác tai như sắp bỏng rát, “Anh biết hai lựa chọn này thực chất là gì không?”

“Không biết.” Tống Bạc Lễ cười khẽ, rồi hạ giọng: “Nhưng đây là thứ em đưa cho anh chọn. Dù có chết, anh cũng đồng ý.”

Vân Thính Chu ngẩn người trong chốc lát, mơ hồ cảm thấy lời này có chút quen tai, nhưng trong đầu lại không tài nào tìm ra hình ảnh tương ứng. Cậu quay đầu nhìn về phía trước, vừa lúc chạm phải ánh mắt của người kia.

Trong khoảnh khắc ấy, yết hầu Tống Bạc Lễ khẽ lăn mấy cái, rồi dời mắt đi nơi khác.

“Không chết đâu.” Vân Thính Chu gấp tờ báo dính máu lại, đặt cùng tờ đầu tiên, cầm trong tay, tự nhiên đổi chủ đề: “Anh phát hiện được gì bên kia không?”

“Hình như thân thể tên tóc xanh này không ổn định lắm.”

Tống Bạc Lễ thu cánh tay lại, khi tránh sang bên cạnh Vân Thính Chu cũng cẩn thận không để máu dính lên người cậu, “Đi xem thử không?”

“Ừ.” Vân Thính Chu đáp khẽ, rồi bước đến chỗ thi thể tóc xanh. Vì xác bị kẹt giữa sofa và bàn, không tiện ngồi xổm, cậu chỉ đứng nhìn.

Từ khuôn mặt xuống đến bàn chân, cậu ta quấn bọc kín mít, chỉ lộ ra mặt. Ngoài gương mặt còn chút phản nghịch, toàn thân không hề để lộ da thịt.

Vân Thính Chu nghiêng đầu, khom lưng nhìn sát vào mặt cậu ta, thấy sắc mặt trắng bệch, quầng thâm dưới mắt nặng nề. Cậu suy nghĩ một lúc, đặt báo lên bàn, sau đó xắn tay áo lên quá khuỷu, đưa tay định lột quần áo trên thi thể.

Ngay lúc ngón tay cậu sắp chạm vào, giọng Tống Bạc Lễ vang lên từ phía trước: “Chu Chu, chú ý an toàn.”

Chưa kịp để Vân Thính Chu nói gì, anh lại bổ sung: “Anh đi rửa tay.”

“Ừ.” Vân Thính Chu đáp khẽ, ngẩng đầu nhìn bóng lưng nam nhân bước vào phòng bếp, trong phòng lập tức vang lên tiếng nước chảy. Đợi đến khi tiếng nước ổn định, cậu mới một lần nữa cụp mắt, bắt tay lột quần áo thi thể.

Có lẽ vì phòng tóc xanh chưa từng đón ánh mặt trời, hoặc vì cậu ta quấn mình quá chặt, làn da trắng bệch đến mức phản sáng, ngay cả mạch máu xanh mờ cũng nhìn rõ.

Cũng vì thế, bất kỳ vết thương nào trên người cậu ta đều không thể che giấu.

Trên cơ thể tóc xanh, từ cánh tay, bàn tay cho đến ngực, chi chít vết dao, lớp này chồng lên lớp khác, có những nhát rất sâu, rõ ràng là kết quả của việc cắt đi cắt lại nhiều lần.

Gần như nửa thân trên là một mảnh thê thảm như vậy, khỏi cần nói đến nửa dưới.

Vân Thính Chu khẽ thở dài, nhớ đến cảnh tượng gã xăm mình, cậu đoán thời gian tồn tại của tóc xanh cũng không ngắn hơn gã, thậm chí như lời chính cậu ta từng nói, bọn họ cùng thời điểm bước vào phó bản này.

Hơn nữa, trong cả hai không có lấy một người đủ thông minh, chỉ có thể để phó bản nghiền nát tư duy, bị biến thành công cụ, thành trò tiêu khiển cho kẻ khác, và cuối cùng bị đá văng như rác rưởi.

Do tư thế cúi người, cộng thêm khoảng trống chật hẹp, Vân Thính Chu bỗng tối sầm mắt, theo bản năng đưa tay tìm chỗ bấu víu, lại chạm ngay vào đệm sofa dính đầy máu.

