Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 120: cao giáo oan hồn 11 “Toán học.”



Vân Thính Chu cảm giác như mình bị một lớp kính pha lê ngăn cách, tất cả thời gian, không gian vốn chảy bình thường đều bị kéo chậm lại. Trong đầu cậu hiện ra rất nhiều hình ảnh mơ hồ.

Đó là những bóng người, khi thì gần kề, khi thì xa xăm. Trên mặt bọn họ đều bị che bởi lớp mosaic, một chút cũng không nhìn rõ. Cậu chỉ có thể cảm giác được bọn họ đang há miệng nói chuyện, nhưng ngay cả âm thanh cũng không truyền tới tai.

Cậu giống hệt một kẻ ngoài cuộc, đứng giữa trung tâm mà nhìn từng hình ảnh thoáng qua. Sau một lúc lâu, đột nhiên một khuôn mặt rõ ràng dần tiến lại gần trong tầm mắt cậu.

Khuôn mặt kia mang nụ cười, nhưng trong hốc mắt lại chứa đầy nước. Là Tiểu thảo. Cô bez đưa tay khẽ đẩy cậu, khẽ nói:

“Đi trước đi, anh Vân.”

Vân Thính Chu thoát ra khỏi khung cảnh quỷ dị, trước mắt vẫn là cánh cửa sắt lạnh lẽo và bức tường ẩm ướt, cùng với khe cửa sắt nhô ra từng bóng quỷ mặc váy đỏ chen chúc.

Chúng nó dày đặc, chắn kín lối. Vân Thính Chu thu tầm mắt, cúi lưng nhặt túi xách dưới đất lên, phủi nhẹ lớp bụi bám trên mặt túi. Cậu bước lên một bậc thang, khẽ thở dài như nói với chính mình, để lời nói tan trong không khí:

“Ngủ ngon.”

Con đường đi lên phía trên cực kỳ thuận lợi. Cậu chỉ xoay hai vòng cầu thang là đã tới lối ra tầng một, ngay cửa thang sắt. Cánh cửa đang mở, ổ khóa rỉ sét lăn lóc nằm trên mặt đất.

Vân Thính Chu không thèm liếc nhìn, trực tiếp bước qua ngạch cửa, đi vào hành lang sáng sủa. Lập tức, hành lang dài vang vọng tiếng bước chân.

Chỉ có một mình cậu.

Cho đến khi cậu đi đến cửa kính ký túc xá, vẫn không thấy quản lý kí túc xá nào ngăn cản hay lên tiếng, điều này vô cùng quái lạ. Cậu quay đầu nhìn lại, xác nhận không có ai phía sau, liền đẩy cửa đi ra ngoài.

Bên ngoài không hề yên tĩnh như cậu tưởng, trái lại vô cùng ồn ào.

Những học sinh lẽ ra đang ở trong lớp học, giờ phút này toàn bộ tụ tập trong sân trường. Trông bọn họ như đang tìm ai đó, đôi mắt đảo loạn khắp nơi. Khi thấy Vân Thính Chu bước ra, động tác của chúng nó đồng loạt xoay người, tất cả ánh mắt nhất tề khóa chặt trên người cậu, nhưng không hề lên tiếng.

Vân Thính Chu cau mày, đeo túi xách ra sau lưng, thử bước về phía bên trái một bước. Cậu vừa động, ánh mắt rực sáng đang khóa trên người cậu cũng đồng loạt di chuyển theo, bảo đảm toàn bộ vẫn dừng lại trên thân cậu.

“Chậc.” Cậu đảo mắt nhìn bốn phía, phát hiện trước một tòa nhà không có bóng học sinh nào. Nghiêng người nhìn vào bên trong, thấy không có ai ló đầu, cậu lập tức sải bước chạy về hướng tòa nhà đó.

Cậu chạy rất nhanh, nhưng ngay khi cơ thể vừa nghiêng về phía trước, đám học sinh đang nhìn chằm chằm cũng đồng loạt lao theo, tất cả hướng cùng một phương mà chạy.

Trong nháy mắt, từ bề ngoài mà nhìn, cậu như một con dê đầu đàn dẫn đường, phía sau kéo theo một đám học sinh, bàn tay bọn họ không ngừng chộp tới, chỉ còn kém một giây nữa là có thể nắm trúng dây túi xách sau lưng cậu.

Cũng chính ngay giây đó, Vân Thính Chu bước hẳn vào tòa nhà không có bóng người kia.

Chờ thân hình ổn định lại, cậu quay đầu nhìn, thấy đám học sinh vừa rồi còn điên cuồng đuổi theo, lúc này đã không còn trạng thái đó nữa. Bọn chúng tụm hai tụm ba, vừa cười nói vừa đùa giỡn, không khí y như sau khi kết thúc một tiết học lớn, thoải mái nhẹ nhõm.

Cảnh tượng vừa nãy cậu thấy ở sân trường, tất cả đều là ảo giác.

Vân Thính Chu quay đầu, chậm rãi chớp mắt, duỗi thẳng lưng, không buồn để ý phía sau ra sao nữa, nhấc chân tiến sâu vào bên trong tòa nhà.

Hiện giờ, cậu cần phải tìm Tống Bạc Lễ.

Cậu tin chắc anh đang ở trong tòa nhà này, bởi vì họ đều rời khỏi phòng thi cùng lúc. Cậu là mục tiêu, thì người kia cũng vậy.

