Tống Bạc Lễ sau khi bắt được ánh mắt kia liền hành động cùng lúc với Vân Thính Chu. Anh đưa tay nắm cái giá, kéo lệch sang bên để tách nó ra khỏi hai người đang giằng co.
Sau khi chắc chắn đã ở trong khu vực an toàn, anh đưa tay phải ra, ngón trỏ chậm rãi đặt dưới mũi cô bé để dò hơi thở. Hai giây sau anh thu tay lại.
Không còn hơi thở, cô bé đã chết.
Xác nhận kết quả, anh ngẩng đầu nhìn về phía hai người đối diện, phát hiện Vân Thính Chu đang quay lưng về phía mình, dùng dao găm khống chế gã đàn ông tinh thần thất thường, nhưng ánh mắt ông ta không hề đặt vào đối thủ, mà lại nhìn chằm chằm sau lưng mình.
Ngay lúc này, Vân Thính Chu đã nhận ra điều gì đó. Cậu xoay người, đổi tư thế khống chế gã đàn ông, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt đối diện Tống Bạc Lễ. Ngay tiếp đó tầm mắt cậu hướng lên cao, đồng tử khẽ run, cau mày theo bản năng, mở miệng: “Tống Bạc Lễ.”
“Hử?” Tống Bạc Lễ nghe gọi, lập tức bước nhanh về phía trước hai bước rồi dừng lại, xoay người nhìn quanh.
Không biết từ lúc nào trên vách tường đối diện đã xuất hiện một người nửa thân bị khảm vào trong, đó chính là kẻ họ tìm kiếm bấy lâu — thẩm phán.
Bị mọi ánh nhìn trong phòng dồn về phía mình, thẩm phán bất đắc dĩ nhún vai, tay đặt lên hông, vẫn dùng ngữ điệu lạnh lẽo lặp lại: “Đồng loại không được tàn sát lẫn nhau.”
Tay Vân Thính Chu không vì những lời đó mà buông lỏng, cậu nhướng mày, dao găm lại ấn sâu hơn vào cổ gã đàn ông tinh thần thất thường, cậu hỏi: “Quy tắc này… chỉ hạn chế ‘người sói’ chúng tôi thôi sao?”
Cậu biết rõ thân phận thật sự của mình, nhưng vẫn muốn dò xét thẩm phán. Bởi vì gã đàn ông thần bí kia cũng là người sói, thế mà gã lại có thể giết cô gái đeo kính. Nếu quy tắc này thật sự áp dụng cho tất cả, vậy trong thẩm phán và kẻ thần bí kia nhất định còn có bí mật.
Nhưng thẩm phán không trả lời, chỉ như cái máy, lặp lại câu nói ban nãy.
“Đồng loại không được tàn sát lẫn nhau.”
“Đồng loại không được tàn sát lẫn nhau.”
Đến lần thứ ba, Vân Thính Chu không do dự nữa, giơ tay, hung hăng đâm dao găm vào cổ gã đàn ông tinh thần thất thường. Máu lập tức phun ra, bắn lên người cậu.
Vân Thính Chu kịp thời né tránh, chỉ làm bẩn bàn tay. Cậu cực kỳ chán ghét thứ dơ bẩn này, liền đưa tay đầy máu chùi vào quần áo gã đàn ông đang trợn tròn mắt, cố sức mấp máy môi nhưng chẳng phát ra lời nào.
Đợi cậu làm xong hết, thẩm phán mới hờ hững nói nốt nửa câu sau:
“Kẻ trái quy tắc sẽ chịu trừng phạt.”
Vân Thính Chu ngẩng mắt, gương mặt vô cảm, nhìn chằm chằm thẩm phán trên tường, giọng nhẹ nhàng: “Vậy thì trừng phạt tôi đi.”
Đây vừa hay là cơ hội thử xem thẩm phán chân chính.
Kẻ bị khảm trên tường kia, chỉ biết lặp lại vài câu vô nghĩa, cậu không tin ông ta là NPC thực sự, mà giống như một bản sao hoặc thế thân.
Nghe vậy, cuối cùng thẩm phán cũng lộ ra một biểu cảm khác trước. Ông ta nghiêng đầu, chớp mắt, suy nghĩ chốc lát rồi rút tay khỏi hông, chỉ ngón tay về phía Tống Bạc Lễ, lại chỉ sang Vân Thính Chu.
Ngón tay ông ta chấm chấm trong không khí, nhưng không dừng ở bất cứ ai.
Tống Bạc Lễ cau mày nhìn Vân Thính Chu, đoán trong lòng chắc lần này người bên cạnh sẽ bị lấy đi. Anh cực ghét cái cảm giác ấy, vì thế ngay khi thẩm phán cử động, bàn tay anh đã nắm chặt lấy cổ tay thiếu niên, vừa vặn nhẹ nhàng xoa bóp, như để nếu có chuyện bất ngờ xảy ra, ít nhất còn có thể giữ lấy cậu.
Nhưng giây sau, ngón tay thẩm phán dừng lại. Ánh mắt ông ta theo đó rơi xuống một người, rồi khẽ búng tay.
