Lê Tuyết Phù Xuân

Chương 4



Ta nằm lười dưới ánh nắng ấm áp của ngày xuân, khẽ chợp mắt.

 

Chưa bao lâu, quản gia đến mời ta qua thư phòng một chuyến.

 

Cửa gỗ sơn son mở ra, phụ mẫu và huynh trưởng đều đã ở đó.

 

Kiếp trước từ khi ta thất sủng, sống lâu trong Trường Xuân cung, rất hiếm khi được gặp họ.

 

Nay bỗng gặp lại, khó tránh khỏi vành mắt nóng lên.

 

Mẫu thân đã gặp Hoàng hậu, đã biết chuyện trong yến tiệc hôm nay.

Hồng Trần Vô Định

 

Bà đem việc này nói với phụ thân và huynh trưởng.

 

Ta nghe mẫu thân hỏi ta: “Dẫn Chương, con vì sao không chọn Thái t.ử?”

 

Ta biết, bọn họ đều rất hài lòng với Tạ Ngôn Tranh.

 

Phụ thân nói gả cho Thái t.ử, sau này sẽ là mẫu nghi thiên hạ.

 

Mẫu thân nói Thái t.ử tính tình đoan chính, khắc kỷ phục lễ, sau này sẽ là một phu quân tốt.

 

Huynh trưởng cũng hết lời khen ngợi Thái t.ử, nói hắn văn thao võ lược đều xuất chúng.

 

Mỗi người đều nói rất lâu, đến cuối cùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn ta.

 

Ánh sáng xuyên qua cửa sổ hoa văn chiếu vào phòng, ta chỉ hỏi một câu:

 

“Nếu ta nói, chọn Thái t.ử thì nửa đời sau sẽ không được như ý, các người vẫn muốn ta gả sao?”

 

8

 

Cả phòng yên tĩnh, tất cả đều lặng đi.

 

Phụ thân trầm ngâm một lát: “Nếu là vậy, thì không gả nữa.”

 

“Cái gọi là mẫu nghi thiên hạ rốt cuộc cũng chỉ để cho người ngoài nhìn, con sống như ý mới là quan trọng nhất.”

 

Mẫu thân đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của ta:

 

“Thôi gia là thế gia thanh lưu, vốn đã hiển hách, không cần bán con cầu vinh.”

 

Còn huynh trưởng thì đứng dậy, mỉm cười:

 

“Ta từ nhỏ đã luyện võ, sau này tất phải ra chiến trường. Thanh danh Thôi gia ta sẽ gánh vác, Dẫn Chương chỉ cần sống theo ý mình là được.”

 

Bọn họ không hỏi ta nguyên do.

 

Ánh nắng quá gắt, khiến ta không mở nổi mắt.

 

Ta chợt nhớ đến kiếp trước.

 

Kiếp trước, ta đã trải qua mười lần bị đề nghị phế hậu.

 

Nếu không có phụ thân ở tiền triều gắng sức chống đỡ cho ta, huynh trưởng ở biên cương lấy thân mình tắm m.á.u chiến đấu, thì chỉ với hận ý ngập trời của Tạ Ngôn Tranh khi đó, ngôi hoàng hậu của ta đã sớm không giữ nổi.

 

Gia đình ta, mãi mãi là chốn quay về và chỗ dựa của ta.

 

“Chỉ là, cho dù không muốn gả cho Thái t.ử, cũng không cần thiết nhất định phải chọn Tần Vương.”

 

Phụ thân khẽ nhíu mày, nhắc nhở ta: “Tần Vương thân thể yếu ớt, con nên suy nghĩ kỹ.”

 

Ta gật đầu.

 

Bởi vì mẫu thân đã khéo léo từ chối Hoàng hậu, ta cũng chưa trao ngọc bích, đời này, ta và Tạ Ngôn Tranh cuối cùng không còn bị ràng buộc cả đời dưới danh nghĩa phu thê.

 

Nghĩ đến đây, ta thở phào một hơi.

 

Hơn mười ngày sau, Trưởng công chúa tổ chức một buổi du xuân chơi mã cầu, ta theo huynh trưởng cùng tham dự.

 

Ta nhớ kiếp trước, Tạ Ngôn Tranh không hề xuất hiện tại hội mã cầu.