Khi tầm mắt sáng lại, việc đầu tiên cậu nhìn thấy chính là bàn tay trái lấm lem máu. Cậu bất đắc dĩ hừ một tiếng, đứng dậy, vòng qua sofa và bàn, bước vào phòng bếp.

Phòng bếp của tóc xanh so với gã xăm mình thì khá hơn nhiều. Vân Thính Chu mở vòi nước, mặc cho dòng nước lạnh rửa trôi vết máu trên tay. Đợi đến khi tay đã sạch sẽ, cậu ngẩng lên, ánh mắt lướt một vòng rồi gọi nhỏ: “Tống Bạc Lễ.”

Không ai đáp lại. Phòng bếp chỉ vang vọng tiếng dội âm.

Trống rỗng, không giống như từng có người ở đó.

“Tống Bạc Lễ?” Vân Thính Chu tắt vòi, lau khô tay, đi tới cửa phòng ngủ gần nhất, đẩy cửa, nhưng bên trong cũng trống rỗng.

Tống Bạc Lễ đã biến mất.

Cứ thế mà biến mất, không để lại một câu nào.

Vân Thính Chu không nghĩ Tống Bạc Lễ cũng là hư ảo, là một màn diễn lại. Anh là thật. Lý do biến mất chắc hẳn giống Thẩm Dữ Thanh và những người khác, tám phần không nguy hiểm đến tính mạng.

Nhớ lại kỹ năng diễn xuất vụng về và những lời “trà xanh” tự cho là đúng kia, Vân Thính Chu khẽ thở ra một hơi, đưa tay xoa cổ, rồi quay lại sofa.

Theo động tác của cậu, cả căn phòng vang lên tiếng sàn sạt.

【Xin người chơi chú ý, hiện tại phát hiện ngài đang ở trạng thái tự do. Xin nhanh chóng quay lại nhiệm vụ cốt truyện, nếu không ngài sẽ mất đi một phần ý thức.】

Không hề báo trước, hệ thống lên tiếng. Lần này không phải giọng máy móc lạnh băng, mà âm sắc dịu dàng hơn nhiều.

Nghe vậy, Vân Thính Chu khựng lại. “Trạng thái tự do” là sao? Cậu đâu có kích hoạt cốt truyện đặc thù, cũng chẳng gặp NPC kỳ lạ. Hơn nữa, tiến độ cốt truyện đã đạt 7%.

Nếu phải tìm lý do, thì có lẽ chỉ bởi hiện tại cậu chỉ còn một mình.

Cậu nghĩ lại, quả thật cũng đúng. Khi những người khác đều ở một chỗ, mà chỉ mình cậu bị vây vào hồi ức, diễn lại, thì quả nhiên đây chính là nhiệm vụ đơn tuyến.

Nghĩ vậy, cậu nhướng mày, đi tới sofa, cầm tờ báo trên bàn, liếc qua thi thể tóc xanh một lần cuối, rồi rời khỏi phòng.

Trên đường đi, cậu vừa dùng báo gõ vào lòng bàn tay vừa quan sát hành lang. Cuối cùng, cậu tựa lưng vào vách tường hành lang.

Ban đầu đèn hành lang vẫn sáng bình thường. Hai ba phút sau bắt đầu chập chờn, và rồi kẻ thần bí lại xuất hiện, di chuyển theo nhịp sáng tắt của đèn.

Vân Thính Chu lập tức dừng động tác gõ báo, ánh mắt dõi chặt vào gã, theo dõi từng bước đến gần.

Cậu biết đây là cốt truyện hồi ức, kẻ thần bí không thể gây hại cho mình. Nhưng lần này, khi gã chỉ còn cách một bước, đèn vụt tắt.

Khi sáng lại, kẻ thần bí đã đứng ngay trước mặt, tấm vải đen che kín khuôn mặt chỉ còn cách cậu hai phân. Vân Thính Chu cảm giác hơi thở mình phả thẳng lên lớp vải.

Thế nhưng gã không có phản ứng gì, chỉ đứng đó nhìn một lúc lâu, rồi đến lần đèn tắt kế tiếp thì lùi lại.

