Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 90: Thần Tình Yêu Cupid 22 “Ngươi biết tôi ở đâu.”



“Tống Bạc Lễ.”

Vân Thính Chu gom hết giấy vào một tay, tay rảnh kéo tiểu thảo, đồng thời cất cao giọng gọi người, “Chạy trước đi, nơi này giết không chết được.”

“Mỗi lần chúng ta g**t ch*t chúng, lúc sống lại chúng càng ngày càng giống chúng ta.”

Tống Bạc Lễ nghe được những lời này thì vừa lúc đang giết nốt bản sao cuối cùng giống hệt Vân Thính Chu. Trên tay anh dùng sức nặng hơn một chút, sau khi giết xong liền phủi tay, dứt khoát xoay người chạy về phía Vân Thính Chu.

Trước anh còn có Thẩm Dữ Thanh, tên tóc đỏ ấy phản ứng càng nhanh, ngay khi nghe câu đầu tiên đã lắc mình thoát khỏi sự công kích của bản sao, lập tức lao nhanh về phía hành lang, không hề do dự.

Đi đầu là Lý Thiết Quyền, anh ta cũng ngừng động tác công kích, như muốn tìm một căn phòng trống để chui vào, nhưng vừa mới bước chân vào đã bị thanh âm phía sau ngăn lại.

“Đừng đi vào.” Vân Thính Chu vững vàng, kéo tiểu thảo chạy vội trong hành lang. Mái tóc trên trán cậu tung lên, để lộ gương mặt tinh xảo. Khi chạy ngang qua Lý Thiết Quyền, cậu nhắc nhở: “Theo tôi đi.”

Nói xong liền lập tức cùng tiểu thảo chạy về phía cầu thang bên phải, dọc đường đầy giấy tờ bị gió thổi phát ra tiếng xào xạc, phía sau vang dội ba nhịp bước chân hỗn loạn bám sát.

Đến cửa cầu thang, Vân Thính Chu dừng lại, nhét xấp giấy trong tay cho tiểu thảo, bảo cô bé cất vào túi sau lưng.

Sau đó, cậu chống hai tay lên lan can, cụp mắt nhìn về hành lang.

Trong ba người bỏ chạy, nhanh nhất chính là Thẩm Dữ Thanh. Mái tóc đỏ của cậu ta đã chẳng còn tạo hình trước đó, tung bay rối bời theo nhịp chạy.

Thứ hai là Lý Thiết Quyền, anh ta bám sát sau lưng Thẩm Dữ Thanh, giữ khoảng cách một bước.

Cuối cùng là Tống Bạc Lễ. Anh thoạt nhìn vô cùng bình tĩnh, trên mặt không hề có chút sợ hãi, thậm chí còn mang theo vài phần thành thạo. Nhưng nếu đổi là người khác thì vẻ mặt chắc chắn đã không như vậy.

Bởi vì phía sau anh kéo theo cả một đám “tôi”, đủ mọi gương mặt, từng kẻ duỗi ra cánh tay trắng bệch muốn túm lấy anh, giữ anh lại trong hành lang u ám.

Vân Thính Chu cau mày, nghiêng người nhìn về phía Tống Bạc Lễ. Cậu cảm thấy có gì đó không đúng.

Vì sao đám “tôi” kia chỉ truy đuổi Tống Bạc Lễ, mà không truy những người khác.

Tuyệt đối không phải bởi vì anh chạy ở cuối cùng.

Trước mặt Thẩm Dữ Thanh và Lý Thiết Quyền đều có rất nhiều cánh cửa, toàn bộ đều mở rộng. Bên trong dù cho có “tôi” đã bị Lý Thiết Quyền g**t ch*t, nhưng việc sống lại cần thời gian. Như vậy, những “tôi” còn sống không hề xông ra truy đuổi khi bọn họ chạy qua.

Chỉ đến khi Tống Bạc Lễ chạy ngang qua, bọn chúng mới giống như nhận được mệnh lệnh, hoặc nhìn thấy mục tiêu, mà lần lượt từ trong khung cửa lao ra đuổi theo.

“Tê.” Thẩm Dữ Thanh chạy tới cửa cầu thang, khom lưng chống đầu gối, thở hồng hộc, hô hấp gấp gáp nói: “Anh Vân, phía trước cũng có yêu ma quỷ quái sao?”

“Chẳng lẽ đây chính là tám mươi mốt kiếp nạn của chúng ta?”

Vân Thính Chu không đáp, lúc này toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt trên người Tống Bạc Lễ, bốn mắt họ nhìn nhau xuyên qua đoạn hành lang dài.

“Sao?” Lý Thiết Quyền dựa tường, tay lau mồ hôi lạnh trên trán, “Bọn họ hiện tại còn muốn lội ra nữa sao?”

