Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 4



Ta ngồi yên uống trà.

 

Khoảng một khắc sau, tiểu tư Trường Bình bước vào bẩm báo.

 

“Nô tài đã hỏi nha hoàn bên cạnh Vân Vi. Nàng ta chỉ biết hôm nay Thẩm thế t.ử mở tiệc chiêu đãi khách quý, chứ không biết thân phận vị khách ấy.”

 

Vân Vi là ca kỹ nổi danh nhất Thượng Kinh hiện nay, khúc tiên nhạc vừa rồi chính là do nàng cất tiếng hát.

 

Ta trầm ngâm một lát rồi dẫn Nhu Châu bước ra khỏi nhã phòng.

 

“Phiền thông báo với Thái t.ử điện hạ rằng thứ nữ phủ Vĩnh Xương Bá là Thôi Lệnh Nghi đến đây để cảm tạ ân cứu mạng.”

 

Tên hộ vệ kinh ngạc đến nhất thời cứng họng, một lúc sau mới cảnh giác nói:

 

“Cô nương nói bậy gì vậy? Thái t.ử điện hạ sao có thể ở đây?”

 

Ta khẽ nhíu mày, nghi hoặc đáp:

 

“Người trên phố đều nói như vậy mà...”

 

Lời còn chưa dứt, chưởng quỹ lầu Chẩm Vân đã lảo đảo chạy lên lầu.

 

“Mau! Mau bẩm báo với Thẩm thế t.ử! Bên ngoài lầu đã tụ tập hàng vạn dân chúng, ai nấy đều đòi gặp Thái t.ử!”

 

Ông ta đã cố ý hạ thấp giọng, nhưng ta vẫn nghe rõ, khóe môi không khỏi cong lên thành nụ cười.

 

Tiêu Giác, ta đã cứu ngươi một mạng.

 

12

 

Liên tiếp hai ngày, ta đều nghe đám hạ nhân trong phủ bàn tán về sự náo nhiệt ở lầu Chẩm Vân đêm ấy.

 

Điều được nhắc đến nhiều nhất chính là phong thái của vị trữ quân.

 

“Thái t.ử quả thật là rồng trong loài người, dòng dõi thiên gia cao quý. Nghe nói lúc ngài ấy xuất hiện, ánh đèn trên cả phố Chu Tước đều trở nên lu mờ.”

 

“Nghe nói đại cô gia đã rất tuấn tú rồi, không biết so với Thái t.ử thì thế nào?”

 

“Đương nhiên là Thái t.ử hơn rồi. Bên ngoài truyền khắp nơi rằng ngài ấy tuấn lãng như tiên nhân bị đày xuống trần gian.”

 

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, cẩn thận bị người phía trên nghe thấy rồi phạt đấy...”

 

Tiếng nói dần xa.

 

Nhu Châu chu môi nhìn ta.

 

“Cô nương, nếu hôm đó người ở lại thêm một lát thì đã được gặp Thái t.ử rồi.”

 

“Ngài ấy tốt như vậy, biết đâu còn có thể giúp cô nương.”

 

Tạ Đình Hiên mãi vẫn chưa trở về.

 

Lư thị liền bắt ta mỗi ngày phải đến Trường Hưng Hầu phủ chăm sóc Tạ Dục và Tạ Gia Mẫn.

 

Chiêu đi trước một bước này thật sự chẳng hề quan tâm đến danh tiếng của ta.

 

Ngày sau nếu Thôi Niệm Châu khỏi bệnh, phu thê họ ân ái hòa thuận, con cháu đầy đàn, thì ta sẽ phải mang tiếng xấu:

 

“Nhân lúc đích tỷ bệnh nặng mà ngấp nghé tỷ phu.”

 

Kiếp trước chính là như vậy.

 

Ta viện cớ bệnh không đi, Lư thị liền phạt ta cấm túc, chép 《Nữ Tắc》.

 

Ta đưa tay xoa đầu Nhu Châu.

 

“Nha đầu ngốc, cầu người không bằng cầu mình.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Mắt Nhu Châu lập tức mở to, như chợt nghĩ ra điều gì.

 

“Cô nương, dạo này người sao cứ thích xoa đầu nô tỳ thế? Giống hệt mẫu thân nô tỳ vậy.”

 

“...”

 

Ta sống lâu hơn ngươi hai mươi năm, làm mẫu thân ngươi cũng đủ rồi.

 

Ta mỉm cười: “Ta hy vọng sau này sẽ có một cô con gái đáng yêu như ngươi.”

 

“Vậy thì đừng nhé. Mẫu thân nô tỳ suốt ngày chê nô tỳ ngốc.”