“Bang!” Một tiếng vang lên, Tống Bạc Lễ cảm giác bàn tay trong tay mình đột ngột biến mất. Khi anh cụp mắt nhìn lại, Vân Thính Chu đã không còn bóng dáng.
“Chậc.” Tống Bạc Lễ trầm ánh mắt, cúi người rút con dao đẫm máu từ cổ gã đàn ông chết dưới đất, rồi không do dự ném thẳng về phía thẩm phán trên tường.
Dao găm vừa vặn c*m v** giữa trán thẩm phán. Ông ta không chảy máu, cũng chẳng kêu đau, chỉ khựng lại hai giây, rồi rút con dao từ đầu mình xuống.
“Không đem tôi đi sao?” Tống Bạc Lễ khoanh tay trước ngực, vẫn thong dong ngẩng nhìn vách tường, giọng điệu bình thản đến mức không thể đoán nổi cảm xúc, “Ra tay với NPC thì không tính phạm luật à?”
Thẩm phán cầm dao, thân thể nghiêng đi, chui ngược vào trong vách tường, không để lại một câu, còn tiện tay mang luôn con dao theo.
“Tch.”
Vân Thính Chu hít sâu một hơi. Bên cạnh cậu không có gì để vịn, chỉ đành gắng giữ vững thân hình, sau đó mới ngẩng đầu quan sát bốn phía.
Toàn bộ không gian chẳng có gì đẹp, chỉ là một mảnh hắc ám.
Giống với căn phòng nhỏ mà trước đó cậu từng ở, Vân Thính Chu khẽ nhấp môi, nhấc chân bước đi khắp nơi. Mỗi khi đi về phía trước, cậu có thể cảm nhận rõ được dưới chân dẫm lên thứ gì đó, khanh khách rung động, mà khi rẽ sang trái hoặc phải thì lại xuất hiện cảm giác như đang bước lên bậc thang.
Cậu đứng tại chỗ trầm ngâm một lúc, dần nhận ra khả năng lớn là bản thân đã bị đưa trở lại căn phòng nhỏ kia.
Chính là nơi đầy rẫy xương trắng ấy.
Để chứng thực suy đoán, cậu tiếp tục bước về phía trước, trên đường còn giơ cánh tay che trước người để phòng va phải tường.
Đi khoảng một hai phút, vượt qua mấy đống xương cốt, cuối cùng cậu chạm tới bức tường. Vân Thính Chu dùng bàn tay lần mò từ trên xuống dưới.
Trước đó khi rời khỏi phòng này, cậu đã kẹp một tờ giấy vào khe cửa. Dù cửa bị đóng lại, thì tờ giấy cũng có thể tạo ra một khe hở nhỏ ở mặt trong bức tường.
Giờ đây cậu đang tìm lại khe hở ấy.
Mò mẫm một lúc, bàn tay dừng ở một chỗ, lòng bàn tay vuốt nhẹ lên khe hở nhỏ, rồi nhắm mắt lại.
Tìm được rồi.
Quả nhiên là căn phòng này.
Nhưng… cái gọi là trừng phạt rốt cuộc là gì?
Lúc trước, trong trò chơi Người Sói, những người bị phiếu loại ra ngoài, hệ thống tuyên bố là không có thương vong. Vì vậy khi ở trong căn phòng này, mọi người mới không sao. Nhưng hiện tại, trong một quy tắc khác, đã thật sự có người chết. Như vậy phải chăng trò chơi đã thay đổi? Phải chăng kết thúc sẽ có thương vong thật sự?
Vậy thì… những đống xương trắng dưới chân đều là di cốt của những kẻ từng bị “trừng phạt” lưu lại?
Quả là một chuyện phiền phức.
Vân Thính Chu tựa lưng vào tường, chậm rãi suy nghĩ. Trong bóng tối, mọi âm thanh đều trở nên đặc biệt rõ ràng, chỉ một chút động tĩnh cũng khiến cậu lập tức chú ý.
“Đông!”
Cậu liếc mắt nhìn về phía phát ra tiếng động, nhưng không nhúc nhích.
Tiếng đó nghe như tiếng giày giẫm xuống mặt đất, có người đang tới. Trong tình huống chưa rõ là địch hay bạn, cách tốt nhất chính là im lặng, không lên tiếng, cũng không hành động thiếu suy nghĩ.
Thế nhưng cậu có thể nhịn, còn người khác thì chưa chắc.
Vài giây sau, kèm theo một tiếng lạch cạch, cả căn phòng nhỏ lập tức sáng bừng.
Trên trần treo hai ngọn đèn, chụp đèn phủ đầy vết máu khô tích tụ qua năm tháng, khiến ánh sáng ảm đạm nặng nề, nhưng dù sao cũng đủ để thấy rõ mọi vật.
Vân Thính Chu khép mắt lại, chờ đến khi thích ứng mới nhìn thẳng vào người đang đứng giữa phòng.
“Muốn nói gì?” Cậu nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, giọng điệu nhàn nhạt, thờ ơ.
“Cậu đã vi phạm quy tắc.” Gương mặt thẩm phán trầm tĩnh, cổ họng lạnh lùng nhả ra bốn chữ.
