Vừa rồi rõ ràng nơi này có tiếng kêu mà.
Những lời ấy cứ quanh quẩn bên tai Vân Thính Chu, cậu nghiêng mắt nhìn thẳng về phía Thẩm Dữ Thanh đang đứng dựa tường che chở cho tiểu thảo, hỏi: “Cậu nói gì?”
Thẩm Dữ Thanh cau mày, bước sang trái một bước chắn trước mặt tiểu thảo, mắt nhìn chằm chằm vào Vân Thính Chu, đáp: “Tôi nói vừa rồi không có ai kêu cả.”
“Ạn Vân, có phải anh gặp ảo giác không?”
Nghe vậy, Vân Thính Chu quay đầu, mượn chút ánh sáng mỏng manh nhìn lại căn phòng quen thuộc. Ngay gần khe cửa trên mặt đất, vẫn còn th·i th·ể thẩm phán mà cậu đã g**t ch*t trước đó.
Nhưng nhìn kỹ hơn thì hình như lại có thêm mấy cái xác nữa, chắc là do Thẩm Dữ Thanh và Lý Thiết Quyền ra tay.
Ngoài chuyện này ra, nơi đây chẳng có gì khác thường. Nhưng lúc bước vào, cậu rõ ràng nghe thấy một tiếng thét chói tai. Không phải từ Thẩm Dữ Thanh, thì có thể là ai? Chẳng lẽ chính cậu nghe nhầm?
Vân Thính Chu vừa nghĩ vậy vừa xoay người, đối diện ba người đang đứng dựa sát nhau. Cậu đưa mắt nhìn sang Lý Thiết Quyền, hỏi thẳng: “Ngay khoảnh khắc tôi bước vào, không có ai hét lên sao?”
“Không có đâu, em trai Vân.” Lý Thiết Quyền ngơ ngác, gãi đầu: “Tôi vừa mới thấy cậu vào thì đã gọi em trai Thẩm rồi. Trước đó tôi không nghe ai nói gì cả.”
“Anh trao.” Tiểu thảo cũng thò đầu ra từ sau lưng Thẩm Dữ Thanh, chớp mắt nói khẽ: “Thẩm Dữ Thanh vẫn ở bên cạnh em, em cũng không nghe thấy anh ấy kêu gì cả.”
Nếu chỉ một người nói không nghe thấy, thì còn có thể là nói dối. Nhưng giờ cả ba người đều khẳng định như vậy, thì vấn đề chắc chắn nằm ở bản thân cậu.
Vân Thính Chu cụp mắt, khẽ nhéo đầu ngón tay mình, rồi lại ngẩng lên, đưa tay che trước mắt, khép lại rồi mở ra. Qua khe hở ngón tay, cậu nhìn ba người trước mặt thì phát hiện cảnh tượng méo mó lại xuất hiện.
Lần này cậu chưa kịp mở miệng, thì ba người trước mặt đã hít mạnh một hơi lạnh, quay sang nhìn nhau như xác nhận điều gì, cuối cùng Thẩm Dữ Thanh mở miệng phá vỡ im lặng.
“Anh Vân, anh giống như đang bị… méo vậy.”
Cậu ta bước lên một bước, đi đến bên cạnh Vân Thính Chu, khẽ búng tay một cái. Như một ảo thuật gia, trong tay cậu ta bỗng xuất hiện một tấm thẻ bài, rồi vò nát thành một cục nắm chặt trong tay.
“Phụt” một tiếng, đầu ngón tay cậu ta bùng lên ngọn lửa, soi sáng cả không gian tối đen.
Âm thanh hệ thống vang lên đúng lúc, lạnh lùng thông báo:
【Người chơi Thẩm Dữ Thanh sử dụng thẻ bài cấp D – Ngọn lửa.】
Ánh lửa hắt lên gương mặt Vân Thính Chu. Cậu nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Dữ Thanh, phát hiện dáng vẻ méo mó trên người cậu ta càng nghiêm trọng. Cậu thấy cậu ta đang mấp máy môi, nhưng lại không nghe rõ cậu ta đang nói gì.
