Chàng hận đến hai mắt đỏ lên.
"Những năm này, tỷ tỷ ta đối xử với hắn như con ruột, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ ngã. Nếu không phải hôm đó ta vô tình bắt gặp, hắn ở trong cung vậy mà lén gọi phi t.ử kia là mẫu phi... tỷ tỷ ta đến nay vẫn còn bị che mắt."
"Sau đó ta tra được, con của tỷ tỷ ta năm đó đã bị phi t.ử kia đ.á.n.h tráo. Nàng ta vứt bỏ cháu ngoại ruột của ta, không biết sống c.h.ế.t thế nào... còn tỷ tỷ ta, lại thay kẻ thù nuôi con suốt mười mấy năm."
"Sở dĩ tỷ tỷ ta tạm thời chưa rút dây động rừng là vì... tỷ ấy vẫn chưa tìm được Thái t.ử thật sự."
Ta nghe mà lòng chấn động.
Thảo nào kiếp trước Tống Nam Huyền đối với Hoàng hậu trước sau vẫn lạnh nhạt, chưa từng thân cận.
Hóa ra là vậy.
19
Sau khi từ trong cung trở về, nghe nói Thái t.ử không biết bị ai đ.á.n.h, ngất xỉu trong Ngự hoa viên.
Khi cung nhân phát hiện ra hắn, trên mặt hắn còn dính cánh hoa cúc, chật vật đến không ra dáng vẻ gì.
Đợi hắn tỉnh lại, hắn một mực khẳng định là tiểu công gia ra tay.
Hoàng hậu lạnh băng ném xuống một câu: "Câm miệng."
Vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới.
Hồng Trần Vô Định
Lần này Tống Nam Huyền hoàn toàn yên phận, suốt nhiều ngày không lộ mặt, ngay cả A tỷ cũng buồn bực ở trong phủ, chẳng thấy ai đến hẹn nàng ra ngoài.
Ta thì ngược lại được thanh tĩnh mấy ngày.
Cho đến hôm nay, A tỷ bỗng hớn hở chạy tới nói, Như Hải đại sư xuất hiện rồi.
Nàng và Tống Nam Huyền ngay trong đêm chạy đến chùa, khi trở về lại như biến thành người khác.
Thẫn thờ hoảng hốt, sắc mặt xám xịt.
Nhìn thấy ta, nàng muốn nói lại thôi.
Ta không biết rốt cuộc nàng có tìm được cách đổi mệnh hay không, bèn cẩn thận hỏi một câu.
Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt ta, chỉ nói: "Không có."
Rồi vội vàng xoay người rời đi.
Ta không tin.
Nhưng cũng không hỏi tiếp nữa.
20
Hôm sau, Lục Cửu Uyên sai người đưa tới một tấm thiếp, nói là hẹn ta đi du hồ.
Ta sửa soạn một phen, đến thuyền hoa, mới phát hiện người ngồi bên trong là A tỷ.
"Không phải tiểu công gia hẹn ta sao?"
A tỷ cúi đầu, giọng nói rụt rè: "Là ta... là ta bắt chước nét chữ của tiểu công gia."
"A tỷ, tỷ muốn hẹn ta ra ngoài, vì sao lại lấy tiểu công gia làm cớ?"
Nàng ngẩng đầu, hốc mắt hơi đỏ: "Ta hẹn muội mấy lần, muội đều không chịu ra ngoài cùng ta, ta mới..."
Ta im lặng.
Bởi vì mỗi lần ra ngoài cùng A tỷ, mười lần thì tám lần đều sẽ tình cờ gặp Tống Nam Huyền.
Ta không muốn gặp hắn, cũng không muốn bị kẹp giữa hai người họ để chịu nhục.
Cho nên về sau, có thể từ chối thì từ chối, có thể tránh thì tránh.
"Nếu A tỷ đã hẹn ta ra ngoài, rốt cuộc có chuyện gì?"
Nàng do dự, lần lữa hồi lâu, một chữ cũng không nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đang nói thì rèm cửa khoang thuyền bị người từ bên ngoài vén lên.
