Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 12



Cờ chiến tung bay trong gió.

 

Mũi chân ta giậm mạnh xuống đất, ống tay áo quét ngang đầy sắc bén, điệu múa nhanh như chớp, thân hình liên tục xoay chuyển.

 

Mỗi lần quay người đều như lưỡi đao xé gió, kể hết những hiểm nguy năm đó.

 

“Quét sạch bầy hung ác, bình định tám phương. Cờ chiến đã hạ xuống, tình ý vẫn chưa tàn. Cùng trải qua mưa gió, cùng viết nên non sông. Nắm tay đến bạc đầu, năm tháng mãi dài lâu.”

 

Ở đoạn cuối, khúc nhạc hùng tráng vừa rồi dần chậm lại.

 

Tiếng đàn nhẹ nhàng như suối chảy qua đá, du dương kéo dài.

 

Giọng nói của ta cũng trở nên dịu dàng.

 

Điệu múa nhẹ nhàng uyển chuyển, ống tay áo khẽ tung lên, mọi sắc bén và sát khí đều tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng lưu luyến.

 

Khi chữ cuối cùng rơi xuống, cả đại điện im lặng tuyệt đối trong khoảnh khắc.

 

Tiếng hoan hô vừa muốn bùng nổ, thì trên bầu trời đêm xanh thẫm.

 

Pháo hoa đột nhiên nở rộ, những tia sáng vàng đỏ đan xen, liên tiếp bùng nở giữa màn đêm sâu thẳm.

 

Ánh sáng rực rỡ rơi xuống như mưa sao, soi sáng toàn bộ đại điện, lửa sáng lúc tỏ lúc mờ.

 

Giống hệt tín hiệu quân tình năm xưa trên bầu trời T.ử Xuyên.

 

Ta cúi đầu quỳ bái, cao giọng chúc mừng:

 

“Thần nữ Thôi Lệnh Nghi, kính chúc Vương phi phúc thọ như tùng hạc trường xuân, phúc trạch muôn năm.”

 

Trên vị trí chủ tọa, Nhữ Dương Vương phi đã sớm lệ rơi đầy mặt.

 

24

 

Nhữ Dương Vương phi ban thưởng cho ta một cây san hô đỏ.

 

Bài《T.ử Xuyên Phú》ta ngâm đọc chỉ sau một đêm đã truyền khắp Thượng Kinh.

 

Không chỉ khiến giới văn nhân thế gia bàn tán sôi nổi.

 

Ngay cả dân gian cũng đồn đại rằng ta dung nhan như ngọc, tài hoa xuất chúng, là minh châu sáng ch.ói nhất kinh thành.

 

Những lời dị nghị trước đây vì chuyện hủy hôn cũng tan thành mây khói, ai nấy đều khen ta nhân hậu hiếu thuận.

 

Thôi Thủ Chính vô cùng vui mừng, sai Lư thị mở kho trong phủ, chọn không ít đồ tốt ban cho ta.

 

Ông còn bảo ta chuyển viện.

 

“Thính Trúc viện ở phía tây hẻo lánh, chọn ngày chuyển sang Văn Khởi viện đi.”

 

Lư thị vốn đang cười đầy mặt, sắc mặt lập tức trầm xuống:

 

“Văn Khởi viện là viện của Niệm Châu.”

 

“Niệm Châu đã xuất giá năm năm, có mấy lần về ở đâu?”

 

Lư thị nghẹn lời, nhưng vẫn kiên trì:

 

“Ta đã hứa giữ lại cho nó rồi.”

 

Thấy sắc mặt Thôi Thủ Chính không vui, bà ta lại đề nghị:

 

“Hay là chuyển sang Văn Hội viện đi. Tuy nhỏ hơn một chút, nhưng đông ấm hè mát.”

 

Thôi Thủ Chính nhìn ta: “Nghi nhi nghĩ thế nào?”

 

“Con gái ở Thính Trúc viện đã quen rồi, không cần phiền phức đâu ạ.”

 

Lời vừa dứt, Lư thị lập tức thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

 

Sau khi Thôi Thủ Chính rời đi, bà ta liền nói với ta:

 

“Thân thể tỷ tỷ con đã khỏe hẳn rồi. Hôn sự của con ta sẽ để tâm, gia thế nhất định không thấp hơn phủ An Viễn Bá.”

 

Ta không để ý đến bà ta, khẽ hành lễ rồi quay người bỏ đi.

 

Vừa bước qua ngưỡng cửa đã nghe tiếng chén tách vỡ tan phía sau.

