Vân Thính Chu lập tức xoay người, động tác cực nhanh, giơ tay kia lên chuẩn bị tung đòn. Ngay lúc cú đánh sắp trúng người đối diện, một giọng nói quen thuộc vội vàng vang lên.
“Đừng đừng đừng,anh, là em…” Thẩm Dữ Thanh ngửa đầu, người ngả mạnh ra sau để tránh làn kình phong trước mặt. Cậu ta cảm nhận rõ ràng Vân Thính Chu vừa ra tay là hạ sát thủ, nên trong giọng nói mang theo sự sợ hãi thật sự.
“Sao lại là cậu?” Vân Thính Chu hơi sững lại, thả tay xuống. Vừa rồi cậu mải suy nghĩ về chuyện cái xương kia, quên mất thời gian, dẫn đến mất khái niệm về giây phút hiện tại.
Giờ nhìn thấy Thẩm Dữ Thanh treo đầy đồ trên người, tay vẫn không quên mang mấy món lỉnh kỉnh, Vân Thính Chu mới hiểu — năm phút đã trôi qua.
Chỉ là, việc cậu ta xuất hiện ở đây tuy có mặt lợi, nhưng đồng thời cũng báo hiệu một điều không hay.
Vân Thính Chu nâng tay trái đang cầm thứ mà bản thân nhìn không thấy, giữ nó lơ lửng giữa không trung, hỏi thẳng: “Cậu thấy trong tay tôi đang cầm gì không?”
“Cái cái gì cơ?” Thẩm Dữ Thanh trợn mắt, dí sát lại gần một chút, nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải, rồi ánh mắt hờ hững dừng trên gương mặt không biểu cảm của cậu. Cuối cùng, cậu ta đưa ra kết luận: “Thấy. Sao thế, anh?”
“Là thứ gì?”
“À…” Thẩm Dữ Thanh gãi gãi mái tóc đỏ của mình, động tác làm mấy món đồ treo trên người phát ra tiếng lách cách ầm ĩ, “Là kính chiếu yêu!”
Nghe vậy, Vân Thính Chu khẽ nhắm mắt, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ. Hai giây sau, cậu mở mắt, giọng nói đã nhiễm lạnh lẽo: “Trước mặt tôi mà nói xạo, lại còn không chuẩn bị trước lời, cậu chán sống rồi à?”
“Muốn sống, muốn sống.” Thẩm Dữ Thanh ho khẽ hai tiếng, lùi về sau vài bước, hạ giọng nói: “Em sợ anh cho rằng em là giả, nên mới thử câu đó.”
Giả?
Thử?
Trong khoảnh khắc, Vân Thính Chu đã hiểu ý tứ những lời này, lập tức lạnh giọng hỏi tiếp: “Khi tôi vào cửa, tôi đưa cho cậu cái gì?”
“Chìa khóa! Loại có vòng tròn rỉ sét đó.”
Lần này câu trả lời được đưa ra rất nhanh, không có gì sai, xác nhận trước mặt mình không phải đồ giả.
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với một chuyện khác — tiểu Thảo lúc này tám chín phần đã lành ít dữ nhiều.
“Quay lại góc Đông Bắc.” Vân Thính Chu liếc nhanh về phía sau, rồi bước sát tường, nhanh chóng tiến về phía góc tường phát ra ánh sáng yếu, trên tay vẫn cầm chặt “xương cốt” mà mình không nhìn thấy.
Ngẩng lên, cậu thấy bóng dáng tiểu Thảo, liền nhẹ giọng gọi: “Tiểu thảo?”
Một tiếng này mang lại ba câu trả lời.
“Dạ?”
“Dạ.”
“Ai dà, nhóc con, ra cửa không xem hoàng lịch hả, đâm phải vận xui to rồi.”
Hai tiếng đầu đến từ tiểu thảo, còn tiếng cuối là từ Thẩm Dữ Thanh phía sau lưng.
Vân Thính Chu không để tâm đến ai nói gì ở phía sau. Cậu chỉ nhìn thấy, ngay khi tiếng gọi của mình vừa vang lên, tiểu Thảo đang quay lưng chậm rãi xoay người lại, bóng tối khắc họa rõ khuôn mặt mảnh khảnh của cô bé.
Đây chỉ mới là khởi đầu, bởi khi cô bé hoàn toàn nghiêng người, Vân Thính Chu liền đối diện với đôi mắt ở phía sau cô bé— bốn mắt giao nhau.
Đó là một đôi mắt mang cảm xúc y hệt tiểu Thảo vừa nghiêng mình, nhưng nhìn kỹ hơn, cậu phát hiện không chỉ đôi mắt, mà cả gương mặt, giọng nói, thậm chí chiều cao lúc này cũng giống nhau như đúc.
