“Chúng ta sẽ ch·ết!!”
“Lý Hoa đã ch·ết!!!”
Một học sinh phá cửa lao vào mặt đầy hoảng loạn, trên cổ áo và ngực trước lấm lem v·ết m·áu, nói năng lộn xộn, không thể nói rõ ràng một câu hoàn chỉnh, nhưng ý tứ lặp đi lặp lại chỉ có một: kẻ ch·ết là Lý Hoa.
Vân Thính Chu nghe vậy, đầu hơi nghiêng sang bên phải, không trực tiếp nhìn thẳng vật thể trước mặt. Cậu đang định nhân tư thế đó mà nhìn xuống bạn học trên sàn, nhưng không ngờ vừa mới động một chút đã cảm giác lực siết ở cổ họng tăng mạnh.
Mắt cậu tối sầm, khi tầm nhìn trở lại, thẳng thắn đối diện hốc mắt chảy máu không còn tròng mắt kia. Một lát sau, cậu dùng một tay sờ lấy bàn tay đang siết chặt cổ mình, tay kia đặt lên mặt bàn dò tìm.
Khoảnh khắc chạm vào thứ nhầy nhụa dính dính, Vân Thính Chu lập tức phát lực, tay phải mạnh mẽ bẻ hai bàn tay đang bóp cổ cậu ra sau, đồng thời tay trái bóp chặt một con ngươi, hung hăng ấn mạnh vào hốc mắt quái vật kia.
“Hô a a a!”
Khi bị nhét con ngươi vào hốc mắt, quái vật lập tức gào thét, lùi về phía sau, cổ họng phát ra âm thanh chói tai, nước trên người nó càng tuôn xối xả, đến mức mấy quyển sách trên bàn học cũng bị loang vệt nước.
Vân Thính Chu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, trên trần chỉ thấy một mảng ướt đẫm, nhưng không có giọt nào rơi xuống, tạm thời chưa quá nghiêm trọng.
Vì vậy, cậu thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước cửa lớp học.
Nơi đó vẫn còn một học sinh đang thở hổn hển, trước mặt cậu ta là nam giáo viên.
Trên mặt giáo viên không có vẻ hoảng hốt hay an ủi, ngược lại tràn đầy bất đắc dĩ và phẫn nộ. Ông ta túm lấy học sinh kia ném lên vách tường, giọng gằn lớn: “Ai cho em đến quấy rầy kiểm tra của tôi?”
“Có… có người đã ch·ết.” Đôi mắt học sinh kia trống rỗng nhìn thẳng, mặt đỏ bừng vì nghẹn thở, nhưng không hề cầu xin tha thứ hay sửa lời.
Vân Thính Chu đảo mắt nhìn quanh, phát hiện trong lớp ngoài cậu và hai người phía trước ra, toàn bộ học sinh còn lại đều cúi đầu chăm chú làm bài, như thể không nghe, không thấy gì cả. Giống những cái xác không hồn, chỉ biết lặp đi lặp lại động tác theo một trình tự cố định.
“Chậc.” Vân Thính Chu khẽ nhắm mắt, nhấc chân bước đến trước mặt quỷ vật đang gào rống, tay trái bóp cổ nó, không chút do dự ném mạnh về phía nam giáo viên.
Toàn bộ quá trình chưa đầy ba giây.
Quỷ vật đụng trúng giáo viên, lực va chạm kịch liệt khiến ông ta buộc phải buông tay, che lấy cánh tay, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Nhưng quỷ vật sau cú đụng cũng không dừng lại, nó tiếp tục theo quán tính lao thẳng, cuối cùng nện vào người học sinh đang dựa vách tường rồi chậm rãi trượt xuống.
Vân Thính Chu nhíu mày, vội vàng bước nhanh về phía đó, muốn kịp thời kéo học sinh kia ra trước khi quái vật áp sát.
Nhưng khoảng cách đã định, cậu không thể nào thuấn di qua ngay được. Kết quả, quỷ vật vẫn nện thẳng vào thân thể học sinh kia.
