“Chu Chu.”
Tống Bạc Lễ đứng phía sau Lý Thiết Quyền, khoanh tay dựa vào khung cửa, lộ rõ gương mặt mình, đôi mắt nhìn chằm chằm Vân Thính Chu, khẽ gọi.
Vân Thính Chu không dời mắt, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, coi như đáp cả hai, sau đó mới nhìn về phía Lý Thiết Quyền.
Giờ thì người cậu muốn tìm đều đã đủ, có thể bắt đầu làm rõ chuyện trò chơi này.
“Tôi vừa nói chuyện với thẩm phán.” Vân Thính Chu đứng dưới ánh sáng hắt chéo, cả người trông rất ôn hòa, nhưng lời cậu nói lại hoàn toàn ngoài dự đoán. “Ông ta nói với tôi, trò chơi này là tranh đấu giữa hai phe.”
“Nói cách khác, chỉ cần giết sạch phe đối địch thì có thể thoát ra.”
Lời vừa dứt, lập tức có mấy ánh mắt đổ dồn về phía cậu. Ở đây, trừ cậu ra, dường như tất cả đều là bình dân hoặc thần chức — nói cách khác đều là “người tốt”. Chỉ riêng cậu là “kẻ xấu”.
Nếu muốn thắng, chỉ cần giết cậu là xong.
“Muốn giết tôi sao?” Vân Thính Chu nghiêng đầu, dựa vào khung cửa, tư thế và biểu cảm hệt như Tống Bạc Lễ ở phía đối diện.
“Hả?” Thẩm Dữ Thanh nghe vậy liền khoanh tay gác sau đầu, giọng mơ hồ, “Ai vừa mới nói chuyện vậy, sao tôi không nghe thấy gì hết? Chẳng lẽ tôi già rồi nên tai lãng?”
Hắn còn kéo tiểu thảo vào, “Em gái nhỏ, em có nghe thấy gì không?”
Tiểu thảo ngẩng đầu nhìn cậu ta, lại liếc sang Vân Thính Chu, cuối cùng chớp mắt mấy cái rồi phụ họa: “Không có đâu, nói cái gì?”
Ánh mắt Vân Thính Chu dừng trên người họ chốc lát, rồi nhanh chóng thu về, hướng về phía Lý Thiết Quyền. Cậu biết rõ Thẩm Dữ Thanh và tiểu thảo sẽ không muốn giết mình.
Người cậu thật sự muốn nghe đáp án chính là Lý Thiết Quyền.
Khi ánh mắt cậu chuyển đi, tiểu thảo và Thẩm Dữ Thanh cũng đồng thời nhìn theo về phía thân hình to lớn kia.
Lý Thiết Quyền gãi gãi đầu tóc ngắn, gương mặt biểu cảm thế nào thì hiện rõ như thế, chẳng giấu được gì: “Tôi… tôi không có đâu, tôi đâu có rảnh đi giết em trai Vân.”
Nghe được câu trả lời đó, Vân Thính Chu im lặng suy nghĩ một lúc, hành lang cũng chìm trong tĩnh lặng. Sau cùng, chính cậu phá vỡ sự im lặng này:
“Tôi là bình dân.”
Cậu nói mình là bình dân.
Tống Bạc Lễ nghe vậy liền nhếch khóe môi, mỉm cười không tiếng động.
Thẩm Dữ Thanh thì “Tê” một tiếng, biểu cảm khựng lại, cậu ta hạ tay xuống, ngón tay gõ cằm, giọng đầy nghi hoặc: “Vậy trong chúng ta ai là sói?”
“Không có ai cả.” Vân Thính Chu nhanh chóng giải đáp, đồng thời đưa ra lý do: “Khi chơi Người sói, các ngươi không thấy cả ván đó quá mức bình thường sao?”
Một trò chơi cầu sinh vô hạn, sao có thể tồn tại một ván bài không có quy tắc tử vong?
Dù là một bài toán học đơn giản nhất, chỉ cần tính sai ở đây cũng có khả năng mất mạng. Vậy nên, điều duy nhất có thể chứng minh chính là: cái quy tắc “không chết” lúc trước hoàn toàn là giả, mục đích của nó chỉ để thúc đẩy cục diện hiện tại.
Hai thế lực đối lập.
“Có ý gì?” Trên mặt Lý Thiết Quyền lộ vẻ nghi hoặc, tuy rằng anh ta đã từng tham gia phó bản, nhưng tính ra cũng chỉ là lần thứ hai, rất nhiều điều anh ta nghe không hiểu, “Sao tôi nghe không hiểu gì hết?”
“Ý là…” Thẩm Dữ Thanh ngừng lại một chút tìm từ, rồi nói tiếp: “Những quy tắc mà chúng ta nghe trước đó tất cả đều là giả, có khi trò chơi người sói cũng chỉ là cái cờ hiệu, chính là để lừa chúng ta thôi.”