 

“Ngươi nhìn thái độ của nó xem! Chẳng trách ta thiên vị Niệm Châu, là tự nó không chịu thân cận với ta.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nếu không có Bá phủ chống lưng, sau này xuất giá rồi nó sẽ có ngày chịu khổ...”

 

Ta không hề dừng bước.

 

Những lời chưa nói hết tan vào trong gió.

 

Cứ chờ mà xem đi, mẫu thân.

 

Chỉ cần tránh xa người, đời này của ta nhất định sẽ bình an vui vẻ.

 

25

 

Sau tiệc sinh thần, Nhữ Dương Vương phi thường xuyên triệu ta vào phủ trò chuyện.

 

Một tháng sau, bà nhận ta làm nghĩa nữ, đích thân vào cung xin phong hào cho ta.

 

Ngày thánh chỉ được đưa đến phủ Vĩnh Xương Bá, vừa hay Thôi Niệm Châu dẫn theo Tạ Đình Hiên cùng một đôi nhi nữ về nhà mẹ đẻ.

 

Nghe tin ta được phong làm Hoài Ngọc huyện chủ, còn được ban một tòa phủ đệ cùng nghìn khoảnh ruộng tốt.

 

Thôi Niệm Châu lập tức đỏ hoe mắt, tuy ngoài miệng nói lời chúc mừng, nhưng giữa chân mày khó giấu được vẻ uất ức.

 

Cơm còn chưa ăn xong, nàng ta đã ôm n.g.ự.c bật khóc.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Ta thật ngưỡng mộ sức khỏe của Lệnh Nghi, thân thể cường kiện, lại thông minh lanh lợi. Dù mẫu thân không cho muội ấy học múa, muội ấy vẫn có thể tự học thành tài. Không giống như ta...”

 

Giống hệt trước kia, lời còn chưa nói hết đã ngất xỉu.

 

Cả hoa sảnh lập tức rơi vào hỗn loạn.

 

Tạ Đình Hiên tưởng bệnh cũ của nàng ta tái phát, vội vàng sai người đi mời Tần Hạc.

 

Giọng hắn vừa gấp vừa cao, dọa Tạ Dục đứng bên cạnh khóc òa lên.

 

Lư thị lập tức nhào tới, một tay ôm một người, cuống cuồng đến mức nhảy dựng cả chân.

 

Thôi Thủ Chính thì lao ra ngoài sảnh, quát hỏi phủ y đang ở đâu.

 

Chỉ có ta vẫn ngồi yên lặng tại chỗ, lạnh lùng đứng nhìn.

 

Lư thị vô cùng bất mãn, nghiêm giọng trách mắng:

 

“Thôi Lệnh Nghi, tỷ tỷ ngươi nguy trong sớm tối, vậy mà ngươi lại thờ ơ như thế! Nếu không phải vì ngươi...”

 

“Vì ta cái gì?”

 

Ta lạnh giọng cắt ngang, thần sắc ung dung.

 

“Vì ta thân thể khỏe mạnh, biết múa biết làm phú, lại được Vương phi ưu ái sao?”

 

“Hay là vì ta được phong huyện chủ?”

 

“Thật kỳ lạ, vừa rồi tỷ tỷ còn rất vui mừng thay cho ta cơ mà!”

 

“Chẳng lẽ mẫu thân cho rằng tỷ ấy ngoài mặt vui vẻ, trong lòng lại ghen tỵ, nên mới tức đến ngất đi?”

 

“Ngươi...”

 

Lư thị không thể phản bác, tức đến đỏ cả mắt.

 

Ta không nói thêm lời nào.

 

Đột nhiên đứng dậy, rút cây trâm vàng trên đầu xuống, chuẩn xác đ.â.m vào huyệt nhân trung của Thôi Niệm Châu.

 

Nàng ta đau đớn, kêu lên một tiếng rồi mở bừng mắt.

 

Ta quay đầu nhìn Tạ Đình Hiên, nghiêm nghị nói:

 

“Tần đại phu y thuật cao minh đến đâu cũng không chữa được tâm bệnh.”

 

“Tỷ tỷ là phụ nhân đã xuất giá. Chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, hậu quả này e rằng phủ Trường Hưng Hầu phải gánh lấy.”

 

Con ngốc Thôi Niệm Châu ấy vẫn tưởng đây là lúc còn nhỏ, có thể tùy tiện cướp đồ của ta sao.

 

Thôi Thủ Chính cũng phản ứng lại, lập tức nghiêm mặt:

 

“Đình Hiên, nếu Niệm Châu thân thể không khỏe thì các con về phủ sớm đi.”

 

Lư thị trợn tròn mắt: “Lão gia!”