“Nhạc mẫu và Gia Mẫn đâu phải đại phu. Họ đến chùa Linh Ẩn cũng là để cầu phúc cho nàng.”
Sau đó hắn buông bớt công vụ, ngày nào cũng đến thăm ta, ngồi trò chuyện cùng ta, nhưng nói đi nói lại đều chỉ là:
“Lệnh Nghi, Niệm Châu mất sớm, nhạc mẫu chỉ còn một mình nàng là con gái, sao có thể không thương nàng được?”
“Gia Nhi và Dục Nhi cũng đã sớm xem nàng như mẫu thân của chúng, sao có thể không kính trọng nàng?”
Chỉ là xem như mà thôi, không phải hoàn toàn không thương, mà là chỉ thương một chút.
So với Thôi Niệm Châu, khác biệt một trời một vực.
Ta nửa cười nửa không liếc hắn một cái, rồi xoay người bước lên xe ngựa của Vương phủ.
22
Xe ngựa của Vương phủ đi thẳng đến Thanh Tuyền Sơn Trang.
Nhữ Dương Vương phi sắp xếp cho ta ở lại sơn trang ba ngày, lại còn phái tâm phúc trong cung tới chăm sóc, chu toàn đến từng chi tiết.
Mãi đến ngày trước sinh thần yến mới đưa ta trở về biệt viện Ngọc Lan của Tăng thị.
Chuyện này thật kỳ lạ, vừa ngồi xuống, ta đã không nhịn được mà hỏi:
“Tổ mẫu đã thuyết phục Vương phi bằng cách nào vậy?”
Nghe nói Nhữ Dương Vương phi tính tình thanh lãnh, lại thêm thân phận tôn quý.
Từ trước đến nay chưa từng bị ràng buộc bởi những phép tắc nhân tình thế tục.
Bà ấy nhớ đến ân tình của Tăng thị mà gửi thiệp cho ta đã là ngoại lệ.
Ta có đi được hay không vốn là chuyện của ta, huống chi chuyện này không thể phá lệ lần thứ hai.
Nghe vậy, Tăng thị lại nói:
“Tổ mẫu còn muốn hỏi con đây, sao lại được đến Thanh Tuyền Sơn Trang?”
Ta sững người: “Không phải là ý của tổ mẫu sao?”
“Hôm ấy ta gặp Vương phi, còn chưa kịp mở lời.”
“Bà ấy đã chủ động nói nghe nói con tài sắc song toàn, có ý mời con tham dự sinh thần yến.”
“Khi ấy ta nói với bà ấy rằng chuyện này cần mẫu thân con đồng ý.”
Ta tự động bỏ qua nửa câu sau của Tăng thị, chỉ đặc biệt khó hiểu với bốn chữ “tài sắc song toàn”.
Năm đó sau khi bị Thôi Niệm Châu cướp mất tập thơ, ta không còn làm thơ từ nữa.
Mỗi lần vẽ tranh xong cũng lập tức hủy đi, càng hiếm khi ra ngoài tham dự các buổi tụ hội.
Vậy danh tiếng này truyền ra ngoài bằng cách nào?
Nhưng nếu không phải chuyện xấu.
Vậy cũng chẳng cần truy cứu.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta theo Tăng thị đến Nhữ Dương Vương phủ.
23
Trong sinh thần yến, khách khứa tụ tập đông đúc.
Khắp nơi đều là các quý nữ của những thế gia trong kinh thành.
Tăng thị được sắp xếp ngồi ở vị trí thượng tịch, ta cũng được thơm lây.
Vừa ngồi xuống đã thu hút vô số ánh nhìn, có dò xét, có hiếu kỳ.
Lẫn trong đó là vài phần kinh ngạc và ghen tị, không phải ghen tị với chỗ ngồi, mà là ghen tị với dung mạo.
Ngay cả Nhữ Dương Vương phi cũng nhìn ta thêm vài lần.
Ta đã chọn xuất hiện trong bộ dạng lộng lẫy nhất, nên từ trước đã biết sẽ như vậy.
Ta rất đẹp, dung mạo vượt xa Lư thị và Thôi Niệm Châu.
Vì thế Thôi Niệm Châu thường xuyên khóc lóc trước mặt Lư thị, nói rằng nàng lo dung mạo ta quá mức nổi bật, sẽ khiến người khác dị nghị là lẳng lơ quyến rũ, không hợp khuê huấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Không chỉ tổn hại danh tiếng của Nhị muội. Mà còn khắc gia đình, khắc người thân, làm nhục gia phong.”