“Vậy chúng ta ra ngoài kiểu gì?”
Ngay từ đầu quy tắc đã là giả, thì còn cái gì có thể coi như thật nữa chứ.
“Giết sạch toàn bộ người ở trận doanh đối địch là có thể ra ngoài.” Vân Thính Chu ngồi dậy, giọng nói bình tĩnh, thản nhiên nói ra một câu.
“Thế… Thế ai mới là người ở trận doanh đối địch với chúng ta?” Lý Thiết Quyền hoàn toàn bước ra khỏi phòng, đi tới bên cạnh Thẩm Dữ Thanh, anh ta cảm thấy người anh em này có thể giảng rõ cho anh ta.
Nhưng trong lúc này Thẩm Dữ Thanh không mở miệng.
“Tống Bạc Lễ.” Vân Thính Chu không giải thích, mà trực tiếp gọi tên người.
“Ơ?” Tống Bạc Lễ thoạt nhìn có chút thất thần, nghe thấy có người gọi mới hoàn hồn, “Sao vậy, Chu Chu?”
“Anh còn nhớ tôi từng nói câu kia không?” Vân Thính Chu bước lên trước hai bước, đi ra giữa hành lang, kéo gần khoảng cách với người đối diện, cậu nói: “Thẩm phán là giả.”
“Anh nhớ rõ.” Tống Bạc Lễ ngồi dậy, bước tới trước mặt Vân Thính Chu, vươn tay định giúp cậu vuốt xuống mấy sợi tóc rối, nhưng còn chưa kịp chạm đã bị cậu khéo léo né tránh.
Vân Thính Chu nhận được câu trả lời thì thuận thế xoay người, nâng mắt nhìn ba người trước mặt nói: “Hai trận doanh, là chúng ta và thẩm phán.”
“Giết sạch thẩm phán thì có thể ra ngoài.”
“Khoan đã.” Thẩm Dữ Thanh nhíu mày tiến lên một bước, anh ta giơ ngón tay dính máu của mình lên, khó hiểu nói: “Tôi vừa mới giết một thẩm phán, cái gì gọi là giết sạch?”
“Ý là, nơi này có rất nhiều thẩm phán, hơn nữa chúng chết rồi sẽ sống lại.”
“Tê…” Thẩm Dữ Thanh quay đầu nhìn Lý Thiết Quyền, có cảm giác muốn khóc, “Anh Lý, anh nghe thấy chưa?”
Lý Thiết Quyền ngây người một chút, mấp máy môi lắp bắp nói: “Nghe… Nghe thấy rồi?”
“Vậy thì giết thôi.” Vân Thính Chu nói xong liền xoay người, nắm lấy cổ tay Tống Bạc Lễ, kéo anh đi trước.
Bóng dáng hai người biến mất trong hành lang, lúc này ba người sau lưng mới phản ứng lại, không hẹn mà cùng gãi đầu, liếc nhìn nhau, rồi từng người một nối nhau bước vào căn phòng phía trước.
Hành lang âm u, ánh đèn lại chớp tắt liên tục, bóng người lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối, không rõ thật giả.
Tống Bạc Lễ bị thiếu niên kéo đi, ngay cả sức cũng chưa dùng tới, chỉ lặng lẽ thuận theo, nhắm mắt đưa chân theo sau. Đôi mắt anh lướt qua từng chỗ trước mặt, rồi khẽ mở miệng: “Chu Chu, vừa rồi sao em không hỏi anh?”
“Cái gì?” Vân Thính Chu như thể không hiểu, vừa đi vừa trả lời, không hề có ý định dừng bước, vẫn theo lối bên phải đi tới căn phòng thứ nhất.
“Không hỏi anh có muốn giết em hay không.”
Nghe vậy, Vân Thính Chu dừng chân, xoay người buông tay Tống Bạc Lễ ra, khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc hỏi: “Vậy anh có muốn giết tôi không?”
Ban đầu ánh mắt Tống Bạc Lễ còn nhìn thẳng chằm chằm vào mắt cậu, nhưng rồi nhanh chóng dời đi, anh cụp mắt xuống, bàn tay bên người lúc siết chặt lúc buông ra, một lát sau mới nói: “Sao anh có thể giết em được, Chu Chu.”
“Vậy anh nghĩ vì sao tôi phải hỏi anh?” Vân Thính Chu nói xong câu đó, liền thu ánh mắt lại, xoay người tiếp tục bước đi.
Chờ cậu đi được một đoạn, Tống Bạc Lễ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt người đàn ông đã đỏ, toàn thân khẽ run, không rõ là vì sợ hãi, lo lắng hay một lý do nào khác.
Anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng thiếu niên phía trước một lúc, chỉ khi chắc chắn cậu vẫn còn trong tầm mắt mình mới dần ổn định lại cảm xúc, rồi nhanh chóng bước theo sau, bám sát từng nhịp chân của thiếu niên.
