“Anh chính là Tống Bạc Lễ.”
‘Tống Bạc Lễ’ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua tờ giấy chắn trước mặt, thẳng lặng nhìn chằm chằm vào Vân Thính Chu.
“Được.” Vân Thính Chu dùng tay trái thu tờ giấy lại, đặt lên mặt tủ đầy bụi, tay phải bất ngờ túm mạnh, kéo sát khoảng cách hai người. Khi ra tay, đôi mắt cậu không hề chớp, chỉ nhìn chằm chằm gương mặt giả mạo kia.
Cậu rút một con chủy thủ ánh sáng lạnh lóe lên từ trong túi kẻ giả mạo ra, đặt ngay trước lực ông ta, chỉ cần dùng chút lực liền cắt ra một vết rách, nhưng thật đáng tiếc lại không có máu chảy ra.
Cho nên, cậu nhìn thẳng vào mặt ông ta, muốn ông ta đau đến mức không chịu nổi.
“Khụ…” ‘Tống Bạc Lễ’ theo bản năng cụp mắt nhìn chủy thủ, động tác này khiến vết thương ở cổ càng nặng hơn, gần nửa lưỡi dao đã cắm sâu vào trong.
Vân Thính Chu nhíu mày, thuận tay rút chủy thủ ra, đổi vị trí và động tác, lần nữa cắm thẳng mũi đao vào yết hầu của ‘Tống Bạc Lễ’, hoàn toàn chặn lại khả năng phát ra tiếng.
Rất có thêt kẻ giả mạo này chính là một trong số thẩm phán mà bọn họ đang tìm.
Khi Vân Thính Chu vừa mở cửa phòng và chạm trán thẩm phán bên trong, sau đó chứng kiến quá trình giết ông ta, cậu đã nhận ra có điều không đúng.
Dù chỉ là một con rối bị điều khiển, thì cũng phải biết né tránh để tranh thủ cho chủ nhân cơ hội chạy trốn, kéo dài thời gian. Nhưng kẻ trước mặt thì không, ông ta thậm chí an tĩnh đứng yên, để mặc người ta giết.
Ban đầu cậu không rõ nguyên nhân, nhưng hiện tại đã hiểu. Lặp đi lặp lại việc buộc bọn họ giết thẩm phán, thực chất là để những con rối này học động tác và thói quen của người chơi. Dù chỉ trong thời gian ngắn học được rất ít, cũng đã đủ.
Bởi vì không phải ai khi tiến vào phó bản cũng quen biết nhau. Chỉ cần bắt chước được bảy tám phần, thậm chí chỉ ba bốn phần thôi, là đã có thể giả mạo thành công.
Sau đó chẳng phải việc g**t ch*t người chơi dễ như trở bàn tay sao.
Vân Thính Chu lạnh mặt, thu chủy thủ lại, đồng thời buông lỏng tay phải. Mất đi sức lực chống đỡ của cậu, ‘Tống Bạc Lễ’ gần như lập tức ngã ngửa xuống đất, không còn chút sinh khí nào.
Cậu không thèm liếc nhìn, mà dời ánh mắt về phía tủ phủ đầy bụi, đưa tay lấy lại tờ giấy, cả người dựa vào cửa, ngẩng đầu lên dưới ánh sáng mờ để xem chữ viết trên đó.
Đó là một tờ giấy mép đều đã quăn lại, toàn bộ tờ giấy ngả sang màu vàng, chỉ nhìn qua cũng biết là có niên đại khá lâu.
Chữ viết trên mặt giấy là bút lông, cách sắp chữ cũng theo lối từ phải sang trái, ở phía ngoài cùng bên phải là ba chữ lớn:
Diễn Xuất Biểu.
Mặt sau là các hàng chữ được ghi chép theo quy tắc, ghi lại thời gian diễn xuất, địa điểm, nhân vật cùng số hiệp.
【 Diễn Xuất Biểu
Thời gian: Đêm khuya hai giờ sáu phút.
Địa điểm: Nhà hát sân khấu.
Nhân vật: Người chơi, tôi.
Số hiệp: 23 】
Tờ giấy trên tay Vân Thính Chu bị xé từ một vở kịch hoặc cuốn sách nào đó, nội dung không hoàn chỉnh, thậm chí chỉ vừa mới bắt đầu, giống như một màn mở đầu.
Cậu cúi mắt nhìn chữ “tôi” trên mặt giấy, rơi vào trầm tư. Chữ này có thể đại diện cho rất nhiều thứ, lớn đến mức bất kỳ ai cũng có thể là “tôi”.
Vân Thính Chu mím môi, gấp tờ giấy lại cất vào túi, lùi một bước đi ra ngoài phòng, liếc nhìn phòng trong cùng một cái, rồi đóng cửa lại, chặn hết mọi ánh mắt dòm ngó.
