Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 54: Hải Thần chi cổ 13 “Chờ một chút.”



“Cái… cái gì?” Thẩm Như Tịnh vẫn còn kẹp tấm thẻ bài đã được kích hoạt giữa ngón trỏ và ngón giữa, nghe vậy thì sững người tại chỗ, cau mày khó tin hỏi lại.

“Tôi nói…” Vân Thính Chu khẽ vuốt ngón tay lên cán rìu, giọng rất nhẹ: “Cô có thể đi rồi.”

Thẩm Như Tịnh nuốt nước bọt, mắt vẫn dán chặt vào người trước mặt. Khi xác nhận Phủ Đầu nhân kỳ lạ đó không có ý định vung rìu, cô mới hoảng hốt quay người bỏ chạy, chẳng buồn chọn đường.

Nhưng cô quên mất, sau lưng mình vẫn còn một Phủ Đầu nhân khác.

Vừa quay người, cô liền chạm phải ánh mắt của tiểu Thảo. Nói đúng hơn là tiểu Thảo đang cúi xuống nhìn cô, đôi mắt đỏ rực ấy khiến thần kinh căng chặt của Thẩm Như Tịnh lập tức bật ra một tiếng kêu hoảng hốt. Dù vậy, phản ứng của cô vẫn đủ nhanh: ngay khi chiếc rìu khổng lồ sắp chém xuống cổ trắng của mình, cô lập tức nghiêng đầu tránh, thân hình lảo đảo khá lâu mới miễn cưỡng đứng vững, rồi ôm ngực, mặt trắng bệch bỏ đi.

Khi rời khỏi từ đường, sau lưng cô còn vang lên một tiếng động nhỏ, nhưng lúc này cô đã chẳng còn tâm trí để để ý.

Chỉ chưa đầy năm phút sau khi cô đi, bóng dáng của Vân Thính Chu và tiểu Thảo dưới ánh trăng dần thu nhỏ lại, trở về hình dạng ban đầu.

Vân Thính Chu nhắm mắt thích ứng vài giây, thoát ra khỏi cảm giác khó chịu dữ dội, cậu lắc đầu, mở mắt bước lên vài bước, cúi người, dùng ngón trỏ móc một vòng tròn.

Một chiếc vòng sắt rỉ sét treo trên ngón trỏ cậu, phía dưới xỏ một chùm chìa khóa, khẽ đong đưa theo động tác.

“Này…” Tiểu thảo ho khan hai tiếng, ánh mắt đầu tiên dừng lại ở cảnh này, nhưng không hỏi gì, mà nhìn về một điểm nào đó phía sau Vân Thính Chu, khẽ nhắc: “Anh ấy tỉnh.”

“Ừ.” Vân Thính Chu xoay chìa khóa vào lòng bàn tay, đứng dậy, sắc mặt không đổi bước lên, chắn tiểu Thảo phía sau, nhìn về phía người ở không xa vẫn đang xoa ót.

Cậu không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng đó quan sát.

Cách đó không xa, Thẩm Dữ Thanh vừa tỉnh lại, trước mắt vẫn còn lấp lánh vô số đốm sáng li ti. Cậu ta cảm giác đầu mình như vừa bị nổ tung, không rõ còn bao nhiêu tế bào não sống sót.

“Tê…” Cậu ta hít sâu, nhắm mắt nhớ lại cảnh trước khi ngất, rồi bỗng bật dậy, mắt trừng to, đưa tay sờ cổ mình, rồi sờ tứ chi.

“Kỳ lạ, chẳng lẽ tôi chết rồi? Không đúng.”

Cậu ta xoay một vòng tại chỗ, cuối cùng đưa tay nhéo mạnh cánh tay mình.

Không đau.

“Tôi chết thật sao?? Quá thần kỳ.” Vừa nói, cậu ta vừa quay mặt về hướng Vân Thính Chu, ngẩng mắt nhìn, chạm phải ánh mắt của cậu.

“Nha.” Thẩm Dữ Thanh đưa tay phải vuốt vuốt tóc mình, lúc buông xuống, mu bàn tay lướt qua hoa tai, khiến nó khẽ đung đưa trong không khí. Giọng anh đầy vẻ thiếu đứng đắn: “Anh, chẳng lẽ anh cũng…”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Vân Thính Chu kịp thời cắt ngang, dùng một câu hỏi vừa đủ để chặn miệng cậu ta lại.

Thẩm Dữ Thanh bĩu môi, nheo mắt đáp: “Em bị một rìu chém chết. Còn cái chị gái kia, em đoán là cô ta vẫn thong thả đi tắm nắng, không giống em.”

Cậu ta nói xong liền thở dài một hơi, giọng điệu uốn cong đến 180 độ, “Chỉ có thể ở chốn âm tào địa phủ này mà tham sống sợ chết, thật khiến người ta đau lòng a!”

