“Vâng, anh.”
Thẩm Dữ Thanh hít sâu một hơi, nhắm mắt xoay tròng mắt vài lần để thích ứng, sau đó mới cẩn thận mở mắt ra. Lúc này, cậu ta nghe rõ thấy bên phải phía trước truyền đến tiếng mở cửa, ánh sáng trước mắt dần trở nên sáng hơn. Vừa mở mắt, cậu ta liền thấy cánh cửa kẹt kia khó khăn lắm mới mở ra được một khe.
Khoảnh khắc đó, hơi thở của cậu ta như ngừng lại, theo bản năng muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị người chặn lại.
“Hư.” Vân Thính Chu đặt tay lên tay nắm cửa, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào vật trước mắt, đầu óc vận hành với tốc độ cao, bất cứ chút dị thường nào cũng có thể bị cậu phát hiện.
Ngay khi mới chạm vào tay nắm, một luồng khí âm lãnh truyền tới, quấn quanh ngón tay rồi nhanh chóng lan ra toàn thân.
Gần như là một loại linh cảm, cậu cảm thấy có ai đó đang cách một cánh cửa cũ nát mà bốn mắt nhìn nhau với mình.
Vân Thính Chu hạ mắt, đã làm thì phải làm đến cùng, trực tiếp đẩy cửa ra.
Chỉ thấy căn nhà trống trải vốn quen thuộc nay đã biến thành một diện mạo khác, sự khô ráo biến mất, thay vào đó là hơi ẩm lạnh lẽo và một mùi mốc meo nồng nặc.
“Lại đây.” Vân Thính Chu đứng ở cửa, không tiến vào cũng không lùi lại, giọng điệu bình thản.
Nghe lệnh, hai người kia bước nhẹ như kẻ trộm, rón rén đi đến phía sau cậu, một trái một phải thò đầu nhìn vào bên trong.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn lập tức giật mình nhảy dựng.
Thẩm Dữ Thanh khẽ “Tê” một tiếng, chớp mắt nhìn vào bên trong rồi lại nhìn Vân Thính Chu, còn tiểu Thảo thì vừa thò đầu ra đã lập tức nắm chặt vạt áo người trước mặt.
Bởi vì họ thấy ở giữa căn phòng đó có một người.
Người đó quay lưng về phía bọn họ, đứng bất động, như thể không nhìn thấy và cũng không nghe thấy gì cả. Nếu chỉ thế thôi thì cũng chẳng nói, nhưng đáng sợ là hắn rất thấp, chỉ cao tầm một đứa trẻ sáu, bảy tuổi.
Thế nhưng trên người lại mặc áo liệm kích cỡ của người lớn.
Vân Thính Chu ngừng lại hai giây, rồi cất bước đi vào, thân hình lập tức bị bóng tối nuốt chửng, hòa làm một với không gian chật hẹp này.
Khi cậu sắp đến gần phía sau người kia, đối phương phát ra một tiếng khóc quái dị, rồi chậm rãi xoay đầu lại, lộ ra gò má toàn xương trắng không hề có một mảnh da thịt nào.
Hốc mắt trống rỗng, rõ ràng không có da thịt nhưng lại chảy ra huyết lệ màu đỏ, miệng mở ra khép lại mà không phát ra một chữ nào.
Vân Thính Chu khẽ nhíu mày, nhanh bước lên, ngón tay sắp chạm vào chiếc áo liệm đỏ sẫm thì đứa trẻ trước mắt bỗng biến mất với tốc độ cực nhanh.
Không để lại dù chỉ một hạt bụi.
“Ách…” Thẩm Dữ Thanh dựa vào khung cửa, bĩu môi nói: “Đúng là biến người sống thành ma, có chút thú vị.”
“Hẳn là không phải, các người…” Vân Thính Chu thu tay lại, xoay người nhìn về phía hai người đứng ở cửa. Lời sắp nói ra đến miệng thì cậu nhận ra ánh mắt và sắc mặt của họ đã thay đổi.
“Má.” Cánh tay đang bám khung cửa của Thẩm Dữ Thanh trong nháy mắt bị một lực hút mạnh mẽ trói chặt, muốn giật ra cũng không được. Cậu ta cố ngửa đầu để cổ và đầu tránh xa bức tường, “Nhóc con, chạy mau.”
Vì tư thế quá gượng gạo, cậu ta thậm chí không thể xoay đầu hay liếc mắt, chỉ có thể nhanh chóng lên tiếng nhắc nhở. Cũng vì vậy mà cậu ta không biết tiểu Thảo đang gặp tình cảnh y hệt mình, thậm chí còn tệ hơn — cả người bị dính chặt vào cánh cửa, chỉ lộ ra đôi mắt và nửa khuôn mặt.