“Sau đó thì sao?”
“Tôi phải xử lý cậu.”
“Xử lý tôi?” Vân Thính Chu đột nhiên cười, gật đầu, chẳng hề phản bác, chỉ bình thản nêu lên một sự thật: “Sau khi tôi chết, trong sân chơi này còn lại mấy ‘người sói’ của anh nữa?”
Thẩm phán im lặng, chỉ đứng yên nhìn thiếu niên đang tựa tường.
Thiếu niên cũng chẳng để tâm đến việc ông ta có trả lời hay không, tiếp tục nói: “Bốn ‘người sói’, hiện tại đã chết ba. Những bia ngắm của anh không còn đủ. Mà tôi thì lại bị giam trừng phạt ở đây. Kết cục cuối cùng chỉ có một.”
“Trò chơi này sẽ kết thúc sớm, mà anh cũng chẳng đạt được mong muốn.”
Thẩm phán vẫn đứng đó, không gật đầu, cũng không lắc đầu. Ông ta như con rối, chỉ lẳng lặng nghe Vân Thính Chu nói. Đến khi nghe câu cuối cùng, ông ta khẽ cau mày, rất nhỏ, gần như khó mà phát hiện.
Trong thoáng chốc, Vân Thính Chu đã nắm bắt được biểu cảm thoáng qua ấy. Nhưng cậu không vạch trần, mà ngược lại dừng lời, để cho căn phòng chìm trở lại yên lặng.
“Này thì liên quan gì đến cậu?” Thẩm phán khẽ mở miệng, giọng thấp trầm mang theo tức giận: “Tôi là chúa tể nơi nàu, thắng hay bại đều do tôi định đoạt.”
“Vậy thì anh giết tôi đi.”
Thẩm phán nghe vậy lại trầm mặc, sắc mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thiếu niên trước mặt: “Đừng phỏng đoán dụng ý của tôi, cậu chỉ cần chịu trừng phạt.”
Nói xong, ông ta xắn tay áo lên tới khuỷu tay, ánh mắt kiên định, không chút do dự lao thẳng về phía Vân Thính Chu.
Ông ta thật sự muốn giết cậu.
Vân Thính Chu cảm nhận được luồng gió mạnh xộc tới trước mặt, liền nghiêng đầu, né khỏi cú đấm. Bên tai vang lên tiếng nắm tay đập mạnh vào tường, đục thủng một lỗ lớn.
Cậu ngẩng mí mắt, lạnh băng liếc qua thẩm phán, rồi xoay người tránh khỏi vách tường, lùi ra xa vị trí đó. Trong quá trình này, cậu còn kịp cúi người nhặt một khúc xương nhọn, xoay xoay trong tay.
Thẩm phán thấy vậy, mắt đỏ ngầu, lại tiếp tục lao về phía thiếu niên.
Vân Thính Chu sắc mặt không đổi, nhấc chân tung một cú đá vào bụng ông ta, song bị né tránh. Nhân cơ hội ấy, cậu lập tức áp sát, kéo gần khoảng cách, dùng mũi xương nhọn ghim chặt vào cổ đối phương, hung hăng đâm sâu xuống.
Ngay sau đó, Vân Thính Chu cảm giác cơ thể thẩm phán như một quả bóng xì hơi, run rẩy rồi đổ sụp xuống đất. Một dòng máu đen sẫm trào ra từ cổ ông ta.
Cậu ngồi xổm, rút khúc xương ra, đưa tay xoay khuôn mặt đã chết của ông ta sang một bên, rồi mới đứng dậy.
Nhưng ngay khi vừa đứng lên, cậu liền cảm nhận một ánh mắt khác. Ngước nhìn, cậu lại thấy một thẩm phán nữa.
Giống hệt cái vừa ngã xuống đất.
Vân Thính Chu khẽ hừ, thầm nghĩ quả nhiên không dễ giết như vậy.
Cậu lắc đầu, lặp lại động tác ban nãy, g**t ch*t thêm một thẩm phán nữa.
Lần này, cậu không thèm nhìn cái xác nằm dưới đất, mà chỉ chăm chú dõi theo chỗ thẩm phán ban đầu xuất hiện. Quả nhiên, chỉ vài giây sau, một thẩm phán mới tinh lại đứng sừng sững nơi đó.
Thấy cảnh tượng này, Vân Thính Chu thoáng cảm thấy đau đầu. Giữa việc tiếp tục giết hay thử đàm phán, cậu đã chọn vế trước.
Và thế là, thêm một thẩm phán nữa lại chết.
Ngay sau đó, trước mắt cậu lại hiện ra một thẩm phán mới.
Ánh mắt Vân Thính Chu đảo xuống mặt đất đầy xương trắng, cuối cùng cũng hiểu ra nguồn gốc của chúng. Hóa ra, tất cả đều là xác chết của “chúa tể phó bản” này.
“Dừng lại.”
Lần này, còn chưa để Vân Thính Chu ra tay, thẩm phán đã mở miệng trước. Gương mặt ông ta vẫn vô cảm, nhưng hiển nhiên còn điều gì đó muốn nói.