“Nếu cậu thực sự muốn, ra ngoài là có thể t·ự s·át.” Vân Thính Chu liếc cậu ta một cái, trong lòng đã có chủ ý, không hỏi thêm nữa, “Giờ vào nhà trước, vẫn còn một đoạn thời gian mới tới hừng đông.”

Nói xong, cậu cũng mặc kệ phản ứng của anh, dẫn tiểu Thảo đi vào nhà.

Chờ Thẩm Dữ Thanh hoàn hồn lại thì trong nhà chỉ còn một khe cửa đủ cho người lách qua, cậu ta đành nhanh chóng trượt người chui vào.

“Anh, không phải em nói chứ…” Lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị cắt ngang.

“Chờ một chút.” Vân Thính Chu ở cách cậu ta không xa, đang dùng tay sờ dọc mặt tường. Dây thừng bật đèn chắc phải ở đây, nhưng lần mò mãi vẫn không thấy, “Dây thừng bật đèn trong từ đường ở đâu?”

“À…” Thẩm Dữ Thanh gãi đầu, vài giây sau mới ấp úng trả lời: “Khụ, em lỡ kéo mạnh quá làm đứt rồi.”

“…”

“…”

Vân Thính Chu nhắm mắt lại, ghé tai nói nhỏ với tiểu Thảo vài câu. Hai người trao đổi không lâu, cuối cùng cậu kết luận: “Bắt đầu đi.”

Tiếp đó là một tràng sột soạt, chẳng mấy chốc bị tiếng hệ thống thay thế.

【Người chơi tiểu Thảo sử dụng thẻ bài cấp D – Chiếu sáng.】
【Nếu người chơi đang ở vùng tối, sau khi thẻ này được kích hoạt, toàn bộ khu vực sẽ sáng như ban ngày trong 2 giờ liên tục.】
【Bắt đầu đếm ngược.】

Gần như ngay khi tiếng hệ thống biến mất, ánh sáng bắt đầu bùng nổ từ vị trí tiểu Thảo, quầng sáng trắng chói mắt xộc thẳng vào hốc mắt, khiến đôi mắt đau nhói.

“Má nó má nó má nó!” Thẩm Dữ Thanh vừa kêu vừa lấy tay che mắt, nói nhanh như súng bắn liên thanh: “Giết người cướp của à nhóc con, em muốn gì anh đều cho, đừng làm hỏng mắt anh!”

Lúc này Vân Thính Chu cũng khó chịu không kém. Tuy chính cậu bảo tiểu Thảo dùng thẻ bài để chiếu sáng, nhưng không ngờ ánh sáng lại chói đến vậy. Ngay khoảnh khắc ánh sáng ập vào mắt, cảm giác như bị mũi dao đâm thẳng vào, đau buốt đến mức không thể mở mắt.

Cậu cau mày, nhanh chóng xoay người đưa lưng về phía tiểu Thảo, dùng lòng bàn tay lạnh áp quanh hốc mắt để giảm bớt đau đớn.

Đồng thời, cậu lần theo trí nhớ tìm đường tới cửa, áp lưng vào để đề phòng bị phục kích khi cả nhóm mất khả năng hành động.

Chừng ba phút sau, Vân Thính Chu mới dần bình phục, hít sâu, hé mắt ra. Đôi mắt đỏ ngầu đảo quanh kiểm tra xung quanh, thấy không có gì bất thường mới rời cửa và khóa lại.

Khi đi ngang qua Thẩm Dữ Thanh đang nhắm mắt quơ quào, cậu túm lấy kéo cậu ta tới một chỗ an toàn rồi mới buông tay.

“Xin lỗi.” Tiểu thảo không ngừng v**t v* tấm thẻ bài trong tay. Vì là người kích hoạt nên cô không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng cũng cảm nhận rõ sự khó chịu của hai người còn lại. “Em không biết sẽ như thế này.”

Nói xong, cô cúi đầu, sợ phải nghe lời trách móc.

“Không sao, em làm rất tốt.” Vân Thính Chu nhìn cô bé, cố ý hạ giọng để trấn an.

Âm thanh của cậu, trong lúc mắt còn chưa nhìn thấy gì, càng khiến Thẩm Dữ Thanh chú ý. Cậu ta dựng tai nghe từng chữ, sau đó bật cười, nói: “Vừa nãy anh không có ý trách em đâu nhóc con, em có làm mù mắt anh thì ạn vẫn khen em lợi hại.”

“Anh chỉ là không phản ứng kịp thôi, em đừng để trong lòng.”

“Ừ.” Tiểu thảo gật đầu.

