"Thanh Lê, ngươi ra hoa viên dạo trước đi."
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, sau lưng liền truyền đến một tiếng gầm như hổ rống.
"Lục Cửu Uyên! Ngươi đứng lại cho ta!"
Quay đầu nhìn lại, Hoàng hậu đang xắn tay áo, đuổi đ.á.n.h đệ đệ bất tài kia khắp điện.
Lục Cửu Uyên ôm đầu chạy tán loạn, miệng vẫn còn hô:
"A tỷ! A tỷ! Có gì từ từ nói! Thanh Lê còn đang nhìn bên ngoài đó——"
Hoàng hậu mắt điếc tai ngơ.
Cửa điện khép lại sau lưng ta, bên trong vang lên tiếng loảng xoảng ầm ĩ thành một mảng.
Hồng Trần Vô Định
Ta đứng dưới hiên, nghe động tĩnh náo nhiệt kia, không nhịn được cong khóe môi.
......
17
Trong hoa viên.
Ta đang cúi đầu ngắm một bụi cúc thu mới nở, sau lưng bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Quay đầu nhìn lại, Tống Nam Huyền như quỷ, chẳng biết đã đứng sau lưng từ khi nào.
Sắc mặt hắn tái nhợt, đáy mắt xanh đen, thân hình gầy đi một vòng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt âm u, tựa như có sương mỏng.
"Lạc Thanh Lê, giờ nàng hài lòng rồi chứ."
Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.
"Không biết Điện hạ đang nói gì?"
Hắn cười nhạo một tiếng.
"Nàng nhất định đang cười nhạo ta trong lòng. Sống lại một đời, vậy mà vẫn không thuận lợi như thế."
Tim ta nhảy dựng, trên mặt lại không để lộ gì: "Lời của Thái t.ử, thần nữ nghe không hiểu."
Không muốn dây dưa với hắn nữa, ta xoay người định đi.
"Lạc Thanh Lê."
Tống Nam Huyền gọi ta lại từ phía sau, giọng nói âm lạnh.
"Bát tự ngày đó, vì sao nàng không đưa vào?"
Bước chân ta khựng lại.
"Ta đã hỏi Lan Ngọc rồi, là nàng ngăn nàng ấy."
"Nàng cũng trở về rồi, đúng không?"
"Nàng lạnh mắt nhìn ta vì A tỷ của nàng mà va đến đầu rơi m.á.u chảy, mọi chuyện đều không thuận lợi. Trong lòng đắc ý lắm phải không?"
Trong giọng hắn mang theo một tia nghiến răng nghiến lợi.
Ta chậm rãi xoay người lại, không giả vờ nữa.
"Điện hạ."
"Đây chẳng phải là ngài cầu được ước thấy sao?"
Tống Nam Huyền ngẩn ra một thoáng, ngay sau đó bật cười khổ:
"Đúng vậy, cầu được ước thấy. Nhưng ta lại không biết, đấu với trời lại khó khăn đến vậy."
Hắn như đang tự lẩm bẩm, lại như đang kể khổ.
"Lan Ngọc tính tình do dự thiếu quyết đoán, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc. Mẫu hậu nói nàng ấy không đủ sức làm Hoàng hậu, ta liền liều mạng chứng minh, nàng ấy có thể làm Hoàng hậu tương lai."
"Nhưng nàng ấy... thật sự không ưu tú như nàng ở kiếp trước."
Ta nhíu mày, không muốn nghe tiếp nữa.
"Điện hạ nói những lời này với ta làm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ta phải đi rồi, tiểu công gia đang đợi ta."
"Lạc Thanh Lê. Kiếp trước, sau khi nàng sinh hạ đứa con đầu tiên của ta, ta mới có những đứa con nối dõi khác... nàng thắng rồi."
"Ta hối hận rồi."
18
Tống Nam Huyền đuổi theo, kéo lấy cánh tay ta.
"Ta bằng lòng nạp nàng. Tỷ tỷ nàng làm Thái t.ử phi, nàng làm trắc phi, tỷ muội các nàng tình thâm, nhất định có thể chung sống hòa thuận."
