“Thật.” Vân Thính Chu gật gật đầu, thừa dịp nam sinh kia mới vừa tỉnh lại không bao lâu, thuận thế hỏi thêm một câu, “Cậu hiện tại có mấy bông hoa hồng nhỏ?”
Nam sinh nghe thấy nhắc tới hoa hồng nhỏ thì vui mừng vài giây, nhưng rất nhanh lại nửa híp mắt, buồn ngủ, giọng nói cũng lờ mờ, “Tôi… có tám đóa.”
Tám đóa?
“Tám đóa?!” Người đứng trước nam sinh xoay người lại, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, đầu tiên dừng mắt nhìn Vân Thính Chu vài lần, sau đó lại nhìn nam sinh kia.
Nhưng vừa nhìn đến nam sinh, cậu ta dường như đột nhiên bình tĩnh trở lại, thở dài, lắc đầu rồi quay đi.
Tám đóa thật khiến người kinh ngạc, nhưng người có tám đóa lại không làm người thấy kinh ngạc.
Vân Thính Chu nhanh chóng hiểu rõ logic này, nhướng mày nhìn người định quay đi, kịp thời mở miệng hỏi, “Bạn học, vậy cậu có mấy đóa?”
“Tôi?” Người kia cụp mắt, vành mắt sắp đỏ lên, giọng cũng nghẹn lại, “Tôi chỉ có một đóa, mà tháng này đã trôi qua năm ngày, làm sao có thể gom đủ 30 đóa hoa hồng nhỏ để về nhà chứ?”
“Không sao.” Vân Thính Chu thấy cậu ta như sắp tuyệt vọng, liền dịu giọng an ủi, “Tôi cũng chỉ có một đóa.”
Không biết có phải vì lời này khiến cậu học sinh kia nảy sinh cảm giác đồng cảnh anh em hay không, cậu ta trừng mắt nhìn, rồi khẽ vỗ nhẹ cánh tay Vân Thính Chu, “Cậu tên gì vậy bạn học? Chúng ta làm quen một chút, cảm giác hai ta thật có duyên.”
“Vân Thính Chu.”
“Tôi tên Trương Tam.” Trương Tam vừa gật đầu vừa nói tên mình, cuối cùng còn không quên khen một câu, “Anh em, tên cậu thật dễ nghe đó.”
Ngay lúc Vân Thính Chu định đáp lại Trương Tam thì cậu nhạy bén phát hiện tiếng ồn ào thảo luận bên cạnh bỗng chốc dừng lại, hơn nữa vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn lên người cậu, thẳng thắn, tr*n tr**.
Mục đích rõ ràng.
Cậu chớp mắt, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên bục, trong lúc cùng ánh mắt của các bạn học xoay người lại chạm nhau, cậu cảm thấy có chút quỷ dị, vừa ngước lên thì phát hiện nữ giáo viên được gọi là chủ nhiệm giáo dục đã biến mất trên bục.
“Tê.” Trong khoảnh khắc ấy cậu thấy lạnh sống lưng, còn chưa kịp quay đầu, liền nghe thấy phía trước có vô số học sinh đồng loạt mở miệng, nhịp nhàng hô: “Chào cô giáo.”
Vân Thính Chu hơi khựng lại, xoay người, mặt không biểu cảm mà ngẩng lên, thấy trước mắt là nữ giáo viên đang mỉm cười, cậu cũng mở miệng chào: “Chào cô giáo.”
“Ừ.” Nữ giáo viên giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó nhìn về phía Vân Thính Chu, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói mang theo ý cười, nhưng rơi vào tai lại khiến người ta rùng mình, “Vừa nãy em đang nói gì thế?”
Vân Thính Chu nhìn cô ta, trực giác mách bảo rằng giờ cậu có nói gì cũng vô ích, nữ giáo viên này chưa chắc sẽ nghe, thế nên cậu giữ im lặng.
Quả nhiên, sau khi câu kia rơi xuống vài giây, cô ta lại thêm một câu, “Lên bục.”
Vân Thính Chu liền nghe lời, bước lên đứng cạnh cô ta.
Nữ giáo viên hừ lạnh một tiếng, đưa microphone cho nam thanh niên bên cạnh, cả người như biến thành một người khác, tay kia chỉ xuống hàng học sinh phía dưới, nâng cao giọng nói: “Không phải muốn nói chuyện sao, tôi cho các em cơ hội.”
“Bây giờ đứng trên bục này, đối mặt với các bạn phía dưới mà nói chuyện, mỗi người một câu đã lãng phí mười giây, cả khối mỗi lớp nhiều học sinh như vậy, các em lãng phí bao nhiêu thời gian, tính nổi không?”
Quả thật quá giống cao trung rồi.
Rất kinh điển.
Vân Thính Chu nhận lấy microphone, rũ mắt nhìn xuống, cảm thấy đây là một cơ hội không tồi.