Cậu tưởng sẽ giống như với nam giáo viên, khiến đối phương sắc mặt tái nhợt, không nói nổi một lời. Nhưng không ngờ, quỷ vật lại xuyên thẳng qua cơ thể học sinh ấy, rồi lao ra hành lang.
Chờ nó đứng vững thân hình, bàn tay móng dài khẽ buông xuống, để lộ gương mặt nó. Một bên mắt đã khôi phục bình thường, bên còn lại vẫn rỉ máu.
Nó dùng con mắt bình thường kia đảo qua bốn phía, sau khi thấy rõ tình cảnh trước mắt, khựng lại một chút, rồi “rắc rắc” hai tiếng, tự bóp nát thân thể mình, hóa thành một bãi máu loãng, biến mất hoàn toàn.
“Cậu có khỏe không?” Vân Thính Chu thu hồi lực chú ý từ quỷ vật, đi đến bên cạnh học sinh kia, vươn tay kéo người đó đứng dậy.
“Ừm…” Học sinh kia lắc lắc đầu, như thể cuối cùng cũng nhớ ra mình phải làm gì, chỉ liếc nhìn Vân Thính Chu một cái, rồi dang tay mượn lực tường, loạng choạng chạy ra khỏi lớp học. Vừa chạy vừa gào lên: “Có người ch·ết… Có người ch·ết!!”
Tiếng hét của cậu ta vang vọng khắp khuôn viên trường như một cái loa phóng thanh, chỉ trong chốc lát đã truyền ra mọi ngóc ngách.
Vân Thính Chu không đi theo, bởi vì ngay lúc học sinh kia bước ra khỏi cửa, cậu cảm nhận được một giọt nước lạnh băng rơi xuống gáy mình, thấm tận xương, khí lạnh theo đó lan ra khắp người.
Còn chưa kịp ngẩng đầu, vai trái của cậu đã bị một bàn tay trắng bệch đặt xuống, sức mạnh rất lớn, như muốn xé rách cả người cậu.
“Vì sao em lại ở đây?” Giọng nam giáo viên vang lên, lạnh lẽo, trong khi lực trên vai vẫn không hề giảm, “Vì sao không ngoan ngoãn làm bài?”
“Em làm xong rồi.” Vân Thính Chu không quay đầu, nhàn nhạt đáp.
“Bài thi đâu?”
Nghe vậy, Vân Thính Chu cúi đầu nhìn tay mình, ngừng vài giây rồi mới đáp: “Quên mang theo.”
Lời vừa dứt, bàn tay trên vai lập tức rời đi, thay vào đó là tiếng bước chân “tháp tháp” vang lên.
Nam giáo viên đã quay lại bục giảng.
“Đi lấy bài thi lại đây, nộp lên cho tôi.”
Vân Thính Chu nghe lời, đi xuống cuối lớp, cầm bài thi của mình lên.
Tờ bài vốn dĩ khô ráo hoàn chỉnh, lúc này đã ướt đẫm, chữ viết trên mặt giấy mờ nhòe đến mức không còn hình dạng, ngay cả một dấu chấm cũng nhìn không rõ.
Cậu lật trước lật sau, cuối cùng dừng ánh mắt ở chỗ tên mình, phát hiện ba chữ Vân Thính Chu biến thành màu đỏ tươi, vô cùng nổi bật.
“Khụ khụ!!”
Đúng lúc cậu đưa tay chạm vào hàng chữ đỏ ấy, bên cạnh vang lên một tiếng động. Tiếng ho ngắn ngủi nhưng vang lớn, nghe ra được chủ nhân đang rất lúng túng, song vẫn cố lấy hết can đảm để thu hút sự chú ý của cậu.
Vân Thính Chu quay đầu, ngẩng đầu nhìn qua.
Thấy Trương Tam một tay ôm đầu, một tay cầm bút che miệng, thì thào nhỏ giọng: “Anh em, cậu thật sự làm xong rồi?”