Trong không gian này, xuất hiện hai tiểu Thảo.
Vân Thính Chu xoay cổ tay, theo bản năng giấu đoạn xương cốt ra sau lưng, rồi mặt không đổi sắc tiếp tục hỏi: “Có phát hiện thứ gì không?”
Cậu không định chủ động đề cập đến chuyện có hai “cô bé”, mà đổi sang một câu hỏi nghe qua cũng rất quan trọng.
“Không có.”
“Không có.”
Hai tiểu Thảo như hình trong gương, đồng thời mím môi trả lời, giọng điệu và ngữ khí giống hệt nhau.
“Ừ.” Vân Thính Chu gật đầu, ánh mắt rời khỏi hai người, dừng lại ở một khoảng hư không bên phải, không nói thêm lời nào.
Không khí thoáng chốc trở nên trầm lặng.
Đi phía sau, Thẩm Dữ Thanh khẽ “tê” một tiếng, đưa tay sờ cằm, rồi như kẻ trộm lén bước lại gần, hạ giọng gần như thì thầm: “Anh, em cảm giác hôm nay bị quỷ ám.”
“Trước thấy hai em, giờ lại là hai cô bé. Anh nói xem… anh sẽ không…”
Cậu ta nói đến đây như vừa nghĩ ra điều gì, lập tức lùi lại một bước, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm Vân Thính Chu, trong mắt tràn đầy sự dò xét và kinh ngạc.
Vân Thính Chu gật đầu, khác hẳn giọng hạ thấp của gã tóc đỏ kia, cậu dùng giọng hoàn toàn bình thản đáp: “Ra ngoài rồi thì tìm đạo sĩ đi.”
“Hả?” Thẩm Dữ Thanh sững người, nuốt nước bọt, giọng run run: “Anh… anh không nhìn thấy cô bé…”
“Cái gì?” Vân Thính Chu kịp thời cắt ngang, trong đầu lại chợt nảy ra một suy nghĩ khác, tốc độ chuyển hướng cực nhanh: “Ở đây, cậu cảm thấy thế nào?”
“Tối, lạnh, còn kỳ quái nữa.”
“Vậy cậu thấy, nơi này giống cái gì?” Nói xong, cậu lại thấy câu hỏi hơi mơ hồ nên bổ sung: “Trong đời thực, cậu từng thấy thứ nào giống như cậu vừa tả chưa?”
“Tê…” Thẩm Dữ Thanh đưa tay sờ cằm, mấy món đồ trên người lại kêu leng keng, cậu ta nheo mắt nghĩ một lát rồi đáp: “Ngục giam.”
“Vậy à?” Giọng Vân Thính Chu rất nhẹ, rồi cậu quay sang nhìn hai tiểu Thảo trước mặt, hỏi y câu hỏi ấy:
“Còn em, tiểu Rhảo, thấy giống cái gì?”
“Hộp diêm.”
“Hộp diêm.”
“Tại sao lại nói vậy?” Vân Thính Chu như bị khơi gợi hứng thú, không nhìn vào khoảng hư không nữa mà tập trung vào trước mặt.
“Bởi vì ở đây vuông vức, tối om không có ánh sáng, ẩm ướt lại rất lạnh, rất giống hộp diêm.”
“Bởi vì ở đây vuông vức, tối om không có ánh sáng, ẩm ướt lại rất lạnh, rất giống hộp diêm.”
Âm thanh bên tai cậu như phát lại một đoạn băng, chỉ vang lên hai lần. Vân Thính Chu gật đầu: “Nói đúng, nhưng anh thấy nơi này càng giống…”
“Quan tài.”
“Em thấy đúng không?”
Giọng nói vừa dứt, cậu lập tức tiến lên một bước, tay phải bóp lấy cổ của tiểu Thảo gần mình nhất. Lực siết mạnh đến nỗi gân xanh nổi rõ, không có chút do dự, nhưng giọng nói lại cực kỳ bình tĩnh: “Hàng giả.”
“Khụ… khụ…” Bị ép chặt lên tường, tiểu Thảo kịch liệt giãy dụa, động tác dữ dội, và giữa những cử động ấy, một thứ chất lỏng giống như nước mắt rơi xuống, nhỏ giọt lên cánh tay đang siết cổ cô bé.
Vân Thính Chu cảm nhận rất rõ ràng, nhưng vẫn không buông tay.
Bởi vì ở đây mọi thứ đều là ẩn số, Vân Thính Chu không thể đảm bảo rằng nếu buông tay sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
“Ê ê.” Thẩm Dữ Thanh nhân lúc này lách người sang đứng cạnh “tiểu thảo” còn lại, bất chấp tất cả, trực tiếp đem toàn bộ đồ trừ tà trên người mình treo lên người cô bé.