Ở góc nhìn của Thẩm Dữ Thanh, Vân Thính Chu cũng đang bị biến dạng, hình ảnh nhấp nháy như màn hình TV trắng đen bị nhiễu sóng, khiến người ta chẳng thấy rõ mặt.
Cậu ta khẽ “tê” một tiếng, muốn đưa tay kéo người ra. Nhưng khi tay vừa vươn tới, cũng xuyên thẳng qua cơ thể thanh niên, không chạm được vào gì. Cậu ta sững lại, trợn to mắt, buột miệng chửi thề một câu nhỏ.
Tuy cậu ta không bắt được Vân Thính Chu, nhưng lại khiến cậu gặp phản ứng dây chuyền. Khi Thẩm Dữ Thanh thu tay về, tai Vân Thính Chu bỗng vang lên dồn dập những tiếng thét chói tai. Tiếng kêu của nam lẫn nữ trộn lẫn, chói tai đến mức khiến đầu óc đau nhức.
Cậu nhắm mắt, nghe ra trong đó gần như bao gồm tất cả mọi người từng tồn tại, kể cả những kẻ đã chết.
Chỉ duy nhất không có cậu và Tống Bạc Lễ.
Như thể cả hai bọn họ đều đứng ngoài, ở một vị trí nhìn xuống như góc nhìn của thượng đế.
Khi mở mắt lần nữa, trước mặt Vân Thính Chu không còn thấy Thẩm Dữ Thanh, tiểu thảo và Lý Thiết Quyền, cũng chẳng có những bức tường âm u. Trong mắt cậu, tất cả đều trở nên trong suốt, không gì có thể che giấu.
Ở trong trạng thái này, cậu nhìn thấy Tống Bạc Lễ đang chạy trong hành lang tầng hai. Ánh mắt cậu dừng lại trên người nam nhân kia một giây. Như có cảm giác, Tống Bạc Lễ dừng lại, xoay người cau mày nhìn về phía trước.
Trong khoảnh khắc ấy, Vân Thính Chu vô cùng chắc chắn rằng hai người đã nhìn thấy nhau.
Cách vô số bức tường và một khoảng cách dài, bốn mắt họ giao nhau.
Tống Bạc Lễ giãn mày, hơi nghiêng đầu cười với cậu, rồi chỉ vào đám “tôi” phía sau mình, mấp máy môi nói không thành tiếng: “Hãy thay thế nó.”
Vân Thính Chu lập tức hiểu ý. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cũng đã nghĩ thông suốt. Cậu thu tầm mắt lại, rồi ngay khi một thẩm phán mới xuất hiện trong căn phòng, liền rút đao từ hông, đâm thẳng vào ngực ông ta. Động tác dứt khoát, tàn nhẫn, đồng thời thấp giọng mở miệng: “Tiểu thảo, ném kịch bản đi.”
Được gọi tên, trước mắt tiểu thảo lóe sáng một tia ánh sáng trắng. Cô bé bỗng nhìn thấy Vân Thính Chu đang chập chờn trong ánh sáng, nghe rõ tiếng cậu nói đứt quãng. Gần như không do dự, cô bé lập tức rút xấp giấy kịch bản ra, ném mạnh lên không trung.
Những tờ giấy ố vàng bay tản mát, che khuất thân hình của Vân Thính Chu và thẩm phán. Ngay khoảnh khắc ấy, cậu đẩy ngã thẩm phán ra sau đồng thời bước lên phía trước, giật lấy chiếc mũ trùm đầu của ông ta, che kín gương mặt mình.
Khi thẩm phán ngã xuống đất, hoàn toàn ch·ết, thì bên kia Tống Bạc Lễ cũng đồng thời kết thúc động tác.
