Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 86: ái thần Kyubey đặc 18 “……”



Vân Thính Chu nghe vậy liền hạ thấp khúc xương nhọn trong tay, thản nhiên ngẩng mắt, giọng lạnh lẽo: “Nói.”

“Cậu giết tôi cũng vô ích.” Khuôn mặt thẩm phán hiếm hoi xuất hiện một chút cảm xúc rạn nứt, ông ta cúi đầu, lặng lẽ lùi một bước, rồi nói: “Đây là cuộc tranh đấu giữa hai phe các người, cậu hiểu chứ?”

“Ừ.” Vân Thính Chu gật đầu, không cãi vã, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Sau đó thì sao?”

Thẩm phán khẽ ho khan một tiếng, nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ vô cảm, ông ta chỉnh lại y phục, rồi dùng giọng điệu cứng nhắc như tuyên cáo: “Sau đó, cậu phải giết sạch toàn bộ những kẻ thuộc trận doanh đối địch.”

“Như vậy cậu có thể thông quan.”

“Vậy sao?” Vân Thính Chu nhìn chằm chằm ông ta trong hai giây, rồi hỏi tiếp: “Còn điều gì muốn nói không?”

Thẩm phán mím chặt môi, đến cả mắt cũng không chớp lấy một lần.

Ông ta tự cho rằng mình đã nói quá rõ ràng. Chỉ cần muốn sống sót trong phó bản này, nhất định phải giết kẻ thuộc phe địch. Vì thế ông ta không cần nói thêm, cũng chẳng cần lúc nào cũng bị giết.

“Không có gì à?” Vân Thính Chu bật cười khẽ, nắm khúc xương đẫm máu từng bước áp sát thẩm phán. Khi ông ta còn đứng đó giả vờ cao cao tại thượng, Vân Thính Chu đã lạnh lùng cắm xương vào ngay cổ họng ông ta.

“Đông!”

Thẩm phán lại một lần nữa ngã xuống, chết thảm.

Trước khi ông ta hoàn toàn gục hẳn, Vân Thính Chu đã rút xương ra, cầm trong tay rồi xoay người. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm vào một điểm trong khoảng không, chỉ sau hai ba giây, lại xuất hiện thêm một thẩm phán mới tinh.

Lần này, bởi vì Vân Thính Chu đã tiến lên vài bước, nên lúc ông ta xuất hiện lại quay lưng về phía cậu. Vân Thính Chu có thể thấy rõ từng cử động của ông ta, trong khi thẩm phán chẳng hề biết phía sau có người.

Ông ta ngẩng đầu nhìn ra phía trước, rồi đảo mắt hai bên, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó mới bước vài bước, kéo xác của chính mình sang góc tường, rồi mới chậm rãi xoay người lại.

Vừa quay lại đã thấy Vân Thính Chu đứng cách đó không xa.

Gương mặt thẩm phán đanh lại, không mở lời trước, chỉ đứng yên, ánh mắt chằm chằm nhìn đối phương.

“Ra ngoài bằng cách nào?” Vân Thính Chu không dài dòng, hai tay khoanh trước ngực, trực tiếp hỏi.

“Đi theo cầu thang là ra được.” Thẩm phán giọng lạnh như băng, đáp một câu.

Vân Thính Chu gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó xoay người, dưới ánh đèn mờ mịt, bước từng bước lên cầu thang.

Khi đi đến bậc thứ tư, cậu dừng lại, không quay đầu, chỉ hất tay ra sau, ném mạnh khúc xương đi.

Cậu không cần quan tâm phía sau xảy ra chuyện gì, chỉ im lặng bước về phía trước. Tiếng bước chân nện trên cầu thang “thùng thùng” vang vọng, lẫn vào đó là âm thanh bén nhọn xuyên thấu da thịt.

Khúc xương đã chuẩn xác đâm xuyên cổ họng thẩm phán. Máu tươi phụt ra, ông ta nghẹn ngào không phát được tiếng, chỉ có thể cau mày rồi lặng lẽ chết đi.

Khi ông ta gục xuống, không một âm thanh thốt ra, Vân Thính Chu đã đi thật xa trên cầu thang. Con đường này chính là lối mà trước kia cậu và Tống Bạc Lễ từng dò xét khi mới vào phó bản.

Khi quay về, cậu đã không chọn lối này, nhưng hiện tại lại đang bước trên nó.

Cậu lặng lẽ đi đến cửa cầu thang. Vừa đặt chân lên hành lang, liền nghe thấy tiếng cửa phòng cạnh bên mở ra.

Ngẩng đầu nhìn, Vân Thính Chu thấy một gương mặt quen thuộc.

Thẩm phán.

Vân Thính Chu: “…”

Ngẩng đầu thì thấy, cúi đầu cũng thấy.

Cậu không bước lên gây chuyện, mà chậm rãi dựa lưng vào lan can, nhàn nhã quan sát vị thẩm phán đang chạy trốn kia.

Tên thẩm phán này không giống với kẻ ngồi cao cao tại thượng nhìn xuống trong cầu thang trước đó. Dù gương mặt và trang phục vẫn y hệt, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra điểm khác biệt — khí chất.