Động tác nhanh đến mức khiến người ta có cảm giác cậi sinh ra đã để làm việc này.
“Không sao đâu, đeo nhiều thứ này lên là ổn, sau này khỏi cần tìm đạo sĩ, vì đã có anh đây.” Nói xong cậu ta còn vuốt tóc một cách đắc ý, cười hì hì đứng song song với người trước mặt.
Vậy là, hai người treo đầy những món leng keng kêu vang đứng ở cách đó không xa, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Vân Thính Chu cùng… người đang bị ép lên tường.
“Anh…” “tiểu Thảo” bị bóp cổ cố ngẩng đầu, chất lỏng trên mặt cô bé chảy ra ngày càng nhiều, thấm ướt và dính lại trên vải áo, “Em… thật sự là thật.”
Cô bé nói rất khó nhọc, như thể chỉ cần thêm một giây nữa sẽ tắt thở, nhưng Vân Thính Chu không hề mềm lòng. Cậu nghiêng đầu đánh giá một chút, giọng bình thản: “Người thật sẽ chảy máu tươi từ mắt sao?”
Nghe vậy, “tiểu Thảo” khựng lại, khẽ nâng tay sờ nhẹ hốc mắt mình, rồi đưa ngón tay lên trước mắt nhìn kỹ. Cuối cùng, cô bé bật ra một tiếng nức nở, máu chảy ra càng nhiều.
Dường như cô bé không tin mình là giả, không ngừng s* s**ng mặt và cơ thể, còn ngửa đầu để tránh ngạt thở.
“Ann… lừa em.” Cô bé khẽ nói một câu như tự dối mình, rồi chỉ hai giây sau, bỗng gân cổ gào lên: “Anh lừa em!! Em là thật mà!!!”
Vừa dứt câu, cả người cô bé bắt đầu biến đổi — chiều cao tăng lên, dung mạo và giọng nói thay đổi ngay tức khắc, mái tóc từ dài biến thành ngắn.
Cô bé biến thành Vân Thính Chu.
Vân Thính Chu chỉ đứng nhìn tất cả, không biểu hiện gì.
Ngược lại, bản sao kia bắt đầu úp mặt khóc lớn, tiếng khóc khàn đặc như xé họng, “Đau quá… Tôi đau quá…”
“Cứu tôi… cứu tôi với…”
Hai câu này lặp đi lặp lại, mỗi lần càng thêm thê thảm.
Cuối cùng, Vân Thính Chu buông tay. Cậu thật sự không chịu nổi cảnh gương mặt giống hệt mình cứ chảy máu mắt và gào khóc.
Cảnh tượng này quá quỷ dị.
“Ồ.” Thẩm Dữ Thanh thấy vậy liền xắn tay áo, bước lên một bước đầy khí thế “tráng sĩ cứu mỹ nhân”: “Anh, anh mềm lòng à? Để em làm cho!”
“Không cần.” Vân Thính Chu ngăn lại, lắc đầu: “Nó đã bị bức đến phát điên rồi, hẳn sẽ không còn uy h**p gì tới chúng ta.”
Vừa rồi chính là minh chứng tốt nhất — dù cậu không nương tay khi khống chế nó, nó cũng chẳng làm ra hành động gì gây hại, chỉ bất lực khóc kêu và khăng khăng tự nhận mình là thật.
“Thế… giờ làm gì tiếp?” Thẩm Dữ Thanh chậm rãi buông tay áo xuống. Chỗ này quả thật ẩm ướt, lạnh lẽo và rợn người, đặc biệt khi vừa rồi bọn họ đã đoán đây giống như một cái quan tài. Cậu ta do dự một chút rồi vẫn hỏi: “Anh, đây là quan tài thật à?”
“Ừ.” Vân Thính Chu khẳng định, rồi nói luôn cách để thấy toàn cảnh nơi này: “Chỉ cần bỏ hết đồ trừ tà trên người ra, sẽ nhìn thấy bộ xương và ngửi được mùi máu đậm đặc.”
Đó là kết quả cậu vừa thử khi ném toàn bộ đồ trừ tà xuống đất.
Ngay lúc hai người phía trước bỏ đồ, Vân Thính Chu bước tới trước mặt “Vân Thính Chu” kia, ngồi xổm xuống đối diện, giọng nhẹ: “Có một thứ, tao nghĩ mày rất muốn.”
Nghe vậy, nó ngẩng đôi mắt đẫm máu nhìn sang, trong đáy mắt là sự mơ hồ pha lẫn dò xét.
Vân Thính Chu xoay cổ tay, vòng tay từ sau ra trước, thuận thế đặt món đồ kia ra.
Ngay sau đó, trước mặt cậu vang lên một tiếng nổ bén nhọn.