Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 93: Nhân vật sắm vai 1 【? 】



Vân Thính Chu ngẩng đầu quan sát từ hàng đầu tiên đến hàng cuối cùng, khóe môi khẽ nhếch nụ cười, cậu nâng tay, lòng bàn tay lướt qua mấy dòng chữ, nhưng từ đầu đến cuối không nói gì.

Hệ thống đợi ba bốn phút vẫn không nghe thấy cậu chọn cái gì, cũng không nhận được mệnh lệnh, liền phát ra tiếng thúc giục.

【 Thỉnh người chơi nhanh chóng đưa ra lựa chọn!! 】

【 Thỉnh người chơi nhanh chóng đưa ra lựa chọn!! 】

Tay Vân Thính Chu dừng lại, rời khỏi giao diện, ánh mắt dừng trên mấy lá bài đã được xếp ngay ngắn một bên, chuẩn bị rút một lá, nhưng khi tay cậu vừa chạm đến, lá bài chợt lóe lên rồi lùi xa hơn một chút.

“Có ý gì đây?” Cậu nhướng mày, giọng điệu bình thản hỏi: “Ép mua ép bán sao?”

Nói xong, cậu lại nhìn về phía giao diện đỏ sẫm kia, hai tay khoanh trước ngực, lòng bàn tay khẽ vuốt lên quần áo.

Lựa chọn khác có giao diện có màu đen, thoáng nhìn qua thật sự không thấy rõ viết gì, nhưng vì nó ở quá gần cậu, muốn không nhìn rõ cũng khó.

Nổi bật lớn nhất ở giữa là tiêu đề: Quy tắc NPC.

Từ trên xuống dưới có tổng cộng 99 điều, toàn bộ đều là không được, không cho phép, không thể, những loại quy tắc cấm đoán.

Ở cuối cùng còn có một dòng chữ nhỏ, đầu dòng chữ còn có ô đánh dấu, giống như lúc mở một APP mới yêu cầu người dùng đồng ý điều khoản bảo mật vậy.

Vân Thính Chu nghĩ một chút, chọn đồng ý, sau đó nhấn tiếp tục. Hai giây sau, màn hình nhảy sang một giao diện khác.

[ Xin hỏi ngài có chuẩn bị sẵn sàng trở thành NPC của trò chơi này không? Khi bắt đầu, ngài có quyền chọn một phó bản làm khu vực chuyên trách, chỉ cần chờ người chơi tiến vào, rồi đánh bại bọn họ. ]

Bên dưới là hai ô vuông nhỏ, một ô ghi đồng ý, ô kia ghi không đồng ý.

Cậu liếc nhìn một cái, dứt khoát chọn không đồng ý. Vốn tưởng sau đó giao diện sẽ biến mất, không ngờ khi nhấn vào không đồng ý, ô đó lại thu nhỏ, còn ô đồng ý thì phóng to ra.

Vân Thính Chu chớp mắt, giơ tay nhấn tiếp vào ô không đồng ý, kết quả là ô này lại càng nhỏ hơn, còn ô đồng ý càng lúc càng lớn, cuối cùng ô không đồng ý bị loại bỏ hoàn toàn khỏi giao diện, chỉ còn lại một ô đồng ý khổng lồ.

Nhìn tình huống như vậy, cậu dừng tay, ánh mắt trống rỗng nhìn một chỗ, giọng điệu nhàn nhạt nói: “Tôi không đồng ý làm NPC.”

【 Cậu xác định? 】

Âm thanh hệ thống rất đều, hoàn toàn không mang chút nghi ngờ nào, chỉ có tiếng máy móc nhiễu điện.

“Ừ.” Vân Thính Chu đáp lại, ánh mắt dời về phía mấy lá bài phía sau, mấy chữ con đường thứ hai viết to gần như kín tầm nhìn, nhưng cậu căn bản chẳng để tâm.

Sau khi nhận được câu trả lời, hệ thống im lặng khoảng một phút hoặc lâu hơn mới lại lên tiếng.

【 Người chơi đã đưa ra lựa chọn, ba giây sau sẽ rời khỏi phó bản. 】

Vân Thính Chu nghe vậy hơi ngẩn ra, hệ thống không cho cậu rút bài. Xem ra lần này nó có chút giận dỗi, chỉ tiếc cái giọng nhiễu điện ấy không những chẳng dọa được ai, mà còn buồn cười.

Khi cậu còn đang suy nghĩ, hệ thống bắt đầu đếm ngược.

【 Ba 】

【 Một.】

Ngay cả số hai Vân Thính Chu cũng chưa nghe thấy, đã bị ném ra khỏi phó bản. Không giống mấy lần trước, lần này khi trở về phòng mình, sau cơn choáng váng hoa mắt, trước mắt cậu tràn ngập ánh sáng rực rỡ, phải mất một lúc lâu mới miễn cưỡng nhìn rõ được đồ vật trước mặt.

Lúc này cậu vẫn đang ở trong giao diện trò chơi, ngay khi muốn ngồi dậy tắt bỏ cái giao diện đỏ kia thì màn hình máy tính bỗng tối sầm lại.