“Ừ.” Vân Thính Chu đáp khẽ.
“Cho tôi xem…” Khóe miệng Trương Tam giật lên, hưng phấn vừa mới bật ra ba chữ, trên đầu đã “phịch” một tiếng, bảng đen đập xuống, tiếp đó là tiếng nói lạnh lẽo của nam giáo viên.
“Hai người các cậu đang làm gì?” Vừa nói, giáo viên vừa bẻ gãy viên phấn trong tay, từng bước nặng nề tiến lại gần, giọng lộ rõ tức giận: “Đến lúc này rồi mà còn định gi·an l·ận?”
“Tôi không muốn xem hai tờ bài thi của các cậu nữa. Cút ra ngoài, cầm bài thi đi ngay.”
“???” Trương Tam tròn mắt, mặt mày nhăn nhúm như khổ qua, “Cái loại mắt gì vậy, ngay cả tôi và cậu nói chuyện cũng thấy??”
Vân Thính Chu chỉ im lặng nhìn Trương Tam, thật sự không biết nên nói gì. Nghĩ bụng: với cái tư thế lén lút nửa mùa của cậu, không bị phát hiện thì mới lạ. Che giấu hời hợt, vừa nhìn đã thấy rõ.
Huống hồ, giọng nói cũng chẳng hề nhỏ, trong lớp học yên tĩnh mà nói ra thì chẳng khác nào ném bom.
Vân Thính Chu không nói gì thêm, cầm bài thi, từ cửa sau đi ra ngoài hành lang. Cậu dựa lưng vào tường, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm chỗ quỷ vật vừa rồi tan thành máu loãng.
Trong lòng cậu luôn có cảm giác, thứ đó chưa rời đi.
“Aiz, anh em, nhìn gì đó?” Trương Tam kẹp bài thi trong tay, uể oải bước ra khỏi lớp, tìm chỗ dựa vào. Cậu ta không mong đợi được đáp lại, chỉ dừng hai ba giây rồi lại mở miệng: “Rõ ràng không có mưa, vậy mà lúc viết bài tôi lại thấy có giọt nước chảy vào trong áo, lạnh toát, giống như có con quỷ đang bám sau lưng.”
“Nhưng mà tôi quay đầu lại, ngẩng đầu lên, chẳng thấy gì cả. Cậu nói xem, có phải tôi viết nhiều quá choáng váng không?”
“Không phải.” Vân Thính Chu quay sang nhìn cậu ta, ánh mắt quét lên quét xuống. Trên người Trương Tam sạch sẽ, không có quỷ nào quấn lấy, mặt và tay cũng chẳng có vết máu, ngay cả tờ bài thi cũng khô ráo.
“À, vậy thì tốt rồi.” Trương Tam vươn vai, cũng đảo mắt đánh giá lại Vân Thính Chu, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Anh em, sao cậu đẹp trai thế?”
“Cái gì?” Vân Thính Chu ngẩn ra, không hiểu nổi cách nghĩ của Trương Tam. Cậu tưởng cậu ta sẽ hỏi tại sao trên mặt và áo mình dính máu, hoặc tại sao bài thi lại ướt nhẹp. Kết quả, cậu ta lại hỏi vì sao cậu trông đẹo trai như thế.
Vân Thính Chu rũ mắt, mái tóc dài che khuất khiến người khác không nhìn rõ thần sắc, cuối cùng chỉ thở dài khẽ một hơi.
“Ách…” Trương Tam gãi đầu, lúng túng nói: “Ở đây cũng chẳng có gì cho hai ta trò chuyện, cậu có muốn nói gì đó không, chúng ta tán gẫu giết thời gian?”
Nghe vậy, Vân Thính Chu xác định Trương Tam quả thật không nhìn thấy máu trên mặt mình hay tờ bài thi ướt nhẹp. Người này chỉ cảm nhận được có giọt nước rơi lên người cậu ta, ngoài ra không hơn.
Dù trước mặt có quỷ, cậu ta chắc cũng không thấy.