Nghe vậy, Vân Thính Chu thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn tiểu thảo, khẽ gọi: “Tiểu thảo.”

Tiểu thảo tựa lưng vào lan can, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Thính Chu, trong mắt đầy sự tín nhiệm, cô bé hỏi: “Sao vậy, anh trao?”

Vân Thính Chu giơ tay chỉ về phía Thẩm Dữ Thanh và Lý Thiết Quyền, rồi xoay người chỉ vào cầu thang tối đen kia, thương lượng: “Dẫn bọn họ đi xuống dưới, nếu trên đường gặp phòng nào thì dừng lại đi vào, được không?”

“Được.”

Nói xong với tiểu thảo, cậu liền đứng dậy đi về phía hành lang vừa đi qua. Khi lướt ngang qua Thẩm Dữ Thanh, cậu hạ giọng nói chỉ để hai người nghe thấy, sau đó dặn dò thêm một câu:

“Thời điểm này nhất định phải bảo đảm tiểu thảo sống sót.”

Tiếng thở dồn dập của Thẩm Dữ Thanh khựng lại, cậu ta nuốt nước miếng, gật đầu tỏ ý đã nghe rõ.

Vân Thính Chu liếc nhìn bọn họ một cái, rồi tiến về phía Tống Bạc Lễ.

Khi cậu vừa bước đi, tiểu thảo cũng dẫn Thẩm Dữ Thanh và Lý Thiết Quyền rời khỏi hành lang, nhanh chóng bước xuống cầu thang, trong bóng tối vang thêm mấy tiếng “thùng thùng”.

Vân Thính Chu nghe theo những âm thanh đó, chậm rãi bước tới, không hề rối loạn trước ánh nhìn chằm chằm của vô số “tôi” phía sau.

Đối diện, Tống Bạc Lễ từ sớm đã dừng lại. Khi thấy Vân Thính Chu tiến lại gần, anh mới bước đi tiếp.

Mỗi bước cả hai tiến lên, phía sau bọn họ lại xuất hiện thêm một “tôi”, cảnh tượng quỷ dị vô cùng.

Đến khi hai người đã đối mặt, phía sau Vân Thính Chu có sáu bảy bóng hình, còn Tống Bạc Lễ thì càng nhiều hơn nữa.

Nhưng điểm khác biệt chính là, phía sau Vân Thính Chu, những “tôi” kia chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng cậu hoặc nhìn về phía trước, không hề có thêm động tác nào. Trái lại, phía sau Tống Bạc Lễ không chỉ nhiều hơn mà còn liên tục duỗi tay, múa may loạn xạ, như muốn giữ chặt lấy thứ gì đó, hoàn toàn giống như những gì cậu đã suy đoán.

Vân Thính Chu cau mày, mím môi, vừa mới gọi một tiếng “Tống Bạc Lễ” thì đột nhiên cảm thấy hoa mắt, ngẩn người đứng tại chỗ.

Ngay khoảnh khắc giọng cậu vừa rơi xuống, trước mắt Tống Bạc Lễ bỗng nhòe đi, thân ảnh anh lóe lên hai lần như bị bóp méo, lúc ẩn lúc hiện.

Nhưng phạm vi méo mó ấy chỉ bao trùm một mình anh, còn đám “tôi” phía sau anh cùng những cánh tay đang múa may thì hoàn toàn không biến mất.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tống Bạc Lễ nhận thấy sắc mặt thanh niên trước mặt không ổn, liền bước lên một bước, muốn đưa tay chạm vào mặt cậu, nhẹ nhàng nâng lên để quan sát.

Nhưng hành động thất bại. Khoảnh khắc ngón tay cùng lòng bàn tay ấm áp của anh chạm tới, lại trực tiếp xuyên qua cơ thể Vân Thính Chu.

Hai người cùng ngây người, thoáng chốc không ai mở miệng.

Sự im lặng lan rộng giữa họ, cuối cùng vẫn là Tống Bạc Lễ cất tiếng trước.

Anh nói: “Vừa nãy em nhíu mày là vì đây sao, Chu Chu?”

“Hình như anh không ở cùng một không gian với tôi.” Vân Thính Chu không đáp mà nói thẳng ra suy đoán của mình, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm bàn tay nam nhân trước mặt.

“Ừ.” Tống Bạc Lễ nghe cậu nói, chậm rãi thu tay lại. Như để xác minh phỏng đoán, anh vươn tay bóp thử cổ một “tôi” ngay cạnh mình, không dùng lực, chỉ để xác nhận.

Một lát sau, anh buông ra, ngẩng đầu nhìn Vân Thính Chu, nêu lên một suy đoán khác: “Có lẽ, tôi và em không ở cùng một đường thời gian.”