Đó là những lời cực kỳ quá đáng.
Thế nhưng Lư thị lại cho rằng nàng suy nghĩ chu toàn.
Bà ép ta chỉ được mặc y phục màu nhạt, ra ngoài càng phải để mặt mộc.
Ta đã quen giấu tài.
Sau này gả vào Trường Hưng Hầu phủ cũng rất ít khi chăm chút bản thân.
Nhu Châu luôn nói ta phí phạm trời ban.
Đời này, ta muốn tận dụng thật tốt.
Sau khi khai tiệc, các quý nữ lần lượt lên biểu diễn tài nghệ.
Đều là thiên kim danh môn, những người dám bước lên đều có bản lĩnh thật sự.
Cầm, kỳ, thư, họa… mỗi lĩnh vực đều có người xuất sắc, khiến cả sảnh kinh ngạc tán thưởng.
Vương phi có khen ngợi, có ban thưởng, nhưng nụ cười vẫn nhàn nhạt, không hề có chút rung động nào.
Ta rút được thẻ cuối cùng.
Phía trước đã có quá nhiều châu ngọc, lại kéo dài quá lâu.
Mọi người đều đã mệt mỏi, khó tránh khỏi mất hứng thú.
Thấy ta mặc bộ vũ y giao sa màu nguyệt bạch kéo dài chấm đất bước lên.
Giữa sân còn đặt một chiếc đại cổ cực lớn, xung quanh bày đầy chiến cổ.
Vài tráng hán lực lưỡng giương cao cờ chiến, tay cầm trường mâu đứng nghiêm.
Lúc ấy mọi người mới lấy lại đôi chút mong đợi.
Vương phi cười hỏi: “Thôi tiểu thư định múa trên trống sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà.
“Hôm nay thần nữ không phải đến để hiến vũ.”
Không đợi Vương phi hỏi thêm.
Ta khẽ điểm mũi chân, xoay người bay lên, ống tay áo rộng tung bay như mây cuộn.
Thân hình uyển chuyển như chim hồng lướt bóng, phối hợp cùng nhạc luật, nhưng bên trong lại ẩn chứa khí cốt.
Tiếng kinh hô nổi lên khắp nơi, ta hoàn toàn không để ý.
Khi chiến cổ vang lên, ta mở miệng, cao giọng ngâm phú:
“Thuở ấy T.ử Xuyên, núi non trùng điệp mênh mang. Giặc cướp tụ tập, sương lạnh phủ kín đồi hoang.Vương cầm b.úa vàng, thân chinh ra chiến địa. Phi mang mưu lược, cùng vượt chốn nguy nan.”
Giọng ta vốn mềm mại, trước đây khi ngâm xướng luôn mang theo nét dịu dàng uyển chuyển, nghe như gió xuân lướt qua, mềm mại như mật ngọt tan chảy.
Để chuẩn bị cho hôm nay, ta bỏ ra số tiền lớn mời Vân Vi chỉ dạy.
Sau thời gian khổ luyện, sự ngọt ngào mềm mại trong giọng nói hoàn toàn biến mất.
Tiếng nói như ngọc vỡ, trong trẻo vang vọng, vượt lên trên mọi âm thanh huyên náo trong điện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đọc đến đây, mọi người đều bỏ đi vẻ lười nhác, ngồi ngay ngắn chăm chú lắng nghe.
Còn sắc mặt Nhữ Dương Vương phi đã sớm thay đổi, trong mắt bà tràn đầy kinh ngạc và vui mừng không thể che giấu.
Ta biết, mình đã đ.á.n.h cược đúng.
T.ử Xuyên là nơi Thái t.ử tiền triều và Thái t.ử phi định tình.
Hai người từng ở đó tiêu diệt thổ phỉ, bảo vệ một phương bách tính.
Đoạn này kể hết những rung động và quyết tâm cùng sống cùng c.h.ế.t của họ.
“Gió núi gào thét, lưỡi đao lạnh ánh sương. Xông vào hang hổ, mưu kế ngầm giấu kín. Đứng bên vách hiểm, cùng chống chọi đêm đông. Một ánh mắt giao nhau, đã định nên lời hẹn ước. Tấm lòng son tỏ rõ.”