Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 61: Hải Thần chi cổ 20 “Muốn ta đáp ứng, lấy ra ngươi……



“Quá mức yên tĩnh thì mọi người sẽ phải trả giá.”

Vân Thính Chu ngẩng mắt nhìn, bắt gặp ánh mắt của bà lão đã dẫn bọn họ vào từ đường hôm đầu tiên.

Bà ta vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo như trước, nhưng giờ lại có thêm chút ngoan độc. Bà ta không đưa tay vào bên trong, chỉ lặng lẽ đứng giữa đám người.

Lỗ thủng trên cửa càng lúc càng lớn, có kẻ thậm chí đã thò nửa người vào, treo mình trên cửa, ra sức vươn tay muốn bắt ai đó bên trong.

“Hô… hô…”

Tiếng thở dồn nén, khó nghe của họ vang khắp không gian, khiến ai nghe cũng thấy ghê tởm.

Vân Thính Chu hạ mắt, bước lên một bước, giơ tay nắm chặt thành quyền, xé gió đánh tới. Trong thời gian ngắn, cậu liên tiếp khiến mấy kẻ kêu đau, nhưng cho dù thế nào đi nữa, nếu không có đường sống hay phép màu, bị nhốt trong nơi chỉ có một cửa ra vào này, sớm muộn gì họ cũng bị xé nát.

Khi cánh tay cậu bị vô số bàn tay túm lấy, dây dưa không dứt, thì một khúc hát nhẹ nhàng, linh hoạt và mơ hồ vang lên từ nơi không xa, dừng lại bên tai cậu.

Chỉ mười mấy giây sau, toàn bộ đám lão nhân đang giương nanh múa vuốt trong sân đồng loạt ngừng động tác, đứng yên tại chỗ, hai tay giơ cao, mặt hướng lên ánh trăng, thành kính “thình thịch” một tiếng quỳ xuống.

Kể cả bà lão đang đứng yên lặng kia.

Họ giống như đang cử hành một nghi thức, miệng lẩm bẩm những lời khó hiểu, dường như còn có ý định dập đầu.

Vân Thính Chu tranh thủ lúc này mở cánh cửa mục nát ra, nhấc chân bước ra ngoài. Như cậu đoán, không ai trong số đó để ý đến mình.

“Đi.” Cậu quay đầu nói với hai người phía sau, dẫn đầu xuyên qua đám đông mênh mông, từng bước một đi đến ngoài căn nhà tranh.

Ra hẳn bên ngoài, cậu mới quay người nhìn lại cảnh trong nhà, và khi thấy rõ thì không khỏi nhíu mày.

Thẩm Dữ Thanh cách cửa không xa, gần như đã đi tới được ngưỡng cửa, nhưng đám lão nhân kia đã dần lấy lại ý thức, không ít người bắt đầu liếc mắt nhìn về phía hắn.

Rõ ràng hắn cũng nhận ra, nên vẫn đang trốn tránh khắp nơi, né khỏi những bàn tay khô quắt như cành cây kia. Nếu chỉ vậy thôi thì cũng không sao…

Nhưng trong tay hắn lại đang cầm… một con búp bê vải.

Hắn có vẻ như biết mình đang cầm gì, bởi vì từng động tác đều hết sức cẩn thận, đảm bảo thứ hắn cầm phía sau không bị tổn hại.

Ánh mắt Vân Thính Chu xuyên qua đám lão nhân, nhìn về trong căn nhà , thấy Tiểu Thảo đang quỳ trên đất, tay lần mò trên người Thẩm Như Tịnh. Động tác của cô bé không nhanh, tìm kiếm rất cẩn thận.

Cậu biết cô bé đang tìm gì — thẻ bài.

Nghĩ tới đây, cậu thấy hơi nhức đầu, bất đắc dĩ lên tiếng nhắc: “Thẩm Dữ Thanh, cậu đang cầm cái gì đó đấy?”

“… Cái gì?” Thẩm Dữ Thanh ngẩn ra, sau đó nhìn cậu như thể đang nhìn một kẻ ngốc, đáp: “Cái gì với chả cái gì, là người đấy, Tiểu Thảo đấy!”

Hắn vừa nói vừa tìm khe hở để quay đầu nhìn tay mình. Khi thấy mình đang nắm một con búp bê vải cũ rách, hắn trợn tròn mắt, quay trái quay phải nhìn khắp bốn phía, kinh hãi kêu lên: “Có…”

“Không có.” Vân Thính Chu nhanh hơn hắn một bước, cắt ngang lời, chặn câu tiếp theo và khẽ nâng cằm ra hiệu hắn nhìn ra phía sau.