Dù mắt vẫn chưa nhìn rõ, Thẩm Dữ Thanh vẫn tiếp tục lải nhải, hết câu này đến câu khác, không để cho khoảng không yên tĩnh quá lâu.

Vân Thính Chu đứng giữa phòng và cửa ngoài, tiện tay kéo một chiếc tủ thấp lại, dựa người lên. Cậu lấy từ túi ra vòng sắt rỉ đang kẹp chùm chìa khóa, kẹp giữa ngón trỏ và ngón cái, đưa lên sát ánh sáng.

Qua thứ ánh sáng ấy, suy nghĩ của cậu bắt đầu lan ra, hình ảnh từ lúc đặt chân vào thôn đến giờ hiện lần lượt trong đầu.

Ngoài từ đường, nơi bọn họ ở lâu nhất chính là chỗ thẩm phán, nhưng vị trí đó không tồn tại ở đây.

Vậy thì, chìa khóa này rốt cuộc có thể mở cánh cửa nào?

Cậu suy nghĩ một lát, cảm thấy khả năng lớn nhất là từ chỗ thẩm phán dẫn đến cái phòng hình phạt mà bọn họ đang chờ kia, nơi đó như một tổ kiến toàn là vô số dấu vết móng vuốt trên xương trắng. Nhưng nghĩ kỹ lại,cậu vẫn thấy không đúng. Trong phòng đó có một quyển notebook. Notebook.

Cậu cụp mắt xuống, lấy notebook ra, đặt lên cánh tay, rồi dùng tay kia cầm lấy mép trên, chậm rãi lật lại từng trang một lần nữa, ngoài những nét chữ mục nát thì không còn gì khác. Động tác trong tay của Vân Thính Chu không dừng lại, cứ thế lật cho đến gần trang cuối cùng, lúc này con sứa trên đầu có động tĩnh, trông nó như đã kiệt sức, lại giống như bị thiếu nước, “lạch cạch” một tiếng rơi xuống notebook.

Vân Thính Chu không ngờ lần này, tay khẽ run khiến cuốn vở cùng con sứa rơi xuống đất, notebook lật nghiêng còn con sứa thì bị đè bên dưới. Cậu chớp mắt, lập tức cúi người xuống, nhặt notebook lên, đợi khi cuốn vở mục nát được dời đi thì con sứa mềm oặt cũng lộ ra trong không khí.

Nó giống như một đứa trẻ bị bắt nạt, miệng cứ “lộc cộc, lộc cộc” nói gì đó, xúc tu loạn xạ không ngừng, đến khi cảm nhận được có vật gì ấm áp đưa lại gần, nó lập tức quấn lấy mà không chút do dự.

Vân Thính Chu nhìn con sứa con đang bám trên ngón trỏ, dùng ngón cái khẽ cọ nhẹ để trấn an vài cái, rồi lại nhìn về phía notebook. Nguyên bản trang cuối trắng trơn không một chữ, giờ đây đã bị thấm một mảng lớn vệt nước, mà dưới những vệt nước ấy lại dần hiện ra một… bức tranh.

Bức tranh đó không rõ được vẽ bằng gì, gặp nước thì hiện ra nhưng đồng thời cũng bị loang mực, màu nước cứ thế tụ dần vào giữa, chỉ trong chốc lát, hơn phân nửa nội dung trên đó đã biến mất.

Vân Thính Chu đưa tay chạm vào bức tranh, không có gì dính vào lòng bàn tay, cậu cau mày nhìn chằm chằm từng điểm từng điểm trên bức họa tụ vào một chỗ, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Cậu cụp mắt suy nghĩ một lúc, đưa tay xé trang giấy cuối cùng xuống, trải phẳng trên mặt tủ, rồi lấy chìa khóa ra đặt ở nơi cuối cùng mà mọi đồ vật tụ lại.

“Thì ra là vậy.” Cậu khẽ cười một tiếng, cầm lấy chìa khóa và tờ giấy, không quay đầu lại mà cắt ngang lời Thẩm Dữ Thanh đang lảm nhảm, “Mở mắt chưa?”

“Hả?” Thẩm Dữ Thanh nhắm nghiền mắt lắc lắc đầu, qua hai giây mới nhận ra là đang hỏi mình, “Còn chưa mở, em.không thể bị mù đâu a a a, sao em lại chẳng thấy gì hết.”

“Cậu mở chưa?” Vân Thính Chu khẽ nhấn giọng, sau câu này thì không để ý đến hai người phía sau nữa, đưa tay dịch chiếc tủ thấp trước mặt sang một bên, sau đó rất cẩn thận khép cánh cửa trước mặt lại.

“Kẽo kẹt—” một tiếng vang lên, trong ngoài lập tức trở thành hai không gian không liên quan gì đến nhau.

“Lát nữa bất kể thấy gì, tôi làm gì thì các người làm y như vậy.”