Tống Nam Huyền thong thả bước vào.
A tỷ đi đến bên cạnh hắn, như thể đã lấy hết dũng khí, ngẩng đầu hỏi hắn:
"Thật sự... chỉ cần một lọn tóc của Thanh Lê là được sao?"
"Đương nhiên. Là chính miệng Như Hải đại sư nói, nàng không tin ta, chẳng lẽ còn không tin đại sư?"
Nàng quay sang ta, trên mặt cố nặn ra một nụ cười miễn cưỡng, trong giọng nói mang theo sự cầu xin dè dặt.
"Thanh Lê, ta chỉ cần một lọn tóc của muội, là có thể giúp ta đổi mệnh rồi."
Ta lùi lại một bước, trong lòng dâng lên một luồng lạnh lẽo.
"Ta không cho."
A tỷ hoảng rồi.
"Thanh Lê... xem như ta cầu xin muội."
Ta lắc đầu, giọng nói lạnh xuống: "A tỷ, đưa ta về bờ."
Lúc này Tống Nam Huyền mở miệng, giọng điệu ôn hòa nói với A tỷ:
"Lan Ngọc, nàng ra cửa đợi trước đi, ta và nhị cô nương nói chuyện riêng một chút."
A tỷ do dự nhìn hắn, lại nhìn ta: "Điện hạ, nếu Thanh Lê không chịu... vậy thì đừng làm khó muội ấy nữa."
"Được."
Nàng vén rèm đi ra ngoài.
21
Khoảnh khắc rèm buông xuống, Tống Nam Huyền liền đổi sắc mặt, chỉ còn lại vẻ giễu cợt.
"Lạc Thanh Lê, nàng nói xem... hôm nay nàng trao thân cho ta rồi, còn có thể gả cho Lục Cửu Uyên sao?"
Lòng ta chợt trầm xuống, đầu ngón tay lạnh buốt.
"Không phải ngươi chỉ cần một lọn tóc của ta sao?"
Tống Nam Huyền ép sát thêm một bước, cười âm trầm:
"Lan Ngọc không chịu để tỷ muội cùng hầu một phu. Nhưng nếu ta và nàng đã có dính dáng, nàng ấy cũng không thể không chấp nhận."
Hắn vừa nói, vừa vươn tay về phía ta.
"Như Hải đại sư nói rồi, nhân duyên giữa ta và nàng đã hết, muốn cùng Lan Ngọc bên nhau đến bạc đầu, nhất định phải có nàng ở bên cạnh, thay chúng ta chắn tai ương."
"Nhưng ông ấy cũng nói, không được cưỡng cầu. Hừ! Không được cưỡng cầu? Ta cứ muốn cưỡng cầu đấy!"
"Khi đi hỏi Như Hải đại sư, Lan Ngọc không ở bên cạnh. Cái gì mà cần một lọn tóc... là ta lừa nàng ấy."
Lời còn chưa dứt, hắn đột ngột đẩy ta ngã xuống đất, cúi người đè xuống, ngón tay đã lần tới cổ áo ta.
Trong cơn kinh hoảng, tay ta thò vào trong tay áo, chạm được con d.a.o găm mà Lục Cửu Uyên đưa.
Một nhát đ.â.m vào bụng dưới của hắn.
Tống Nam Huyền rên khẽ một tiếng, trừng lớn mắt, mặt đầy vẻ không dám tin mà ôm bụng, co quắp trên đất.
Cùng lúc đó, sau gáy hắn cũng ăn một gậy thật mạnh.
A tỷ đứng sau lưng hắn, hai tay nắm c.h.ặ.t cây gậy gỗ kia, cả người run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Ta... ta không cố ý..."
Nàng buông gậy ra, giọng nói đứt quãng.
"Vì sao ngươi lại lừa ta? Ngươi đã nói sẽ không chạm vào Thanh Lê... ngươi đã nói sẽ không để tỷ muội chúng ta cùng hầu một phu..."