Sau đó cậu xoay người đi về phía cánh cửa tiếp theo, không hề do dự, trực tiếp đẩy cửa bước vào. Thừa dịp thẩm phán bên trong chưa kịp phản ứng, cậu thuận tay lấy một khúc xương bén từ trên tủ, ném chuẩn xác vào cổ ông ta.
Một cái chết nhanh gọn và lặng lẽ.
Đợi thẩm phán ngã xuống, Vân Thính Chu khẽ phủi bụi tro trên đầu ngón tay, rồi vươn tay xé thêm một tờ giấy tương tự tờ khi nãy từ phía sau tủ gần đó, đưa lên trước mắt đọc lướt qua.
Trên tờ giấy này vẫn chỉ là phần mở đầu, coi như là lời dẫn nhập.
【‘tôi’ là ‘tôi’, đồng thời cũng là một người chơi, nhưng ‘tôi’ đã mất đi ký ức ban đầu, những tin tức tiếp nhận được đều giống hệt người chơi. Trong màn tìm kiếm thân phận Người sói này, ‘tôi’ nhận được thân phận là… người sói.】
【‘tôi’ là một kẻ tính cách thất thường, vở diễn lần này nhất định sẽ thành công viên mãn.】
Hai đoạn chữ này để lộ ra, nữ nhân đeo hoa tai kia thật sự không phải là người chơi bình thường, cô ta chính là “tôi”, là một NPC cấp cao, có lẽ phía sau còn có tác dụng, đáng tiếc là chết quá sớm.
Vân Thính Chu vẫn cất tờ giấy vào túi, rồi tiếp tục rời phòng, giống như quét dọn vậy, đi từng gian một, lặp lại hành động vừa rồi: giết thẩm phán, lấy giấy, đọc kịch bản.
【‘tôi’ ẩn núp rất giỏi, trong nhất thời người chơi không phát hiện ra sự khác thường của ‘tôi’, ‘tôi’ muốn giết hết tất cả mọi người.】
【‘tôi’ rất an toàn, ‘tôi’ khôi phục ký ức.】
【‘tôi’ đã chết.】
【‘tôi’ tìm được kịch bản, ‘tôi’ biết mình phải làm gì.】
【‘tôi’ vì thành công mà bịa đặt ra một trò chơi, lôi kéo những người chơi cùng tham gia với ‘tôi’, ‘tôi’ nói cho họ rằng chỉ cần giết sạch trận doanh đối địch thì mới thắng được.】
Cậu đi vào rất nhiều phòng, nhưng chữ viết trên các tờ giấy ngày càng ít, không hề có số trang, khó mà phân biệt được trình tự trước sau. Càng đọc càng khiến người ta cảm thấy mơ hồ hỗn loạn.
Vân Thính Chu cau mày, cất tờ giấy mới nhất vào túi áo bên phải, đóng cửa lại, rồi bước sang phòng bên trái, căn phòng ở giữa hành lang.
Sau khi lục soát xong phòng này, cậu sẽ sang dãy bên trái. Nhưng đến giờ vẫn chưa gặp được người đáng lẽ phải gặp.
Thu hồi suy nghĩ, cậu đẩy cửa, theo thói quen đưa tay tìm tờ giấy. Nhưng khi sờ vào, lại chạm phải khúc xương vừa ném đi. Cậu tưởng sẽ nghe thấy âm thanh nặng nề rơi xuống đất, nhưng lại chẳng nghe được gì.
Động tác trong tay khựng lại, cậu nghiêng đầu nhìn qua, phát hiện trong phòng, lúc này người đàn ông đang nghiêng đầu, còn khúc xương kia thì đang cắm ngập vào vách tường phía sau người đó.
“Chậc.” Vân Thính Chu lấy lại tinh thần, chẳng thèm nhìn tờ giấy, trực tiếp nhét vào túi, rồi quay đầu, ánh mắt kiên định, tiện tay rút một khúc xương bén nhọn khác, lao tới bên người đàn ông, vung tay cắt thẳng vào cổ anh ta.
“Thật lợi hại a, Chu Chu.” Người đàn ông cười né tránh, đứng yên tại chỗ không động, chỉ hơi ngửa nửa người để kéo giãn khoảng cách, giọng nói còn mang theo ý cười.
Thanh âm đó nghe giống hệt Tống Bạc Lễ.
Vân Thính Chu ngẩng đầu nhìn vào mắt và gương mặt người đang nói chuyện, trong bóng tối hình dáng đặc biệt rõ ràng, tuy rằng đường nét không hoàn toàn nhìn rõ, nhưng cậu vẫn cảm thấy gương mặt kia rất giống Tống Bạc Lễ.
Cậu không chắc đây là thật hay giả.
Thân thể không hề thả lỏng, vẫn giữ nguyên tư thế cùng lực đạo. Chỉ vài giây sau khi người đàn ông cất tiếng, Vân Thính Chu lại tiếp tục đâm tới, lần này là nhắm thẳng vào tim.
Nếu không phải Tống Bạc Lễ, vậy thì không cần tồn tại, chỉ có thể trực tiếp đi tìm chết.
