Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 80: Thần Tình Yêu Cupid 12 “Người này tìm ch·ết a.”



Vân Thính Chu đặt tay trên tủ dừng lại một chút, sau khi cân nhắc lợi hại liền nghiêng người chậm rãi mở cửa tủ. Làm vậy, cậu vừa không để người bên trong nhìn rõ bóng mình, vừa có thể quan sát tình huống bên trong.

Cửa tủ vừa mở ra, cậu cụp mắt nhìn xuống, phát hiện một bé gái nhỏ cuộn tròn bên trong. Cô bé gục đầu lên đầu gối, hai tay ôm chặt lấy cẳng chân mình, toàn thân run rẩy, không dám ngẩng đầu liếc nhìn ra bên ngoài.

Đó chính là bé gái mười bốn mười lăm tuổi kia. Theo lý thì bên cạnh cô bé hẳn phải có cô gái đeo kính đi cùng, sao giờ lại chỉ còn lại một mình?

“Em gái.” Vân Thính Chu cố gắng hạ thấp giọng, lựa từ mà nói: “Ra khỏi tủ trước có được không? Bọn anh sẽ không làm hại em.”

Bé gái nghe vậy ngẩng đầu, thấy Vân Thính Chu đang đứng bên cạnh, mí mắt cô bé run lên, mím môi lùi lại phía sau. Cô bé còn nhớ rất rõ lúc ở bàn tròn, người này từng nói mình là người sói.

Cô bé không dám bước ra, chỉ càng cuộn chặt người hơn.

Đúng lúc này, Vân Thính Chu như nhớ ra điều gì đó, liền quay lại ngoắc tay gọi Tống Bạc Lễ, ra hiệu anh bước tới. Đợi hai người đứng sát vai nhau, cậu nghiêng người nhường chỗ.

Tống Bạc Lễ cúi lưng đi tới trước tủ, vừa định mở miệng nói vài lời, thì bé gái đã ngẩng đầu. Anh còn định tiếp tục, nhưng không ngờ bé gái mím môi, vươn tay kéo mạnh cửa tủ, “phanh” một tiếng, đóng lại ngay lập tức.

Bất đắc dĩ, anh nhún vai quay đầu, vẻ vô tội nhìn về phía thiếu niên phía sau.

Vân Thính Chu cau mày, trầm ngâm một lát rồi khẽ nói: “Ít nhất hiện tại cô bé vẫn an toàn, cứ xem chỗ khác trước.”

“Được.”

Vân Thính Chu đi về phía trước, đến chỗ mặt đất đầy giấy trắng, nhìn qua một lượt, phát hiện phần lớn vẫn là giấy trắng không chữ. Cậu dẫm lên khoảng trống bước vào sâu hơn, ngồi xổm xuống nhặt một tờ giấy, xoay trong đầu ngón tay.

Mặt sau giấy trống rỗng, mặt trước có nét mực, từng mảng lớn đè kín chữ gốc, khiến người ta nhìn chẳng ra được gì.

Cậu gom toàn bộ giấy có chữ lại, trải trên mặt đất, căn cứ theo vết mực ráp lại thành một bức hình.

Đó là một cái đầu sói.

Phần lớn đầu sói phủ đen, nửa dưới lại trắng như xương, nơi mắt trái còn chảy xuống một vệt máu đỏ.

Vân Thính Chu trầm mặc nhìn một phút, sau đó ước lượng thời gian, liền đứng dậy, đi đến bên cạnh Tống Bạc Lễ đang lục lọi bàn hóa trang. Cậu vươn tay gập bàn lại, nhẹ gõ lên mặt bàn, nói: “Sắp tối rồi, chúng ta đổi chỗ khác thôi.”

Người đang khom lưng sờ phía dưới nghe vậy liền ngẩng đầu, rút tay ra khỏi gầm bàn bỏ vào túi, không một tiếng gật đầu.

Hai người để phòng ngừa đèn vừa sáng đã có người xông vào, liền đứng ngay trước cửa, một trái một phải, vai chạm vai.

“Lạch cạch!”

Một tiếng vang nhỏ truyền ra, hai người đưa mắt nhìn nhau, Vân Thính Chu ấn tay nắm cửa, kéo cửa mở rộng, thân ảnh họ liền lộ dưới ánh sáng đèn.

Sau khi rời khỏi phòng, họ đóng cửa lại. Cả hai không chọn tìm một phòng khác để ẩn náu ngay lập tức, mà đứng ngoài cửa đánh giá tình huống các phòng còn lại.

Trước đó bọn họ đã ấn qua mỗi cánh cửa rồi, theo lý mà nói, ai tỉnh táo đều sẽ chọn đổi sang phòng khác, bởi vì nhân tố bất định quá nhiều.

Như vậy vừa lúc cho bọn họ có cơ hội xác định vị trí và tình huống của những người khác.

Căn cứ thời gian suy đoán, khoảng “ban ngày” khi đèn sáng chỉ kéo dài chừng năm phút. Vân Thính Chu cụp mắt, khẽ vuốt đầu ngón tay, trong đầu cân nhắc chỗ có thể ẩn thân, rồi lại ngẩng lên đưa ánh mắt nhìn về hành lang bên phải.

