Ta miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, gật đầu.
Nhưng chỉ mấy ngày sau, tin dữ đã truyền vào phủ.
Thái t.ử Tống Nam Huyền khi cưỡi ngựa đột nhiên ngã xuống đất, sau đầu đập mạnh lên phiến đá xanh, tại chỗ hôn mê bất tỉnh, suốt hai ngày vẫn chưa tỉnh lại.
A tỷ nghe tin, mặt trắng bệch như giấy, cả người đều run rẩy.
Nàng nhốt mình trong phòng, lặp đi lặp lại mà lẩm bẩm: "Có phải ta hại hắn rồi không... có phải ta hại hắn rồi không..."
Đêm đó, nàng lén ra khỏi cửa, một mình đến ngôi chùa ngoài thành, quỳ trước Phật cầu một lá bùa bình an.
Từ khi tin Thái t.ử ngã ngựa truyền ra, Lục Cửu Uyên liền cách vài ba hôm lại chạy đến chỗ ta, trong tay xách túi lớn túi nhỏ.
"Thanh Lê, ta đã hỏi Quốc sư rồi."
"Quốc sư nói hai ta là nhân duyên trời ban. Chỉ cần ta đối tốt với nàng, ta sẽ có thể thuận thuận lợi lợi, sống lâu trăm tuổi! Cho nên nàng phải sống cho tốt đấy."
Ta nhìn dáng vẻ mồ hôi đầy đầu của hắn, có chút buồn cười: "Cho nên ngày nào chàng cũng đến tặng đồ?"
"Chứ còn gì nữa!"
Hắn vỗ n.g.ự.c.
"Đời này Lục Cửu Uyên ta chẳng sợ gì khác, chỉ sợ c.h.ế.t sớm."
Hồng Trần Vô Định
"Thanh Lê còn muốn ăn gì? Còn muốn thứ gì? Cứ nói!"
Ta nhìn những hộp điểm tâm chất thành ngọn núi nhỏ trên bàn, dở khóc dở cười:
"Không cần nữa, chàng tặng ta đã đủ nhiều rồi."
"Không đủ không đủ."
Lục Cửu Uyên liên tục xua tay, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ta muốn sống lâu trăm tuổi, chút này sao đủ được?"
Ta nhìn dáng vẻ ấy của hắn, bỗng nhớ tới một chuyện, bèn nói:
"Vậy chàng đừng đi xem đấu ch.ó nữa. Nghe nói hồi trước có một con ch.ó điên chạy mất, suýt nữa c.ắ.n c.h.ế.t người."
Hắn ngoan ngoãn gật đầu: "Được! Ta nghe nàng!"
Sau khi người đi rồi, ta nhìn đồ vật bày đầy bàn, bất đắc dĩ bật cười.
Người này tuy không đứng đắn, nhưng cũng không tính là đáng ghét.
......
15
Trong cung truyền tin tới, nói Tống Nam Huyền cuối cùng cũng tỉnh rồi.
A tỷ nhận được tin, hốc mắt đỏ lên, vội vội vàng vàng thay y phục rồi chạy vào cung.
Nghe nói Hoàng hậu nương nương khá có lời chê trách nàng, nhưng vì nể Tống Nam Huyền, rốt cuộc vẫn nuốt những lời khó nghe xuống.
Sau khi thương thế của Tống Nam Huyền khỏi hẳn, hắn liền dẫn A tỷ khởi hành đến chùa Thanh Vân, đi tìm vị Như Hải đại sư vừa vân du trở về kia.
Nhưng hai người lại đi một chuyến công cốc.
Đại sư tuy đã trở về chùa, lại chẳng biết chạy đến ngọn núi nào hái t.h.u.ố.c rồi, đến bóng người cũng không thấy.
Khi xuống núi trở về thành, thật khéo làm sao, A tỷ nhìn thấy ven đường có sạp bán hoa cài bằng châu, bèn dừng bước chọn lựa.
