Vân Thính Chu vừa thấy Tống Bạc Lễ sắp đưa tay lên vách tường bật công tắc đèn dây tóc, liền lên tiếng ngăn lại.
Cậu vừa bước vào phòng được vài bước thì đột nhiên cảm nhận được một luồng ánh mắt dừng thẳng trên người mình, rõ ràng, mang mục đích rất mạnh.
“Tống Bạc Lễ…” Cậu hé môi, muốn nói nốt vế sau, nhưng vừa kêu tên người bên cạnh thì phía sau đã vang lên tiếng “phịch” một cái.
Cánh cửa phía sau họ đã bị đóng lại.
“Hả?” Trong giọng Tống Bạc Lễ tràn đầy nghi hoặc, như thể hoàn toàn không nhận thấy sự dị thường trong phòng. Vừa lên tiếng vừa bật đèn, lúc ánh sáng tràn ra, anh quay lại nhìn thiếu niên phía sau, “Làm sao vậy?”
Vân Thính Chu bị ánh sáng làm chói mắt, chớp vài cái mới hoàn hồn, đáp: “Không có việc gì.”
Hiện tại đèn đã bật, nếu người vừa nhìn chằm chằm cậu trong bóng tối vẫn chưa đi, vậy chắc chắn còn trong phòng. Lúc này bất cứ câu nói nào cũng có khả năng bị nghe thấy, vì thế cậu lựa chọn đổi chủ đề.
“Cổ tay có chút đau.” Cậu vừa nói vừa xoay cổ tay, dùng tay trái xoa nhẹ lên vệt đỏ.
Tống Bạc Lễ không đáp lại, chỉ vươn tay tiếp lấy động tác ấy, dùng lòng bàn tay ấm áp khẽ xoa lên cổ tay cậu.
Vân Thính Chu thả lỏng, mở mắt nhìn xuống sàn.
Nơi này so với tình cảnh ở hành lang bên trái không khác là mấy: cũng có một nữ nhân toàn thân đẫm máu nằm trên mặt đất, khắp người đầy vết thương, máu còn đang rỉ ra từ những miệng vết thương sâu hoắm đến lộ cả xương, loang đỏ nền nhà.
Điểm khác biệt duy nhất là nữ nhân này vẫn còn ý thức, vẫn còn thoi thóp một hơi.
Vân Thính Chu khẽ rút tay khỏi tay đối phương, cau mày bước lên, ngồi xổm xuống trước mặt cô ta, giọng nhẹ nhàng: “Có thể nghe thấy tôi nói không?”
Nữ nhân vốn chỉ còn r*n r* thống khổ, nghe vậy lại gắng gượng ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt đầy máu. Trên tai cô ta, chiếc hoa tai loang lổ máu lay động khẽ khàng trong không khí.
Trên mặt cô ta hằn một vết cào thật lớn, hai mắt đã bị làm cho hỗn loạn mơ hồ, miệng còn có vết thương sâu, môi run run, gắng gượng bật ra từng tiếng nhỏ: “Cứu… cứu… tôi…”
“Tôi… có thể… vì… cậu… làm… bất cứ… việc gì…”
Vân Thính Chu hạ mắt, quan sát thêm các vết thương khác trên người cô ta, phát hiện không hề có vết thương nhỏ, tất cả đều là trí mạng. Nói cách khác, cô ta sống không nổi.
Cậu mím môi, không đáp lại, chỉ đứng dậy lùi lại một bước, đến cạnh cửa, đứng sát vai với Tống Bạc Lễ.
Không phải cậu không muốn cứu, mà là căn bản không cần thiết cứu.
Trong gian phòng chất đầy xương khô, sát ý mà cô gái đeo hoa tai dành cho bọn họ chưa từng là giả. Hơn nữa, sát ý ấy còn khó hiểu đến mức kỳ lạ. Cùng là người sói, vậy mà lại giết hại lẫn nhau. Nhất định cô ta đã nắm giữ nhiều thông tin hơn.
Hoặc có thể nói, trên người cô ta còn mang theo một nhiệm vụ khác.
Mà cái c·hết này, nói không chừng chính là nhiệm vụ hiện tại của cô ta, có thể là tình tiết bắt buộc, cần có người t·ử v·ong mới có thể thúc đẩy. Lúc này chính là cơ hội.
Vân Thính Chu vừa mới đứng cạnh Tống Bạc Lễ không bao lâu thì tiếng kêu yếu ớt của cô gái đeo hoa tai liền biến mất. Cô ta vốn gắng gượng ngẩng đầu, rồi bất ngờ đập mạnh trán xuống nền nhà “đông” một tiếng, sau đó liền mất mạng.
Ngay khoảnh khắc cô ta hoàn toàn tắt thở, Vân Thính Chu cực kỳ nhạy bén mà nghe thấy một tiếng cười trào phúng.
