Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 3



Lư thị và Thôi Thủ Chính là phụ mẫu ruột của ta, cũng từng yêu thương và cưng chiều ta.

 

Nhưng trong những sự yêu chiều được bày ra trước mặt người ngoài ấy, thứ gì ta cũng không bằng Thôi Niệm Châu.

 

Viện của ta chỉ bằng một nửa viện của Thôi Niệm Châu.

 

Mỗi mùa có vải vóc mới, luôn là nàng chọn xong rồi mới đến lượt ta.

 

Từ nhỏ ta đã thông minh, dù là kinh sử t.ử tập hay nữ công gia chánh, ta đều xuất sắc mọi mặt.

 

Thôi Niệm Châu không bằng ta.

 

Nàng không làm ầm ĩ, cũng không tranh cãi, chỉ luôn khóc.

 

Khóc đến ngất đi, tỉnh lại thì ăn không nổi thứ gì, thân thể càng lúc càng suy nhược.

 

Lư thị và Thôi Thủ Chính liền trách ta quá hiếu thắng, không biết nghĩ đến tình nghĩa tỷ muội.

 

“Là quý nữ thì điều tối kỵ nhất là khoe khoang, phô trương.”

 

“Con cho rằng tỷ tỷ con không bằng con sao? Nó là vì hiểu chuyện, biết giấu tài.”

 

“Nhìn lại con đi, lần nào cũng nhất quyết phải đè nó xuống mới chịu.”

 

Ta rất tủi thân, cũng rất đau lòng, thậm chí còn cảm thấy hổ thẹn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng đó vốn không phải lỗi của mình.

 

Cho đến kiếp trước, khi giữa ta và Tạ Đình Hiên đã có chút tình nghĩa, ta vô tình nghe thấy Lư thị đỏ mắt hỏi hắn:

 

“Chẳng lẽ con đã quên Niệm Châu rồi sao?”

 

Cho đến khi Tần Hạc nói với ta rằng việc ta không thể m.a.n.g t.h.a.i là vì trong hương liệu Lư thị tặng có trộn xạ hương.

 

Những bát canh bổ bà thỉnh thoảng sai người đưa đến Hầu phủ chính là t.h.u.ố.c dẫn.

 

Hai thứ kết hợp với nhau không chỉ khiến người ta tuyệt tự mà còn tổn hại thân thể.

 

Ta biết bà sợ sau khi ta sinh con ruột, sẽ bất lợi cho Tạ Dục và Tạ Gia Mẫn.

 

Nhưng ta nghĩ mãi không thông, vì thế uất kết trong lòng, cuối cùng hộc m.á.u mà c.h.ế.t.

 

Không ngờ kiếp này, rõ ràng Thôi Niệm Châu có cơ hội sống sót, bà vẫn làm đến mức ấy vì nàng.

 

Nhưng kiếp này, ta không muốn tìm hiểu cho thông nữa.

 

Bọn họ không yêu thương ta.

 

Ta cũng không cần phải xem họ là người thân nữa.

 

8

 

Ta bảo Tạ Đình Hiên đi tìm Tần Hạc không chỉ vì Tần Hạc có thể cứu sống Thôi Niệm Châu.

 

Quan trọng hơn là, theo quỹ đạo của kiếp trước.

 

Nửa tháng sau, Tạ Đình Hiên sẽ cứu được Thái t.ử trên phố Chu Tước.

 

Hắn là người có tài.

 

Không chỉ nhờ cơ hội ấy mà được đề bạt làm Tả Chiêm Sự, còn được Hoàng thượng để mắt đến.

 

Cho dù sau này Thái t.ử bệnh mất, không thể kế vị.

 

Hắn vẫn đứng vững trên triều đình, trở thành cánh tay đắc lực của tân đế.

 

Nếu hắn và Thôi Niệm Châu thật sự tình sâu nghĩa nặng, cảm động trời đất như vậy.

 

Ta rất muốn xem sau này hắn có hối hận vì nàng mà bỏ lỡ cơ hội ấy hay không.

 

Kiếp này không còn ta thay hắn quản lý nội trạch.

 

Ta muốn xem hắn và Thôi Niệm Châu có thể phong hoa tuyết nguyệt được bao lâu.

 

9

 

Sau khi Tạ Đình Hiên rời kinh, ta có đến thăm Thôi Niệm Châu một lần.