Khi ánh đèn sáng lên, cậu và Tống Bạc Lễ đều đứng ngoài phòng, chỉ cần có người đi ngang qua thì nhất định sẽ bị nhìn thấy rõ. Nhưng đến tận giờ phút này, trước mặt họ vẫn chưa có một ai xuất hiện.

Lúc này, khoảng thời gian ban ngày còn lại chỉ có một phút.

Vân Thính Chu tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực, ngón tay gõ nhè nhẹ trên cánh tay, cậu tin chắc trong ba mươi giây cuối cùng nhất định sẽ có người xuất hiện.

Đúng như cậu dự đoán, sau mười nhịp gõ chậm rãi, một âm thanh khe khẽ vang lên, kế đó là tiếng sột soạt của quần áo cọ xát. Ngay sau đó, từ cuối hành lang bên phải có một người bước ra. Người đó đứng ngược sáng, không thể thấy rõ nét mặt.

Nhưng nhìn vóc dáng thì là một nam nhân, hơn nữa từ dáng vẻ và động tác của anh ta mà xem, căn bản không hề hoảng loạn, thậm chí còn rất ung dung. Anh ta chậm rãi duỗi người, nhìn sang hai bên, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một cánh cửa đối diện, rồi thẳng thắn nhấc chân bước đi.

Thấy vậy, Vân Thính Chu quay đầu nhìn Tống Bạc Lễ, cả hai đồng thời bước sang phía căn phòng đối diện. Ngay lúc đó, dường như nam nhân ở hành lang bên phải nhận ra điều gì, liền nghiêng đầu nhìn về phía họ.

Vân Thính Chu đã đặt tay lên tay nắm cửa, khi cậu đẩy cửa ra thì vừa vặn đối diện ánh mắt với anh ta. Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, cậu đã nhận ra trong ánh mắt kia lộ ra sát ý.

Cậu cau mày, định làm gì đó, thì đã có một bàn tay ấm áp đưa tới che trước mắt từ phía sau, kế tiếp tay trái vòng qua ôm lấy eo cậu, kéo cả người vào trong phòng.

Cùng với tiếng khóa cửa vang lên, Tống Bạc Lễ buông tay ra, đứng chắn ngay trước mặt Vân Thính Chu, khẽ nói: “Đừng nhìn loại người mang ánh mắt xấu xa đó,tập trung nhìn anh, Chu Chu.”

Nghe vậy, Vân Thính Chu lập tức bắt được trọng điểm, hỏi: “Anh vừa rồi cũng nhìn thẳng vào người kia?”

“Ừ.” Tống Bạc Lễ gật đầu, cau mày nhớ lại đôi mắt của đối phương, giọng đầy chán ghét nói: “Lần sau hẳn là anh phải đứng chặn trước mặt Chu Chu.”

Như vậy thì ánh mắt người khác sẽ không dừng lại trên người cậu.

Nhưng Vân Thính Chu lại không nghĩ giống thế. Cậu hơi do dự, nếu khi nãy nam nhân kia chỉ nhìn mình, thì mục tiêu là nhắm vào cậu. Nhưng hiện tại, Tống Bạc Lễ cũng nói anh bị nhìn chằm chằm.

Vậy rốt cuộc mục tiêu là ai?

Bất kể trong hai người bọn họ ai là mục tiêu, cũng sẽ không bị thương, càng sẽ không chết. Điều đáng ngại chính là thân phận của nam nhân kia quá mơ hồ. Nếu anh ta nhìn Tống Bạc Lễ, thì đồng nghĩa với việc anh ta đã đổi chỗ với một thân phận người sói.

Vân Thính Chu mím môi, định bước lên trước xem trong gian phòng này còn thứ gì khác hoặc có người nào không, nhưng phát hiện đèn vẫn chưa bật, mà ngay trước mặt mình lại còn có một thân hình chắn ngang.

Cậu khẽ đáp một tiếng, rồi đưa tay sờ lên vách tường, bật công tắc.

Ánh sáng rọi xuống, trước mắt không phải là bụi bặm hay xương trắng như cậu dự liệu, mà là một màu đỏ tươi chói mắt.

Là máu.

Ngay tức khắc, mùi tanh nồng nặc bị họ nhận ra, dày đặc tràn vào khoang mũi. Trong ánh sáng, có thể thấy rõ cả sàn nhà lẫn vách tường đều bị nhuộm đỏ.

Chỉ có trên người Tống Bạc Lễ còn tồn tại những gam màu khác.

Anh cũng lập tức ý thức ra điều gì, vội xoay người nhìn xuống sàn nhà phía sau mình, liền thấy có một vật được bọc trong lớp vải mỏng, máu đang từ từ thấm ra ngoài.

Anh cau mày bước lên phía trước, vươn tay kéo nhẹ tấm vải bọc kia. Vải bị giật xuống, vật bên trong cũng hiện ra trước mắt bọn họ.