“Cái gì?” Vân Thính Chu bước lên một bước, tiện tay túm lấy một “tôi” bên cạnh Tống Bạc Lễ. Quả nhiên cậu có thể chạm vào. Nhưng khi đưa tay sờ Tống Bạc Lễ, lại chẳng cảm nhận được gì, ngay cả hơi ấm cũng không.

“Khi nào thì anh bị đám ‘tôi’ khống chế?” Vân Thính Chu dường như không hỏi ai, chỉ lẩm bẩm tự suy nghĩ.

Nghi hoặc trong mắt cậu càng lúc càng sâu, bởi sao trong thời gian ngắn như vậy lại có thể thay đổi, hơn nữa còn chính xác tìm được mục tiêu cần khống chế.

Rốt cuộc, đâu mới là điểm then chốt.

Ánh mắt Vân Thính Chu có chút xa xăm, rất nhanh cậu nhớ tới tập giấy kịch bản.

Đúng là những tờ đó được xé ra từ cùng một kịch bản, dựa theo số thứ tự thì trong tay cậu đáng lẽ phải có ít nhất 23 trang. Nhưng vừa rồi khi xếp lại kiểm tra, tổng cộng chỉ còn 22 trang.

Trùng hợp thay, thiếu đúng tờ kết cục cuối cùng.

Cậu nghĩ, rồi nói ra tình huống này.

“Nói cách khác, toàn bộ kết cục mà kịch bản đưa ra đều là phán đoán của ‘tôi’, hoàn toàn không có một kết cục chính xác, rõ ràng.” Tống Bạc Lễ nghe vậy, rút ra kết luận.

“Không sai.” Vân Thính Chu gật đầu, cậu nhìn những đoạn văn kia đều được viết bằng giọng kể của ‘tôi’, mà bản thân cậu chỉ là một trong những nhân vật diễn xuất. Nói nghiêm khắc hơn, những người chơi tiến vào phó bản này đều có tư cách quyết định kết cục.

“Anh đã hiểu rồi.” Giọng nói bình tĩnh của Tống Bạc Lễ vang vọng trong hành lang, rõ ràng và dứt khoát.

Vân Thính Chu nhìn anh, hiểu ra điều gì đó, cậu nói: “Anh đang hoài nghi, tờ giấy kịch bản kết cục kia nằm ở thời gian và không gian của anh.”

“Thông minh lắm, Chu Chu.”

Khóe môi Tống Bạc Lễ khẽ cong, không chút tiếc lời khích lệ, sau đó chớp mắt, nói: “Tin tưởng anh.”

“Ừ.” Vân Thính Chu không hỏi anh định làm thế nào, cũng không cần lời giải thích, chỉ gật đầu tỏ ý mình đã hiểu, rồi bình tĩnh nói: “Làm xong việc anh phải làm, thì đến cầu thang tìm tôi.”

“Anh biết tôi ở đâu.”

Nói xong câu đó, cậu liền xoay người, không nhìn sắc mặt hay biểu cảm của người phía sau nữa, bước thẳng xuyên qua đám “tôi” dày đặc trước mặt, lạnh lùng đi về phía cửa cầu thang.

Trong suốt quá trình, cậu không hề quay đầu, cho đến khi đặt chân lên bậc thang cũng không ngoảnh lại, chỉ bước xuống một bậc. Khi bóng dáng bị bóng tối nuốt chửng, cậu mới dừng lại.

Đứng tại chỗ, đôi mắt cụp xuống, khoảng chừng một phút hoặc lâu hơn, cậu mới ngẩng đầu, không chút do dự tiếp tục đi về phía trước.

Cầu thang này cậu đã rất quen thuộc, không mất nhiều thời gian liền tới cánh cửa căn phòng từng giam giữ mình.

Vân Thính Chu đưa tay khẽ đẩy cửa, cánh cửa vừa mở lập tức một luồng mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, nồng đến mức khó chịu.

Cậu giơ ngón trỏ đặt dưới sống mũi, không hề chần chừ bước vào. Dưới chân vang lên tiếng xương vỡ vụn, nhưng cậu chẳng mảy may để ý, vẫn tiếp tục tiến lên.

Còn chưa đến giữa phòng, một tiếng thét chói tai đột ngột vang lên.

“A!”

Vân Thính Chu chớp mắt, gần như lập tức nhận ra được giọng ai, bất đắc dĩ lên tiếng: “Thẩm Dữ Thanh, cậu kêu cái gì?”

“Không phải tôi kêu.”

Hìn như Thẩm Dữ Thanh ở cách không xa, giọng nói đầy nghi hoặc, “Anh Vân?”

“Là tôi.”

Được khẳng định, Thẩm Dữ Thanh lại nói: “Anh đang nói gì thế? Vừa rồi nào có ai kêu ở đây đâu.”