Trên mặt ông ta dính máu, một cánh tay bị chém rời, sau khi lao ra khỏi phòng cũng không quay về nơi khác, mà hoảng loạn xông bừa vào một căn phòng rồi đóng cửa sầm lại. Ý chí cầu sống quá nặng, hoàn toàn chẳng giống một NPC.

Ngay sau khi ông ta biến mất, cánh cửa vừa khép lại thì lại có một người khác bước ra từ trong phòng.

Cũng là người quen.

Đó chính là tên tóc đỏ. Cậu ta đứng chống tay vào eo lưng, quay đầu nhìn hành lang, rồi lại lắc đầu, khẽ huýt sáo một tiếng, dáng vẻ cà lơ phất phơ định rảo bước đi tiếp.

“Thẩm Dữ Thanh.” Vân Thính Chu kịp thời gọi lại, thấy rõ cậu ta sững người, chậm rãi xoay lại.

Biểu cảm đầu tiên trên mặt cậu ta là bình tĩnh, sau đó mới nở nụ cười quen thuộc, cậu ta nháy mắt cười hì hì: “Aiz? Người chết biến thành người sống rồi kìa, anh Vân.”

“Chỉ có một mình cậu?” Vân Thính Chu không hề để tâm đến lời cậu ta nói, chỉ liếc qua người cậu ta, thấy máu dính trên tay, thậm chí cả dấu máu dính nơi ngón tay, liền nhíu mày hỏi.

“À?” Thẩm Dữ Thanh gãi đầu, phản ứng rồi vội vàng đáp: “Đúng đúng, anh Tống tìm anh ở phía trước.”

Nghe vậy, Vân Thính Chu bước thẳng về phía trước. Khi đi ngang qua cậu ta, còn nghe thấy tên tóc đỏ lẩm bẩm:

“Kỳ lạ thật…”

Vân Thính Chu khẽ đá nhẹ vào chân cậu ta, ra hiệu đừng lẩm bẩm nữa mà đi theo. Hai người một trước một sau bước trên hành lang, khí thế xông thẳng ra trước.

Khi đến một cánh cửa, Vân Thính Chu dừng bước, tay đặt lên nắm cửa, mạnh mẽ đẩy ra, rồi nghiêng người tránh qua bên cạnh, giọng thản nhiên: “Không phải theo đuôi đâu, vào đi.”

“Ai… A!!” Thẩm Dữ Thanh vừa nói vừa bước vào trong, chưa đi được mấy bước thì đã thấy một thẩm phán đứng sừng sững trong phòng. Cậu ta lập tức bừng tỉnh, quay đầu chớp mắt, rồi vội vàng đóng sầm cửa lại, ngăn cách tầm mắt thiếu niên ngoài hành lang.

Vân Thính Chu chẳng lấy làm lạ. Cậu biết tên toac đỏ này có vấn đề, cũng biết cậu ta có bản lĩnh, nhưng cậu không có hứng thú dồn ép một người đến cùng để tra xét quá khứ của người đó.

Nhân lúc cậu ta đang giết thẩm phán bên trong, Vân Thính Chu đi sang cánh cửa đối diện, nhẹ nhàng ấn tay lên nắm cửa, mở ra. Cậu không định vào, chỉ muốn tìm một người.

Nhưng thú vị thay, cánh cửa vừa mở, bên trong đã có một người đứng sẵn.

Không hề trốn tránh, vẻ mặt tùy ý, cứ như đã chờ sẵn.

Vân Thính Chu nhìn thấy liền nhăn mày, bất đắc dĩ nghĩ: thật đúng là ở đâu cũng có.

Đúng vậy, trước mặt cậu lại là một thẩm phán.

Cậu nghiêng đầu liếc vào trong, quan sát động tác của ông ta. Trong mười mấy giây đầu tiên, cả hai đều không động tĩnh. Mãi cho đến khi tiếng động đánh nhau từ phòng đối diện vang lên quá lớn, tên thẩm phán này mới bắt đầu cất bước đi về phía cửa.

Khi ông ta vừa tới gần, Vân Thính Chu phát hiện có ánh phản quang lóe lên, lập tức thẳng người, lách sang một bên, né khỏi lưỡi dao găm đang bổ xuống. Tay cậu chộp lấy cổ tay ông ta, còn nghĩ đối phương sẽ phản kháng.

Không ngờ, ông ta chỉ như một con rối gỗ, mặc cho Vân Thính Chu xoay chuyển, ngay cả việc bị tước vũ khí cũng chẳng phản ứng.

Vân Thính Chu nhướng mày, thẳng tay đâm dao vào ngực ông ta, xoay hai vòng, rồi tung cú đá hất cả thân thể ông ta vào trong phòng. Sau đó, cậu bình thản đóng cửa lại, không thèm nhìn thêm ông ta sống hay chết.

Vừa vặn lúc cậu khép cửa, Thẩm Dữ Thanh cũng mở cửa bước ra.