Ngay khi gã lùi đi, Vân Thính Chu nhanh chóng quay đầu nhìn vách tường sau lưng. Chỉ là một mảng trắng tinh, không vết máu, không vết cào.

Cậu trầm mặc chớp mắt, quay đầu nhìn kẻ thần bí thì phát hiện đối phương không có ý định rời đi, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm bức tường trắng phía trước. Vân Thính Chu nhíu mày, rời khỏi vách tường, đi thẳng về phía phòng gã xăm mình.

Cậu băng qua phòng khách, đi vào bếp, lục trong ngăn kéo tìm được một con dao phay vừa tay, cầm chặt trong tay rồi lạnh mặt bước ra.

Ánh mắt nhìn thẳng, đi ngang qua kẻ thần bí, tay trái cầm báo, tay phải nắm dao, thẳng tay bổ mạnh vào bức tường trắng trơn.

“Đông, đông…” Tiếng dao phay chém xuống vang vọng, trên tường nhanh chóng in chi chít vết cắt, hợp lại thành một vòng tròn. Vân Thính Chu lại bổ thêm vài nhát quanh đó, đến khi thấy mặt tường khẽ rung lắc mới dừng tay, vứt dao xuống đất.

Cậu không dùng tay phải, mà đưa tay trái ấn mạnh vào giữa vòng tròn. Mặt tường lõm xuống, lộ ra thứ ẩn giấu bên trong.

Trái với dự đoán, bên trong không phải đầu người, không phải xương trắng lởm chởm, cũng chẳng có thi thể nguyên vẹn nào, mà chỉ có một chùm chìa khóa.

Chính xác hơn là một chuỗi chìa khóa.

Vân Thính Chu đưa tay gỡ xuống, cau mày nhìn kẻ thần bí. Dù biết đây chỉ là diễn lại, nhưng bản năng cậu vẫn quay người thủ thế.

Ngoài dự đoán, kẻ thần bí cũng xoay người theo, ánh mắt dán chặt vào chùm chìa khóa.

Thế là hai người đứng đối diện, giằng co ngay giữa hành lang.

Vân Thính Chu mím môi, tung chùm chìa khóa lên rồi đón lại trong lòng bàn tay vài lần. Đến lần thứ ba, kẻ thần bí mới có hành động. Gã xoay người gọn gàng, đi thẳng về phía cầu thang.

Nhưng gã không xuống tầng dưới, mà lại đi lên tầng trên. Đó chính là tầng Vân Thính Chu vừa đặt chân đến khi bước vào phó bản này.

Theo lý, đó phải là tầng cao nhất hiện có. Kẻ thần bí không nên, cũng không thể, đi lên được tầng cao hơn nữa.

Ánh mắt Vân Thính Chu tối lại, lặng lẽ đi theo. Hai người cách nhau bốn, năm bậc thang. Đợi đến khi Vân Thính Chu đặt chân lên hành lang, thì kẻ thần bí đã biến mất.

Ngay lúc cậu định bước tiếp, hệ thống lại một lần nữa cảnh báo.

【Người chơi chú ý, tiến độ cốt truyện hiện tại là 10%, nhưng ngài vẫn ở trong trạng thái tự do. Xin nhanh chóng quay về cốt truyện chính, xin nhanh chóng quay về cốt truyện chính.】

【Nếu không, ngài sẽ gặp phải hình phạt càng nghiêm trọng hơn.】

Bước chân Vân Thính Chu vẫn không dừng, coi cảnh báo của hệ thống như gió thoảng bên tai. Lúc thì nói sẽ mất một phần ý thức, lúc lại dọa chịu hình phạt nghiêm trọng.

Lúc thì lạnh lùng như máy móc, lúc lại pha thêm chút cảm xúc ấm áp. Hệ thống gì mà tinh thần phân liệt.

Cậu thậm chí còn hoài nghi, hệ thống này cũng bị rút mất một phần ý thức, thành ra đầu óc điện tử vận hành không nổi.

Không dừng lại ở phòng phía trước, Vân Thính Chu cầm chùm chìa khóa đi thẳng tới cửa phòng mình. Nhưng khi chuẩn bị mở ra, cậu đổi ý, lui hai bước, đứng trước cửa phòng kế bên, tra chìa khóa vào ổ.

“Kẽo kẹt!”