Nghĩ vậy, cậu đi một vòng quanh tầng một, thấy được cả Phòng Giáo Vụ, chỗ quản lý học sinh. Trong lòng cậu cũng nắm chắc hơn: thì ra đây là tòa nhà hành chính, bảo sao học sinh bình thường không thể tùy tiện vào.

Tầng một không thấy Tống Bạc Lễ, cũng chẳng có một bóng người, cậu bèn rẽ sang cầu thang, đi lên tầng hai.

Cấu trúc tầng hai không khác nhiều so với tầng một, nhưng có thêm rất nhiều văn phòng giáo viên.

Vân Thính Chu lần lượt nhìn qua từng phòng, rồi dừng bước trước một cánh cửa có cái tên quen thuộc. Cậu không đi tiếp nữa, mà dừng ngay trước cửa văn phòng, ngón tay khẽ cong, gõ mấy tiếng lên ván cửa.

“Cốc, cốc, cốc!”

Ba tiếng gõ trôi qua, không ai đáp lại. Cậu đặt tay lên nắm cửa, mở vào.

Văn phòng của Vương Thiết Anh bày biện rất đơn giản, trên bàn chất đầy bài thi và tập vở. Vân Thính Chu bước tới, đặt tay lên, lật giở vài tờ, rồi liếc mắt nhìn đề mục trên đó.

Cậu khẽ rũ mắt, ngón tay khẽ vuốt, thấy trên tay dính bụi mỏng. Cậu xoa xoa để bụi rơi xuống, rồi tiếp tục đi vào trong.

Trong phòng có một chậu cây xanh, viền vàng, là cây ngọc lan. Nhưng nó đã héo rũ, lá khô vàng úa, hiển nhiên không thể sống thêm.

Cậu thở dài, đưa mắt nhìn sang khung ảnh đặt cạnh chậu cây. Trong khung là một tấm hình, gương mặt quen thuộc, đôi mắt quen thuộc.

Quả nhiên chính là nữ chủ nhiệm giáo dục kia.

Kết hợp với tình trạng của căn phòng, Vân Thính Chu đoán rằng vị giáo viên này đã chết. Hơn nữa, chết đã lâu.

Cậu liếc nhìn quanh phòng lần cuối, thấy không còn gì đặc biệt hay manh mối nào khác, bèn đi tới cửa, kéo mở. Cánh cửa vừa hé ra, khe hở càng lúc càng lớn.

Nhưng đập vào mắt cậu trước tiên không phải hành lang yên tĩnh, mà là gương mặt Vương Thiết Anh.

Trên mặt cô ta treo nụ cười, giọng nói nhu hòa:
“Tới tìm giáo viên có chuyện gì sao?”

Tim Vân Thính Chu khẽ giật, trong lòng cảm thấy bất an. Cân nhắc một chút, cậu chọn cái cớ thuyết phục nhất:
“Tới hỏi bài.”

Quả nhiên, nghe vậy, Vương Thiết Anh gật đầu, mắt vẫn bình thường. Nhưng cô ta không tránh ra, cũng không để cậu bước ra, chỉ đứng chắn cửa, hỏi tiếp:
“Vậy, em tới tìm giáo viên hỏi môn nào vậy?”

“…”

Vân Thính Chu trầm mặc một thoáng, nghĩ tới sáng nay vừa thi Toán, lại liên tưởng đến thông báo phát thanh, bèn thuận miệng đáp:
“Toán học.”

“Đúng là một học sinh ham học.” Vương Thiết Anh mỉm cười rạng rỡ, còn vỗ vai cậu, trông vô cùng hiền hòa.

Nhưng chỉ hai giây sau, nụ cười ấy biến mất, giọng cô ta trở nên âm trầm:
“Nhưng cô là giáo viên tiếng Anh, em quên rồi sao?”

“Em tới văn phòng cô làm gì!!”

Vân Thính Chu mím môi, không đáp. Cậu nghiêng người, tầm nhìn lướt qua về phía sau lưng cô ta. Khi thấy cô ta sắp vươn tay, cậu liền xoay người, thoát khỏi cửa, lao thẳng lên tầng ba.

Hiện tại, cậu không muốn dây dưa thêm với Vương Thiết Anh. Việc quan trọng nhất vẫn là tìm được người cần tìm.

Ngay khi Vân Thính Chu vừa bước đi, phía sau lập tức vang lên tiếng giày cao gót của Vương Thiết Anh đuổi theo. Tiếng giày lộc cộc trên cầu thang và hành lang vô cùng rõ ràng, mà cô ta hoàn toàn không hề khống chế lực đạo, như cố ý tạo cho người khác cảm giác áp bách đè nặng.

Trong tiếng bước chân réo rắt ấy, Vân Thính Chu nhanh chóng lên đến tầng ba. So với tầng hai, nơi này tập trung nhiều văn phòng cấp cao hơn, một số lãnh đạo giáo vụ cũng làm việc tại đây.

Vân Thính Chu khẽ cân nhắc, nhưng động tác không hề dừng lại. Cậu sải bước thẳng tới gian văn phòng cuối cùng. Khi đi đến cửa, cậu ngẩng đầu nhìn tấm bảng tên, rồi đẩy cửa bước vào.

Văn phòng hiệu trưởng.

Sau khi bước vào, cậu khép cửa lại, lưng tựa vào đó, cúi đầu hít sâu hai hơi. Khi lần nữa ngẩng đầu lên, bên tai liền vang lên một nhịp thở khẽ, mỏng manh và gần kề.