 

Vì nàng đang hôn mê nên ta không gặp được.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngược lại lại gặp Tạ Dục đang khóc đòi mẫu thân.

 

Nó đã ba tuổi, dùng giọng non nớt gọi ta là dì.

 

Kiếp trước, khi ta sắp tắt thở, nó cũng quỳ bên giường bệnh gọi ta là di mẫu, chu đáo cung kính lo liệu hậu sự.

 

Ta thấy mặt nó đỏ bất thường, sờ thử quần áo thì quả nhiên đã ướt sũng.

 

Lại nhìn thân hình gầy yếu của nó, giống hệt như lúc ta vừa gả vào Hầu phủ ở kiếp trước.

 

Ta lập tức quở trách nhũ mẫu không tận tâm, rồi bảo đại nha hoàn bên cạnh Thôi Niệm Châu đi bẩm báo với lão phu nhân Hầu phủ.

 

Dù sao đây cũng là đứa trẻ do chính tay ta nuôi lớn.

 

Nhắc nhở một câu, coi như trả hết chút tình nghĩa của kiếp trước.

 

Lư thị rất hài lòng với hành động này của ta.

 

Bà sai người mang đến không ít đồ tốt, thậm chí còn phá lệ cho phép ta ra ngoài dạo chợ đêm.

 

Ta không chút do dự chọn ngày mùng mười.

 

Chính là ngày Thái t.ử xuất cung.

 

10

 

Đại Hạ dân phong cởi mở, chợ đêm ở Thượng Kinh từ trước đến nay luôn náo nhiệt.

 

Cho dù không phải ngày lễ, khu vực quanh phố Chu Tước cũng thường sáng đèn suốt đêm, tiếng người huyên náo không dứt.

 

Hai bên đường san sát t.ửu lâu, tiếng đàn sáo vang lên không ngừng.

 

Giữa những khúc nhạc mê hoặc lòng người ấy, đột nhiên vang lên tiếng hát cao v.út của một nữ t.ử.

 

Giọng ca trong trẻo mà mạnh mẽ, tựa tiên nhạc xuyên qua biển người, từ trên trời giáng xuống.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta vén rèm xe lên, xe ngựa đã đến trước lầu Chẩm Vân.

 

Nơi Thái t.ử Tiêu Giác gặp thích khách ở kiếp trước.

 

Tiêu Giác là trưởng t.ử của đương kim Hoàng đế và Hoàng hậu.

 

Từ nhỏ đã thông minh khác thường, cả văn lẫn võ đều xuất chúng hơn người.

 

Có tài trị quốc, càng có đức của bậc quân vương.

 

Khi còn là Thái t.ử, hắn được Hoàng đế tín nhiệm, bá quan thần phục, bách tính ca tụng.

 

Đáng tiếc chưa đến hai mươi bốn tuổi đã băng hà.

 

Bởi vì kiếp trước, khi Tạ Đình Hiên cứu được Tiêu Giác, hắn đã bị trọng thương.

 

Từ đó bệnh tật triền miên, nằm liệt giường bệnh.

 

Thái y viện dốc hết sức lực cũng chỉ kéo dài thêm cho hắn năm năm tuổi thọ.

 

Mãi nhiều năm sau ta mới nhìn rõ, tất cả những chuyện này ngay từ đầu đã là một âm mưu.

 

11

 

Lầu Chẩm Vân là danh lâu nổi tiếng của Thượng Kinh, xây dựng vô cùng xa hoa lộng lẫy.

 

Bước vào bên trong, khúc thủy lưu thương, hoa cỏ rực rỡ khiến người nhìn hoa mắt.

 

May mà trước đây ta từng hỏi Tạ Đình Hiên về những chi tiết của chuyện này, nên đã đặt trước một gian nhã phòng gần nơi Tiêu Giác ở.

 

Người có thể sử dụng bên cạnh ta không nhiều.

 

Để bảo đảm không xảy ra sơ suất, ta đều phái họ ra ngoài cả.

 

Giống như kiếp trước, cứu được Tiêu Giác không khó, nhưng điều ta muốn là một Tiêu Giác nguyên vẹn, không tổn hao chút nào.

 

Hôm nay Tiêu Giác nhận lời mời của Thế t.ử phủ Túc Quốc Công là Thẩm Trọng.

 

Thẩm gia là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.

 

Vì quan hệ thân thiết nên số người Tiêu Giác mang theo không nhiều, phần lớn hộ vệ đều do phủ Quốc Công bố trí.