Vân Thính Chu chớp mắt một cái, phát hiện đám nữ quỷ kia đang tiến lại càng lúc càng gần. Cậu suy nghĩ giây lát, rồi bước lên một bước, đứng chắn giữa cánh cửa và vách tường, hoàn toàn chặn đường ngay trước mặt chúng.
Ngay khi một nữ quỷ định vươn tay chạm vào cậu, Vân Thính Chu liền nâng tay, nhanh chóng giật mạnh thứ gì đó trên đầu nó.
Hai giây sau, cậu xoay người đóng sập cửa lại, trong tay túm được một mớ tóc nguyên vẹn. Tóc bị kéo căng lên lơ lửng giữa không trung, máu đỏ thẫm nhỏ giọt tí tách từ chân tóc.
“Lạch cạch.”
Trên mặt sàn đã thêm mấy vệt máu đỏ tươi.
Tiểu thảo tròn mắt, lắp bắp nói: “Đây… đây là đầu… tóc?”
Sinh sôi mọc xuống nữa sao?
Nửa câu sau cô bé nuốt lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm mớ tóc trước mặt.
“Không phải.” Vân Thính Chu khẽ lắc đầu, đưa tay chỉ về phía đầu giường, nhàn nhạt nói: “Là tóc giả.”
Tiểu thảo nghe vậy liền quay đầu nhìn, quả nhiên thấy ở đầu giường có vô số mớ tóc khác, cùng với những bộ váy đỏ lòe loẹt.
“Đây là… người giả trang sao?”
Cô bé nuốt nước bọt, trong đầu trống rỗng, không biết phải diễn tả cảnh tượng trước mắt này như thế nào. Từ lúc bước chân vào ký túc xá, tim cô bé đã chịu đựng quá tải, giờ mỗi một cơn gió thổi lay động cũng đủ khiến cô bé hoảng sợ nhìn quanh.
Huống hồ, nơi này lại quỷ dị đến thế.
Vân Thính Chu nhìn cô bé, treo mớ tóc giả lên lại đầu giường, bình tĩnh nói: “Người đều đã chết, tất nhiên là quỷ.”
“A?” Tiểu thảo run lên, tay trong túi xách nắm chặt thẻ bài bên cạnh, còn khẽ thêm một câu: “Vậy… rốt cuộc là sao?”
“Bên ngoài không phải nữ quỷ, mà là nam quỷ.” Vân Thính Chu nhớ lại cảnh vừa rồi, mắt dần trầm xuống.
Vài phút trước, khi cậu nhanh tay giật mớ tóc xuống, mới phát hiện quá trình nhẹ nhàng đến mức bất thường, chẳng có chút lực cản. Lúc cậu dời đám tóc giả ra khỏi tầm mắt, thì thấy trên đầu con quỷ kia vẫn còn tóc ngắn.
Hơn nữa, bởi vì không còn tóc dài che phủ, gương mặt nó trở nên rõ ràng hơn. Khoảng cách gần như vậy, cậu lập tức ý thức được đó là cả một đám nam quỷ. Cái vẻ “không khóc không cười” kia căn bản không phải biểu cảm, mà vốn dĩ gương mặt chúng nó đã xấu xí đến quái dị.
“b**n th** sao…” Tiểu thảo không tìm được từ ngữ nào chuẩn xác hơn, chỉ lắp bắp thốt ra ba chữ.
“Ừ.” Vân Thính Chu lau sạch vệt máu trong tay, dựa lưng vào cửa, nhìn Tiểu thảo nói: “Hiện tại em là giáo viên đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Vì sao em lại ở đây? Trái quy tắc gì?”
Tiểu thảo ngẫm nghĩ, nét mặt đổi mấy lần, rồi hạ giọng nói: “Em đi xuống tầng một tìm chủ nhiệm giáo dục, còn nói cho cô ấy biết tên phó bản này. Sau khi nghe xong, cô ấy liền trở nên rất kỳ quái.”
“Ban đầu biểu cảm trên mặt cô ấy là ngơ ngác, sau đó biến thành phẫn nộ cùng khó hiểu.” Tiểu thảo cụp mắt, chìm vào hồi ức, “Em thấy trạng thái cô ấy không đúng, định hỏi nhanh rồi rời đi, nhưng kết quả là…”
“Cô ấy đỏ hoe mắt, trông như sắp trào máu, rồi đưa tay bóp chặt cổ em. Trước khi em mất ý thức, em thấy trên ngực cô ấy có gắn thẻ bài, ghi rõ tên cô ấy.”
Vân Thính Chu khẽ nhéo đầu ngón tay, trước khi Tiểu thảo mở miệng, cậu đã nói ra cái tên kia:
“Vương Thiết Anh.”
“Anh Vân, sao anh biết?” Tiểu thảo mở to mắt, giọng càng nhỏ, “Lúc em tỉnh lại, em đã về tới -309, còn có một con quỷ mặc váy đỏ đứng cạnh mép giường.”
“Anh biết rồi.” Vân Thính Chu gật đầu, thu ánh mắt lại, “Em có dùng thẻ bài không?”