Tống Nam Huyền đứng bên cạnh bầu bạn với nàng, đang cúi đầu thay nàng thử cài một cây trâm bạch ngọc lan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bỗng nghe thấy một tiếng ch.ó sủa điên cuồng, một con ch.ó điên từ đầu ngõ lao ra, xông thẳng về phía hắn.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, con súc sinh kia đã c.ắ.n một phát vào... m.ô.n.g của Thái t.ử điện hạ.
Cả con phố đều nhìn thấy.
Máu chảy như suối, áo bào bị nhuộm đỏ một mảng lớn.
Tống Nam Huyền nằm sấp bên đường, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, không biết là vì đau hay vì tức.
A tỷ sợ đến hoa dung thất sắc, luống cuống tay chân che vết thương cho hắn.
Bách tính xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, xì xào bàn tán.
Thái t.ử điện hạ giữa đường bị ch.ó c.ắ.n vào m.ô.n.g, chuyện này chưa đầy nửa ngày đã truyền khắp kinh thành.
Từ khi Tống Nam Huyền cố chấp muốn cưới A tỷ, vận rủi này liền hết chuyện này đến chuyện khác, như thể ông trời đã quyết tâm muốn cho hắn nếm mùi.
Hoàng hậu đau lòng nhi t.ử, cũng sợ hắn lại xảy ra chuyện, bèn nghiêm lệnh hắn ở Đông cung dưỡng thương cho tốt, chỗ nào cũng không được đi.
Cùng lúc đó, hôn kỳ của ta và Lục Cửu Uyên cũng được định xuống, định vào hai năm sau.
Ngày hôm đó, Hoàng hậu triệu ta vào cung.
Lục Cửu Uyên nhất quyết muốn đi theo, suốt dọc đường lải nhải bên tai ta:
"Đừng sợ, A tỷ ta nhìn thì dữ, thật ra người cũng tốt lắm. Nàng vào đó cứ gật đầu cười là được."
16
Đến Triều Dương điện.
Vậy mà lại hòa nhã ngoài dự liệu.
Hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở ghế trên, mỉm cười nhìn ta:
"Từ sau khi ban hôn, vẫn chưa từng nói chuyện t.ử tế với ngươi."
"Cửu Uyên từ nhỏ đã nhiều tai nhiều nạn, người trong nhà đều cưng chiều hắn, chiều đến mức chẳng ra thể thống gì. Ngươi là trời tác hợp do Quốc sư tính ra, bản cung tin ngươi."
Nói xong, bà vừa nhấc tay, sai cung nhân bưng lên từng khay ban thưởng.
"Hôm nay gọi ngươi tới, là để thêm của hồi môn cho ngươi."
Lục Cửu Uyên vươn cổ nhìn một lát, cười hì hì sáp tới: "A tỷ, vậy của ta đâu?"
Hoàng hậu liếc hắn một cái, chậm rãi hỏi: "Dạ minh châu trong điện của ta lúc trước đâu? Đi đâu rồi?"
Mắt hắn đảo một vòng, lập tức ưỡn thẳng lưng: "A tỷ, tỷ đừng vu oan cho ta. Hôm đó ta ở cùng Thanh Lê, căn bản chưa từng đến chỗ tỷ."
Nói xong, hắn quay đầu lại, nháy mắt với ta.
"Thanh Lê, nàng nói có phải không?"
Ta bỗng nhớ tới hôm đó trong cung, sau khi hắn cứu ta, nhất quyết muốn ta làm chứng cho hắn.
Hóa ra là muốn ta chứng minh, hắn không trộm dạ minh châu của Hoàng hậu.
Ta nhìn hắn, nhất thời không biết nói gì.
Hoàng hậu cũng không giận, xua tay: "Thôi vậy, viên châu kia vốn là để cho tức phụ tương lai của ngươi. Nay ngươi đã tìm được tức phụ rồi, tự mình đem dạ minh châu cho Thanh Lê đi."
Nụ cười trên mặt Lục Cửu Uyên cứng lại trong một thoáng, hắn ngượng ngùng nói:
"Cái đó... không cẩn thận làm mất rồi. A tỷ, còn nữa không?"
Hoàng hậu hít sâu một hơi, nghiến răng cười.