Ta lắc đầu: “Thần nữ đối với điện hạ, không có điều gì cầu xin.”
Ngón tay hắn khẽ vê vạt áo, lại hỏi: “Nếu Cô nhất định muốn nàng nói một điều thì sao?”
Ta nghĩ một lát.
“Vậy thì cầu quốc thái dân an, giang sơn vững bền.”
Tạ Ngôn Tranh dường như khẽ cười nhạt, từ trong tay áo lấy ra một miếng ngọc bội hoa văn dây leo sen.
“Ban cho Thôi tiểu thư.”
Ta không muốn nhận lễ của hắn.
Nhưng hắn đặt ngọc bội xuống rồi phất tay áo rời đi.
Dường như lại đang giận.
Giận đến mức không phát hiện cơn mưa này đến quá đột ngột, mà ta lại không mang theo ô.
Ngày ấy trong thủy tạ có rất đông người, vừa đi một vị Thái t.ử, Tần Vương lại tới.
Dù là mùa xuân, hắn vẫn khoác áo choàng dày, nhặt lên miếng ngọc bội Tạ Ngôn Tranh để lại.
“Nếu Thôi tiểu thư không muốn nhận, ta sẽ thay nàng trả lại cho hoàng huynh.”
Hắn cất ngọc bội vào trong n.g.ự.c, chiếc ô nghiêng xuống, phần lớn che trên đầu ta.
“Hôm đó trong yến tiệc, đa tạ Thôi tiểu thư tặng ngọc bích.”
“Chỉ là Thôi tiểu thư không nên chọn ta. Ta xin nhận tấm lòng, còn ngọc bích này xin trả lại.”
Ta không nhận, ngẩng đầu hỏi hắn: “Vì sao lại không nên?”
“Ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, e rằng yểu mệnh, không phải lương phối của Thôi tiểu thư.”
Ta nhớ lại trong xuân yến hôm đó, khi ta chọn hắn, ban đầu hắn có chút kinh ngạc.
Hồng Trần Vô Định
Sau khi kinh ngạc, môi khẽ cong lên, nơi khóe mắt chân mày hiện lên một tầng vui mừng nhàn nhạt.
Niềm vui ấy thoáng qua rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã biến mất, hắn đưa tay kéo c.h.ặ.t áo choàng, cúi đầu không nói.
Ta khẽ cười, hỏi ngược lại hắn: “Nhưng Vương gia chẳng phải cũng thích ta sao?”
"Đã thích, thật sự muốn đẩy ta ra xa ngàn dặm, nhìn ta sau này gả cho người khác?"
10
Không ngờ ta lại nói thẳng như vậy, Tần Vương nhất thời sững sờ tại chỗ.
Kỳ thực kiếp trước, phải rất nhiều năm sau ta mới biết hắn có ý với ta.
Khi đó ta và Tạ Ngôn Tranh đã quyết liệt, sống cô tịch trong Trường Xuân cung.
Người ngoài biết hoàng đế chán ghét ta, đều tránh ta như tránh ôn thần.
Chỉ có Tạ Thầm, mỗi lần vào cung đều sẽ đến Trường Xuân cung thỉnh an.
Cho dù ta tránh không gặp, hắn cũng đứng ngoài cửa cung hành lễ vấn an.
Mùa đông năm đó, than bạc trong Trường Xuân cung là do hắn đưa đến.
Về sau huynh trưởng ta trọng thương nơi biên cương, cũng là hắn tự mình đi xa đến Mạc Bắc chữa trị cho huynh trưởng.
Không cần nói rõ, ta hiểu tâm ý của hắn.
Nhưng ta là hoàng tẩu của hắn, kết cục đã định không thể có kết quả.
Thầy t.h.u.ố.c không tự chữa được cho mình, Tạ Thầm vào năm Khánh Hòa thứ tám bệnh mất.
Trước khi c.h.ế.t, hắn kéo thân bệnh vào cung gặp ta.
Ta từng nói hắn mặc màu giáng tím đẹp, hôm ấy hắn liền mặc một bộ trường bào giáng tím.