Thẩm Dữ Thanh theo ánh mắt cậu nhìn lại, nét mặt lập tức xuất hiện chút sụp đổ. Hắn sắp không kìm được muốn chửi, trong lòng gầm lên — lúc nào rồi mà còn đi tìm mấy thứ thẻ bài đó. Điên thật rồi sao?

Càng nghĩ càng tức, hắn vừa định xoay người quay lại kéo người ra thì mắt cá chân đã bị một lão nhân túm chặt, đồng thời cổ tay, cổ và cả người cũng bị ghì lại.

Đám lão bất tử kia đã tỉnh lại.

Điều khiến Vân Thính Chu bất ngờ là Thẩm Dữ Thanh lại không mở miệng gọi cậu.

Cậu nhìn hắn vài giây, rồi nói với người đang bị trói chặt: “Vất vả cho cậu.”

Thẩm Dữ Thanh cố ngửa đầu nhìn ra phía sau, nhưng chẳng thấy gì, chỉ thoáng thấy một vạt áo và cảm nhận hơi thở lạnh nhạt lướt qua bên người.

Vân Thính Chu di chuyển rất nhanh, tránh được phần lớn ánh mắt chú ý của đám lão nhân, nhưng vẫn chịu vài đòn tấn công. Trên cánh tay cậu đã xuất hiện vài vệt máu, tươi đỏ thấm ra từ những đường rạch. Khi một bàn tay nữa chụp tới, cậu lách mình vào trong phòng.

“Tiểu Thảo.” Giọng cậu rất nhẹ, không mang trách móc hay lo lắng, chỉ đơn giản là gọi tên.

Nghe vậy, cả người Tiểu Thảo run lên, không dám quay đầu, cúi mặt xuống, động tác trên tay nhanh hơn. Vài giây sau, cô bé tìm được thêm mấy tấm thẻ bài, nhanh chóng nhét vào túi.

Ngoài mấy tấm đó, trên người Thẩm Như Tịnh đã không còn thẻ bài nào nữa, nghĩa là cô bé không tiếp tục tìm, ngồi yên tại chỗ.

“Tìm xong rồi?” Vân Thính Chu nhìn bóng lưng cô bé, giọng nhàn nhạt: “Vậy đi thôi.”

Nói xong, cậu bước đến trước mặt Tiểu Thảo, đưa bàn tay với những khớp xương rõ ràng ra trước mắt cô bé.

Tiểu Thảo vì hành động này mà bất ngờ ngẩng đầu, tưởng sẽ thấy sát khí hoặc sự mất kiên nhẫn, nhưng trước mắt chỉ là gương mặt vô cảm, trong đáy mắt chất đầy mỏi mệt.

“Anh… vì sao?” Cô bé nghẹn ở cổ họng, giọng yếu đến mức chính mình còn khó nghe rõ.

“Ham chơi là bình thường, nhưng đừng đi lạc.” Vân Thính Chu nói, rồi khẽ nâng tay về phía trước, ra hiệu thời gian không còn nhiều.

Tiểu Thảo cắn răng, cụp mắt, đặt tay mình lên bàn tay cậu. Hơi ấm từ chỗ chạm truyền đến, xua tan gần hết bất an trong lòng cô bé.

Cô bé theo Vân Thính Chu rời khỏi căn nhà tranh, còn tiện tay cứu Thẩm Dữ Thanh ra. Vừa ra ngoài, mấy người liền đóng sập cửa lại, cài then, tranh thủ chút thời gian để chạy trốn.

“Nhớ chúng ta đến phó bản này là để làm gì không?” Vân Thính Chu vừa chạy vừa giữ nhịp thở hỏi.

“Tê… Điều tra chân tướng.” Trên mặt Thẩm Dữ Thanh có vết máu, nói chuyện cũng đau đến nhe răng trợn mắt.

Nghe vậy, Vân Thính Chu dừng bước, đứng tại chỗ, giọng chắc nịch gần như ra lệnh: “Vậy thì đi điều tra, tách nhau ra.”

“Thẩm Dữ Thanh, cậu đi tìm Viên Mãn. Tiểu Thảo, đi tìm Phán Phán.”

“Được.” Tiểu Thảo đáp qua loa, không hề do dự, rất nhanh đã biến mất ở khúc rẽ.

Thẩm Dữ Thanh chậm lại bước chân, gương mặt đang chảy máu tiến lại gần Vân Thính Chu, nhìn như chỉ thuận miệng hỏi nhưng ánh mắt đã dán chặt lên người cậu: “Vậy còn anh?”

“Ta có việc phải làm.”

“Chuyện gì, không thể nói sao?” Thẩm Dữ Thanh như một đứa trẻ không chịu bỏ qua khi chưa được đáp án, liên tục truy hỏi.

Vân Thính Chu lùi một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn, thong thả đáp: “Chúng ta hình như chưa thân đến mức phải báo cáo mọi việc cho nhau.”