Trong khoảng thời gian cậu bước vào phó bản này, đã gặp được hai học sinh có tên tuổi rõ ràng, hơn nữa theo lời bọn họ, cậu cho rằng tên học sinh ở đây hẳn là đều rất bình thường, rất dễ gặp ngoài đời.
Điều này cũng có nghĩa, người chơi trong phó bản này rất dễ dàng nhận nhau, chỉ cần báo tên là đủ.
Vì vậy cậu nâng tay, đưa microphone sát vào miệng, nhìn xuống phía dưới, giọng nói rất chậm, từng chữ từng chữ cất ra, đồng thời quan sát phản ứng của những người bên dưới: “Tôi là Vân Thính Chu.”
Không thể không nói, chiếc microphone này có âm lượng rất lớn, phạm vi truyền âm cực rộng, khiến toàn bộ học sinh ở đây đều nghe rõ ràng, điều này cũng rất có lợi cho Vân Thính Chu.
Phần lớn học sinh nghe xong câu này, trên mặt đầu tiên hiện lên vẻ mờ mịt, sau đó là khó hiểu, chỉ có hai ba người ngẩng đầu lên, vươn cổ nhìn chằm chằm lên bục giảng.
Tìm được rồi.
Cậu không nói thêm gì, chỉ đứng thẳng tại chỗ.
Khoảng 30 giây sau, nữ giáo viên không nhịn nổi, đoạt lại microphone, tức giận nói: “Bạn học này bị phạt trừ một nửa hoa hồng nhỏ, nếu còn có đồng học nào giống cậu ta, thì tự gánh hậu quả.”
“Tan học.”
Hai chữ cuối cùng còn chưa kịp tan trong gió, phía dưới bục giảng đã không còn một học sinh nào, trống rỗng.
Vân Thính Chu cũng không định ở lại lâu, xoay người đi về phía khu dạy học, trong lòng vẫn còn một vấn đề nhỏ. Tên và lớp có thể giả tạo, nhưng tuyệt đối không thể nói bừa.
Cậu cau mày bước lên bậc thang chuẩn bị lên tầng hai, thì ở thấy Trương Tam đang thò nửa cái đầu ở chỗ lối rẽ ra lén nhìn.
Trương Tam hết thò ra lại rụt vào, trông chẳng khác gì tên ăn trộm. Khi cậu ta thấy Vân Thính Chu, ánh mắt sáng rực lên, vội duỗi tay ra hiệu cho cậu lại gần.
Vân Thính Chu liền rẽ bước đi tới, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị cậu ta túm lấy tay áo, kéo vào trong lớp học.
“Mau mau, lập tức vào học, coi như người anh em là tôi đây giúp cậu một phen.” Trương Tam nói xong liền nhanh nhẹn lăn vào dãy bàn phía sau, loảng xoảng một cái ngồi xuống ghế, cầm sách trên bàn giả vờ lật xem.
Vân Thính Chu thì đứng ở cửa, đưa mắt nhìn quanh cả lớp học. Ấn tượng đầu tiên là áp lực, sau đó là rách nát.
Trong lớp, học sinh ai nấy đều cúi đầu, tất cả đều đeo kính, không thèm để ý đến thế giới bên ngoài, trong mắt chỉ có sách vở. Bảng đen trong lớp lồi lõm gồ ghề, trên trần nhà chỉ có một cái quạt rỉ sét, vách tường loang lổ bong tróc.
Cậu đảo mắt nhìn khắp phòng, cuối cùng chú ý đến một chỗ trống ở hàng ghế cuối cùng, sát góc phải cạnh tường. Cậu bước đến đó, vừa ngồi xuống còn chưa kịp lấy sách ra, thì cửa lớp bị ai đó đập loảng xoảng rung động.
“Thịch! Thịch! Thịch!”
Âm thanh lớn như sấm, chói tai vô cùng.
Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, cả lớp không một ai ngẩng đầu nhìn.
Ngón tay Vân Thính Chu hơi cong lại, quyết định cứ lấy sách ra mở trước, rồi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Đứng đó là một nam giáo viên, sắc mặt nghiêm khắc, kẹp một quyển sách dưới nách, tay kia vẫn kiên trì gõ cửa. Thấy lâu như vậy mà chẳng ai ngẩng đầu, ông ta mới gật gù tỏ vẻ vừa lòng, sắc mặt dịu xuống, “Hôm nay biểu hiện rất tốt, không ai ngẩng đầu.”
“Các em cũng đã ôn tập lâu rồi, bây giờ làm bài kiểm tra nhỏ, tất cả bỏ sách xuống đất.”
“Phanh, phanh, phanh.”
Mấy tiếng vang lên, cả sàn lớp bị sách vở phủ kín, không còn chỗ đặt chân. Đồng thời, đề thi được truyền xuống từng bàn.
Vân Thính Chu nhận lấy tờ đề, trải ra trên bàn, đảo mắt nhìn qua một lượt.