Mất điện.

Cậu chậm rãi chớp mắt, không để tâm đến cái máy tính vừa tắt đột ngột, đứng dậy, dựa vào quán tính của thân thể mà bước về phía phòng vệ sinh, đẩy cửa vào, tay chống lên bồn rửa.

Cậu mở vòi nước, hai tay hứng lấy rồi vốc nước lạnh dội lên mặt. Nước lạnh băng chảy xuống khuôn mặt, lướt qua đường nét sắc bén khó gần của cậu. Một vài giọt nước còn vương nơi cằm, theo động tác rơi xuống, cuối cùng thấm ướt cổ áo đang mở rộng.

Vân Thính Chu khép mắt, thở ra một hơi, đưa tay khóa vòi nước lại, xoay người rời phòng vệ sinh, trở về phòng ngủ rồi nằm xuống ngủ.

Đáng tiếc lần này lại không yên ổn như những lần trước, không có cái cảm giác có thể ngủ thẳng đến sáng.

Cậu vừa mới nằm xuống chưa bao lâu, hơi thở đã đều đặn, rơi vào giấc ngủ, nhưng rất nhanh sau đó liền trở nên dồn dập, nhíu chặt mày.

Giống như đang mơ thấy ác mộng, không cách nào yên ổn, cả đêm đều lặp đi lặp lại những bước chân phiền nhiễu ấy, bị quấy rầy đến khổ sở, cả người cau mày cuộn mình trong chăn, vùi kín cả gương mặt vào trong đó.

Mãi đến lúc gần sáng mới có thể chợp mắt đôi chút, nhưng đồng hồ báo thức lại vang lên, âm thanh vòng đi vòng lại trong căn phòng trống trải, ầm ĩ không dứt bên tai.

Vân Thính Chu dụi mặt vào chăn, chống tay ngồi dậy, đưa tay xoa đầu, tắt đồng hồ báo thức. Khi đứng dậy nhìn thời gian, mới 10 giờ sáng.

Quả thật rất sớm.

Đã lâu rồi cậu không dậy sớm như vậy.

Nhưng nghĩ đến khả năng có thể gặp được Tống Bạc Lễ hoặc Thẩm Dữ Thanh vào giờ này, cậu vẫn rời giường rửa mặt, rồi làm chút bữa sáng đơn giản, một mình ngồi trong phòng khách ăn xong.

Sau đó liếc nhìn thời tiết, cầm theo di động ra cửa, lúc ra ngoài đã là 11 giờ.

Cậu không có mục tiêu rõ ràng, chỉ lang thang đi dạo, cuối cùng vô thức đi tới dưới cầu vượt nơi tiểu Thảo ở.

Cậu còn tưởng ban ngày tiểu Thảo sẽ tỉnh, nhưng không ngờ trạng thái của cô bé vẫn giống như hai buổi tối trước cậu đã thấy. Bên cạnh vẫn có chú chó nhỏ, còn cô bé thì co ro dựa vào tường, trán tựa gối, hai tay ôm chặt lấy chân mình.

Một dáng vẻ né tránh.

Vân Thính Chu cau mày, bước đến gần. Lần này cậu không đưa cho cô bé một thứ rồi rời đi như trước. Khi đứng ngay bên cạnh, cậu vươn tay chạm mu bàn tay tiểu Thảo, xác nhận trên người cô bé vẫn còn ấm.

“Tiểu Thảo.” Cậu khẽ gọi, ánh mắt chăm chú nhìn thiếu nữ trước mặt.

Một lát sau, hình như tiểu Thảo khẽ động, rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, cứ như ảo giác. Nhưng may mắn, ít nhất vẫn còn có phản ứng.

Vân Thính Chu rút tay lại. Cậu nhớ sau khi rời phó bản, mọi người đều không còn nhận ra nhau, tất cả trở thành người xa lạ. Cho nên, chỉ cần xác nhận tiểu Thảo còn sống, không gặp chuyện gì, như thế là đủ.

Khi cậu rời khỏi cầu vượt, đi trên đường, mới bất chợt nhận ra, cậu đã áp dụng logic này với Tống Bạc Lễ và Thẩm Dữ Thanh. Trong phó bản, cậu cảm thấy hai người đó tuyệt đối có năng lực xuất hiện trước mặt mình.

Chỉ là, nếu như bọn họ cũng quên thì sao?

Vậy ngoài cậu ra, còn ai có thể nhớ rõ những người trong phó bản?

Vân Thính Chu mím môi, vẫn chờ ở bên ngoài đến tận hơn 5 giờ, nhưng không gặp được bất kỳ người quen nào, cuối cùng mới quay về nhà.

Đi đến dưới lầu thì cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, lại gần mới nhận ra quả nhiên là Lý Thiết Quyền.

Dường như anh ta cũng ở trong khu này, kỳ lạ là trước nay hai người chưa từng chạm mặt, giống như hai đường thẳng song song, chỉ đến khi cùng tiến vào một phó bản, mới có sự giao thoa.