Thật ra không hỏi cậu cũng rõ, trong tình cảnh này thì dùng thẻ bài là tất yếu. Nhưng từ đầu đến giờ cậu không hề nghe hệ thống thông báo bất kỳ ai dùng thẻ bài.
“Có, em đã dùng mấy cái rồi.”
“Ừ.” Vân Thính Chu đã đoán được, liền chuyển sang đề tài khác: “Chúng ta đi thôi, khảo thí đã kết thúc, phải trở về phòng học.”
“Vâng!” Tiểu thảo siết chặt dây túi xách, bước nhanh lên, đi sát cạnh thanh niên trước mặt.
Thấy khoảng cách kéo gần, Vân Thính Chu xoay người nắm lấy nắm cửa, ấn xuống, cửa kẽo kẹt mở ra một khe hở. Qua khe hở, cậu và nam quỷ bên ngoài bốn mắt đối nhau.
“Chậc.” Vân Thính Chu nghiêng đầu, không hề dời tầm mắt, chỉ dặn lại người phía sau: “Ra ngoài phải theo sát anh, không được cách xa.”
“Vâng.”
Sau khi nghe đáp lại, Vân Thính Chu lập tức mở toang cửa, cả người hiện rõ trong không khí. Trong tay cậu cầm mớ tóc giả vừa túm được lúc trước, giơ lên trước ánh mắt lũ quỷ, rồi dùng sức ném về phía bên kia hành lang.
Quả nhiên, đám nam quỷ đồng loạt bị hấp dẫn, tất cả cùng lúc quay đầu nhìn theo.
Vân Thính Chu tranh thủ thời gian đó, sải bước dài rời khỏi phòng, mắt nhìn thẳng phía trước, tốc độ cực nhanh hướng về cửa cầu thang xoắn.
Tiểu thảo cũng phản ứng rất nhanh, theo sát sau lưng cậu. Tiếng bước chân hai người tuy không đều, nhưng vang vọng trong hành lang tối tăm.
Chẳng mấy chốc, phía sau đã vang lên tiếng rít gào, bọn nam quỷ đuổi theo, thân thể phiêu phù giữa không trung, bàn tay trắng bệch khô gầy vươn ra, muốn bắt lấy hai người đang chạy điên cuồng.
Tiểu thảo vừa chạy vừa cảm thấy sau lưng lạnh buốt, quay đầu liền đối diện với mấy bàn tay thò tới. Cô bé há miệng định hét lên, nhưng cuối cùng lại không phát ra nổi, chỉ run rẩy lắp bắp: “Anh… em, em cảm giác sắp ch·ết rồi.”
Vân Thính Chu nghe vậy, ngoảnh đầu liếc vị trí hai người cùng lũ quỷ phía sau, giọng điệu vẫn vững vàng: “Sống cho tốt, sẽ không ch·ết.”
Tiểu thảo gật đầu lia lịa, tiếng gào thét và khí lạnh ẩm ướt phía sau dường như biến mất. Trong khoảnh khắc nghe được câu “Sống cho tốt” ấy, cô bé cảm thấy những lời này rất quen thuộc.
Giống như từng có ai đó đã từng nói với cô bé từ rất lâu trước đây.
Như không phải lời dặn dò chờ đợi đơn thuần, mà giống như một chiếc chìa khóa.
Nhưng để mở ra ký ức gì, cô bé đã quên.
Tiểu thảo vẫn dốc sức chạy, nhưng đầu óc đã trống rỗng, mắt cũng không còn tập trung, toàn bộ ý thức đắm chìm trong hình ảnh về chiếc chìa khóa kia. Cô bé không nhớ nổi rốt cuộc ai đã nói câu đó.
Trong đầu lại hiện lên vô số hình ảnh, giống như… mỗi người đều từng nói với cô bé.
Trong lúc cô bé mải mê suy nghĩ, không phát ra một âm thanh nào, cũng chẳng đáp lại lời ai.
Một lúc sau, Vân Thính Chu ngoái đầu nhìn, phát hiện trạng thái cô bé bất thường, liền duỗi tay nắm lấy cổ tay cô bé, giọng gấp gáp gọi: “Tiểu thảo!”
“A?” Tròng mắt Tiểu thảo hơi chuyển động, nhưng ánh nhìn vẫn mơ hồ.
“Tiểu thảo.” Vân Thính Chu gọi thêm một lần, lần này ngữ khí nặng hơn.
Tiếng gọi ấy làm hồn phách cô bé rung lên, cô bé chậm rãi ngẩng đầu nhìn người trước mắt. Khuôn mặt cậu và gương mặt trong trí nhớ chồng khít, chiếc chìa khóa rốt cuộc mở ra cánh cửa đã bị khóa chặt.
Cô bez chớp mắt, chậm rãi cong khóe môi, trong mắt có chút ươn ướt, hồi lâu mới khẽ “Dạ” một tiếng.