 

Nhu Châu hơi đỏ mặt.

 

“Con gái của cô nương nhất định sẽ xinh đẹp thông minh giống hệt cô nương.”

 

Nói xong lại thở dài:

 

“Phu nhân thiên vị thật quá đáng. Gần đây các phủ đều tổ chức yến tiệc ngắm hoa, vậy mà không đưa cô nương đi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái gọi là yến tiệc ngắm hoa thực chất chính là tiệc xem mắt, Lư thị sao có thể đưa ta đi được.

 

“Cứ chờ xem. Người đó sẽ đích thân mời ta.”

 

13

 

Tiêu Giác không để ta phải chờ lâu.

 

Đến ngày thứ ba, trong cung đã phái người tới, đích danh yêu cầu Lư thị đưa ta vào cung tham dự yến tiệc mùa xuân do Hoàng hậu tổ chức.

 

Lư thị không dám từ chối, chỉ đành dẫn ta đi dự tiệc.

 

Trên đường đi, bà liên tục dặn dò:

 

“Hoàng hậu tổ chức yến tiệc lần này là muốn chọn Vương phi cho Triệu Vương. Phủ Vĩnh Xương Bá chúng ta từ trước đến nay luôn biết giữ mình, không can dự tranh đấu.”

 

“Con tuyệt đối không được tùy tiện khoe khoang thể hiện, liên lụy đến Bá phủ.”

 

Triệu Vương Tiêu Dịch là đệ đệ cùng mẫu thân sinh ra với Tiêu Giác.

 

Kiếp trước, sau khi Tiêu Giác qua đời, chính hắn là người kế thừa đại thống.

 

Ta hỏi: “Thái t.ử còn chưa thành hôn, sao lại đến lượt Triệu Vương?”

 

Năm nay Tiêu Giác đã mười chín tuổi.

 

Theo lẽ thường, đáng ra từ lâu đã thê thiếp thành đàn, con cháu đầy nhà.

 

“Thái t.ử không muốn, Hoàng hậu còn có thể làm gì được nữa?”

 

Lư thị đáp: “Thái hậu thương yêu Thái t.ử nhất. Trước lúc lâm chung, người đã để lại ý chỉ, cho phép Thái t.ử được tự mình quyết định chuyện hôn sự.”

 

“Hoàng hậu nương nương từng chọn trúng những ai?”

 

“Trước đây Hoàng hậu từng để mắt đến đích nữ của phủ Dũng Nghị Hầu và phủ Thượng thư Bộ Lại. Hình như thứ nữ phủ Anh Quốc Công cũng từng được triệu vào cung để xem mắt.”

 

“Thái t.ử đều không đồng ý?”

 

“Nghe đồn là như vậy.”

 

“...”

 

Thật kỳ lạ.

 

Việc chọn Thái t.ử phi luôn liên quan đến cục diện triều đình, từ xưa đến nay đều là kết quả của sự cân bằng giữa các thế lực.

 

Thái t.ử chọn Thái t.ử phi, thông thường là chọn thế lực đứng sau nàng.

 

Mặc dù địa vị trữ quân của Tiêu Giác vững như bàn thạch, nhưng nếu các hoàng t.ử khác mượn thế lực nhà ngoại để lớn mạnh, đó vẫn là một mối uy h.i.ế.p.

 

Trừ phi...

 

“Thái t.ử có người trong lòng sao?”

 

“Chuyện đó thì chưa từng nghe nói.”

 

Lư thị hạ thấp giọng:

 

“Nhưng mà… năm nay ngài ấy đã mười chín tuổi rồi, nghe nói ngay cả thị thiếp cũng chưa từng có.”

 

“...”

 

Ta hơi mở to mắt.

 

Lư thị cười lạnh: “Con biết không ít chuyện nhỉ.”

 

“Trước khi xuất giá, tỷ tỷ con chưa bao giờ bàn luận về nam nhân bên ngoài. Chỉ nghe đến thôi cũng xấu hổ đỏ mặt.”

 

Hả?

 

Chẳng phải chính bà là người khơi chuyện trước sao?

 

Ta lười tranh cãi với Lư thị, quay đầu vén rèm xe nhìn ra ngoài.

 

Người ta thường nói, ân cứu mạng phải kết cỏ ngậm vành để báo đáp, thậm chí lấy thân báo đáp.

 

Ta vẫn chưa nghĩ ra.

 

Rốt cuộc nên đòi Tiêu Giác trả lại cho ta món ân tình này như thế nào.

 

14

 

Yến tiệc được tổ chức trong Ngự Hoa Viên.

 

Ta và Lư thị ngồi ở hai bàn khác nhau, vị trí đều không mấy nổi bật.