Nhận được câu trả lời này, Thẩm Dữ Thanh gật đầu, không hỏi nữa, chỉ liếc cậu một cái đầy hàm ý rồi cười lắc đầu, bước về hướng khác và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Một phút sau, Vân Thính Chu thu ánh nhìn lại, quay về trước căn nhà tranh, giơ tay rút then cửa và bước vào với dáng vẻ kiên quyết.

“Phanh!” một tiếng, cửa đóng lại.

Con phố vắng tanh không một bóng người, yên tĩnh đến rợn người.

Trong phòng, Vân Thính Chu đứng dưới mái hiên, đối diện với bà lão giữa đám đông. Cả hai không ai lên tiếng, bắt đầu đánh giá nhau trong im lặng.

Cuối cùng, bà lão mím môi trước, giơ tay vẫy nhẹ. Ngay lập tức, những lão nhân xung quanh tản ra, nhường ra một lối đi.

Vân Thính Chu đưa tay chống mũi, bước qua giữa con đường ấy để đi tới bên bà lão, khẽ nói: “Tìm tôi?”

“Nếu cậu không tới, tôi sẽ đi tìm.” Khóe môi bà lão cong lên, nở một nụ cười không mấy dễ chịu, rồi nghiêng người, dùng một tay chỉ về cánh cửa đã bị phá hỏng, giọng khàn khàn: “Vào đi.”

Vân Thính Chu nhìn bà một cái, không nói gì thêm mà làm theo.

Bà lão bám sát ngay sau lưng. Khi cả hai đã bước vào trong, cửa “rầm” một tiếng đóng lại, ngăn cách hẳn với bên ngoài. Đây là một căn phòng kín, không còn khe hở nào.

“Chúng ta làm một giao dịch.”

Bà lão nhìn thẳng vào Vân Thính Chu, dường như việc nói ra những lời này với bà ta không hề khó khăn: “Cậu giúp tôi g**t ch*t đồng đội của cậu, tôi sẽ thay cậu điều tra rõ chân tướng.”

“Lý do.” Vân Thính Chu khẽ vẫy tay trước mặt, nheo mắt lạnh lùng hỏi.

“Cậu cũng nhận ra rồi, ngôi làng này không bình thường. Tất cả đều vì những thứ kia. Chúng tôi đã bị nguyền rủa. Để sống sót, trong làng… không thể có người ngoài.” Bà lão ngừng lại một chút, rồi nói rõ từng chữ: “Vì vậy, cậu phải để tất cả bọn họ chết.”

“Vậy sao?” Vân Thính Chu xoay người nhìn lên xà nhà, nơi hai người vẫn đang bị treo, giọng không đổi: “Bà trả lời tôi hai câu hỏi. Nếu tôi hài lòng, tôi sẽ cân nhắc giao dịch này.”

“Được.”

“Thứ nhất, hai người kia chết như thế nào?” Cậu chỉ vào gã mập đang chảy máu và người đàn ông đeo kính.

“Bị… lời nguyền g**t ch*t.”

“Thứ hai, vì sao trong làng không có trẻ con?”

Người bình thường khi nghe đáp án đầu tiên sẽ lập tức hỏi lời nguyền là gì, hoặc ai đã hạ lời nguyền. Nhưng Vân Thính Chu thì không.

Bà lão do dự thật lâu, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng mới thốt ra vài câu, giọng hơi run: “Bọn chúng… trúng lời nguyền, đã chết, còn chúng tôi thì sống mãi dưới lời nguyền này, không được giải thoát.”

“Được.” Vân Thính Chu quay đầu lại, không hỏi thêm hay nghi ngờ tính thật giả, chỉ nói: “Muốn tôi đồng ý, hãy cho tôi thấy thành ý.”

Căn phòng im lặng trong chốc lát, rồi vang lên tiếng sột soạt của quần áo. Chẳng bao lâu sau, âm thanh đó cũng dừng lại.

“Cầm lấy.” Bà lão cởi áo ngoài, lặng lẽ đưa cho Vân Thính Chu, từng nếp nhăn trên mặt đều lộ rõ sự khó xử và uất ức.

“Khi giết bọn họ xong, cậu mặc áo này vào, rồi tới phòng này tìm tôi.” Bà ta vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa, đặt vào tay cậu, giọng đầy dặn dò.

Vân Thính Chu nhận lấy cả hai thứ, gật đầu, không nói gì thêm, lập tức rời khỏi phòng.

Bà lão nhìn bóng lưng cậu, phát hiện khi ra tới cửa, cậu khẽ dừng lại một thoáng. Bà ta bèn bật cười khẽ, giọng âm trầm: “Tìm được rồi.”