Vân Thính Chu nhìn thấy Thẩm Dữ Thanh đi ra từ căn phòng ngoài cùng bên phải, mà trước khi chịu trừng phạt cậu và Tống Bạc Lễ đã ở căn phòng thứ nhất phía bên trái. Khi đi tới trước cửa căn phòng thứ hai thì cậu dừng lại.
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng cậu vẫn quyết định đi vào phòng thứ nhất trước.
Lúc này Tống Bạc Lễ vẫn còn cách cậu một đoạn, Vân Thính Chu nghiêng người liếc nhìn anh, rồi nhanh chóng ấn tay nắm cửa, đẩy cửa ra, lập tức ngước mắt nhìn góc trái phía trên của vách tường.
Không có ai.
Lại nhìn sang căn phòng ở giữa, cũng không có người.
Sau khi xác nhận tình huống, cậu trực tiếp đóng cửa lại.
Lúc này Tống Bạc Lễ cũng đi tới bên cạnh cậu, hơi thở có chút lạnh phả lên vành tai cậu khiến cậu ngẩn ra một chút, rồi thu tay về.
“Vì sao không vào?” Tống Bạc Lễ dường như chỉ tò mò, hỏi một câu.
“Không có người, đổi sang phòng khác thôi.”
“Được.” Tống Bạc Lễ chậm rãi gật đầu, xoay người đi vào gian thứ hai, đẩy cửa ra, đứng trước cửa nhìn rõ tình hình bên trong rồi lắc mình bước vào.
Bởi vậy vị trí ở khung cửa bị chắn khuất, Vân Thính Chu đi tới, đứng ngay cạnh cửa, đôi mắt chăm chú theo dõi mọi việc xảy ra bên trong.
Trong phòng giữa quả nhiên có một thẩm phán đang đứng đó. Sau khi Tống Bạc Lễ bước vào, không lấy bất cứ vật bén nhọn nào, trực tiếp dùng tay không đánh thẳng tới.
Cú đầu tiên giáng thẳng vào bụng thẩm phán, sức lực rất mạnh khiến ông ta ngã rầm xuống đất, nửa ngày cũng không nhúc nhích.
Sau đó anh đến gần, đầu thậm chí không thèm ngẩng lên, chỉ cúi xuống nhặt lên một mảnh xương bén nhọn thích hợp để cắt yết hầu ở bên cạnh.
Tống Bạc Lễ cầm lấy, ước lượng hai cái, rồi không chút do dự cắm thẳng mảnh xương vào giữa đầu thẩm phán.
Toàn bộ quá trình chưa đến năm phút, rất nhanh liền kết thúc.
Xử lý xong thẩm phán, anh đứng dậy, phủi phủi quần áo trên người, rồi quay lại bên cạnh Vân Thính Chu, khẽ giọng nói: “Chu Chu, tay anh hơi đau.”
“Để tôi xem.” Vân Thính Chu ngẩng cằm, ra hiệu cho người đàn ông trước mặt đưa tay ra.
Tống Bạc Lễ nghe lời mở bàn tay ra, lòng bàn tay đưa ra trước mặt cậu.
Vân Thính Chu cúi mắt nhìn, thấy trên lòng bàn tay anh có một lỗ hổng, cậu chớp mắt, vươn tay ấn nhẹ vào miệng vết thương, hỏi: “Thật sự rất đau?”
“Ừm… Rất đau.”
Nghe vậy cậu khẽ cười, nắm chặt cổ tay Tống Bạc Lễ, giọng nói có chút lạnh lẽo: “Thế sao tôi không thấy vết thương của anh chảy máu?”
“Cái gì?” Tống Bạc Lễ cau mày, muốn rút tay về, nhưng lại bị thiếu niên giữ chặt, đành phải trong tư thế vô cùng gượng gạo mà cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, chớp mắt mơ màng một cái rồi nói: “Đã kết vảy rồi, giờ không đau nữa.”
Vân Thính Chu lại nghiêng đầu, dùng sức giữ chặt cổ tay anh, rút mảnh xương bén nhọn vừa nãy nhặt được ở trong túi ra, dùng tốc độ cực nhanh cắt một đường sâu trên lòng bàn tay.
Đến mức lộ cả xương, nhưng vẫn không có máu chảy ra.
“Bây giờ thì không kết vảy.” Vân Thính Chu trầm mắt xuống, đáy mắt không một chút dao động, giọng nói lạnh băng, hỏi: “Anh còn muốn giả vờ đến bao giờ?”
“Tống Bạc Lễ” trước mắt nhíu mày, dường như có chút khó hiểu, một chốc lát cũng không phản ứng.
Vân Thính Chu nhìn chằm chằm anh ta, rồi lôi một tờ giấy từ khe hở sau cái tủ, chắn giữa hai người, cực kỳ mất kiên nhẫn hỏi lại:
“Hiện tại Tống Bạc Lễ đang ở đâu?”