Vân Thính Chu không bước đến chào hỏi, chỉ đứng xa xa ở cửa nhìn mấy lần. Khi vô tình ánh mắt chạm nhau, Lý Thiết Quyền cũng không có phản ứng gì. Cậu liền hiểu, quay người đi thẳng lên lầu.

Ngay sau đó, Lý Thiết Quyền cũng vừa xong việc trong tay, duỗi người hoạt động gân cốt, rồi cũng theo lên lầu, trở về nhà mình.

“Răng rắc!”

Ổ khóa vang lên, Vân Thính Chu mở cửa, đặt chìa khóa ở huyền quan, rồi lập tức đi thẳng vào trong, ngồi xuống trước máy tính.

Ngay khi cậu vừa ngồi, màn hình máy tính sáng lên. Trò chơi tối qua vẫn còn ở đó, chưa tắt. Cậu đóng Ma Sói, tiếp đó một giao diện mới bật lên.

Vân Thính Chu cau mày, tắt trò chơi mới này đi. Cậu nhớ trước đây từng thử, không thể mở lại trò chơi cũ sau khi đã bắt đầu cái mới. Lần này, cậu muốn xem thử có thể mở lại trò chơi cũ không.

Khi con trỏ di chuyển đến giao diện cũ, mấy trạm kiểm soát vốn sáng lên nay đã tối đen, xám xịt hiện ra trên màn hình, còn bị khóa chặt bởi những sợi xích to dày từ trên xuống dưới.

Không mở ra được.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán.

Vân Thính Chu không bất ngờ, quay lại giao diện vừa rồi, ngoan ngoãn chọn mở trò chơi mới. Hiện tại vẫn chưa đến 2 giờ 6 phút sáng, vừa vặn có thể thử xem vào ban ngày phát sóng trực tiếp thì sẽ có gì khác biệt.

Vì thế, cậu mở phòng phát sóng trực tiếp, chờ một lát, người xem nhanh chóng ùa vào.

【 Ủa? Thật là Chu Chu à, tôi còn tưởng ai đùa dai. 】

【 Hôm nay đâu phải cá tháng tư, chắc mọi người đều biết chứ. 】

【 Sao lại phát sóng ban ngày thế này? Cảm giác chẳng còn không khí kh*ng b*…】

【 Đừng nói nữa, buổi tối phát thì các cậu lại than phiền. 】

【 Dù sao cũng hơn cái giờ âm phủ kia, chứ ai mà chịu dậy xem lúc rạng sáng chứ??? 】

Vân Thính Chu dựa lưng vào ghế, nhìn làn đạn trôi qua, chọn một hai câu trả lời rồi mặc kệ, sau đó điều khiển chuột nhấp vào trò chơi mới.

“Đinh!”

Một tiếng vang nhỏ, trước mặt cậu hiện ra hơn mười lá bài, tất cả đều quay mặt trái, không ai nhìn được chính diện viết gì.

Thật ra trông cũng hơi giống trò Ma Sói, chỉ là không có chữ mô tả.

【 Ủa cái gì đây?】

【 Lại phải chọn một lá nữa sao, tê… này này các cậu có nghĩ là…】

【 Có thể hay không…】

【? Các cậu “có thể hay không” cái gì đó, tôi đoán là có!! 】

【 Nếu cậu đoán có, vậy tôi cũng đoán có!】

【 Thế thì tôi cũng…】

Vân Thính Chu nhìn bọn họ đoán qua đoán lại, đầu óc trống rỗng, trong thoáng chốc chẳng hiểu họ nói gì. Cậu vừa di chuột lướt qua lại trên mấy lá bài, vừa hỏi: “Cái gì mà có thể hay không?”

【 Cậu tự đoán đi hì hì. 】

【 Hiếm lắm nha Chu Chu, cậu còn chịu hỏi bọn tôi nữa…】

【 Đoán xem, có khi nào tất cả mấy lá bài này đều giống nhau không!! 】

【 Giống như cái trò Ma Sói ván trước ấy, mặc kệ thế nào tôi thấy tám chín phần đúng rồi. 】

Vân Thính Chu đọc xong lời giải thích, khẽ nhướng mày. Cậu cảm thấy khả năng đó không lớn, sao hệ thống có thể lặp lại trò chơi y như cũ. Nghĩ vậy, cậu dứt khoát nhấp chuột chọn lá bài ở chính giữa.

Lá bài xoay ba vòng, rồi chính diện hiện ra, mặt trên lập tức lộ rõ.

Trên lá bài tinh xảo ấy chỉ có hai chữ, nét chữ màu đen ánh vàng.

Quả phụ.

【? 】

【?? 】

【??? 】

Đừng nói làn đạn, ngay cả Vân Thính Chu cũng chẳng hiểu ra sao. Cậu kéo ghế lại gần màn hình để nhìn kỹ xem trên lá bài có chữ gì khác không. Nhưng ngay khi vừa mới vươn tới, đầu cậu nhói lên dữ dội, cả người gục xuống bàn, ngất xỉu trước máy tính.

【 Hoan nghênh người chơi tiến vào phó bản nhân vật sắm vai. Phó bản đã khởi động lại, tiến độ hiện tại: 0%. 】