Người nhìn thấy rõ ràng đầu tiên là Tống Bạc Lễ. Anh khẽ hít một hơi, trên mặt lộ vẻ nặng nề. Một lát sau anh dịch sang bên phải, tránh ra để thiếu niên phía sau có thể thấy rõ tình cảnh trước mắt.

Vân Thính Chu theo đó tiến lên hai bước, nhìn thấy trên sàn nhà là một thân thể máu thịt mơ hồ. Đó là một người.

Do bị thương tổn quá mức tàn bạo, nhất thời cậu không nhận ra được là ai, nhưng từ vóc dáng và những sợi tóc vương vãi, có thể đoán là một nữ nhân.

Trong đám nữ nhân chỉ còn khả năng là cô gái đeo kính hoặc cô gái đeo hoa tai.

Đầu người này bị ép gập vào ngực, tay chân bị bẻ quặt ra sau, mặt mũi không nhìn rõ, chỉ thấy nơi vành tai không hề có hoa tai nổi bật.

Trong lòng Vân Thính Chu có đáp án: đây là cô gái đeo kính.

Khó trách cô ta không còn ở bên cạnh bé gái nhỏ kia.

“Là người sói giết sao?” Vân Thính Chu khẽ lẩm bẩm, giọng rất nhẹ, vốn nghĩ chỉ có mình nghe thấy, nhưng người bên cạnh lại lên tiếng trả lời.

Tống Bạc Lễ lắc đầu, khi mở miệng nói, giọng anh có chút run rẩy, như thể đang sợ hãi, nhưng lời lẽ lại rõ ràng mạch lạc, khiến người nghe cảm thấy mâu thuẫn: “Không phải, trên người cô ta không có vết cào giống xương trắng của người sói. Hơn nữa cô ta đã mất da, người sói giết người còn cần lột da sao?”

Ánh mắt Vân Thính Chu đảo qua, quả nhiên phát hiện nữ nhân kia đã không còn da thịt. Khi nãy vì chỉ lo xác nhận thân phận nên cậu không để ý, giờ nhìn lại, cậu đột nhiên cảm thấy, kẻ sát hại cô ta có lẽ không phải vì muốn thắng trò chơi.

Mà chỉ đơn thuần tìm kh*** c*m giết chóc.

Giống hệt như đám xương sọ và thi thể chỉnh tề đặt trên đài trước đó, chẳng phải vì lưu lại kỷ niệm, mà là để khoe khoang.

Khoe khoang “tác phẩm” của mình.

Cậu bắt đầu hoài nghi, trò chơi này lấy bối cảnh “người sói giết người” rốt cuộc là trò chơi người sói… hay là trò chơi tàn sát?

Kỳ thật không cần nghi ngờ, trong lòng cậu đã có đáp án.

Đây chính là trò chơi tàn sát.

“Đợi đến lúc đèn sáng, chúng ta đi tìm tên nam nhân kia.” Vân Thính Chu thu ánh mắt lại, giọng lạnh băng nói.

Chưa đợi Tống Bạc Lễ kịp trả lời, bên ngoài lại vang lên một tiếng hét thê lương, đầy tuyệt vọng. So với tiếng hét trước đó, lần này kéo dài lâu hơn, âm lượng cũng lớn hơn nhiều.

Tên nam nhân kia rõ ràng là cố ý khiêu khích, hắn dùng những tiếng hét thảm thiết này để ép bọn họ phải ra ngoài.

“Chậc.” Tống Bạc Lễ khẽ bật tiếng, đi vài bước đến cửa, xoay người dựa lưng vào đó. Đợi Vân Thính Chu quay lại nhìn, anh mới nói: “Chu Chu, anh thấy không cần chờ đèn sáng nữa, bây giờ cũng có thể đi tìm gã ta.”

“Dù sao người này tìm chết a.”

“Đi.” Vân Thính Chu gật đầu, khẽ hất cằm, ra hiệu cho anh mở cửa.

Tống Bạc Lễ nhận lệnh, lập tức vươn tay đẩy cửa, nghiêng người lướt qua khe hở, dẫn đầu tiến vào bóng tối.

Vân Thính Chu theo sát phía sau, lúc bước ra còn tiện tay khép cửa lại, ngăn cách toàn bộ cảnh tượng bên trong.

Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong hành lang đen đặc, một trước một sau. Bọn họ đi ngang qua căn phòng lớn, tiến vào sâu trong hành lang bên phải. Cuối cùng, âm thanh kia dừng lại ở trước hai cánh cửa cuối cùng.

Tống Bạc Lễ không hề do dự, vươn tay mở cửa. Bên trong tối om, mùi máu tanh nồng nặc, còn xen lẫn tiếng cầu cứu yếu ớt.

“Cứu… Cứu… Tôi…”

Vân Thính Chu cẩn trọng theo sau, từng bước đều căng chặt thần kinh. Nơi này không chỉ có kẻ bị hại, mà chắc chắn còn có kẻ giết người.

Nhưng nằm ngoài dự liệu, từ lúc bọn họ mở cửa đến khi bước vào, lại không gặp chút ngăn trở nào. Toàn bộ quá trình thuận lợi đến mức đáng sợ.

“Chờ một chút.”