Trên người cậu ta chẳng có mấy vết thương, chỉ quần áo hơi nhăn nhúm, cậu ta vừa chỉnh lại vừa cười gượng: “Vấp ngã một cái, hắc hắc.”

“Đi thôi.” Vân Thính Chu nghe cậu ta tìm lý do vụng về, không vạch trần, chỉ khẽ gật đầu rồi lướt qua, dẫn cậu ta tiếp tục đi về phía trước.

Trải qua vừa rồi, Vân Thính Chu suy đoán mỗi căn phòng đều có một thẩm phán. Vì vậy, mỗi khi đi ngang qua một phòng, cậu đều dừng lại mở cửa xem.

Nhưng trái với dự đoán, bọn họ đã đi qua rất nhiều gian, ngoài hai phòng ban nãy, những phòng khác mở ra đều trống rỗng.

Trùng hợp ư?

Có lẽ không.

Vân Thính Chu nghĩ đến Tống Bạc Lễ. Người này chắc hẳn đi phía trước, và đã giết sạch đám thẩm phán kia trước một bước.

“A, em gái.”

Đúng lúc cậu còn đang suy nghĩ, bên tai vang lên giọng Thẩm Dữ Thanh. Cậu quay đầu nhìn theo, quả nhiên là thấy tiểu thảo.

Trên người tiểu thảo không có vết thương nào rõ ràng, chỉ là cả người trông mệt mỏi, cái balo trên lưng cũng đã lỏng lẻo, xộc xệch hơn trước.

“Anh trai.” Tiểu thảo ngẩng đầu nhìn Vân Thính Chu, nhẹ giọng gọi một tiếng.

“Ừ.”

“Anh đi tìm anh ấy sao?” Tiểu thảo đi bên cạnh Thẩm Dữ Thanh, bước đến gần Vân Thính Chu rồi hỏi.

“Em biết anh ấy ở đâu?” Vân Thính Chu không phủ nhận. Chính xác mà nói, cậu muốn tìm tất cả những người còn sống sót hiện tại.

“Vâng vâng.” Tiểu thảo gật đầu, bước lên phía trước một bước nhỏ, đứng chắn trước Vân Thính Chu và Thẩm Dữ Thanh, rồi xoay đầu nhìn họ, khẽ nói: “Theo em.”

Bóng dáng ba người cùng nhau đi dọc theo hành lang. Hẳn là Tống Bạc Lễ từng gặp được tiểu thảo nên cô bé dẫn đường rất chắc chắn, không hề do dự, thẳng tiến phía trước, trên đường đi ngang qua nhiều gian phòng cũng không hề đẩy cửa.

Ba người nhanh chóng đến gian cuối cùng bên phải, chính là căn phòng Tống Bạc Lễ đã từng g**t ch*t gã đàn ông thần bí.

Cả nhóm dừng lại, Vân Thính Chu ra hiệu để Thẩm Dữ Thanh và tiểu thảo lùi ra sau, còn mình thì tiến lên mở cửa. Cánh cửa giống như trước, rất dễ dàng đẩy ra.

Nhưng khi mở ra, bên trong không hề có bóng người.

Vân Thính Chu nhíu mày, bước vào trong hai bước, bật đèn lên. Ánh sáng chiếu rõ những dấu vết còn sót lại sau cuộc chiến, nhưng nhìn quanh khắp nơi, cậu chắc chắn căn phòng này không còn ai.

Thẩm Dữ Thanh theo sau cũng nhận ra, cậu ta vuốt cằm, khẽ tặc lưỡi: “Đây là trò vui gì vậy? Sao tìm người này thì không có, mà tìm người khác lại thấy?”

“Em…” Tiểu thảo hơi bối rối. Trước đó, khi cô bé gặp Tống Bạc Lễ, rõ ràng nghe anh nói nếu tìm được Vân Thính Chu thì cứ đến gian phòng này. Thế mà giờ lại chẳng có ai.

Cô bé cắn môi, giọng thấp: “Anh ấy nói với em là đến đây có thể gặp được anh ấy.”

“Không sao.” Vân Thính Chu đưa tay xoa đầu tiểu thảo. Cậu không nghĩ Tống Bạc Lễ sẽ chết ở đây, việc tìm thấy anh ta chỉ là vấn đề thời gian.

Khi cậu thu tay về, cánh cửa gian phòng đối diện bỗng mở ra từ bên trong, hai bóng người xuất hiện.

Người đi trước chính là Lý Thiết Quyền. Trông tinh thần anh ta có vẻ khá hơn, vừa đi vừa nói chuyện với người phía sau. Đến khi ngẩng đầu thấy bọn họ, anh ta lập tức vui mừng reo lên: “Em trai Vân, em trai Thẩm, em gái nhỏ?”

Vân Thính Chu nghe tiếng, đưa mắt nhìn qua, đầu tiên dừng lại trên người Lý Thiết Quyền, chưa được bao lâu liền chuyển sang nhìn nam nhân đứng phía sau hắn.

Gương mặt ấy quá quen thuộc.

Nam nhân cũng nhìn lại, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảng không.

Và Vân Thính Chu nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy vang lên.