Tống Nam Huyền nghiến răng, giọng yếu ớt nhưng vẫn mang theo vẻ không cam lòng.
"Lan Ngọc... chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể ở bên nhau..."
A tỷ ngồi xổm xuống, vừa khóc vừa lắc đầu.
"Ta không cần ở bên nhau như thế."
"Ta không cần hạnh phúc của chúng ta được xây trên sự hy sinh của Thanh Lê."
"Muội ấy là muội muội của ta! Nếu cha mẹ biết được, cũng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ta!"
"Quốc sư nói không sai... ngươi và ta ở bên nhau, chỉ chuốc lấy tai họa bất ngờ..."
Nàng đẫm lệ mơ hồ trừng mắt nhìn Tống Nam Huyền đang co quắp trên đất, bỗng nhào tới, mười ngón tay siết c.h.ặ.t cổ hắn.
"Điện hạ——"
Giọng A tỷ run lẩy bẩy, trên tay lại dùng sức rất mạnh.
"Ta không thể để ngươi hại Thanh Lê... không thể..."
Vết thương trên bụng Tống Nam Huyền vẫn còn đang rỉ m.á.u, lại bị bóp c.h.ặ.t yết hầu, sắc mặt từ trắng chuyển sang tím.
Tròng mắt càng lúc càng trợn lớn, gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
Tim ta giật thót, vội nắm lấy cổ tay A tỷ.
"A tỷ, buông tay!"
Nàng như hoàn hồn, đột ngột rụt tay về, cả người bật đến góc phòng, ôm gối run lẩy bẩy, lẩm bẩm một mình, ánh mắt rã rời.
"Ta không muốn g.i.ế.c hắn... sao ta có thể..."
Ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng, ấn mặt nàng vào hõm vai mình.
"Đừng nhìn."
Đợi nàng quay người đi, ta cúi đầu nhìn nam nhân thoi thóp dưới đất.
Mắt Tống Nam Huyền vẫn còn mở, đồng t.ử đã hơi tan rã, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào ta, bên trong toàn là kinh hãi và oán hận.
Hắn không mang theo thị vệ.
Tưởng rằng A tỷ sẽ đứng về phía hắn.
Tưởng rằng sức lực giữa hắn và ta chênh lệch, đủ để chế phục ta.
Thuyền hoa đã đến giữa hồ, vừa khéo hôm nay sương mù mờ mịt.
Tống Nam Huyền đã chọn xong nơi chôn thân cho mình.
Ta vươn tay, nhẹ nhàng phủ lên mắt hắn.
Tay còn lại nắm lấy chuôi con d.a.o găm kia.
Một nhát.
Lại một nhát.
......
22
Rất lâu sau, đợi đến khi ta xác định l.ồ.ng n.g.ự.c kia không còn phập phồng nữa, ta mới chậm rãi buông tay.
"C.h.ế.t rồi sao?"
Giọng A tỷ truyền đến từ phía sau.
Ta đưa tay dò hơi thở của hắn.
"C.h.ế.t rồi."
Nàng che miệng, một tiếng nghẹn ngào lọt qua kẽ tay, nhào tới túm lấy tay áo ta.
"Ta đi nhận tội thay... cứ nói là ta g.i.ế.c..."
Ta lắc đầu.
"Đây là trọng tội tru di cửu tộc. Không ai thoát được đâu."
A tỷ sợ đến mức mặt lập tức trắng bệch, cả người run rẩy càng dữ dội hơn.
Ta kéo nàng đến bên mạn thuyền, nắm lấy tay nàng, thấp giọng hỏi: "Nhảy xuống nước. Tỷ biết bơi không?"
Nàng c.ắ.n môi, gật đầu.
"Theo ta."
Ta nắm tay A tỷ, tung mình nhảy xuống nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đợi đến bên bờ, ta mới buông tay nàng ra.
"A tỷ, tỷ ở đây đợi. Ta quay lại một chuyến."
"Muội còn muốn quay lại?"