Ta loạng choạng một chút, nhìn khuôn mặt tự cho mình là đúng của hắn, tức đến bật cười.
"Tống Nam Huyền. Ngươi nên gọi ta một tiếng cữu mẫu. Ta đã sớm định hôn ước với tiểu công gia. Giữa ngươi và ta, không còn nửa phần quan hệ."
Hắn như thể không nghe thấy, ép sát về phía ta một bước, giơ tay bóp lấy cằm ta, buộc ta ngẩng đầu nhìn hắn.
"Lạc Thanh Lê, kiếp trước nàng cầu xin cả đời, chẳng phải chỉ muốn ta nhìn nàng thêm một cái sao?"
"Bây giờ còn giả vờ cái gì?"
Thấy bốn phía không có người.
Ta đá một cước vào bụng dưới của hắn, cười lạnh nói:
"Tống Nam Huyền, ngươi thật sự cho rằng mình là bảo bối thơm ngon sao? Là người thì đều phải nâng niu ngươi, vây quanh ngươi à?"
Một bóng người lướt nhanh qua bên cạnh ta, nhấc chân đá thẳng vào vai Tống Nam Huyền vừa mới bò dậy, trực tiếp đạp hắn ngã lăn xuống đất.
"Tống Nam Huyền, ngươi dám bắt nạt Thanh Lê?"
Nhìn kỹ lại, vậy mà là Lục Cửu Uyên.
Chàng đến từ khi nào?
Ta vội kéo tay áo chàng: "Tiểu công gia, bên phía Hoàng hậu..."
"Ta dạy dỗ cháu ngoại của mình, A tỷ ta sẽ không nói gì đâu."
Lục Cửu Uyên không quay đầu lại, giọng điệu hung dữ.
"Không phải, ý ta là... vậy ta cũng có thể sao?"
Chàng quay đầu nhìn ta một cái, khóe miệng nhếch lên: "Cữu mẫu tương lai dạy dỗ cháu ngoại, có lý có cứ, thiên kinh địa nghĩa."
Rất tốt.
Ta xắn tay áo, sóng vai cùng Lục Cửu Uyên tiến lên.
Tống Nam Huyền ôm đầu co người lại, gào t.h.ả.m không ngừng.
Lục Cửu Uyên đ.á.n.h đến hăng say, tiện tay kéo một nắm hoa cúc trong luống hoa bên cạnh, không nói hai lời nhét vào miệng hắn.
Trong miệng bị nhét đầy cánh hoa, Tống Nam Huyền chỉ có thể phát ra tiếng rên ư ử nghẹn ngào, ngay cả cầu xin tha cũng không nói ra được.
Chúng ta đ.á.n.h xong, vỗ vỗ tay, lòng dạ sảng khoái nghênh ngang rời đi.
Trở lại xe ngựa, Lục Cửu Uyên nghiêng đầu, đau lòng hỏi: "Tay có đau không?"
"Không đau."
"Lần sau nàng cứ trực tiếp đ.á.n.h, ta chuẩn bị cho nàng một con d.a.o găm để phòng thân."
Ta do dự một chút.
Vừa rồi cùng Lục Cửu Uyên ra tay, quả thật là nhất thời kích động.
Nếu là riêng tư, e rằng ta không có lá gan đó.
Chàng dường như nhìn thấu tâm tư của ta, sáp lại nhỏ giọng nói:
"Đừng lo. Trong lòng A tỷ ta, hắn không vượt qua được ta đâu."
Ta khó hiểu nhìn về phía chàng.
Lục Cửu Uyên liếc nhìn bốn phía, lại kề sát hơn.
"Vừa rồi, thật ra ta và tỷ tỷ ta đóng cửa nghị sự."
"Thật ra, hắn là do một phi t.ử được Hoàng thượng sủng hạnh sinh ra. Năm đó Hoàng thượng si mê nàng ta, từng bãi triều ba ngày, khiến triều dã xôn xao."
"Tỷ tỷ ta và phi t.ử kia sinh cùng một ngày. Khi ấy, ai cũng nói con của phi t.ử kia mất rồi, còn con của tỷ tỷ ta... sống sót."