Mà phần lộ ra đó, chỗ nào cũng đang cầu cứu.
“Đừng… động đậy.” Cô bé chớp mắt, cố xua tan làn sương mờ trước mắt, căng thẳng nuốt nước bọt liên tục.
“Đừng giãy giụa.”
Đúng lúc hai người họ đang liều mạng tránh khỏi lực hút kỳ quái này, thì từ xa vang lên một giọng bình tĩnh khiến người ta vô thức tin theo.
Ánh mắt Vân Thính Chu trước tiên lướt qua hai người họ, sau đó dừng lại trên cánh cửa, cuối cùng nhìn thẳng vào chiếc chìa khóa cắm trong ổ.
Cậu bước đến gần, ngay khi tay chạm vào chìa khóa thì lập tức có cảm giác bỏng rát, nhiệt độ đó còn cao hơn hẳn nhiệt độ cơ thể con người. Cậu không do dự rút thẳng chìa khóa ra.
Khoảnh khắc chìa khóa rời khỏi ổ, Thẩm Dữ Thanh và tiểu Thảo đồng thời thở phào, lùi về sau một bước, khôi phục tự do.
“Thật mẹ nó tà môn.” Thẩm Dữ Thanh lắc lắc hai tay, trợn mắt đầy bất lực.
Vân Thính Chu cầm chìa khóa, lòng bàn tay bị hằn đỏ rực, nghe vậy liền gọi một tiếng: “Thẩm Dữ Thanh.”
“Hả?” Thẩm Dữ Thanh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn qua.
“Cầm chìa khóa.” Giọng Vân Thính Chu vừa dứt, cậu liền ném chìa khóa ra ngoài.
Chờ Thẩm Dữ Thanh luống cuống tay chân đón được, thì Vân Thính Chu đã bước vào trong phòng, đứng đúng chỗ lúc nãy đứa bé mặc áo liệm vừa xuất hiện.
“Đứng đó làm gì, xui xẻo quá.” Thẩm Dữ Thanh xoay chìa khóa trên ngón tay, đi theo sau tiểu Thảo bước vào. Khi cậu ta vừa vào hẳn bên trong, cánh cửa liền “phịch” một tiếng đóng sập lại.
Cửa đóng kín, không một tia sáng lọt qua được.
“Khoan đã, là sao đây?” Thẩm Dữ Thanh cau mày, nhanh chóng quay người, định chụp lấy tay nắm cửa để thử mở ra. Nhưng tay cậu ta vừa đưa được nửa chừng thì khựng lại giữa không trung, cứng đờ không thể động đậy. Một lúc lâu sau, cậu ta mới quay lại, vẻ mặt khó chịu như bị táo bón.
“Không có tay nắm cửa à?” Trong bóng tối, Vân Thính Chu chính xác nhìn về phía thân hình cao lớn đang đứng ở cửa, thuận miệng hỏi.
“Làm sao cậu biết?”
“Đoán.” Vân Thính Chu thu mắt lại, nhìn quanh bốn bức tường, thử đưa tay vuốt dọc mặt tường. Kỳ lạ là ngoài cảm giác trơn nhẵn ra thì chẳng có gì khác.
“Vừa nãy, lúc các người bị dính vào tường thì có cảm giác gì?” Cậu vừa sờ ven tường vừa hỏi.
Thẩm Dữ Thanh gãi cằm, bất đắc dĩ nói: “Khó nói lắm… giống như có một lực hút muốn nuốt chửng em, khiến em trở thành một phần của nó.”
“Ừm… giống như nó muốn chúng ta… cứu nó.”
“Cứu nó?” Vân Thính Chu lặp lại hai chữ này trong lòng, rồi thử sờ khắp các bức tường thêm vài lần nữa, vẫn không thấy có cảm giác ấy.
Cuối cùng cậu cúi mắt, đặt tay lên nền đất, ngoài sự trơn nhẵn thì còn có thêm một cảm giác mềm mại, thoải mái hơn hẳn.
“Có nhìn rõ được đồ vật trong này không?” Vân Thính Chu đứng ở một góc tường, hơi cách xa hai người kia, nên cất giọng lớn hơn. Tiếng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.
“Miễn cưỡng thôi.”
“Có thể.”
“Vậy nhớ nắm rõ cấu trúc nơi này, và… tốt nhất cẩn thận mấy bức tường này.” Nhận được câu trả lời, Vân Thính Chu thuận tiện nhắc nhở hai câu rồi xoay người tiếp tục s* s**ng những thứ trước mắt.
