Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 94: nhân vật sắm vai 2 “Hòn vọng phu a.”



Vân Thính Chu vừa có thể nhìn rõ đồ vật trước mắt thì giọng nói hệ thống đã quanh quẩn bên tai. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cậu luôn cảm thấy âm thanh hệ thống lần này có chút khác lạ, dường như mang theo ít nhiều sắc thái nhân tính.

Cậu rũ mắt, hít sâu hai lần rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Đập vào mắt cậu là một tấm ảnh, trắng đen, trong ảnh có ba người. Hai trong số đó cậu nhận ra, một người trong đó là bản thân mình. Người còn lại đứng giữa cậu và một người xa lạ chính là Thẩm Dữ Thanh.

Vân Thính Chu nhíu mày, cầm khung ảnh lên mới nhận ra mình đang ngồi trên sô pha. Cậu quay đầu nhìn bố cục căn phòng, phát hiện nó giống y như căn hộ của mình ngoài đời thực.

Cậu khẽ hừ một tiếng, xem lại bức ảnh trong tay, xác định người đàn ông đứng bên phải hoàn toàn xa lạ, chưa từng gặp mặt.

Liên tưởng đến lá bài cậu rút lúc tiến vào phó bản, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ khó diễn tả: những người trong ảnh hẳn là một gia đình.

Cậu và người đàn ông xa lạ kia là cặp đôi, còn Thẩm Dữ Thanh là con của bọn họ.

Hơn nữa, cậu giống như đang đóng vai một quả phụ, vậy nên có lẽ người đàn ông bên phải trong bức ảnh đã sớm ch·ết.

Thật sự quỷ dị đến cực điểm.

Yết hầu Vân Thính Chu lăn lên xuống, một lát sau cậu đặt khung ảnh trở lại chỗ cũ, làm bộ như chưa từng nhìn thấy gì. Nhưng hệ thống lại không như mong muốn của cậu, ngay khi khung ảnh vừa được buông xuống, âm thanh lại vang lên.

【 Tích! 】

【 Kiểm tra: toàn bộ người chơi đã vào vị trí. Hiện công bố điều kiện thông quan phó bản này. 】

Nghe vậy, Vân Thính Chu khẽ nhướng mày. Từ trước đến nay, dường như những phó bản cậu từng tham gia chưa có cái nào vừa bắt đầu đã đưa ra điều kiện thông quan.

Xem ra phó bản này không hề đơn giản.

【 Thỉnh toàn bộ người chơi, nhất định phải hoàn thành toàn bộ cốt truyện của các vị!! 】

【 Chú ý!!! Nếu người chơi bất hạnh đi sai hướng, sẽ bị NPC của phó bản này g**t ch*t nha ~ 】

【 Cuối cùng là một nhắc nhở nho nhỏ: nếu người chơi không hoàn thành cốt truyện trong thời gian quy định, hoặc bỏ lỡ thời cơ để tiến hành, sẽ bị phó bản đồng hóa. 】

【 Cho đến khi…】

【 Có một ngày các vị quên mất thân phận của mình, quên mất mục đích của mình, và cuối cùng hoàn toàn hòa nhập vào phó bản này. 】

Nghe xong, Vân Thính Chu bỗng nhiên nhìn lại bức ảnh kia, mím môi. Cậu có dự cảm, cốt truyện của mình chắc chắn có liên quan đến bức ảnh ngay từ ánh nhìn đầu tiên ấy.

Không có chứng cứ cụ thể, hoàn toàn chỉ là trực giác.

Ngay khi cậu chưa kịp làm động tác gì khác, hệ thống lại bổ sung thêm một câu cuối cùng.

【 Chúc người chơi trong phó bản này chơi thật vui nha ~】

Một hệ thống lạnh lẽo, vô tình, vậy mà lại cố tình thêm một chữ “nha” vào cuối câu, nghịch ngợm khác thường, quỷ dị đến mức không giống giọng của máy, tựa như bị thứ gì quỷ quái chiếm lấy.

Vân Thính Chu mặt không biểu cảm đứng dậy từ trên sô pha, đi một vòng vòng quanh phòng khách. Sau khi chắc chắn không thấy người nào khác và cũng chẳng tìm được thứ gì hữu ích, cậu đi về phía phòng ngủ chính, ấn nắm cửa rồi đẩy vào.

Phòng ngủ chính bài trí đơn giản, sắc màu tối tăm, thoạt nhìn chẳng có gì đáng để tìm, chỉ có một điểm cực kỳ bắt mắt.

Trên tủ đầu giường treo một tấm ảnh khổ lớn, bên trong là hai người. Một là Vân Thính Chu, người còn lại chính là “người chồng” đã ch·ết từ lâu trong kịch bản của cậu.