Là đề thi Toán năm ba cao trung, mô phỏng kỳ thi đại học.
Cậu lấy bút từ túi trong bàn ra, viết tên mình lên đầu rồi mới bắt đầu xem đề. Sau khi lật xem từ đầu đến cuối, trong lòng đã có tính toán.
Đề thi nhìn chung không khó, ở mức trung bình, nửa tiếng đến một tiếng là có thể làm xong.
“Các em đều đã nhận được đề thi, chú ý kỷ luật phòng thi.” Nam giáo viên ho khan một tiếng, ngồi xuống bục giảng, mở ly nước uống một ngụm, “Nếu bị tôi bắt gian lận, trừ một đóa hoa hồng nhỏ.”
“Đương nhiên, nếu thành tích đứng đầu lớp, có thể được thưởng một đóa.”
Nói xong, nam giáo viên cũng không mở miệng thêm, yên lặng ngồi giám thị. Trong lớp chỉ còn lại tiếng hít thở và tiếng bút viết lách tách.
Vân Thính Chu lật qua tờ bài thi, bắt đầu làm từ phía sau, tốc độ cực nhanh, hai ba phút đã giải xong một bài lớn. Khi những người khác còn chưa viết xong phần đầu, cậu đã lật sang làm phần trắc nghiệm.
Đối với cậu mà nói, đề thi này quá đơn giản, gần như chẳng cần suy nghĩ. Nhưng đúng lúc ngòi bút chạm xuống phần trắc nghiệm, mực bỗng dưng tuôn trào như vỡ đê, nhanh chóng loang ra, chỉ trong chốc lát đã phủ kín nửa tờ giấy.
Cậu định nhấc tay để đổi hướng bút, nhưng cánh tay lại như bị vật ngàn cân đè nặng, không thể nhúc nhích. Vai và cổ từ từ lạnh buốt, luồng hàn ý xuyên qua da thịt chui thẳng vào xương cốt, khiến ngón tay cậu run rẩy không ngừng.
Vân Thính Chu nhắm mắt, tập trung tinh thần chuẩn bị thử nâng tay thêm lần nữa, hy vọng cứu vãn phần bài thi chưa bị loang mực. Nhưng còn chưa kịp động tác, mặt bàn đã vang lên tiếng động nặng nề.
Cậu quay đầu nhìn theo âm thanh, phát hiện trên bàn là một nhãn cầu, còn dính máu, có lẽ do mặt bàn gồ ghề mà nó lăn thêm hai vòng, vệt máu đỏ tươi kéo dài in rõ trên tờ bài thi.
“Đông!” lại thêm một tiếng.
Một nhãn cầu khác rơi xuống, trùng hợp thay cũng nện ngay trên bàn. Nhưng khác với cái trước, nó không lăn, mà trực tiếp nổ tung, bắn tung tóe máu đặc và vô số mảnh nhãn cầu, văng cả lên tay Vân Thính Chu, thậm chí dính cả lên mặt cậu.
Cậu khẽ hít một hơi, chậm rãi ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Phía trên chẳng có gì cả, ngay cả một kẽ hở cũng không, hoàn toàn nguyên vẹn.
Vậy nhãn cầu kia từ đâu rơi xuống? Hơi lạnh trên người cậu lại từ đâu đến?
Vân Thính Chu quay đầu nhìn ra phía sau, mọi thứ vẫn bình thường, trống trải như cũ. Nhưng cái lạnh trên người lại càng nặng thêm, cậu cảm thấy có thứ gì đó trườn lên cổ mình, siết chặt dần.
Có thứ gì đó muốn lấy mạng cậu.
Ngay lúc cậu sắp nghẹt thở, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, lẫn lộn tiếng la hét, tiếng khóc cùng tiếng bước chân, hỗn loạn một mảnh.
“Có người ch·ết rồi!!!”
“Ch·ết người a a a!”
Vân Thính Chu thừa dịp hỗn loạn này quay đầu nhìn về phía bục giảng, nhưng không còn thấy bóng dáng nam giáo viên đâu cả.
Thay vào đó, cậu nhìn thấy một hốc mắt trống rỗng rỉ máu, cùng khuôn mặt trắng bệch kề sát ngay trước mặt mình, chỉ cần nghiêng thêm một centimet là sẽ trực tiếp mặt chạm mặt.
Thứ kia đang vươn tay bóp chặt cổ Vân Thính Chu, mái tóc dài rối tung phủ kín bàn học, che khuất cả tờ đề toán, từng giọt nước lạnh lẽo theo tóc nhỏ xuống, khiến bài thi ướt sũng.
Vân Thính Chu mím chặt môi, bên tai vang lên những âm thanh hỗn loạn càng lúc càng gần. Cửa lớp học như bị ai đó đẩy mở, có người bước vào, nhưng cậu chẳng thấy gì cả.
Chỉ có thể nghe được tiếng thở gấp gáp và những lời nói rối loạn quanh mình.