Tuy trong này cũng tối om, nhưng so với bên ngoài vừa nãy thì vẫn sáng hơn một chút. Cậu men theo bốn phía đi một vòng, phát hiện ở hướng này ánh sáng nhiều hơn — tính ra là góc Đông Bắc.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt đó, cậu miễn cưỡng nhìn thấy vài thứ: mấy hạt đậu phộng mốc, vài quả trái cây, vài nhánh cây còn dính vết máu, và kỳ lạ nhất là có một chén gạo bị bỏ ở góc.
“Kỳ quái.” Cậu thò tay vào chén gạo đã bị mọt gặm, xoay xoay tìm kiếm, rồi cau mày rút ra một vật dài hình vuông.
Vân Thính Chu nghiêng người đưa vật đó về phía ánh sáng, miễn cưỡng đọc được hai chữ khắc trên đó.
“Trừ tà.”
Cậu khẽ vuốt hai chữ ấy, khiến vết máu đỏ sẫm dính vào tay, giống như một dấu ấn vừa được đóng lên.
Đang xuất thần, cậu nghe ở cách đó không xa vang lên tiếng kêu của Thẩm Dữ Thanh, âm thanh lanh lảnh như tiếng gà gáy: “Anh, đoán xem em phát hiện cái gì?”
Lời nói vang vọng trong không gian chật hẹp khiến lỗ tai người nghe đau nhức, nhưng vẫn không ai đáp lại.
“Anh? Anh ở đâu vậy anh?” Thẩm Dữ Thanh cầm vật trong tay, nuốt nước bọt, căng thẳng hỏi tiếp: “Anh, anh nói một câu đi mà.”
“Tê… Sao thế này?”
Cậu ta lại chờ thêm một lúc, xác nhận thật sự không có ai đáp, định mở miệng gọi lớn thì vừa phát ra một âm tiết đã nghe thấy ở đằng xa truyền đến một giọng nói bình tĩnh.
“Phát hiện cái gì?”
“Tỏi với bảo kiếm, còn có mấy tờ bùa giấy vẽ trừ quỷ.” Cuối cùng cũng nghe thấy có người trả lời, Thẩm Dữ Thanh lập tức thao thao bất tuyệt kể về những thứ mình đang cầm trên tay, sợ rằng nếu im lặng sẽ lại chẳng có ai đáp, “Hẳn là hoàng phù đó, sờ vào thấy hơi giống.”
“Ừ.”
Vân Thính Chu siết chặt tấm bài trừ tà, cúi mắt nhìn chằm chằm vật trước mặt, rồi xoay người men theo tường đi về phía góc Tây Bắc.
Chỗ đó cũng có một ít đồ vật, bao gồm cả rượu vàng, giá chữ thập và pháo trúc.
“Có vấn đề.” Cậu nhướng mày, đứng nguyên tại chỗ nghiêng người về phía Tây Nam, cất tiếng gọi: “Phát hiện gì không, tiểu Thảo?”
“Em… em không chắc lắm, nhưng cảm giác như có kính bát quái, thủy tinh và cả chu sa.” Tiểu thảo ngồi xổm ở góc tường, nhắm mắt lại, lần mò mấy món lạnh lẽo kia.
Giọng cô bé vừa đủ để cả hai người còn lại nghe thấy, và ngay khi Thẩm Dữ Thanh nghe xong, cậu ta liền buột miệng: “Chà, rốt cuộc ở đây có thứ gì mà phải dùng toàn mấy món chính khí mười phần này để trấn áp vậy?”
“Là đứa bé kia sao? Nghe cũng thú vị đấy.”
“Đem tất cả những thứ đang có mang lại đây, tới góc Đông Bắc gặp tôi.” Trong đầu Vân Thính Chu thoáng hiện vài hình ảnh, cậu nhanh chóng quay về chỗ ánh sáng tương đối đầy đủ lúc trước.
Khoảng hai phút sau, Thẩm Dữ Thanh đeo tỏi trên cổ, tay cầm bảo kiếm và bùa an toàn đi tới bên cạnh Vân Thính Chu.
Vừa đến nơi, cậu ta liền “rầm” một tiếng, ném toàn bộ đồ trên người xuống đất.
Lại thêm hai phút trôi qua, tiểu Thảo vẫn chưa tới.
Vân Thính Chu ngẩng đầu nhìn về phía Tây Nam, thấy dường như cô bé vẫn ngồi xổm nguyên tại chỗ, trông nhỏ bé co ro.
Thẩm Dữ Thanh cũng nhìn theo, rồi giơ hai tay vẫy vẫy giữa không trung, lớn tiếng gọi: “Nhóc con, bên này!”
Chưa thấy đủ, cậu ta còn quay sang nhìn Vân Thính Chu mấy giây, sau đó cười hì hì, đưa tay nhấc con sứa phát sáng trên đầu cậu lên, kẹp ở đầu ngón tay và không ngừng vẫy gọi.