A tỷ kéo ta lại.
"Nếu không thiêu sạch, sẽ để lại dấu vết."
Ta xoay người, lại nhảy xuống nước.
Đợi khi lần nữa bò lên thuyền hoa, m.á.u trong khoang thuyền đã chảy đầy đất.
Ta đẩy đổ chân nến, đợi ngọn lửa bốc lên mới rời đi lần nữa.
......
23
Không mấy ngày sau, trong cung truyền ra tin tức, Thái t.ử mất tích rồi.
Sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.
Sau khi A tỷ nghe được tin, sợ đến mức ban đêm cũng ngủ không yên, luôn giật mình tỉnh dậy trong mộng.
Ta bưng canh an thần đến thăm nàng, nàng bưng bát, tay vẫn luôn run rẩy.
Mẫu thân chỉ nghĩ nàng vì có hôn ước với Thái t.ử, lo lắng cho an nguy của vị hôn phu, nên không nghĩ nhiều.
Lục Cửu Uyên ngược lại từng đến tìm ta một lần.
Chàng mang dáng vẻ đầy mặt chẳng để tâm, trong tay xách một gói bánh quế hoa vừa ra lò, đặt lên bàn rồi tự mình ngồi xuống.
"Thanh Lê, ta nói với nàng một chuyện."
"Bên phía Hoàng hậu... đã tìm mấy ngày rồi. Tìm không được thì cũng không tìm nữa."
"Thái t.ử thật sự đã được tìm về rồi, mấy ngày nữa sẽ được nhận lại."
Hồng Trần Vô Định
Chàng bỗng duỗi tay ra, nắm lấy tay ta.
"Thanh Lê, sau này, không phải thiếp do chính tay ta đưa tới, nàng đều đừng tin."
Ta kinh ngạc ngẩng đầu.
"Đúng rồi, phố Đông Nam mở một tiệm bánh hoa hải đường, lần sau có muốn ăn bánh hoa hải đường không?"
Lục Cửu Uyên... biết rồi sao?
Ta ngơ ngác nhìn chàng, rất lâu sau, mới thở phào một hơi dài.
"Được."
Quả nhiên, không bao lâu sau, chuyện năm đó phi t.ử kia lén đ.á.n.h tráo Thái t.ử đã bị vạch trần.
Chứng cứ như núi.
Hoàng thượng đại nộ, tức đến ngất đi.
Mà vị Thái t.ử thật sự kia vậy mà lại được nuôi dưỡng trong dân gian, trở thành một bộ khoái bình thường.
Cả ngày chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ, thay bách tính bắt trộm bắt cướp, sống cũng tiêu d.a.o tự tại.
24
A tỷ ngày ngày bị ác mộng giày vò, gầy đi cả một vòng lớn.
Cuối cùng có một ngày, nàng đi đến trước mặt cha mẹ, nói muốn xuống tóc làm ni cô.
Cả nhà khuyên nhủ suốt hai ngày, ai cũng không ngăn được nàng.
Ngày đưa A tỷ lên núi, sắc trời âm u.
Nàng đứng trước cửa chùa, nắm lấy tay ta, hốc mắt sưng đỏ, giọng nói khàn khàn: "Thanh Lê... là ta hại muội."
Ta lắc đầu: "A tỷ, ta không bị tổn hại."
"Nhưng lương tâm ta khó yên với muội. Chỉ khi lên núi, tìm đến Phật, ta mới có thể được bình yên."
Trong lòng ta không nỡ.
Nàng từng khiến ta khó xử, cũng từng khiến ta oán hận.
Nhưng đến thời khắc sinh t.ử, rốt cuộc nàng vẫn là A tỷ trong lòng trong mắt chỉ có ta.
"A tỷ, ta đợi ngày tỷ xuống núi."
Nàng gật đầu, nước mắt lại rơi xuống, nhưng vẫn cong khóe môi, mỉm cười với ta.
Sau đó xoay người, bước vào cửa chùa.
Hoàn.