Ảnh chụp rất lớn, vừa vào phòng là thấy ngay, nhìn rõ ràng không sót chi tiết. Vân Thính Chu dán mắt nhìn ba bốn giây, cuối cùng vẫn chịu không nổi, lặng lẽ xoay người rời khỏi phòng ngủ chính.

Ngay cạnh đó là một căn phòng khác. Cậu vừa định mở cửa bước vào thì bên trong vang lên tiếng động, giống như có người đang xoay nắm cửa.

Tay Vân Thính Chu còn lơ lửng giữa không trung chưa kịp thu về, cánh cửa đã bị mở ra. Người bên trong cũng khựng lại một chút, theo bản năng buột miệng:

“Má nó…”

Thẩm Dữ Thanh mở to mắt nhìn người đứng trước cửa, miệng há ra, còn buông thêm một câu: “Hello, ba.”

Vân Thính Chu thu tay về, mặt vẫn bình tĩnh, không biết nên nói gì, cũng không biết phải đáp lại sao. Thằng nhóc tóc đỏ này nhập vai nhanh quá mức. Cuối cùng cậu chỉ nói: “Cậu… gọi bình thường.”

“A a.” Thẩm Dữ Thanh lập tức phản ứng, đưa tay che miệng mình, gương mặt đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc. Cậu ta rũ đầu, kéo dài giọng: “Vì sao…”

“Vì sao em lại là con trai, em nhỏ như vậy sao?”

Vân Thính Chu quét mắt nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, xoay người đi về phía sô pha, ngồi xuống, nhàn nhạt nói: “Không nhỏ.”

“Đúng đúng, anh cũng thấy thế đúng không? Anh Vân.” Thẩm Dữ Thanh đột nhiên ngẩng đầu, như một con oán quỷ lê bước về phía sô pha, chẳng thèm để ý mà ngồi phịch xuống. Vừa ngồi cậu ta vừa lẩm bẩm: “Cái phó bản rách nát gì thế này??”

“Em thấy em nên làm một thiếu niên trung học tràn đầy sức sống mới đúng, sao lại thành thế này chứ.”

Nói xong cậu ta lại thay đổi, giọng ngân nga như hát: “Em chỉ là vai phụ, sao dám đóng vai nhân vật quan trọng thế này, còn mong hệ thống mau thu hồi mệnh lệnh đã ban ra đi a ~”

“Hư.” Vân Thính Chu đưa ngón tay lên môi, cắt ngang lời cậu ta, liếc mắt nhìn.

Thẩm Dữ Thanh lập tức lấy tay che miệng, mở to mắt nhìn quanh, tưởng rằng sẽ có cái gì hoặc ai đó xuất hiện, nơm nớp lo sợ, không dám hó hé. Một lát sau, hắn mới nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Vân Thính Chu chớp mắt, bình thản đáp: “Cậu ồn quá.”

“…”

Thẩm Dữ Thanh lập tức nhắm mắt, ngã oạch xuống sô pha, hoàn toàn im re.

Vân Thính Chu nhìn cậu ta một cái, đưa tay xoa cổ, rồi đứng dậy đi đến căn phòng kế bên. Từ cửa nhìn vào, căn phòng này sáng sủa hơn phòng ngủ chính, đồ chơi vương vãi khắp sàn, trên bàn còn chất một thùng mì ăn liền, cực kỳ phù hợp với hình tượng của Thẩm Dữ Thanh.

Cậu không bước vào, chỉ đứng ngoài liếc vài lần rồi khép cửa lại, xoay người chuẩn bị ra ngoài xem có gặp được người chơi nào khác không.

Khi cậu quay người, Thẩm Dữ Thanh vẫn nằm lỳ như cái xác khô trên sô pha, mặt úp xuống kẽ nệm, không nhúc nhích.

Vân Thính Chu không gọi cậu ta đi cùng, một mình đi ra huyền quan, mở cửa ra ngoài. Động tĩnh không nhỏ, khu nhà này cũ kỹ, mở cửa kêu kẽo kẹt rung cả khung, đóng cửa thì tường như muốn chấn động theo.

Cậu lập tức cảm thấy đầu đau nhức, ra ngoài một chuyến mà ồn ào chẳng khác nào chạy tr*n tr**ng giữa phố, đặc biệt là với mấy hộ kế bên. Ngay giây phút cậu mở cửa, hàng xóm đã biết cả.

Không cần mất công dò hỏi, trong nhà ai đang làm gì, lớn nhỏ thế nào, đều nắm rõ.

Ngay khi cậu buông tay khỏi nắm cửa, nhà bên cạnh cũng mở ra, sau một trận ầm ĩ, trước mặt Vân Thính Chu xuất hiện hai người.

“Chu Chu.”

“Anh trai.”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

Là Tống Bạc Lễ và tiểu thảo.