Người đàn ông khẽ “tê” một tiếng, bất đắc dĩ lùi một bước, tránh được cú đâm trí mạng vào ngực. Anh thừa lúc Vân Thính Chu theo đà nghiêng người về phía trước, vươn tay nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng vòng một cái.
“Rất nhớ em, Chu Chu.” Giọng người đàn ông thấp đi vài phần, giống như cố tình đè xuống, “Chúng ta đã chừng sáu tiếng không gặp nhau rồi.”
“Đó chính là 360 phút, 21.600 giây.”
“Em không nhớ anh sao, Chu Chu?”
Nghe vậy, Vân Thính Chu rút tay thoát khỏi anh, lùi lại một bước, khẽ cười lạnh, hạ tay ném khúc xương trong tay xuống đất.
Xương rơi xuống nền, vang lên tiếng thanh thúy.
“Nhớ anh?” Cậu nhắm mắt, “Anh là ai?”
Khi mở mắt ra lần nữa, Vân Thính Chu nắm chặt tay thành quyền, thẳng tay đánh vào mặt anh. Cú ra tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, tuyệt không lưu tình.
Người đàn ông cảm nhận được gió mạnh ập tới, vội ngửa đầu tránh, khó khăn lắm mới thoát được. Sau đó anh ổn định thân hình, đưa tay chộp lấy hai cổ tay Vân Thính Chu, hơi dùng lực, ép cậu quay mặt lại đối diện với mình.
Cả hai đều đứng đối diện cửa phòng mở rộng, lưng dựa vào vách tường.
Khác biệt là, phía sau Vân Thính Chu lúc này là một Tống Bạc Lễ thật giả khó phân.
“Tê.” Tống Bạc Lễ ôm chặt thiếu niên vào trong ngực, kéo gần khoảng cách, cằm tì lên cổ cậu, hơi thở ấm áp phả ra, khẽ nói: “Anh là Tống Bạc Lễ.”
Anh là Tống Bạc Lễ.
Câu nói này bên tai như bị phóng đại vô hạn. Vân Thính Chu hơi nghiêng đầu, giọng bình thản: “Sao tôi nhớ có người từng rất sợ quỷ, sao giờ không còn sợ nữa?”
“Sợ chứ.” Giọng Tống Bạc Lễ lại vương ý cười, anh chậm rãi buông tay, nhường cho người trong ngực khoảng trống để cử động, “Nhưng điều anh sợ hơn, là em không nhận ra anh, không nhớ anh.”
Những lời này nghe quá đỗi quen thuộc. Vân Thính Chu nghĩ, rõ ràng bọn họ chưa quen biết nhau lâu, tại sao người này có thể thành thạo nói ra, hơn nữa lại không khiến người ta cảm thấy giả dối, lừa gạt.
Như thể đó là tâm ý chân thật, anh thực sự sợ hãi, chỉ là dùng nụ cười để che giấu cảm xúc đó.
“Tôi… sẽ không quên anh.” Mắt Vân Thính Chu vẫn nhìn ra cửa, hồi lâu mới khẽ nói một câu, ngắt quãng một lúc rất dài.
“Ừ, cảm ơn Chu Chu.” Tống Bạc Lễ nói xong, vừa định buông cậu ra, bước lên phía trước, vai kề vai với cậu. Nhưng động tác chưa kịp hoàn thành, ngoài cửa đã xuất hiện ba cái bóng lớn lênh khênh.
Cùng lúc đó, một giọng nói quen tai vang lên.
“Nha.” Thẩm Dữ Thanh là người đầu tiên bước vào, tay đặt lên khung cửa, còn vuốt mớ tóc đỏ ra sau, miệng nói đầy vẻ bất ngờ: “Đây là đang…”
“Tán tỉnh?”
Câu nói vừa dứt, hai bóng dáng một lớn một nhỏ theo sau cậu ta nhanh chóng dừng bước, cùng đứng thẳng trước cửa, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm cảnh tượng trong phòng.
“Cậu vừa nói gì, tôi nghe không rõ lắm, em trai Thẩm, cậu nói là tán tỉnh sao?” Lý Thiết Quyền gãi gãi cái đầu tóc ngắn cũn cỡn, lên tiếng hỏi.
Tiểu Thảo cũng chớp chớp mắt, tiếp lời Thẩm Dữ Thanh: “Là tán tỉnh mà.”
Tán tỉnh…
Từ này lọt vào tai Vân Thính Chu tới ba lần. Cậu liền hất khuỷu tay ra sau, kéo giãn khoảng cách với Tống Bạc Lễ, hít sâu một hơi, giọng vẫn bình tĩnh: “Đã giết xong chưa?”
Cứng ngắc mà xoay chuyển đề tài.
Nhưng Thẩm Dữ Thanh không để ý, cũng chẳng theo mạch câu chuyện, cậu ta tiếp tục mở miệng nói thêm một câu.