Âm thanh rất nhỏ, nhỏ đến mức như thể vang ngay bên tai.
Cậu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn vào mắt Tống Bạc Lễ, trong mắt anh chỉ có sự bình tĩnh.
Vân Thính Chu bỗng nhếch khóe môi, khẽ cười, giơ tay phải lên, ra đòn vừa nhanh vừa mạnh đánh vào cánh tủ bên phải. Một tiếng “rầm” thật lớn vang vọng trong phòng, chấn động đến mức không ai không nghe thấy.
“Cấm phá hỏng bất cứ vật gì trong phòng. Đây là cảnh cáo, sau cảnh cáo này mong người chơi thu tay lại, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”
Một giọng nói lạnh băng, gần như cơ giới vang lên.
Vân Thính Chu hơi khựng lại, quay đầu nhìn về phía cánh tủ vừa bị đánh vỡ, xuyên qua lỗ hổng, cậu đối diện với ánh mắt lạnh lẽo, không biểu cảm của thẩm phán.
Khi ra tay, cậu đã có dự đoán. Tưởng rằng bên trong là tên nam nhân thần bí kia, không ngờ lại là thẩm phán.
Thẩm phán chẳng phải nên ở ngoài toàn cục, chủ trì trận đấu sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?
Vân Thính Chu suy ngẫm, cảm thấy có lẽ do cậu vừa phá hỏng đạo cụ, nên thẩm phán bị hệ thống hoặc phó bản truyền tống đến. Khả năng nhỏ hơn thì là ông ta đã giấu mình trong này từ trước.
Ngay lúc cậu có đáp án, thẩm phán lại cất tiếng. Ông ta đẩy cửa tủ bước ra, vuốt phẳng nếp áo trên người, giọng tràn đầy cảnh cáo: “Làm tốt chuyện các vị phải làm, tuân thủ quy tắc tuần hoàn mới có thể thắng lợi thông quan. Tốt nhất đừng can dự chuyện không liên quan.”
Lời ông ta nói bề ngoài rất bình thường, đúng lập trường thẩm phán, cũng xác thực là một lời cảnh cáo, nhưng khi nghe lại khiến người ta cảm thấy ẩn chứa hàm ý khác.
“Một khi như vậy, mời anh rời khỏi phòng của người chơi.” Tống Bạc Lễ bước lên, đứng sau lưng Vân Thính Chu, nhướng mày, giọng điệu tùy ý: “Đây cũng là một loại quy tắc, anh thân là thẩm phán, sẽ không phải đi đầu làm trái chứ?”
Thẩm phán nghe vậy không đáp, chỉ liếc nhạt hai người còn sống trong phòng, sau đó xoay người, mở cửa rời đi.
Chờ ông ta đi rồi, ngón tay Tống Bạc Lễ liền khẽ túm lấy vạt áo Vân Thính Chu, giọng như thở ra: “Chu Chu, vừa rồi làm anh sợ muốn chết.”
“Tay em có đau không?”
Nghe hắn hỏi, Vân Thính Chu khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dừng trên cánh tủ vừa bị phá. Hai giây sau cậu mới cất lời: “Anh đoán xem, trong phòng này còn có ai khác không?”
“Tôi đoán, không có.” Tống Bạc Lễ thẳng thừng trả lời, thậm chí chưa thèm lục soát, giọng nói còn đầy kiên định.
“Phải không?” Vân Thính Chu quay đầu, nhoẻn cười, khẽ nói: “Tôi thì nghĩ là có. Hay anh lục soát đi, ai đoán đúng thì được đưa ra một yêu cầu.”
Đôi mắt thiếu niên cong cong theo nụ cười, Tống Bạc Lễ nhìn đến độ chẳng còn nghe rõ lời. Ánh mắt anh dán chặt vào đôi môi khép mở kia, yết hầu bất giác trượt xuống, để che giấu, anh chỉ lúng túng gật đầu đồng ý.
Mặc kệ vừa rồi mình đã đồng ý điều gì.
Đợi đến khi thiếu niên xoay người đi lục một cái tủ khác, anh mới tỉnh táo lại, l**m môi, bất đắc dĩ lắc đầu, rồi vẫn đi theo từng động tác của cậu, cậu làm gì anh làm nấy.
Hai người trong căn phòng ngập mùi máu này tìm kiếm khoảng hai ba phút, cuối cùng dừng trước một cái tủ thấp.
Vân Thính Chu nhìn thoáng qua, rồi quay đầu ra hiệu cho Tống Bạc Lễ, nâng cằm, ý bảo anh mở. Ra hiệu xong liền chủ động lùi lại một bước, để chừa đủ không gian cho anh thể hiện.