Điều đó chứng minh, toàn bộ học sinh trong ngôi trường này không ai có thể nhìn thấy quỷ, họ chỉ có thể cảm nhận.
Đúng lúc Vân Thính Chu đang suy nghĩ, Trương Tam bỗng ho dữ dội, âm thanh lớn đến mức như muốn khạc cả phổi ra.
Vân Thính Chu ngẩng đầu nhìn, ánh mắt đầu tiên lại không phải rơi lên người Trương Tam, mà là trên đôi giày cao gót đang từng bước tiến tới — nữ chủ nhiệm giáo dục.
“Hai em đã phạm lỗi gì?” Chủ nhiệm giáo dục cầm giáo án, bước đến trước mặt hai người, đi thẳng vào vấn đề.
Giọng bà ta tuy nhẹ, nhưng khi lọt vào tai lại nặng như đá đè, khiến người ta có cảm giác chỉ cần nói sai một chữ sẽ phải gánh hậu quả nghiêm trọng.
Trương Tam nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn lại, một câu cũng không dám nói, chỉ cúi gằm mặt tránh ánh nhìn.
Còn Vân Thính Chu thì ngẩng đầu, đối diện ánh mắt bà ta, giọng chậm rãi, từng chữ rõ ràng: “Nói chuyện trong lúc làm bài.”
“Nói chuyện?” Nữ chủ nhiệm bật cười khẽ, khóe mắt cong lên, đi vào giữa hai nam sinh, trên mặt treo nụ cười, nhưng giọng nói lạnh buốt: “Đây không phải là nói chuyện, đây gọi là thì thầm, coi thường quy tắc.”
Nói xong, bà ta giơ giáo án đập xuống người hai người, nụ cười không đổi, thậm chí còn nghiêng đầu, hạ giọng, từng chữ từng chữ ép xuống: “Đi vào phòng tối viết kiểm điểm cho tôi.Không đủ mười nghìn chữ thì đừng hòng quay lại học.”
Vân Thính Chu nghe xong không có phản ứng gì, bởi vì tạm thời cậu vẫn hiểu biết quá ít về những quy tắc nơi này, cần phải đi tìm hiểu. Đây chính là cơ hội tốt.
Ngược lại Trương Tam thì khác. Khi nghe đến ba chữ “phòng tối”, cả người cậu ta run bần bật, đầu vốn đã cúi lại càng thấp, chẳng dám ngẩng lên.
Mãi cho đến khi nữ chủ nhiệm giáo dục rời đi, cậu ta vẫn không nói một câu nào.
“Đi thôi.” Vân Thính Chu liếc cậu ta một cái, cất bước đi trước, chuẩn bị đến phòng tối quan sát. Cậu đi không nhanh, nhưng hành lang vang vọng thật lâu cũng chỉ còn tiếng bước chân của một mình cậu, điều này khiến cậu thấy lạ.
Cậu cau mày, quay đầu nhìn lại, phát hiện Trương Tam vẫn đứng nguyên chỗ cũ, bất động.
Ngay khi cậu định xoay người quay lại gọi, Trương Tam mới động, nhưng trông như bị kéo lê đi, từng bước nặng nề, miễn cưỡng.
Đến khi cậu ta đi tới trước mặt Vân Thính Chu, toàn thân đã ướt sũng, quần áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, tóc tai dính bết, như thể vừa bị vớt từ dưới sông lên.
“Cậu làm sao vậy?”
Vân Thính Chu nhìn cậu ta, định vươn tay nâng đầu cậu ta lên, nhưng tay còn chưa chạm thì Trương Tam đã tự mình ngẩng đầu.
Đôi mắt vốn sáng ngời giờ phủ đầy tử khí, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, thân thể run rẩy liên hồi.
“Sẽ ch·ết, đến đó sẽ ch·ết…” Trương Tam đột nhiên siết chặt tay Vân Thính Chu, sức mạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, run giọng gào lên: “Chúng ta sẽ ch·ết!!”