“Khéo thật.” Tống Bạc Lễ nhướng mày, cả người dựa vào cánh cửa cũ nát, mặt mày mang ý cười nhìn thanh niên trước mặt: “Cái này xem như… anh là hàng xóm Tống kế bên à?”

“Coi như vậy.” Vân Thính Chu gật đầu, chấp nhận cách nói này.

“Vậy em là gì?” Tống Bạc Lễ cười nói, “Em là hàng xóm xinh đẹp bị lão Tống nhà bên nhớ nhung à?”

Nghe lời này, đầu óc Vân Thính Chu lập tức phản ứng, cậu tiến lên một bước, đưa tay nâng cằm người đàn ông, giọng điệu đầy ẩn ý: “Anh làm sao biết? Anh mơ tưởng tôi sao?”

“Hay là… làm hàng xóm đã sớm muốn giở trò với tôi rồi?”

Câu nói kia rõ ràng là trêu chọc, nhưng cũng gián tiếp chứng minh Tống Bạc Lễ tuyệt đối có liên quan đến thân phận của cậu. Dù quan hệ không sâu, thì cũng không thể chỉ dừng ở bề ngoài.

“Thông minh thế à?” Tống Bạc Lễ không né tránh, thẳng tắp nhìn vào thanh niên trước mặt, theo động tác của cậu mà nói: “Vậy em đoán xem, anh sẽ ra tay với em khi nào?”

“Là bây giờ… hay là tối nay, hả?”

Câu cuối cùng của Tống Bạc Lễ giống như bật ra từ lồng ngực. Vì khoảng cách giữa hai người quá gần, mà anh còn cố tình hạ giọng, khiến âm sắc trở nên từ tính, vang dội đến mức làm tai Vân Thính Chu cũng tê dại.

Vân Thính Chu thu tay lại, xoa xoa tai mình, lùi một bước, liếc nhìn tiểu Thảo đang đứng bên cạnh yên lặng quan sát, hừ nhẹ một tiếng: “Anh không sợ dạy hư con nít à?”

Chưa kịp để Tống Bạc Lễ đáp, tiểu Thảo đã nhanh chóng giành nói trước: “Sẽ không, sẽ không, cái gì em cũng không nghe thấy.”

Nói xong, sợ hai người không tin, cô bé còn giơ ba ngón tay, nghiêm trang thề thốt.

Vân Thính Chu ngăn lại, không nói thêm, chỉ liếc sang người đàn ông cạnh mình một cái, tỏ rõ sự bất mãn.

Ngay sau ánh nhìn ấy, trong tai cậu đột nhiên vang lên giọng hệ thống.

【 Chúc mừng người chơi, tiến độ cốt truyện hiện tại: 1%. 】

Vân Thính Chu khựng lại, theo bản năng ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Tống Bạc Lễ. Khoảnh khắc ấy, cậu đã hoàn toàn hiểu rõ.

Quả nhiên Cậu và Tống Bạc Lễ thuộc chung một cốt truyện. Giờ phút này cậu có thể nghe được thông báo, thì người đàn ông kia cũng đồng dạng nghe được. Nếu không, sao anh có thể thản nhiên, ung dung đến vậy?

“Thân phận của anh là gì?” Vân Thính Chu nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi thẳng.

“Ạn?” Tống Bạc Lễ đưa tay chỉ vào mình, như chợt nghĩ ra gì đó, liền bật cười, nói: “Anh là yêu mà không được… hòn vọng phu.”

“Cái gì?”

“Hòn vọng phu đó.” Tống Bạc Lễ lặp lại một lần.

Vân Thính Chu lại quay sang nhìn tiểu Thảo, có chút nghi ngờ: “Vậy tiểu Thảo là?”

“Em là con gái của anh ấy.” Tiểu Thảo ngẩng đầu, gương mặt vô tội đáp.

“Đúng vậy.” Tống Bạc Lễ búng tay một cái, kéo ánh mắt thanh niên quay về phía mình, không chút giấu giếm nói: “Là con nuôi của anh.”

Vừa dứt lời, cửa nhà đối diện nhà Tống Bạc Lễ cũng vang lên, có người đi ra từ bên trong.

Là một người phụ nữ xa lạ, tuổi còn trẻ, trên mặt tràn đầy kinh hoàng cùng sợ hãi. Nhận ra được đây là lần đầu tiên cô ta tham gia phó bản, chưa hiểu rõ quy tắc, nên không dám tiến lên, chỉ đứng chôn chân trước cửa nhà mình, ánh mắt căng thẳng nhìn qua.

Tống Bạc Lễ liền nhân cơ hội tiến đến sát bên cạnh Vân Thính Chu, vươn tay khẽ móc lấy tay cậu.

Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, giọng hệ thống lại vang lên.