Hành lang chỉ còn lại hai người sống, họ như hai tấm bia sáng rực giữa bóng tối. Huống chi, người làm sao có thể chạy nhanh hơn quỷ.
Rất nhanh, trước mặt bọn họ đã có quỷ chặn đường.
Cũng thật kỳ quái, rõ ràng bọn họ đã chạy rất lâu, tốc độ cũng không chậm, nhưng mãi không tới được điểm cuối, không chạm được cửa vào cầu thang xoắn ốc.
Vân Thính Chu giữ vững ánh mắt, buông tay đang nắm Tiểu thảo ra, dùng cánh tay chắn lại những bàn tay khô gầy của quỷ táp thẳng vào. Móng tay chúng rất dài, trái phải liên tiếp cào tới. Cậu né tránh không kịp, trên người bị xé rách một đường.
Không sâu, nhưng quần áo cậu màu nhạt, vệt đỏ loang ra cực rõ, càng lúc càng đậm.
Để không cho đám quỷ phía trước thò tay về phía sau, Vân Thính Chu đã tốn rất nhiều sức, nhưng số lượng quỷ quá nhiều, thế công lại dữ dội. Ngay khi bọn họ sắp bị bao vây, chuẩn bị bị móng vuốt cào thành cái sàng, thì Tiểu thảo hành động.
Đôi mắt cô bé chăm chú nhìn bóng lưng cao lớn của thanh niên, tay lục trong túi xách lôi toàn bộ thẻ bài ra. Cô bé cụp mắt rà soát từng tấm, cuối cùng dừng lại ở một tấm có hoa văn màu vàng kim.
Cô bé nhéo mép tấm bài, rút ra, quay mặt hoa văn ra ngoài, xoay nhẹ đầu ngón tay, để mặt chữ hướng về mình. Nhìn rõ chữ trên đó, cô bé khe khẽ đọc ra.
“Điên đảo.”
Giọng cô bé rất nhỏ, Vân Thính Chu chỉ nghe thấy mơ hồ hai âm tiết, thoáng chốc đã biến mất, nên không nghe rõ.
Ngay khoảnh khắc sau, thân hình cậu trở nên mờ mờ ảo ảo, thoắt ẩn thoắt hiện, rồi biến mất tại chỗ, xuất hiện ở vị trí con quỷ xa nhất.
Cậu và nó đã đổi chỗ cho nhau.
Chỉ một thoáng, cậu lập tức hiểu: Tiểu thảo đã kích hoạt thẻ bài.
Nhưng cô bé lại không đổi chính mình ra khỏi bầy quỷ.
Vân Thính Chu cau mày, muốn xông lên kéo cô bé ra, nhưng chân vừa bước thì thấy Tiểu thảo lại rút thêm một tấm, mặt chữ hướng về cô bé, mặt lưng hướng về cậu, môi khẽ mấp máy.
Ngay sau đó, tay chân Vân Thính Chu không còn do cậu điều khiển. Cậu muốn đi về phía cô bé nhưng thân thể lại cứng đờ xoay lưng, từng bước từng bước hướng về cửa cầu thang, giống như một con rối gỗ.
Đó là kỹ năng thao túng.
Tiểu thảo nhìn bóng dáng cậu rời xa, tay rút thêm một tấm thẻ khác — lại là thẻ S.
Khoảng cách cầu thang vốn xa xôi khó với tới, giờ chỉ mấy bước Vân Thính Chu đã lên được bậc thang.
Ngay khi cậu đặt chân lên bậc thang, Tiểu thảo lấy ra tấm thẻ cuối cùng, dồn sức ném đi. Thẻ bài xoay tít trong không trung, vài giây sau rơi xuống đất vang lên một tiếng “cạch”.
Kỹ năng lập tức có hiệu lực.
Cảm giác cứng ngắc trên người Vân Thính Chu tan biến. Cậu xoay người, định hành động thì phát hiện Tiểu thảo cũng không xa.
Đồng thời, đám quỷ cũng đã sát gần.
Tiểu thảo bắt gặp ánh mắt của Vân Thính Chu, liền lao nhanh hơn, chen qua vòng vây quỷ để đến cửa thang. Nhưng dù nhanh thế nào, trên người và khuôn mặt cô bé đã chi chít thương tích, nhiều vết cào sâu đến mức thấy cả xương trắng.
Đau đớn đến vậy, nhưng cô bé vẫn không kêu một tiếng.
Khi tới cửa cầu thang, cô bé không bước lên, mà ném mạnh túi xách đầy thẻ bài cho Vân Thính Chu, sau đó dồn sức đóng sập cánh cửa lại.
“Loảng xoảng!”
Ngay trước mắt Vân Thính Chu, Tiểu thảo bị bầy quỷ xé nát, máu phun tung tóe. Cậu thấy cô bé không phát ra tiếng, chỉ mấp máy môi nói hai chữ:
“Ngủ ngon.”
Khoảnh khắc ấy, đầu óc Vân Thính Chu như bị vật nặng nện trúng, trước mắt tối đen, tai mắt đều không còn nghe thấy, nhìn thấy gì nữa.