Ngoài ra, vẫn chỉ là một lần khấu đầu vấn an bình thường.
Ngọc lan trong sân nở rộ, hoa trắng như tuyết, gió lay hương thoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôn lên bóng lưng hắn thanh tú, lại cô độc đến quá mức.
Ta nghĩ một lát, gọi hắn lại.
Không lên tiếng, chỉ dùng khẩu hình hỏi hắn: “Kiếp sau?”
Hắn hiểu, khẽ sững lại.
Một lát sau cong mắt cười, nụ cười còn rực rỡ hơn cả muôn hoa.
“Được.”
Mà lúc này, mưa nghiêng thấm áo, tâm sự của hắn bị ta vạch trần, hai má hơi ửng đỏ.
Hắn không phủ nhận lời ta, chỉ lùi lại một bước, lặp lại:
“Ta vốn yểu mệnh, thật sự không phải lương phối.”
Ta không ép hắn, chỉ nói:
“Nghe nói không lâu nữa hoàng thượng sẽ chọn phi cho các hoàng t.ử, đến lúc đó tuy ta không tham dự, nhưng nếu Vương gia nhắc đến ta, khi hoàng thượng hỏi ý, ta sẽ gật đầu đồng ý.”
“Ta chỉ cho Vương gia một cơ hội này, làm thế nào, tùy vào Vương gia.”
Kiếp trước, trong yến tuyển phi ấy, hắn lấy lý do thân thể yếu ớt mà từ chối.
Từ đó về sau, nhiều năm liền vẫn cô độc một mình.
Nay ta đã bước về phía hắn vài bước, phần còn lại phải xem lựa chọn của hắn.
Bậc ngọc ướt nước mưa, hắn im lặng không nói, trước lúc chia tay đưa ô cho ta.
Trưởng công chúa nói mưa xuân phủ đầy vườn, lại có một phong vị khác.
Nhất quyết dẫn chúng ta đến Ngự hoa viên ngắm mưa.
Đúng lúc thái giám Nội vụ phủ dẫn một nhóm cung nữ mới tiến cung đi ngang qua.
Từ xa, ta dường như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Ta tưởng mình hoa mắt, nhưng dung mạo nghiêng của người ấy lại giống hệt người trong ký ức.
Ta cầm ô vội vàng bước tới.
Thái giám Nội vụ phủ hành lễ với ta, thấy ta cứ nhìn về phía cung nữ thứ hai hàng sau, liền giới thiệu:
“Vị này là cung nhân mới vào cung, chuẩn bị phân đến Đông cung hầu hạ.”
“Tên là Khương Bội Nguyệt, Thôi tiểu thư quen biết sao?”
Ta kinh ngạc ngẩng đầu.
Khương Bội Nguyệt vốn nên ở phương Nam, vậy mà lúc này đã nhập cung.
Sớm hơn kiếp trước tròn năm năm.
Nàng nhìn ta, khẽ cong môi.
“Xem ra Thôi tiểu thư vẫn còn nhớ ta.”
11
Khương Bội Nguyệt nói muốn cùng ta hàn huyên vài câu.
Công công thuận tay làm người tốt, cho nàng thời gian một nén hương.
Sau hòn giả sơn trong Ngự hoa viên, nàng cúi đầu ngắm nhìn bộ cung trang màu phấn trên người mình.
“Kiếp trước ở Ngự hoa viên, khi ta và hắn gặp lại, ta cũng mặc bộ y phục này. Những năm đó hắn đối với ta, thật sự như châu như bảo.”
“Ta và hắn đi đến bước không thể vãn hồi, nói cho cùng vẫn là vì ngươi.”
Nàng nhìn ta, dù đã qua một đời, hận ý trong mắt vẫn chưa tiêu tan.
“Lúc trước ngươi nhanh chân chiếm trước, nắm hết tiên cơ, đoạt vị trí chính thê của hắn.”
“Nhưng lần này, ta đến tìm hắn sớm hơn. Ta sẽ đi trước ngươi một bước, trở thành thê t.ử của hắn, cùng hắn tương kính như tân, bên nhau trọn đời.”