Ngay lúc ấy, cả anh và Vân Thính Chu đồng loạt biến mất khỏi hành lang và căn phòng.
Ý thức dần tụ lại, trước mắt sáng ngời. Nhìn quanh bốn phía, Vân Thính Chu phát hiện bọn họ đã trở về bàn tròn của trò chơi Ma sói giết người.
“Chậc.” Ngồi ở vị trí số 5, thẩm phán thấy vậy thì không kiên nhẫn khoanh tay, cả người dựa vào ghế, gương mặt chẳng tốt lành gì: “Cư nhiên lại tỉnh rồi.”
Vân Thính Chu cau mày, ngón tay day day huyệt Thái Dương, rồi cúi mắt nhìn xuống bàn tròn. Cậu phát hiện ngoài chiếc đồng hồ quả lắc ở giữa bàn là không thay đổi, còn lại tất cả đều biến thành trong suốt, có thể nhìn rõ từng cử động trên bề mặt.
Mà bố cục bàn tròn này chính là hành lang tầng hai cùng cầu thang tròn phía trước.
Ngón tay cậu khẽ động, đưa mắt về phía phòng cầu thang, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Dữ Thanh và ba người kia đang đứng ngẩn ra, không biết làm sao.
“Chu Chu.”
Tống Bạc Lễ xoa nhẹ cổ, khẽ gọi một tiếng. Khi sự chú ý mọi người đều bị kéo sang phía anh, thì anh nhẹ nhàng nhéo ngón tay thanh niên, ý bảo cậu đừng căng thẳng.
Sau đó, anh ngẩng đầu đối diện thẩm phán, giọng nói lạnh lẽo không mang chút cảm tình: “Tôi nên gọi anh là thẩm phán, hay là số 5?”
“Hay là, ‘tôi’?”
“Các cậu muốn gọi tôi thế nào cũng được.” Thẩm phán nhún vai, vẻ mặt thản nhiên, “Đã tỉnh thì chi bằng đánh thêm ván cờ nữa với tôi.”
“Anh nghĩ nơi này vẫn do ạn viết kịch bản?” Vân Thính Chu ngẩng đầu nhìn sang, hừ lạnh một tiếng, “Đem cả bản thân cũng tính vào, không ngờ đến cuối cùng vẫn là anh chưa tỉnh?”
“Ha.” Thẩm phán cũng cười, ông ta ngồi thẳng dậy, hai tay đan vào nhau, trong mắt tràn ngập vẻ tàn nhẫn: “Đương nhiên tôi phải đảm bảo chính mình có thể tỉnh lại, nếu không nơi này liền thiếu đi một người cầm cờ.”
“Vậy sao?” Vân Thính Chu rút tay về, chống lên bàn rồi đứng dậy, đi đến sau lưng thẩm phán, lôi ra một con dao găm từ dưới bàn, đặt ngay cổ ông ta: “Trước kia đúng là ông có năng lực đó, nhưng đáng tiếc, giờ người tỉnh lại là tôi.”
Thẩm phán không hề phản ứng, thậm chí còn đưa cổ tới sát lưỡi dao, vừa nói vừa đưa tay đặt lên mặt bàn: “Nhưng điều kiện tiên quyết để thắng ván này, là phải thắng cờ. Người cầm cờ chết thì ván cờ vẫn tiếp tục, giết tôi cũng vô dụng.”
Nghe vậy, Vân Thính Chu khẽ gật đầu, không báo trước mà đâm dao găm xuyên qua cổ ông ta, nhìn máu tươi trào ra, sinh khí hoàn toàn biến mất, rồi mới xoay người trở về ngồi xuống ghế.
Ngay khi thẩm phán nói câu đầu tiên, cậu đã nghĩ thông suốt. Phó bản này chính là cục trung cuộc. Ván đầu tiên là sói giết người, cho thấy song song tồn tại lựa chọn không chết. Tiến vào ván thứ hai là hai trận doanh đối kháng.