 

Hắn vốn bận rộn chính sự, đối với những trò tiêu khiển này luôn không mấy hứng thú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng lần này, khi trận đấu đang diễn ra được nửa chừng, ta lại nhìn thấy hắn ngồi trên khán đài.

 

Một thân trường bào màu nguyệt bạch, lưng thẳng như tùng, hoàn toàn không hòa hợp với sự náo nhiệt xung quanh.

 

Hắn rũ mắt, ánh nhìn vượt qua đám đông, nhàn nhạt rơi trên người ta.

 

Ta chỉ liếc vội một cái rồi quay đi, tiếp tục phối hợp với huynh trưởng.

 

Phóng ngựa lao nhanh, cúi người sát yên, trường côn vung mạnh, đ.á.n.h quả cầu bay thẳng vào khung thành đối phương.

 

Giữa tiếng reo hò vang dội, ta và huynh trưởng như thường lệ giành được vị trí đầu bảng.

 

Ánh mắt của người phía sau vẫn luôn khóa c.h.ặ.t trên người ta, nhưng ta không quay đầu, giả như không biết.

 

Chẳng bao lâu sau, phía bên kia bỗng vang lên tiếng quát.

 

Một vị công công rót trà cho Tạ Ngôn Tranh, nước quá nóng, tay run làm văng ra vài giọt.

 

Tạ Ngôn Tranh vốn luôn kiềm chế cảm xúc, chuyện nhỏ như vậy xưa nay không để tâm.

 

Nhưng hôm nay không hiểu vì sao lại mở miệng quở trách, dọa vị công công kia sợ hãi liên tục cầu xin tha thứ.

 

Rốt cuộc ta vẫn nhìn về phía đó một cái.

 

Hắn khẽ co ngón tay trỏ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp rời rạc.

 

Dường như có chút bực bội.

 

Dòng người đông đúc nhanh ch.óng che khuất tầm nhìn của ta.

 

Ta một mình đi đến thủy tạ giữa hồ để ngắm xuân.

 

Núi xa phủ sương, mặt hồ phẳng lặng như gương, liễu rủ mười dặm lay động mặt sóng.

 

Vốn là cảnh đẹp, lại bị người đến phá mất hứng.

 

Ta không biết vì sao Tạ Ngôn Tranh lại ở đây.

 

Mùa xuân nhiều mưa, từng cơn mưa nhỏ lất phất rơi xuống.

 

Hắn bước vào thủy tạ rồi thu ô lại.

 

“Chúc mừng Thôi tiểu thư hôm nay đoạt khôi.”

 

“Cô ban cho Thôi tiểu thư một phần thưởng, Thôi tiểu thư muốn gì?”

 

9

 

Đây không phải lần đầu Tạ Ngôn Tranh hỏi ta muốn gì.

 

Kiếp trước, năm thứ hai sau khi thành thân, trong yến tiệc sinh thần của ta.

 

Hắn hỏi: “Thái t.ử phi muốn lễ vật gì?”

 

Kỳ thực ta đã có tất cả.

 

Phú quý, quyền thế, còn có một cuộc hôn nhân khiến người khác ngưỡng mộ.

 

Nhưng ta quả thực vẫn có điều muốn.

 

Ta dè dặt hỏi hắn: “Điện hạ sau này có thể đến chỗ thiếp nghỉ lại nhiều hơn được không?”

 

“Mỗi tháng năm lần, bốn lần… ba lần cũng được.”

 

Gió đêm se lạnh, hắn rũ mắt bình thản nhìn ta, đáy mắt không gợn sóng.

 

“Cô là trữ quân, không nên sa vào tình cảm nam nữ. Thái t.ử phi hiền đức, hẳn phải hiểu đạo lý này.”

 

Hắn đã nói đến vậy, ta chỉ có thể im lặng.

 

Sinh thần năm đó, hắn tặng ta rất nhiều trang sức.

 

Những ngày sau vẫn chỉ đến chỗ ta nghỉ vào mồng một và rằm mỗi tháng, ít đến mức ta muốn có một đứa con cũng không m.a.n.g t.h.a.i nổi.

 

Lúc này, mưa vẫn đang rơi, trời đất tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa nhẹ.