Vân Thính Chu bất đắc dĩ nhìn động tác đó. Cách này tuy tốt, nhưng con sứa bị nâng khỏi đỉnh đầu thì ánh sáng cũng tắt, như thể ẩn mình vào bóng tối.
“Tới đây.” Tiểu Thảo ôm một đống đồ trên tay, thấy khoảng cách phía trước đã gần, ban đầu cô bé định men theo tường mà đi, nhưng nhận ra mình đã chậm trễ quá lâu nên quyết định bước thẳng qua giữa phòng.
Vài bước đầu không có gì khác thường, nhưng khi đi được gần mười bước, dưới chân cô bé vướng phải thứ gì đó khiến cô bé mất đà, ngã xuống đất.
“A…”
Tiếng ngã vang khá lớn, nghe không giống kiểu ngã sấp xuống nền, mà như va phải thứ gì đó ở giữa rồi gãy rời.
Vân Thính Chu cau mày, đưa tay ngăn Thẩm Dữ Thanh đang định chạy lại, rồi vừa tiến lên vừa nói: “Ở đây chờ. Nếu năm phút nữa tôi không trả lời, thì lập tức treo tất cả đồ trừ tà lên cổ, lên người.”
Nói dứt, mặc kệ sau lưng họ nói gì, cậu men theo lối phía trước, áp sát tường, rẽ hai lần rồi tới góc Tây Nam.
Lúc này cậu đã rất gần tiểu Thảo, nhưng không nghe thấy tiếng thở của cô bê, thậm chí cô bé vẫn giữ nguyên tư thế lúc ngã.
Quan sát khoảng bốn, năm giây, Vân Thính Chu bước thật nhẹ tới bên cạnh. Không biết là vì bước chân quá khẽ hay sao, khi cậu khom xuống đỡ cô bé dậy thì coi bé giật mình hoảng hốt.
Bị cậu nắm nhẹ cánh tay, cô bé lại phản xạ dùng sức hất ra, trong mắt ánh lên vẻ sợ hãi.
“Là anh.” Vân Thính Chu buông tay, hơi lùi lại để cô bé có thể nhìn rõ mặt mình.
“Anh…” Tiểu thảo nghe thấy giọng quen, quay lại nhìn, thấy gương mặt ấy thì mới hơi an tâm, cô bé nuốt nước bọt, đè giọng xuống thật nhỏ: “Vừa nãy… em bị một cái xương cốt vướng ngã.”
Nói rồi, cô bé đưa tay lần mò trên mặt đất, chậm rãi nhặt lên một đoạn xương trắng toát nhưng chỗ nào cũng có vết khía của dao, đưa cho Vân Thính Chu.
Cậu khẽ hít vào, không nói gì, chỉ lặng lẽ theo động tác của cô bé, nhận lấy đoạn xương rồi nghiêng đầu chăm chú quan sát.
“Có cảm giác lạnh buốt không, như… như đang ngâm mình trong hồ mùa đông, lạnh đến tận xương?” Tiểu Thảo mím môi, mắt không rời cậu.
“Ngoài điều đó, còn cảm giác gì khác?” Vân Thính Chu xoay đoạn xương, như vô tình nâng phần sọ lên.
“Trên này còn có vết dao, giống hệt loại chúng ta đã thấy trong căn phòng kia.”
“Anh biết rồi.”
Vân Thính Chu gật đầu, cúi xuống cất đoạn xương, rồi đứng dậy đưa tay khác kéo nàng lên, giọng nhẹ nhàng: “Không vội, cứ về góc Đông Bắc tìm Thẩm Dữ Thanh trước.”
“Ừ.” Tiểu thảo gật mạnh, lần này không đi ngang qua giữa phòng mà men theo tường chậm rãi di chuyển.
Phía sau cô bé, Vân Thính Chu vẫn đứng nguyên, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng bước chân cô bé cho đến khi bóng dáng gần như khuất hẳn, mới cúi đầu nhìn xuống tay trái mình.
Bởi vì vừa rồi, cậu hoàn toàn không nhìn thấy cái gọi là xương cốt.
Cũng không cảm nhận được cái lạnh buốt tận xương, càng không thấy vết dao nào.
Dù vậy, cậu vẫn không ném “đoạn xương” trong tay xuống đất hay buông ra, chỉ siết chặt nó, đứng đó trầm ngâm. Chưa đầy vài giây sau, phía sau truyền đến tiếng sột soạt.
Chưa kịp quay lại, vai phải cậu đã bị một bàn tay đặt mạnh lên, chủ nhân của bàn tay đó dùng lực áp xuống, như muốn thu hút toàn bộ sự chú ý của cậu.