Mà khi trận doanh đối kháng bắt đầu, bọn họ sẽ rơi vào kịch bản do NPC viết. Cho dù cuối cùng tìm được giao diện bị xé rách, ráp lại thành một bản kịch bản cũng vô dụng, vì NPC vốn không hề viết ra kết cục.
Không có cái gọi là tờ giấy thứ 23.
Nhưng người chơi sẽ bị dẫn dắt, nghĩ rằng NPC cũng chỉ là diễn viên, rồi bắt đầu điên cuồng tìm cái kết thứ 23 không hề tồn tại. Như vậy, bọn họ sẽ mãi mãi bị vây trong ván thứ hai, cho đến khi mất ý chí chiến đấu hoặc bị “tôi” g**t ch*t, thua hoàn toàn trò chơi.
Hiện tại, thoát ly khỏi ván thứ hai, bước vào ván thứ ba, cũng đồng nghĩa bọn họ đang đối diện với kẻ đứng sau màn, kẻ dùng mạng sống người chơi làm trò đùa, thưởng thức kiệt tác của chính hắn, nhìn bọn họ giãy giụa rồi chết dần.
Vân Thính Chu khẽ thở dài, quay sang nhìn Tống Bạc Lễ, đưa tay ra, nói khẽ: “Đưa cái đó cho tôi.”
Tống Bạc Lễ chậm rãi chớp mắt, rồi móc ra con thú bông thẩm phán thu nhỏ từ trong túi áo, nhưng không đưa ngay cho thanh niên. Anh chỉ nói: “Em là người cầm cờ, anh là quân cờ của em. Muốn làm gì, hãy để anh làm thay em.”
“Đặt thú bông lên bàn tròn.” Vân Thính Chu nhìn anh, nhướng mày, giọng lạnh nhạt: “Sau đó điều khiển đám ‘tôi’, xé nó thành từng mảnh.”
Để cho thẩm phán cũng nếm thử mùi vị muốn sống mà không được.
“Được thôi.” Khóe môi Tống Bạc Lễ nhếch lên, xoay cổ tay, ném con thú bông xuống hành lang. Ngay lập tức, những “tôi” ẩn nấp trong phòng đồng loạt tràn ra, từng chút một xé nó tan tành.
Đến lúc này, trò chơi đã coi như thông quan.
Vân Thính Chu cúi mắt nhìn về phía góc phòng nơi Thẩm Dữ Thanh, tiểu thảo và Lý Thiết Quyền đang đứng. Cậu muốn vươn tay kéo họ ra, nhưng đáng tiếc là thân phận hiện tại của bọn họ chỉ là quân cờ, cho dù đưa ra cũng chỉ còn lại thú bông chứa linh hồn.
Suy nghĩ một lát, cậu quay đầu nhìn Tống Bạc Lễ, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm anh, đôi mắt khẽ chớp mấy lần.
“Tsk.” Tống Bạc Lễ l**m môi, tránh ánh mắt Vân Thính Chu, khẽ ho một tiếng, giọng khàn khàn nói: “Được được được, anh đi vào.”
Nói rồi, anh đứng dậy, quay lưng về phía bàn tròn, ngã xuống. Chưa đến ba giây, thân ảnh anh biến mất khỏi bàn tròn, đồng thời hiện ra chập chờn trước mặt Thẩm Dữ Thanh và mấy người kia.
Giống như một u linh, đột ngột xuất hiện.
Thẩm Dữ Thanh xoay người lại liền nhìn thấy cảnh tượng ấy, cậu ta sững sờ, rồi cười gượng hai tiếng: “Cái này… kiểu biến người sống thành ảo ảnh, chẳng phải trước đây thuộc về anh Vân sao?”
“Cậu không nhớ nhầm đâu.” Tống Bạc Lễ đứng vững lại, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, nhìn bọn họ rồi hỏi: “Mọi người chuẩn bị xong chưa?”