Tâm tình thoải mái, Tống Bạc Lễ vươn tay đặt lên cánh tủ, nhẹ nhàng đẩy ra. Trong lúc mở còn phát ra tiếng kẽo kẹt cũ kỹ của đồ vật lâu năm không được tu sửa.
Chờ cửa tủ mở ra hoàn toàn, anh cúi người nhìn vào bên trong, sau đó bật cười chịu thua: “Ang thua rồi, Chu Chu.”
Một bé gái nhỏ ngồi co ro trong đó. Toàn thân xô bé căng chặt, ôm chặt cái túi trước ngực, một tay còn giấu trong túi, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, như thể chỉ cần có chút gió lay động, cô bé sẽ lập tức rút vật trong túi ra để động thủ.
Nghe vậy, Vân Thính Chu không tiến lên nhìn rõ xem trong tủ rốt cuộc giấu ai, mà trực tiếp mở miệng: “Ra đi, tiểu thảo.”
Tiểu thảo bị Tống Bạc Lễ chắn mất hơn nửa tầm nhìn, không thấy phía sau còn có người. Tinh thần vốn căng chặt, đến khi nghe được giọng Vân Thính Chu, cô bé mới thở phào, từ từ bò ra khỏi tủ.
Thấy vậy, Tống Bạc Lễ lùi một bước nhường chỗ cho tiểu thảo, thuận thế áp sát vào bên người Vân Thính Chu, vai kề vai, khoảng cách càng gần.
Vân Thính Chu nhìn tiểu thảo ra ngoài, vươn tay phủi sạch bụi trên người cô bé, lại dùng lòng bàn tay lau đi vết bẩn trên mặt cô bé, rồi mới hạ giọng hỏi: “Vừa nãy…hmmm cái tên nam nhân không biết tên kia, gã ta có ở trong phòng này sao?”
“Là số 11 đúng không?” Tiểu thảo chớp mắt, suy nghĩ một chút, rồi cau mày, giọng mang chút do dự: “Em không nhìn thấy bên ngoài, nhưng em nghe được một ít động tĩnh.”
“Em là người đầu tiên vào phòng này, sau đó vẫn không rời đi. Người thứ hai vào chính là nữ nhân đeo hoa tai, cô ta gây động tĩnh ở gần, cuối cùng không biết do mệt hay thế nào mà im bặt.”
“Sau đó, cửa lại mở một lần nữa, chắc là… chỉ có một người vào.”
“Em không dám khẳng định, nhưng sau khi gã vào thì xảy ra xung đột với nữ nhân đeo hoa tai. Cô ta phát ra tiếng kêu thảm thiết, còn có mùi máu tanh. Em định ra tay, nhưng dường nhưu người kia biết em trốn trong này…”
Tiểu thảo nói đến đây thì mím môi, cúi đầu, giọng càng thấp: “Gã đập xác nữ nhân đeo hoa tai liên tục về phía tủ em trốn… Em nghĩ ngoài bọn họ, không có người khác.”
“Anh hiểu rồi.” Vân Thính Chu vươn tay xoa đầu nàng, trấn an: “Đừng sợ, em đã làm rất tốt.”
“Vâng.” Tiểu thảo khẽ đáp, nhưng vẫn cúi đầu, mắt chỉ dán vào đôi giày của mình, mũi chân cọ nhẹ trên sàn.
“Tê…” Tống Bạc Lễ đút tay vào túi, hồi tưởng lại chi tiết cuộc đối thoại với thẩm phán lúc nãy. Một lát sau, anh nghiêng đầu, giọng rất thấp, như sợ hãi nhưng gương mặt không chút biểu cảm, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm người trước mặt: “Thẩm phán kia là giả.”
“Khả năng đó thật không lớn.” Vân Thính Chu rút tay về, xoay người nhìn thẳng vào nam nhân kia, trong nháy mắt gương mặt và cảm xúc đều rất chuẩn, “Tôi thắng rồi, tôi có một yêu cầu.”
“Anh đồng ý, hay không đồng ý?”
“Đồng ý.” Tống Bạc Lễ rút tay khỏi túi, che bên môi khẽ ho khan một tiếng, “Chu Chu muốn gì?”
“Tôi muốn gì anh cũng sẽ cho?” Vân Thính Chu dán ánh mắt vào anh, giọng nghiêm túc, hoàn toàn không mang ý đùa: “Anh chắc chắn sao?”
Liên tiếp mấy câu hỏi, hẳn là một yêu cầu rất lớn, mới khiến Vân Thính Chu cẩn thận xác nhận như vậy.
Tống Bạc Lễ không hề ngập ngừng, gật đầu: “Anh chắc chắn.”
“Kia, anh có thể… vì tôi mà tìm ch·ết sao?”